Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Editor: mèomỡ

Lão đại của bọn họ lại là một cô gái, còn là một cô gái ngọt ngào xinh đẹp không có chút tính uy hiếp nào!

"David. Em xin lỗi, em lo cho anh nên mới tới."Cô gái nhỏ giọng nói.

Hạ Ánh Hi đi lên trước khẽ cười nói: "Ái Lâm, cám ơn em, em tới rất đúng lúc."

Ái Lâm cúi đầu cười một tiếng, trên mặt lộ ra hai lúm đồng tiền.

"Tĩnh Hàm, đây là Ái Lâm, đại tiểu thư Địa Ngục Môn ở châu Âu, em cứ coi cô ấy như người bình thường là được, cô ấy sẽ hoàn toàn không động thủ ." Hạ Ánh Hi nói với Bạch Ngưng.

Bạch Ngưng nhìn Ái Lâm, vô cùng ngạc nhiên, vội vàng nói: "Ái Lâm, cám ơn cô."

Ái Lâm không lên tiếng, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt một lúc lâu mới nhẹ nhàng cười một tiếng, nói: "Cô tên là Tĩnh Hàm sao?"

"Đúng, Hứa Tĩnh Hàm, cô gọi tôi là Tĩnh Hàm giống Ánh Hi là được rồi."

Ái Lâm vẫn nhìn cô, hơi mỉm cười.

Trong khách sạn, Bạch Ngưng ngồi xuống ghế sofa.

"Địa Ngục Môn cũng là Hắc bang, có thể vì chuyện của chúng ta mà khiến cho bọn họ xung đột cùng Thanh bang không?"

Hạ Ánh Hi ngồi xuống đối diện cô, nói: "Sẽ không, nếu thế lực ngang nhau thì còn có thể, nhưng thế lực của Địa Ngục Môn hơn xa Thanh bang, Thanh bang sẽ không đối địch với Địa Ngục Môn."

"Như vậy cũng tốt."Bạch Ngưng thở phào nhẹ nhõm, sau đó hỏi nói: "Ái Lâm và anh. . . . . ."

Hạ Ánh Hi cúi đầu, không nói.

Bạch Ngưng nói: "Ánh Hi, nếu như cô ấy thích anh, anh cũng thích cô ấy, vậy. . . . . . đúng là tốt chuyện."

Hạ Ánh Hi nói: "Bọn anh gặp nhau ba năm trước. Lúc đó anh nhận một vụ án, biện hộ cho một người ngộ sát, người bị giết chính là bạn của Ái Lâm. Sau đó, anh không bị Địa Ngục Môn đuổi giết, mà lại. . . . . ."

"Lại bị Đại tiểu thư của bọn họ thích?" Bạch Ngưng nói. Phát hiện bọn họ gặp nhau thật đúng là lãng mạn.

Hạ Ánh Hi không trả lời.

"Vậy. . . . . . Anh thích cô ấy không?" Bạch Ngưng cho rằng anh thừa nhận, tiếp tục hỏi.

Hạ Ánh Hi thở dài nói: "Anh không biết, lúc đó trong lòng anh chỉ có em, chỉ muốn nhanh chóng đủ lông đủ cánh để quay trở về, hoàn toàn không có suy tính khác. Sau này. . . . . . Sau này biết em và Ngôn Lạc Quân chia tay, ngay cả bản thân anh cũng không biết mình trở về để làm gì, sau đó nghe tin hai người lại kết hôn, biết em xảy ra chuyện."

"Ánh Hi. . . . . ." Yên lặng thật lâu, Bạch Ngưng nhẹ giọng nói ra: "Trước đây thật lâu, khi em còn là Bạch Ngưng, vẫn còn đi học, em đã từng thích anh. Đó là tình cảm rất đơn giản, tinh khiết , rất đẹp. Em nghĩ, nếu như chúng ta thổ lộ với nhau, thật sự ở bên nhau, có lẽ, cũng có thể làm một đôi vợ chồng hạnh phúc lại tương kính như tân*, mà em cũng sẽ cảm thấy giữa chúng ta có tình yêu biển cạn đá mòn. Nhưng. . . . . . em đã trở thành Hứa Tĩnh Hàm, gặp được Ngôn Lạc Quân. Ở bên anh ấy tuy có những xót xa đau khổ, nhưng em vẫn quyết định sẽ mãi ở bên anh ấy."

[*]Tương kính như tân: tôn trọng nhau

Đau khổ nhưng vẫn muốn ở bên nhau. Lý do duy nhất, chính là yêu quá sâu nặng.

Hạ Ánh Hi cúi đầu im lặng.

Một lúc lâu sau mới cười nhạt, nói: "Chỉ cần em muốn, anh nhất định sẽ dốc hết toàn lực bảo vệ anh ta bình an, để anh ta trở về bên cạnh em ."

"Ánh Hi, vậy anh cùng Ái Lâm. . . . . ."

"Anh nghĩ, chờ giải quyết xong vụ án của Ngôn Lạc Quân, anh sẽ cầu hôn với cô ấy."Hạ Ánh Hi nói.

Bạch Ngưng thư thái cười một tiếng, vui mừng nói: "Vậy thì thật là tốt quá, em còn tưởng rằng anh không thích cô ấy!" Hạ Ánh Hi cũng có thể tìm được hạnh phúc của mình, vậy thì không còn gì tốt hơn.

Nhìn cô cười, Hạ Ánh Hi cũng nhẹ nhàng cười một tiếng.

Chỉ cần cô ấy vui mừng là tốt rồi. Cô ấy hi vọng mình hạnh phúc, tại sao mình không hạnh phúc được?

Anh nghĩ, anh và Ái Lâm, cũng có thể làm một đôi vợ chồng hạnh phúc lại tương kính như tân. Nếu như chưa từng gặp Bạch Ngưng, anh cũng sẽ cảm thấy, giữa bọn họ có tình yêu biển cạn đá mòn.

Hai tháng sau.

Ngôn Lạc Quân gọi điện thoại, Bạch Ngưng bưng chén nước đi tới trước sô pha, đứng bên lẳng lặng chờ.

"Nói cho cô ấy biết cái hạng mục đó chắc chắn thất bại, nhất định không được để cho cô ấy đầu tư."

". . . . . ."

"Không được tiết lộ cho người khác biết không? Nhất định phải nhớ kỹ."

". . . . . ."

"Tốt lắm tốt lắm, cậu làm thì tôi yên tâm."

Ngôn Lạc Quân nói xong điện thoại, Bạch Ngưng đưa lọ thuốc cùng chén nước vào tay anh: "Uống thuốc đi."

"Nào, đút cho anh."Ngôn Lạc Quân đẩy lọ thuốc lại cho cô.

Bạch Ngưng đẩy anh nói: "Đừng có mà lộn xộn, mau uống thuốc đi, Ánh Hi sắp đi rồi."

"Biết thừa là trong lòng em chỉ có người tình cũ thôi mà."Ngôn Lạc Quân làm ra vẻ cô đơn nói.

"Nói cái gì đó, như trẻ con vậy, mau uống thuốc đi!"

"Ai nha, anh bị đả kích, không được không được, đau đầu quá."Ngôn Lạc Quân ấn trán cau mày.

Bạch Ngưng cầm lấy lọ thuốc đổ ra ba viên thuốc, nhét vào trong miệng anh, sau đó cầm chén nước đưa đến bên miệng anh cho anh uống nước.

Ngôn Lạc Quân vừa nuốt thuốc, vừa nhìn cô cười.

"A, đắng quá, nào bà xã cho hôn một cái."

Bạch Ngưng xoay mặt đi, không để ý tới anh.

Ngôn Lạc Quân hôn lên môi cô, liếm mấy cái, sau đó nỗ lực muốn đưa đầu lưỡi vào.

Bạch Ngưng đẩy anh nói: "Đừng lộn xộn, bọn nhỏ xuống tầng rồi."

"Có sao đâu, mau tới đây, để cho anh thỏa mãn một chút thôi, anh rất yếu ớt đấy."Vừa nói vừa xông lên.

"Lại là lý do này. . . . . ." Còn chưa nói xong, anh đã nhân cơ hội che kín môi cô, đầu lưỡi đưa vào trong miệng cô, để cho cô nếm được một chút vị đắng của thuốc.

Một lúc lâu sau, cho đến khi tiếng bước chân xuống tầng truyền đến, anh mới buông cô ra, hả hê cười nói: "Bác sĩ nói rồi, anh cần điều trị lâu dài, cho nên em phải quen với việc bị anh nô dịch đi, biết không?"

"Tiểu nhân."Bạch Ngưng lén nhìn Cảnh Di đang xuống tầng, hơi đẩy anh ra, khẽ nói.

"Không có cách nào, ai bảo em thích tên tiểu nhân như anh, không thể không bị anh nô dịch giày xéo? Tối nay là nhà tắm, ăn nhiều một chút biết không?" Anh như tên háo sắc cười, híp mắt nhìn cô chằm chằm, rút chân ra khỏi giày, luồn vào váy dài của cô, nhẹ nhàng cọ lên bắp chân cô.

Bạch Ngưng chợt rùng mình, lập tức tránh ra, quay lên tầng gọi: "Tiểu Hân, mau xuống thôi, chúng ta đi tiễn chú Hạ với cô Ái Lâm."

Nhìn cô đỏ ửng cả mặt, Ngôn Lạc Quân đi giày vào, hả hê cười.

Lên xe, Bạch Ngưng mới nhớ ra cuộc điện thoại vừa rồi của Ngôn Lạc Quân, hỏi: "Vừa rồi anh nói chuyện với vợ trước của Quan Thừa Diễm sao? Cô ấy muốn đầu tư sao?"

"Ừ."Ngôn Lạc Quân trả lời: "Lần trước cô ấy đã thua lỗ, lần này không thể lại không may thế được."

Bạch Ngưng nhìn anh, vui vẻ cười một tiếng, nói: "Em không ngờ, anh sẽ để tâm giúp cô ấy như vậy."

"Dù sao cũng là anh nợ Quan Thừa Diễm , chỉ có thể cố gắng trả lại cho vợ con anh ta."

Đối mặt với cái chết một lần, anh cuối cùng cũng hiểu rõ, trên thế gian có rất nhiều thứ cần ta tôn trọng, ví dụ như sinh mạng. Dù là nghèo hay giàu, là yếu hay mạnh, mỗi người đều có thế giới của mình.

Nếu như lúc trước anh hiểu rõ ý nghĩa này, tôn trọng sinh mệnh của cô gái nhảy lầu tự sát mà anh không biết kia, tôn trọng sinh mạng đứa bé bị anh hoài nghi, không cố chấp quyết định số phận của Hạ Ánh Hi . . . . . . Có lẽ, giữa anh và người anh yêu, sẽ không có nhiều đau khổ và trở ngại như vậy.

Cuối cùng, thật may là khi anh hiểu ra, ông trời cũng không bắt anh mất đi quá nhiều.

Đến sân bay, Hạ Ánh Hi và Ái Lâm đã sớm chờ sẵn.

Bạch Ngưng vội vã chạy tới, ngượng ngùng nói: "Thật xin lỗi, chúng tôi tới chậm, đều là tại Lạc Quân mè nheo không chịu uống thuốc."

Ái Lâm lẳng lặng cười một tiếng, nói: "Không sao, chúng tôi cũng chỉ vừa mới tới, dù sao còn lâu máy bay mới cất cánh."

"Oa, đây là nhẫn đính hôn của hai người sao?" Bạch Ngưng đột nhiên ngạc nhiên kéo tay cô.

"Thật là đẹp!"

"Anh ấy chọn, tôi cũng rất thích, chỉ là hơi đắt, hai tháng sau lại đeo cái khác rồi."Ái Lâm cười nhìn Hạ Ánh Hi một cái.

"Không sao, có tiền giờ không tiêu thì lúc nào mới tiêu!" Bạch Ngưng nói xong, nghiêng đầu nhìn Ngôn Lạc Quân nói: "Nhẫn cưới anh ấy cho tôi chỉ là hàng nhái hơn mười tệ, đấy mới là không tim không phổi."

"Nếu như anh nhớ không lầm, cái nhẫn đó là em mua, ngậm máu phun người."Ngôn Lạc Quân lập tức kêu oan.

"Không phải tại anh không mua cho em hàng thật sao."Bạch Ngưng nói xong, quay đầu lại nhìn Ái Lâm nói: "Xác định cụ thể hôn kỳ nhất định phải thông báo cho tôi nhé, tôi sắp xếp xong xuôi mọi chuyện sẽ đến Anh quốc chơi nửa tháng!"

"Đó là đương nhiên, yên tâm, chúng tôi sẽ không quên đâu."

"Mẹ, con muốn đi toilet." Cảnh Di kéo áo Bạch Ngưng nói.

"Được, để mẹ dẫn con đi."Bạch Ngưng dắt Cảnh Di đi nói: "Em vào phòng rửa tay."

"Tôi cũng đi cùng."Ái Lâm nói xong, cùng cô cùng đi về phía toilet.

Đi ra khỏi nhà vệ sinh, Cảnh Di chạy đến bên bồn rửa tay.

"Cảnh Di chậm một chút, cẩn thận đâm vào người ta."Bạch Ngưng ở phía sau vội hô.

Cảnh Di chạy đến bồn rửa tay, phát hiện bồn rửa tay nơi này cao hơn ở nhà .

Ái Lâm nhìn cô bé, nói: "Nào, để cô Ái Lâm ôm con được không?"

"Vâng, cám ơn cô Ái Lâm."Lúc này Cảnh Di nhìn thấy người lạ sẽ không sợ sệt như trước nữa.

Ái Lâm ôm lấy cô bé, giúp cô bé mở vòi hoa sen, rửa sạch đôi tay nhỏ bé.

"Nào, Cảnh Di cám ơn cô đi rồi ra đây hong tay."Bạch Ngưng đi tới nói.

"Cám ơn cô."Cảnh Di nói xong, chạy về phía Bạch Ngưng.

"Cảnh Di thật biết nghe lời." Bạch Ngưng cười ôm lấy cô bé hong khô tay, sau đó ngồi xổm người xuống sửa lại tóc cho cô bé.

Ái Lâm nhìn cô tỉ mỉ như vậy, đôi mắt từ từ ướt át.

"Cám ơn cô."Cô vừa mở miệng, nước mắt liền rơi xuống.

Bạch Ngưng ngẩng đầu nhìn cô ấy, vội vàng đứng dậy nói: "Ái Lâm, sao vậy?"

Ái Lâm vội lao nước mắt, nhìn Cảnh Di nói: "Cám ơn cô, đã chăm sóc con bé tốt như vậy. . . . . ."

"Ai cơ? Cảnh Di sao? Con bé là con gái tôi, tôi đương nhiên là phải chăm sóc rồi!" Bạch Ngưng không hiểu vì sao Ái Lâm lại cám ơn mình.

Ái Lâm ngẩng đầu lên nhìn cô, cười nói: "Có thể nói cho tôi biết,. . . . . . Tên cô là gì không?"

Bạch Ngưng khó hiểu nhìn cô.

Ái Lâm cắn cắn môi, nói: "Là . . . . . tên thật của cô."

"Cô. . . . . ." Bạch Ngưng hơi sửng sốt, ngay sau đó hiểu ra nói: "Thì ra ngay cả chuyện này Ánh Hi cũng nói cho cô biết à, anh ấy chưa nói cho cô tên tôi sao?"

"Anh ấy cũng biết?" Lần này cũng là đổi thành Ái Lâm kinh ngạc. Sau đó nói: "Không phải. . . . . . Không phải anh ấy nói, mà là. . . . . ." Đột nhiên, cô không biết nên nói thế nào.

Bạch Ngưng vẫn mờ mịt, chỉ cười nói: "Bạch Ngưng là tên thật của tôi."

Ái Lâm đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn cô thật lâu mới ngạc nhiên nói: "Thì ra cô chính là Bạch Ngưng, anh ấy đã từng kể cho tôi về Bạch Ngưng. . . . . . Không ngờ, không ngờ lại là cô. . . . . ."

Sau một lúc yên lặng, cô nói: "Cám ơn cô đã đưa David đến bên cạnh tôi. Năm năm trước, cuộc đời tôi bị ta chà đạp tưởng như không thể tiếp tục nổi. . . . . . Sau này, tôi cũng không biết phải sống cuộc đời của Ái Lâm như thế nào. . . . . . Cám ơn cô khiến cho tôi gặp được David, tôi rất vui vẻ. . . . . . Rất hạnh phúc. . . . . ." Nói xong, Ái Lâm lau nước mắt chạy ra khỏi toilet.

Bạch Ngưng sững sờ đứng tại chỗ.

Thật lâu thật lâu sau, cô mới hiểu rõ những gì cô ấy nói... trong đầu đột nhiên hiện ra một cái tên: Hứa Tĩnh Hàm.

. . . . . .

"Nếu kiếp sau chúng ta có thể gặp lại

Chỉ muốn cùng anh gặp lại một lần

Chỉ vì một chớp mắt trong tỉ năm ánh sáng

Một chớp mắt tất cả ngọt ngào cùng buồn rầu

Vậy thì hãy để mọi chuyện xảy ra

Đều xảy ra trong nháy mắt đó

. . . . . ."

Dưới tàng cây hòe nở hoa trắng muốt trong viện an dưỡng, Vu Nhược Tình nằm ở trên ghế an ổn ngủ, Phương Tuyền cầm một quyển thơ của Tịch Mộ Dung**, nhẹ nhàng đọc.

[**]Tịch Mộ Dung: một nhà thơ nữ của văn học Đài Loan

"Để cho hai ta gặp nhau

Cùng người biệt ly

Hoàn thành một bài thơ của Thượng Đế

Sau đó sẽ chậm rãi già đi"

Lại đọc xong một bài thơ, Phương Tuyền ngẩng đầu lên, lẳng lặng nhìn cô.

"Nhược Tình, em thích thơ tình, anh không biết viết, anh chỉ có thể ngày ngày đọc cho em nghe. Em thích lãng mạn, anh không hiểu, anh chỉ có thể vụng về mỗi ngày tặng cho em một bó hoa hồng. Em muốn tình yêu trong lý tưởng của em, bạch mã hoàng tử trong lý tưởng của em, anh không phải, anh chỉ có thể dùng hết sức yêu em nhiều hơn. . . . . . Nếu như những thứ này em cũng không muốn, em muốn tự do, muốn theo đuổi những gì mình mơ ước, vậy anh cũng có thể. . . . . . Có thể buông tay để cho em rời đi. . . . . ."

Cho dù nói như vậy, anh cũng vẫn cảm thấy thật đau thật đau.

Anh cầm tay cô nói: "Nhược Tình, anh nói thật đó, anh có thể, thật sự có thể, không có gì anh không làm được, không có gì là anh không thể cho em. Anh có thể ly hôn, có thể để cho em thoát khỏi anh. . . . . . Chỉ cần, em có thể tỉnh lại."

Lông mi Vu Nhược Tình hơi run rẩy, đang lúc Phương Tuyền còn tưởng rằng là gió lay động, một giọt nước mắt từ khóe mắt cô trào ra.

Hết trọn bộ

----------oOo----------

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Vợ Giả Của Tổng Giám Đốc

Avatar
Vu Thi Hong Duyen07:06 14/06/2019
Nhiều lúc đọc thấy khó hiểu thật sự, bà tác giả chẳng làm rõ vấn đề gì sất đã thế khúc này khúc kia chả có tí gì liên quan luôn. Đọc mà cảm tưởng như bỏ lỡ cả chục chương vậy á
Avatar
Phương Mỹ Nhân>~<21:06 12/06/2019
hay thật đấy nhưng có thể cho thêm một chút ngoại truyện siêu sủng ngọt đc ko
Avatar
Phương Mỹ Nhân>~<20:06 12/06/2019
ủa tưởng là Lạc Quân giết Diễm sao bg lại thành Bạch Ngưng giết ng rồi thế này????? Ad mau cho m lời gthick thỏa đáng đê........
Avatar
tran mai lan11:09 14/09/2015
kết thúc truyện kỳ cục quá, đáng lẽ anh quân phải biết người anh yêu là chị bạch là chị bạch, tất cả điều biết nhân vật chính hoàn toàn không biết, thấy nó thiếu thiếu sao đó, chưa hoàn mĩ.
Avatar
Tiểu Kì15:08 01/08/2014
xây dựng hình tượng nhân vật nam chính như thế này mà happy end thật chẳng ra làm sao , tôn trọng người dịch chứ vô cùng hoài ngi tác giả muốn cổ động lối sống kiểu gì ... khuyên các bạn 1 câu đừng tốn time vô ích rồi ức chế , nếu ủng hộ người dịch hãy tìm bản dịch khác của họ .
Avatar
Ti Ti21:02 07/02/2014
ủa? sao hok ai nó gì về sự thật của bạch ngưng cho anh Quân nghe v? hết chưa>? thấy kết thúc ngắn qá v?
Avatar
Ti Ti14:02 07/02/2014
hơ hơ, e nó bây h thích truyện ko bằng thích a edit truyện, nhìu cái khó đỡ, tếu vô phương cứu chữa...
Avatar
Mèo Béo Hám NT13:11 25/11/2013
hỡ ? W...why? Anh Quân là....m gì Thừa Diễm vậy?
Avatar
bạch lăng lăng17:11 24/11/2013
cầm thú, đúng là cầm thú, phẫn nộ quá đi
Avatar
lăng lăng16:11 24/11/2013
thật là độc ác quá đi

BÌNH LUẬN FACEBOOK