Có Vợ Là Cả Gia Tài

Chương 275: PHẪU THUẬT, THỜI ĐIỂM KHÓ KHĂN NHẤT

Hồng Loan Tâm Nhi

02/02/2021

Về đến nhà, tâm trạng của Giang Hiểu Nhi rõ ràng rất nặng nề, gần như chân cao chân thấp đi vào, Giang Hiểu Nhi sững sờ ngước mắt lên, lúc này mới nhận ra đèn trong phòng đã bật sáng, khi thấy người nào đó, phản ứng đầu tiên của cô là nhìn đồng hồ:

Tám giờ năm mươi tám?

Tâm trạng đảo ngược, cô vui vẻ chào anh: “Chồng, em không vi phạm quy tắc!”

Ở đầu cầu thang, vòng tay qua eo anh, Giang Hiểu Nhi trông thật đắc ý!

Vòng tay qua người cô, Phùng Dịch Phong ở trên cao nhìn xuống, nheo mắt: “Canh cả thời gian về nhà sao? Xảy ra chuyện gì à? Sao sắc mặt lại khó coi như vậy?”

Vừa vào cửa đã lơ đãng, còn không buồn thay giày?

Lắc đầu, Giang Hiểu Nhi vô thức nắm lấy quần áo anh, vùi mặt vào trước người anh: “Trời tối, em hơi sợ!”

Trong lòng cô thực sự rất sợ hãi! Nhưng lúc này, cô không biết phải nói lại sự việc đó như thế nào.

Cảm nhận được sự run rẩy nhẹ của cô, Phùng Dịch Phong ôm chặt cô:

“Ngốc nghếch! Thành phố văn minh, cộng đồng cao cấp được tuần tra 24/24, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu! Sau này nếu em sợ, cứ gọi cho anh đến đón em!”

“Vâng!” Lầm bầm, tâm trạng của Giang Hiểu Nhi đã bình tĩnh hơn được một chút.

Vuốt ve tóc cô, Phùng Dịch Phong véo nhẹ vành tai mềm mại của cô: “Sau này đừng sợ bất cứ điều gì cả! Có phiền phức gì em có thể tìm anh, anh sẽ bảo vệ em!”

Giang Hiểu Nhi ngẩng đầu nhìn anh, chợt nhớ tới Trịnh Liên Thành cũng là một bác sĩ nổi tiếng. Nhưng hiện tại đã xác định thời gian phẫu thuật, trong lòng cô rất tin tưởng Tiêu Mộ, sau khi làm quen, cô cũng biết Tiêu Mộ là một vị bác sĩ rất có năng lực, tuổi còn trẻ mà đã có hàng loạt danh hiệu, anh từng làm việc tại các bệnh viện lớn của nước ngoài, rất nổi tiếng trong và ngoài nước.

Sau khi suy nghĩ, Giang Hiểu Nhi cảm thấy vẫn nên tin tưởng anh ta, nhất là vào thời điểm mấu chốt này, không nên phức tạp, nếu thật sự có chuyện gì không ổn thì tìm anh cũng được!

“Vậy sau này… chồng sẽ trả lời cuộc gọi của em bất cứ lúc nào sao?”

Bóp má cô, giọng nói của Phùng Dịch Phong cũng dịu đi đôi phần: “Tất nhiên! Bật điện thoại 24 tiếng, để em có thể tìm anh bất cứ lúc nào!”

“Vâng!”

Cô hạnh phúc cọ rúc trước người anh, lúc này Giang Hiểu Nhi rất tham lam chỗ dựa ấm áp này, như thể nó có thể xoa dịu trái tim đang bồn chồn, cho cô bình yên vô hạn.

Sau đó, cả hai ôm nhau cùng lên lầu.

Vì lo lắng nên đêm nay Giang Hiểu Nhi không thể nào ngủ được, mở mắt cho đến nửa đêm, lúc không thể chịu được nữa mới lại vặn vẹo cơ thể cứng ngắc.

“Sao em vẫn chưa ngủ?”

Sau đó cô mới phát giác ra điều gì đó, Giang Hiểu Nhi ngẩng đầu lên, hơi nhích người ra: “Có phải em làm phiền anh không?”

Đưa tay ra, Phùng Dịch Phong lại ôm cô trở về, giọng nói buồn ngủ, thân thể chuyển động đến giữa, cúi đầu hôn nhẹ lên mái tóc cô

“Không có, anh quen ôm em rồi! Có gì lo lắng sao?”

Muộn như vậy rồi mà vẫn trằn trọc?

“Chắc là buổi tối về bị dọa sợ…” Ngay khi Giang Hiểu Nhi lẩm bẩm, Phùng Dịch Phong hoàn toàn tỉnh giấc, quay lại trấn áp cô:

“Bị doạ? Xảy ra chuyện gì?”

Trong bóng tối, Giang Hiểu Nhi có thể cảm nhận được ánh mắt nghiêm túc và đáng sợ của anh, đôi môi khẽ mím lại, cô không thể nói là lo lắng ba mình phải phẫu thuật nên không ngủ được, lại thấy bức tranh của Trương Việt Khánh, ảnh hưởng đến tâm trạng, cô đành viện cớ:

“Em đang đi đường thì thấy một con mèo lao ra, bỗng có người la lên, em tưởng… là cướp! Trời thì tối, em thì đẹp như vậy, cướp tiền thôi thì cũng không sao, nhưng nhỡ người ta cướp cái khác thì…”

Điều này thực sự không phải cô tự bịa ra, trước đây ban đêm cô thường đến hộp đêm làm việc, không có xe buýt nên phải đi taxi, cô thường nơm nớp lo sợ và phải nhét dao vào túi để phòng thân, có một lần, một phụ nữ trong hộp đêm thực sự bị cướp tài cướp sắc, lúc cô về nhà, đụng phải cô ấy đã quần áo tả tơi, cô thực sự sợ đến mức suýt ngã quỵ bên đường.

Nụ hôn trấn an rơi xuống nhẹ nhàng, Phùng Dịch Phong trao cho cô một nụ hôn triền miên:

“Đừng suy nghĩ bậy bạ! Nếu như thật sự là ăn cướp, hắn sẽ không dám ra sớm như vậy đâu! Nếu em sợ quá, vậy thì gắng đừng đi đến những nơi vắng vẻ ít người! Nếu em nhất định phải đi thì hãy gọi cho anh trước, anh sẽ đi cùng em! Phụ nữ nhát gan như vậy đó, cầm móng vuốt cọp cái nhỏ của em ra xem nào, xem ai dám động em! Nếu không, ngày mai anh sẽ bố trí vệ sĩ cho em, đích thân bảo vệ em nhé? Người phụ nữ của Phùng Dịch Phong anh, ai dám động, anh lấy mạng của hắn! Đừng sợ, không sao đâu!”

Nếu như đổi thành loạn thế, nói có người đàn ông vì cô mà không muốn sống, anh hoàn toàn tin, Hiểu Nhi của anh quá khiến đàn ông điên cuồng! Nhưng hiện tại ở thế giới này, người phụ nữ của anh, anh còn không tin, ai dám lớn gan dám cưỡng bức người phụ nữ của anh?

Cô lắc đầu, Giang Hiểu Nhi thật sự sợ hãi đến tỉnh cả ngủ: “Không cần! Em chỉ nhất thời hoảng sợ thôi, từ từ là ổn! Em không thích bị người đi theo, nhỡ muốn nói chuyện thân mật với chồng thì xấu hổ lắm!”

Nếu cô thực sự bị người đi theo, thì còn gì là quyền riêng tư?

Ôm cổ anh, Giang Hiểu Nhi đáp lại anh bằng một nụ hôn phớt: “Chồng à, em không sao nữa rồi! Nghỉ ngơi thôi anh! Ngủ ngon!”

Vừa nói cô vừa chủ động cọ cọ trong ngực anh, vòng tay tìm một vị trí thoải mái, một tay móc vào eo anh, bị Phùng Dịch Phong cắt ngang suy nghĩ, cơn buồn ngủ của cô dần nổi lên.

Vỗ về một lúc, thấy cô đã ngủ say, Phùng Dịch Phong mới từ từ nhắm mắt lại.

Trong nháy mắt đã tới ngày phẫu thuật, Giang Hiểu Nhi cố ý đổi một ngày đi thực địa với đồng nghiệp, lại nghỉ thêm một ngày nữa, trong hai ngày nay, toàn bộ thời gian rảnh rỗi cô đều ở bệnh viện cùng ba mẹ đi khám nghiệm toàn thân, lúc này mới biết tất cả các chỉ số của ba mình đều phù hợp, Giang Hiểu Nhi cũng yên tâm.

Trong bệnh viện, mẹ Giang giúp ba Giang mặc đồ phẫu thuật, chỉ chờ đến giờ phẫu thuật lúc mười giờ.

Chẳng bao lâu, phẫu thuật bắt đầu.

Chờ đợi ở ngoài cửa, hai mẹ con Giang Hiểu Nhi lo lắng đến mức đổ mồ hôi hột, thời gian trôi qua, thấy các bệnh nhân cùng phòng mổ đều đi ra, sắc mặt của Giang Hiểu Nhi càng ngày lại càng tái nhợt, lúc đứng dậy, cô suýt ngã xuống đất, rất may là mẹ Giang đã đỡ cô.

“Mẹ——”

“Đừng lo lắng! Thời gian lâu là chuyện đáng mừng, có nghĩa là phẫu thuật vẫn đang làm, nếu đẩy vào liền ra ngay, chưa chắc đã là tin vui!” Bởi vì điều đó cũng có nghĩa là không có cách nào chữa trị.

Suy cho cùng thì gừng càng già càng cay, mẹ Giang vẫn có những kinh nghiệm và trải nghiệm nhất định.

Quả nhiên, năm phút sau, đèn trong phòng mổ phụt tắt, hai người chạy nhanh đến cửa phòng, Tiêu Mộ cũng tháo khẩu trang:

“Ca mổ rất thành công! Bóng đen trên cột sống của bệnh nhân là một cục máu đông do vết thương cũ để lại từ nhiều năm trước, nhiều năm chèn ép, xung huyết tụ lại một chỗ mới chèn ép dây thần kinh khiến vùng dưới mạch máu không thông dẫn đến không còn tri giác, với lại vết dao mổ rất khó làm sạch nên phải mất một thời gian, bệnh nhân đã được đưa đến phòng chăm sóc đặc biệt, hai ngày tới ông ấy cần được các y tá chuyên nghiệp quan sát và chăm sóc, lát nữa hai người có thể vào xem nhưng không được thăm quá lâu, ngày mốt có thể đến xem kết quả, khi rời phòng chăm sóc đặc biệt, ông ấy sẽ phải hồi phục sức khỏe, có thể sẽ phải nằm nghỉ từ 9 đến 12 tháng rồi mới dần dần đi lại được!”

“Cảm ơn bác sĩ!”

“Cảm ơn anh, Tiêu Mộ!” Cảm kích tột đỉnh, hai mắt nhìn nhau, Giang Hiểu Nhi mỉm cười, đôi mắt ươn ướt.

Sau khi ra khỏi bệnh viện, Giang Hiểu Nhi thật sự cảm thấy thế giới thật rực rỡ, vừa đưa mẹ về nhà thì nhận được cuộc gọi từ đồng nghiệp:

“Sinh nhật của Tinh Tinh? Hôm nay, hộp đêm Thuỷ Vân Gian?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Có Vợ Là Cả Gia Tài

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook