Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng Tài

Chương 625

Thu Phương

09/04/2021

Tiêu Nhi nhìn anh, nước mặt lạnh lẽo làm hốc mắt cô đỏ bùng

Nhưng cô chưa kịp nói gì thì Vân Thiên nằm trên giường bệnh vừa được bác sĩ Hồ và những người khác cấp cứu khôi phục huyết áp và nhịp tim đột nhiên lại nôn ra máu,

Băng gạc không ngăn được nên y tá trực tiếp thay bằng chậu. Máu đó đen văng tứ tung, làm cay mắt mọi người ngay lập tức.

Mất lượng máu lớn như vậy, cho dù là một người trưởng thành cũng không thể chống đỡ được bao lâu, huống chi chi là một đứa bé năm tuổi.

Hoắc Kiến Phong buông tay Tiêu Nhi lao về phía trước: "Ông ngoại, đừng chần chờ nữa. Xin hãy rút máu của cháu, truyền hết cho thắng bé."

Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt!

Nhưng lúc này ông cụ Đức không thể quan tâm được nhiều. Ông cụ bước nhanh đến bên giường, bình tĩnh nói: "Các vị nhân viên y tế thân mến, tôi biết các vị ở bệnh viện đều là người ưu tú ở bệnh viện này. Nhưng từ lúc này, tôi mong các vị hãy làm theo chỉ dẫn của tôi. Anh khử trùng dụng cụ, anh giám sát màn hình, anh."

Giọng nói của ông cụ Đức không giận mà uy, như thể chửa đựng sức thuyết phục và khiến người khác ngưỡng mộ kính trọng tự nhiên.

Các nhân viên y tế chỉ hơi ngần người rồi bắt đầu hành động.

Tiêu Nhi khế cản môi ngăn lại: "Tôi biết cách làm, hãy để tôi làm. Tuy nhiên trước đó, tôi phải làm một bài kiểm tra để đề phòng

Ảnh mắt của cô cực kỳ kiên định, mang theo sự dứt khoát thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành.

Ông cụ Đức lập tức hiểu được suy nghĩ của cô.

Ông cụ nhìn Vân Thiên trên giường, lông mày cau lại: "Không còn nhiều thời gian nữa, cháu phải nhanh lên. Những người khác cứ theo những gì tôi đã nói, lập tức chuẩn bị và sắn sàng thay máu cho họ bất cứ lúc nào."

Những người khác lập tức bận rộn.

Tiêu Nhi lấy trong túi ra cây kim bạc, lấy máu độc trên môi Vân Thiên bôi lên. Sau đó nhanh chóng dùng một cây kim khác đâm vào ngón tay của Hoắc Kiến Phong để lấy máu.

Không giống như khi cô kiểm tra trong phòng bệnh, bây giờ có hai cây kim màu bạc, một cái dính máu độc màu đen, một cải còn lại dính máu đỏ tươi.

Khi Tiêu Nhi chạm hai cây kim bạc với nhau và để cho hai dòng máu có màu sắc khác nhau hoàn toàn dung hợp, ánh mắt của mọi người đều nhìn sang, không hẹn mà cùng đồng loạt nín thở.

Chi trong vài giây, chỉ vài giây, màu đen trong dòng máu đen vốn thuộc về Vân Thiên từ từ rút đi, như thể nó đã được rửa sạch tạp chất và chuyển thành một màu đỏ tươi sáng long lanh với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. "Trời ạ! Thật sự giải độc rồi, thật là thần kỳ!" Có người không khỏi cảm thán.

Những người khác cũng khó có thể ca ngợi: "Đung vậy! Thật không thể tin được!" "Kỳ tích, đây nhất định là kỳ tích!" "Sao lại thế?" Tiêu Nhi kinh ngạc nhìn ông cụ Đức: "Ông ơi, tại sao lại thế này? Trong sách rõ ràng nói Liên Tâm phải được kiểm tra bằng máu của người thân mới có thể xác định độc tính. Nếu cháu dùng máu của Kiến Phong để kiểm tra, chẳng phải kết quả sẽ không còn là Liên Tâm nữa ạ?"

Ông cụ Đức gật đầu: "Đúng vậy, chất độc này xảo trá ở chỗ nếu là con trai trúng độc thì phải dùng máu của mẹ để kiếm tra độc tính nhưng lại dùng máu của bổ để giải độc. Nếu là con gái trúng độc thì hoàn toàn ngược lại, dùng máu của cha ruột kiểm tra và giải độc bằng máu của mẹ ruột. Cháu có thể thành công đoán ra đó là Liên Tâm, có thể xem là đoán bừa mà trúng."

Tiêu Nhi cau mày: "Vì vậy, chuyện này cũng nằm trong nửa đoạn sau ông định nói ạ?" "Đúng vậy." Trong lòng ông cụ Đức lo lắng, giọng nói cũng không kiên nhẫn: “Được rồi, Tiêu Nhi. Bây giờ không phải là lúc truy xét chuyện này, chẳng lẽ đến lời của ông ngoại cháu cũng không tin sao? Giải độc cho thắng bé trước đi, những chuyện khác sau này ông sẽ từ từ nói cho cháu biết"

Có người đẩy giường từ phòng mổ bên cạnh ra, Hoắc Kiến Phong lập tức xắn tay áo năm lên: "Tiêu Nhi, chúng ta cứu con trai trước đã." "Nhưng anh..." Tiêu Nhi nhìn anh, cảm giác như bị dao cắt. Cô ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Bác sĩ Hồ lấy lại tinh thần, thay Tiêu Nhi và mọi người hỏi ra lo lắng trong lòng họ: "Muốn thay toàn bộ máu trong cơ thể cậu bé thì liệu thân thể anh Kiến Phong đây có chịu đựng nổi không? Chúng tôi không thể làm chuyện lấy sinh mạng của một người để đổi lấy một sinh mạng khác được."

Lục Thiên Bảo sững sờ: "Cái gì? Cậu muốn đổi mạng sao?"

Anh ấy mở to mắt nhìn Vân Thiên cuộn tròn thành một quả bóng nhỏ, lại quay đầu nhìn Hoắc Kiến Phong, vành mắt đột nhiên đỏ lên.

Hoắc Kiến Phong cười trấn an: "Sẽ không có chuyện gì đâu. Các cậu thật sự xem một người cao lớn như mình là vật trang trí sao? Đổi một chút máu cho đứa nhỏ thì tính là gì? Đừng lo lãng, mình có thể

Lục Thiên Báo không tin, ôm lấy cánh tay của ông cụ Đức, cầu xin: "Ông ơi, ông ơi, ông hãy nói cho cháu một lời khẳng định đi, Kiến Phong sẽ không có chuyện gì chứ ạ? Kiến Phong sẽ không có chuyện gì, đúng không ạ?"

Ông cụ Đức cau mày buồn bực, lạnh lùng nói: "Đừng lo lång, nghe tôi nói, bọn họ sẽ ổn thôi, Đừng chậm trễ nữa, bắt đầu thay máu ngay lập tức! Vân Thiên nhất định phải dùng máu của Kiến Phong nhưng Kiến Phong có thể dùng máu của người khác mà! Các người lập tức điều động những gói máu đáp ứng nhu cầu của Kiến Phong, sẵn sàng cung cấp cho nó bất cứ lúc nào. Sau khi thay thể toàn bộ cơ thể của Kiến Phong chắc chắn sẽ suy yếu trong một thời gian ngắn nhưng chắc chắn sẽ không nguy hiểm đến tính mạng"

Hai mắt Tiêu Nhi sáng lên: "Ông ngoại, thật sự không sao chứ ạ?"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng Tài

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook