Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tiểu Bảo sau khi lên xe vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, không có bất kỳ động tác nào khác.

Hạ Kiều Yến đen mặt mà lái xe, tất nhiên đang vô cùng tưc giận.

Không biết là tại Tiểu Bảo tự rời khỏi nhà, hay là do cô gái đó làm tức.

Xe đứng ở một tòa trước biệt thự, khó khăn lắm mới dừng lại, phía sau xe, cửa xe đã bị người đạp ra rồi.

Một thân hình nhỏ nhắn rất nhanh đi vào trong biệt thự. Đem cửa lớn, đập mạnh rung trời

Hạ Kiều Yến đen mặt xuống xe.

Quản gia chạy ra đón, "Thiếu gia. Tiểu thiếu gia cậu ấy..."

"Chuyện ngày hôm nay. Lần sau không thể lặp lại lần nữa!" Hạ Kiều Yến nhàn nhạt nói.

Quản gia thân thể run rẩy, "Có thể tiểu thiếu gia rất thích bác sĩ Tần."

"Cho nên, nó có thể đi quấy rầy sinh hoạt của người khác?" Hạ Kiều Yến lạnh lùng mà hỏi lại.

"Thiếu gia. Lời kế tiếp tôi nói... ngài có khả năng không thích nghe. Bác sĩ Tần là người đầu tiên trừ ngài mà tiểu thiếu gia muốn thân thiết, kể từ sau phát sinh sự kiện đó. Tôi nghĩ đó là một việc tốt."

"Nếu như ông giữ ý nghĩ như vậy. Trở về nhà tĩnh dưỡng thân thể đi. Tiểu thiếu gia bên này tôi sẽ cho người khác chăm sóc."

Hạ Kiều Yến nhàn nhạt nhìn quản gia, tiến vào phòng sách ở tầng hai.

Quản gia nhìn bóng lưng Hạ Kiều Yến, đành phải thở dài.

Hạ Kiều Yến vừa ngồi vào ghế trong phòng sách. Chợt nghe đến một tiếng lại một tiếng thét ngắn ngủi, bén nhọn làm chói tai. Còn thấp thoáng tiếng đổ vỡ đồ đạc.

Hạ Kiều Yến nhắm lại mắt. Mở cửa phòng sách.

Chỉ gần một phút đồng hồ, phòng khách lớn lúc đầu ngay ngắn sạch sẽ đã trở thành bãi rác.

Tất cả đồ vật có thể đập đều đập hư cả.

Tiểu Bảo chân trần trụi. Đi đi lại lại trên thảm đầy vụn thủy tinh.

Quản gia, bảo mẫu, người hầu đi theo phía sau, cũng không dám ngăn Tiểu thiếu gia.

Hạ Kiều Yến mặt lạnh, đứng tại hành lang tầng hai, nhìn Tiểu Bảo ngang ngược.

Đến lúc chân nhỏ trắng nõn bị một mảnh thủy tinh làm bị thương, anh mới mở miệng."Hạ Duy Phi, tiếp tục ầm ĩ, đối với con không có gì tốt!"

Hạ Kiều Yến chỉ có tức giận, đến mức gọi thẳng tên Tiểu Bảo.

Thân thể nho nhỏ run rẩy, sau đó đem một cái bình hoa cổ so với nhóc còn cao hơn đẩy ngã xuống đất.

Đồ sứ yếu ớt gặp mặt đất cứng rắn tạo ra tiếng vang trong trẻo.

Bình hoa cổ hơn một ngàn vạn lập tức hỏng rồi.

Tiểu Bảo đứng trong đống bừa bộn, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt lại quật cường, giống như khiêu khích nhìn Hạ Kiều Yến.

Hạ Kiều Yến nhíu mày, từng bước một đi xuống dưới.

Tiểu Bảo cả người run rẩy, vẫn là quật cường mà đứng ở nơi đó, mặc kệ trên chân máu ồ ồ chảy ra, vẻ mặt cũng không lộ ra nửa điểm yếu ớt.

Hạ Kiều Yến chậm rãi ngồi trên ghế sa lon, đối với quản gia, bảo mẫu bọn họ khoát tay áo.

Phòng khách to như vậy, rất nhanh cũng chỉ còn lại có hai người.

Hạ Kiều Yến cũng không nhìn chân nhỏ vẫn còn chảy máu, "Nói đi, con muốn làm gì?"

Tiểu Bảo tức giận bất bình mà lấy ra ipad mini cứng nhắc, gõ một hàng chữ, " Cô không quan tâm con!"

"Cô ấy cũng không phải có bệnh, muốn một đứa tinh khôn nhưng đáng ghét làm gì?! Con nếu không phải là con của baba, thì baba cũng không cần con!"

Hạ Kiều Yến vừa dứt lời, chợt nghe đến tiếng thét chói tai.

Hạ Kiều Yến mấp máy miệng, lấy tay đem Tiểu Bảo mang đến trên đầu gối.

Tiểu Bảo làm bộ muốn phản kháng.

Hạ Kiều Yến liếc xéo hắn, lành lạnh nói: "Trước khi cùng baba đàm phán, xem chân con trước đã."

Nói xong, Tiểu Bảo liền bị giữ mà ngồi yên, hừ một tiếng rồi để Hạ Kiều Yến ôm.

Hạ Kiều Yến động tác không ôn nhu cầm bàn chân nhỏ mập mạp của Tiểu Bảo mà bắt đầu quan sát miệng vết thương, nhíu nhíu mày, thò tay đem mảnh thủy tinh trên bàn chân nhỏ lấy ra.

Sau đó, từ ngăn kéo nhỏ lấy ra hộp thuốc, xử lý vết thương.

Xử lý xong về sau, như tức giận mà đem Tiểu Bảo để tới ghế sa lon bên cạnh, vòng hai tay trước ngực mà nhìn nhóc.

Tiểu Bảo cũng trợn tròn tròng mắt, không nói một lời mà nhìn Hạ Kiều Yến.

Hai người trừng nhau một lúc.

Hạ Kiều Yến tức giận mà liếc mắt, "Thiếu gia, con có thể có thoáng chút thông cảm cho sự vất vả của baba không? Baba vừa mở đầu hội nghị quan trọng đa quốc gia, đã bị người ta điện thoại gọi đi ra giải quyết chuyện của con. Sau đó, con lại ầm ĩ với baba như thế này. Con cảm thấy baba của con sống trên thế giới này mục đích duy nhất là giúp con giải quyết phiền toái hay sao?"

Tiểu Bảo ngoan cố giữ cổ nhỏ, không để ý tới Hạ Kiều Yến, dùng ipad nhỏ đánh chữ cũng không có.

Hạ Kiều Yến cũng biết là kết quả này, "Con hiện tại nói rõ ràng, đừng bỏ lỡ cơ hội tốt nhất nói chuyện, con lại bắt đầu giày vò, không có ai có nghĩa vụ cưng chiều con. Baba của con yêu cầu cũng không cao, con đưa ra yêu cầu trước, làm tốt baba đáp ứng một cái yêu cầu. Nếu như con không tỉnh ngộ, làm phiền con lên lầu tự kiểm điểm."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Bảo bên trên hiện lên trầm tư.

Hạ Kiều Yến dựa vào trên ghế sa lon, chờ phản ứng.

Tiểu Bảo ngón tay nhỏ gõ trên ipad mini cứng nhắc, sau đó theo ghế sô pha bên kia leo đến bên cạnh Hạ Kiều Yến, đem ipad mini đưa tới trước mặt Hạ Kiều Yến.

Hạ Kiều Yến nhìn lướt qua màn hình, trên đó viết: Con muốn bác sĩ Tần chơi với con.

"Đáp ứng điều kiện gì?"

Tiểu Bảo lộ ra vẻ mặt khó xử, cuối cùng vẫn là cắn răng một cái, dậm chân, ở phía trên đánh một hàng chữ, "Con đi đến trường."

Hạ Kiều Yến im lặng mà nhìn xem bốn chữ kia, "Con đã thông minh rồi, đi nhà trẻ quá lãng phí thời gian. Còn có, con không muốn nói, đi nhà trẻ cũng vô dụng."

Tiểu Bảo nghe vậy đôi mắt đen láy lẳng lặng nhìn Hạ Kiều Yến, chờ yêu cầu của Hạ Kiều Yến.

"Mỗi ngày nói với baba ba câu nói, mỗi câu nói không dưới mười chữ."

Tiểu Bảo cúi đầu xuống, tay nhỏ mập mạp thật khó khăn mà chà xát quần áo của mình.

Hạ Kiều Yến nhìn đầu nhỏ, than thở nói: "Baba đời trước đào phần mộ tổ tiên của con hay là đốt nhà của ông tổ con, lại cho con đến hành hạ baba như thế này. Người ta nuôi một đứa nhóc nghịch ngợm, còn có thể nghe được một tiếng baba. Baba ngược lại rất tốt, trực tiếp có được một đứa nhóc khó hiểu làm người ta phát bực còn thêm cả hay gây sự."

Tiểu Bảo nhìn xem Hạ Kiều Yến, khuôn mặt nhỏ nhắn một mảnh vặn vẹo, vẫn như cũ là không nói gì.

Hạ Kiều Yến đưa tay sờ sờ cái đầu nhỏ xù xù, "Được rồi, baba cũng không miễn cưỡng con, con thích như đứa trẻ nghịch nhợm cũng được. Baba thừa dịp tuổi trẻ kiếm chút tiền, về sau cho con phụ trách phá sản. Ai bảo con nói chuyện, con dùng tiền đập chết hắn!"

Nói xong, Hạ Kiều Yến vỗ vỗ đầu gối của mình, đứng dậy đã đi ra.

Tiểu Bảo rầu rĩ mà ngồi ở trên ghế sa lon, một chút cũng không có bị baba mình an ủi.

**

Tuần kế tiếp, Tần Dĩ Duyệt vô cùng bận rộ.

Mỗi ngày đều có hai ca bệnh giải phẫu phải xử lý, mỗi ngày bận rộn như chó.

Cô cho rằng sẽ rất khó chịu đựng trong một tuần này, thế mà kỳ dị vượt qua.

Thứ sáu cùng ngày, Tần Dĩ Duyệt ra phòng giải phẫu, lúc này đã hơn chín giờ đêm rồi.

Dù vậy, cô vẫn có tố chất thần kinh bình thường mà lấy điện thoại di động ra, mở ra tin nhắn.

Bên trong có hơn mười người khác nhau gửi cho cô.

Trong đó Dương Nhã Vi là nhiều nhất.

Tần Dĩ Duyệt mở tin nhắn Dương Nhã Vi.

"Dĩ Duyệt, cậu có tới hay không?"

"Tớ khuyên ngươi vẫn là đừng đến, Chu Tử Dương cùng Diệp Thanh đôi cẩu nam nữ kia thật sự quá đáng ghét. Diệp Thanh ở trước mặt chúng ta trắng trợn ân ái đằm thắm, Chu Tử Dương hình như còn có mặt yếu điểm, cùng phối hợp với cô ta."

"Diệp Thanh còn nghĩ cách hỏi tình hình của cậu, tớ căn bản không có lý do trả lời cô ta, tớ không biết những bạn học khác có thể nói hay không."

"Nghe nói bọn họ cùng đến Tần thành Bệnh Viên khoa não, đến bệnh viện làm phó trưởng khoa. Đậu xanh rau má nó, hai cái đứa tiện nhân không biết xấu hổ thiếu chút nữa làm tớ tức chết!"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Vợ Ấm Áp Của Hạ Thiếu

Avatar
phượng16:01 05/01/2019
SAO DẠO NÀY ADD HOK UP CHƯƠNG MỚI NỮA AK
Avatar
phượng08:10 20/10/2018
UP NHANH XÍU ĐI AK, LÂU QUÁ

BÌNH LUẬN FACEBOOK