Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc

Chương 22: Kết thúc mối tình đầu 2

Niêm Hoa Phất Liễu

13/06/2017

Lâm Tiểu Nhã ẩn núp xa xa xem trò vui, không nghĩ tới sẽ phát sinh chuyện ngược lại như vậy, cô ta vừa muốn chạy tới tìm Doãn Tư Thần.

Cô ta còn chưa bước ra, có ai vệ sĩ mặc đồng phục đen lập tức ngăn cản Lâm Tiểu Nhã.

“Các anh muốn làm gì? Tôi là Dina, tôi là bạn gái của Doãn Tư Thần, tôi phải đi gặp anh ấy.” Lâm Tiểu Nhã chạy tới tìm Doãn Tư Thần.

Hai người vệ sĩ kia lập tức chặn Lâm Tiểu Nhã lại.

“Dina tiểu thư, tổng giám đốc phân phó, nếu Malaysia tốt như vậy, Dina tiểu thư không cần trở về. Tổng giám đốc đã đặt vé máy bay cho Dina tiểu thư, xin mời Dina tiểu thư.” Vệ sĩ mặt không biểu tình trả lời.

Lâm Tiểu Nhã khó tin lắc đầu một cái, rống to lên: “Không! Các anh lừa tôi! Tư Thần sẽ không đối xử với tôi như vậy! Các anh tránh ra, tôi phải đi tìm Tư Thần giải thích rõ! Người hôm nay kết hôn là tôi, không phải Cố Hề Hề!”

Hai vệ sĩ không có ý tránh ra, thư ký Tiểu A đi tới, gật đầu với hai vệ sĩ, hai vệ sĩ lập tức áp giải Lâm Tiểu Nhã rời khỏi nhà thờ, trực tiếp đưa đến sân bay, áp giải cô ta lên máy bay buộc cô ta ra nước ngoài.

Hôn lễ kết thúc, Cố Hề Hề cùng Doãn Tư Thần trở lại biệt thự Doãn lão phu nhân cho Cố Hề Hề.

Nơi này xem như phòng tân hôn của hai người, đã bố trí mới hoàn toàn.

Cố Hề Hề ngơ ngác ngồi trong phòng, vẫn mặc áo cưới thất thần. Căn phòng này đúng là phòng bọn họ sẽ trải qua đêm tân hôn, không khí tràn đầy giản lược và tôn quý.

Nghe tiếng nước chảy từ trong phòng tắm, Cố Hề Hề mời hoàn hồn lại, cô nhận ra cô đã kết hôn rồi.

Hôn lễ này đối với Cố Hề Hề mà nói, thứ cần nhớ không nhiều.

Toàn bộ quá trình đều là vô tri vô giác.

Vào một khắc Triệu Trạch Cương tuyệt tình lái xe rời đi, cô biết mình đã tuyệt vọng.

Có lẽ kết hôn với Doãn Tư Thần không phải là một lựa chọn tốt lắm, nhưng cũng chưa hẳn là một lựa chọn xấu, không phải sao?

Ít ra đứa bé có cha, ít ra đứa bé vừa sinh ra sẽ không thiếu sót tình cảm gia đình.

Lúc này cô đã hoàn toàn phục hồi tinh thần lại, khi xảy ra chuyện, Doãn Tư Thần mặc dù tức giận, nhưng vẫn cùng mình hoàn thành hôn lễ này.

Có lẽ, anh thật sự quan tâm đứa bé hơn tất cả?

Tiểu Nhã, thật xin lỗi, tôi phải kết hôn với Doãn Tư Thần.

Bất kể ban đầu là tôi vô tình cầm nhầm thể phòng của cô, hay là cô cố ý cho sai, vận mệnh đều đã xảy ra rồi.

Tôi và Triệu Trạch Cương đã hoàn toàn kết thúc, tôi bị anh ta bán đi bằng 5 triệu đôla, 2 triệu nhân dân tệ và một chiếc xe số lượng có hạn, vào giây đó, tìnhh yêu của tôi cũng đã chết.

Nếu đã không có tình yêu, tôi tuyệt đối không thể mất đứa bé này.

Vì đứa bé, tôi phải kiên cường! Tôi tuyệt đối không thể tùy tiện ngã xuống.

Vì đứa bé, phải kết hôn.

Dù cuộc hôn nhân này chỉ là một hình thức, tôi cũng không quan tâm.

Đối với một người phụ nữ không còn tin tưởng tình yêu mà nói, kết hôn với ai có gì khác nhau sao?

Cố Hề Hề ngồi trên giường suy nghĩ, Doãn Tư Thần từ trong phòng tắm đi ra, giương mắt thấy dáng vẻ hiện tại của Cố Hề Hề.

Cô không có tuyệt vọng và điện cuồng của ban ngày, biểu tình trên mặt che giấu một vẻ kiên định.

Xem ra, cuối cùng cô cũng biết nên làm thế nào mới tốt nhất cho đứa bé.

Cố Hề Hề thấy Doãn Tư Thần chỉ quấn khăn tắm ngang hông đi ra, ánh mắt mất tự nhiên dời đi.

Mặc dù đã kết hôn, nhưng Cố Hề Hề vẫn không thích ở trong phòng ngủ với một người đàn ông xa lạ.

Ánh mắt Doãn Tư Thần lóe lóe, sao anh không hiểu ý của Cố Hề Hề?

Nghĩ đến ban ngày cô khóc tuyệt vọng như vậy, gặp quỷ, anh lại mơ hồ cảm thấy có chút đau lòng.

“Tối nay tôi ngủ ở thư phòng, cô mệt rồi, nghỉ ngơi sớm một chút đi.” Không chỉ có Cố Hề Hề không quen, anh cũng không quen.

Dù sao cuộc hôn nhân này chỉ là vì đứa bé mà tồn tại, ngủ ở đâu không quan trọng.

Cố Hề Hề ngước mắt nhìn Doãn Tư Thần, cô kinh ngạc.

Căn phòng này là của Doãn Tư Thần, anh lại để cho mình? Đúng rồi, anh ấy vốn không thích mình, sao có thể nguyện ý ngủ chung với mình?

Doãn Tư Thần không nói nhảm nữa, dây thần kinh của Cố Hề Hề mới hoàn toàn buông lỏng.

Ngày này, cuối cùng cũng kết thúc.

Sáng hôm sau, Cố Hề Hề rời phòng liền ngửi thấy mùi thơm thức ăn, còn có Tiểu A chờ trong phòng khách.

“Chào thiếu phu nhân.” Thư kí A lễ phép chào hỏi.

“Chào.” Cố Hề Hề gật đầu: “Doãn Tư Thần đâu?”

Tối hôm qua sau khi Doãn Tư Thần đi, cô ngủ rất sâu. Đây là lần đầu tiên từ lúc vào nhầm phòng cô ngủ ngon như vậy. Cho nên Doãn Tư Thần cách vách rời đi lúc nào cô cũng không biết.

“Tổng giám đốc đến công ty rất sớm.” Tiểu A làm hết phận sự trả lời: “Chủ tịch phân phó, cho thiếu phu nhân ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Nếu cần gì thì thông báo là được.”

“Nghỉ ngơi? Tôi không cần nghỉ ngơi.” Cố Hề Hề nhướng mày, nếu cô ở nhà nghỉ ngơi, cô không có tiền.

Mình còn phải gửi tiền về nhà, như thế mẹ mới có thể tốt hơn một chút.

Tiền của Doãn gia, phải đợi mình sinh xong đứa bé mới có thể lấy.

Kể từ bây giờ đến khi sinh, còn rất lâu.

Nếu khoảng thời gian này mình không gửi tiền về nhà, bà nội nhất định sẽ hành hạ mẹ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook