Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Biệt thự nhà họ Hạ. Nhà họ Hạ tổng cộng có sáu người. Ngoài hai vợ chồng ra, họ còn sinh được bốn cô con gái là Hạ Tâm Diệp, Hạ Vân Vi, Hạ Chi Liễn, Hạ Thiên Cẩn.

Cô con gái lớn Hạ Tâm Diệp, tính cách có hơi nóng nảy, cởi mở không câu nệ chuyện nhỏ nhặt, thích tự do thoải mái, cuộc sống không gò bó không trói buộc, yêu hận rõ ràng. Là một cô gái rất có cá tính mạnh mẽ. Hiện nay cô là một chuyên gia thiết kế thời trang. Cô không thích lộ diện với bên ngoài nên toàn bộ tác phẩm do mình thiết kế đều dùng danh nghĩa những người bạn tốt để công bố.

Cô con gái thứ hai Hạ Vân Vi, là cô gái duy nhất trong nhà khiến người ta đoán không ra tính cách. Toàn thân trên dưới tản mát ra hơi thở lười biếng vô hại, trong mắt lúc nào cũng mang theo ý cười mê hoặc khiến cho đàn ông nhìn vào liền bị say mê, là một người con gái tràn đầy quyến rũ xinh đẹp.

Cô lấy việc gây khó dễ cho người khác làm thú vui, trêu đùa những người mình chán ghét hay không thích rồi cuối cùng làm ra một bộ dáng như vô hại. Cô từ nhỏ đã thông minh lanh lợi lại còn biết quản lý tiền bạc, tuổi còn trẻ nhưng chính là người có rất nhiều tài sản, chí hướng nguyện vọng cả đời là làm sao để mình có cuộc sống được nhàn hạ và thoải mái, chỉ thích làm những chuyện mình muốn làm.

Cô con gái thứ ba Hạ Chi Liễn, trầm tĩnh không thích nói nhiều, cá tính hơi nhát gan, hiện nay cũng là một chuyên gia vẽ tranh minh hoạ có chút danh tiếng. Bởi vì không giỏi kết giao qua lại với mọi người, cô chỉ hay ở chung một chỗ cùng Vân Vi. Trừ người nhà ra, cô gần như không có bạn bè, mỗi ngày đều ôm máy vi tính ra sức làm việc.

Cô con gái thứ tư Hạ Thiên Cẩn, là cô gái mà làm người trong nhà đau đầu nhất. Tính cách của cô vốn là rất cởi mở vui vẻ, nhưng sau khi tốt nghiệp đại học, không hiểu sao tính tình đột nhiên thay đổi lớn, trở nên lạnh lùng khó có thể gần gũi. Để tiện cho công việc, bốn chị em đều lần lượt dọn ra ngoài ở.

Nhưng hôm nay, hiếm khi thấy các thành viên nhà họ Hạ tề tựu đông đủ trong nhà. Người đứng đầu nhà họ Hạ là Hạ Vĩ Phong, tổng giám đốc tập đoàn Hạ thị cùng vợ là Lương Kiều Kiều.

Hai người lúc này đang ngồi ở bên trong phòng khách, không ngừng quan sát bốn cô con gái ngồi ở đối diện --

"Tâm Diệp, con đã 28 rồi!" Hạ Vĩ Phong tinh thần vui vẻ nhìn chăm chú cô con gái lớn.

"Đúng vậy ạ!" Tâm Diệp ngẩng đầu lên nhìn cha mình, không hiểu vì sao ông hỏi như vậy.

"Ừ! Quả thật là nên kết hôn rồi."

"Cái gì?" Tâm Diệp sững sờ nhìn cha mẹ.

"Mấy ngày trước, ba có gặp lại những người bạn thời học chung đại học với ba, phát hiện con và con trai của họ đều đã đến tuổi phải kết hôn, cũng nên đem chuyện hôn nhân của các con xử lý một lần rồi." Ông Hạ nhìn vẻ mặt nghi ngờ của con gái nói.

"Đem chuyện hôn nhân của chúng con xử lý một lần? Con có hôn ước với con trai họ khi nào thế? Tại sao con không hề biết?"

Tâm Diệp đứng lên, hai tay chống nạnh, đôi lông mày nhỏ nanh uốn cong lại một chỗ, vặn hỏi cha mình.

"Hả? Ba chưa nói với các con sao?" Hạ Vĩ Phong hoài nghi nhìn về phía vợ bên cạnh. Thấy vợ lắc lắc đầu, tỏ ý không có.

"Ồ! Thì ra là ba quên, thiệt là, chuyện quan trọng như vậy làm sao có thể quên nói cho các con biết đây?" Ông Hạ dùng sức tự vỗ lên trán mình.

"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?" Tâm Diệp nhìn về phía cha mẹ, rồi quay đầu lại liếc mắt nhìn mấy cô em gái, cả nhóm em gái đều nhất trí lắc lắc đầu.

"Các con đã quên sao? Khi còn bé những người bạn của ba, đã từng dẫn theo con trai của họ đến nhà chơi, lúc đó cũng đã quyết định chuyện hôn nhân cho các con."

Ông Hạ cười khan, ông đương nhiên biết lúc ấy bọn trẻ tuổi còn quá nhỏ, sớm đã quên chuyện này.

"Chúng con?" Vân Vi nhíu lông mày, nghe ra sơ hở trong lời nói của cha mình.

"Đúng vậy! Mẹ thấy mấy đứa tụi con cũng đến tuổi nên kết hôn rồi, không bằng cứ cùng nhau xử lý một lần đi." Bà Hạ cũng lên tiếng thương lượng.

"Chuyện như vậy tại sao ba mẹ không nói sớm?" Tâm Diệp mất hứng rống to nói, tiếp theo còn nói:

"Vả lại, chủ yếu là con cũng không có dự định kết hôn."

"Đúng đó! Cần gì phải kết hôn chứ? Sống như vầy có gì không tốt sao."

Không gì vướng bận cả người thoải mái, Vân Vi lành lạnh phun ra một câu, nói cách khác cô cũng không có dự định kết hôn.

"Con. . . . . . Con cũng vậy. . . . . ."

Bĩu môi cúi đầu xuống, Chi Liễn cũng lắc đầu theo biểu đạt ý nghĩ trong lòng. Chỉ có Thiên Cẩn lạnh lùng ngồi ở một bên, ngay cả nói cũng thẳng thèm nói. Nhưng mà từ thần sắc thản nhiên trên mặt cô, có thể nhận ra cô đối với chuyện kết hôn này cũng không hề nghĩ đến.

"Phụ nữ là phải nên lấy chồng sinh con, sao lại không muốn kết hôn chứ?" Không đồng ý lời con gái nói, lông mày bà Hạ nhướng lên, trừng mắt nhìn mấy cô con gái. Nhớ ngày đó, bà chỉ mới mười chín tuổi đã sinh ra Tâm Diệp rồi.

"Đây là chuyện đã được quyết định từ lâu rồi, các con muốn phản đối cũng không được."

Ông Hạ nghiêm mặt lên nói. "Muốn con kết hôn, thật là không thể làm được."

Thiên Cẩn – người từ đầu đến cuối không mở miệng, rốt cuộc cũng lên tiếng. Mặc dù cô đã hai mươi lăm tuổi, đối với một số người mà nói, có lẽ đến lúc nên tìm một người đàn ông để lấy. Nhưng mà cô biết, cả đời này, sẽ không có ngày cô kết hôn sinh con.

"Con cũng không muốn."

Tâm Diệp ngồi trên ghế sofa, hai tay khoanh trước ngực hết sức tức giận, bộ dáng như đang nhẫn nại. Cái gì mà chuyện đã quyết định xong khi còn nhỏ? Trong đầu cô chút xíu ấn tượng cũng không có! Nhìn các chị em dũng cảm biểu đạt ý kiến của mình, Chi Liễn ít can đảm nhất cũng dùng sức cúi đầu gật gật. Chỉ có Vân Vi lộ ra vẻ mặt trầm tư.

Qua lời cha vừa nói như thế, trong đầu cô dường như cũng hiện lên rõ rệt bóng dáng của một cậu con trai.

"Mặc kệ các con có đồng ý hay không, chuyện đã quyết định rồi. Thời gian tới, từng người các con đều phải gả cho ba."

Ông Hạ vẻ mặt nghiêm túc nhìn con gái của mình. Ông không nghĩ đến chúng nó lại có phản đối quyết liệt như vậy, ngay cả thương lượng cũng không được. Ban đầu nhắc đến chuyện này, cũng là vì muốn tốt cho chúng nó!

Kết làm thông gia với người quen biết, thứ nhất bởi vì là bạn bè thâm giao, con gái gả đi sẽ không chịu khổ. Thứ hai, con cái của bọn họ ai ai cũng là người vô cùng ưu tú, không cần lo lắng con gái chọn lầm đối tượng. Bình thường chúng nó đều là người rất hiểu chuyện, hiếu thuận, còn rất ngoan ngoãn nghe lời, tại sao vừa nói đến chuyện này, tất cả đều trở nên không biết nghe lời như thế?

Sáu người giằng co thật lâu, không ai còn có tâm tình để nói chuyện phiếm. Cuối cùng, ông Hạ lắc lắc đầu, cùng với bà Hạ đi vào phòng.

Sau khi hai người rời đi, bốn cô con gái vẫn ngồi im một chỗ không nhúc nhích. Sau một hồi lâu, đã có người lên tiếng trước.

"Vân Vi. . . . . . Làm sao bây giờ? Em, em không muốn lấy chồng. . . . . ." Chi Liễn lộ ra biểu cảm như sắp khóc đến nơi, cô chuyển hướng nhìn vẻ mặt hờ hững của Vân Vi nói.

Vừa nghĩ đến mình sẽ phải sống chung với một người đàn ông không quen biết, trong lòng cô lại tràn đầy lo lắng.

"Đừng lo lắng." Vân Vi vẻ mặt mang theo đầy tự tin, vỗ vỗ đầu cô, cười cười một cái bảo đảm với cô.

"Sao có thể không lo lắng? Ngay cả mẹ cũng đồng ý chuyện hôn nhân này rồi." Tâm Diệp vô lực tựa vào trên ghế sofa, không nhịn được thở dài.

Thiệt là, đang yên lành sao tự dưng lại muốn tìm chồng cho các cô! Người đầu tiên phải chịu khổ là cô đó.

"Thiên Cẩn, ý em thế nào?" Vân Vi quay đầu sang hỏi một cô em gái khác, muốn biết cô có ý kiến gì không.

Liếc mắt nhìn Vân Vi đang đợi cô trả lời, Thiên Cẩn bị gọi đúng tên rất bàng quang nhún nhún vai nói, "Em cũng không lấy."

Trong đầu hiện lên một ý đồ xấu, Vân Vi cười nhìn mọi người. "Được rồi! Nếu tất cả chúng ta đều không muốn kết hôn, vậy biện pháp chỉ có một -- Bỏ trốn."

Trên mặt cô hiện lên nụ cười có lúm đồng tiền rực rỡ mê người, trong ánh mắt là sự thông minh lanh lợi còn có một chút tinh nghịch.

"Vậy có thể trốn bao lâu?" Tâm Diệp nhụt chí hỏi.

"Vẫn chưa nói hết mà, chị đừng nôn nóng thế chứ." Vân Vi mở miệng ngăn chặn lại sự hấp tấp xao động của Tâm Diệp, lại tiếp tục nói:

"Sau khi trốn đi, tìm một người đàn ông giúp mình, rồi dẫn người đó về nhà gặp cha mẹ, bảo cha mẹ hủy bỏ hôn ước trước đó chẳng phải là được rồi sao."

Đợi đến khi hôn ước bị hủy bỏ mới nói cho cha mẹ biết đã chia tay với người đàn ông kia rồi. Còn nữa, lúc đó tâm hồn đang bị tổn thương, như vậy cha mẹ cũng sẽ không ép buộc các cô nữa, không phải sao?

"Chị hiểu rồi. Cách này cũng không được hay lắm, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể dùng."

Tâm Diệp bừng tỉnh hiểu ra, cao hứng đứng lên, trong đầu không ngừng tính toán một vài chuyện.

"Vậy bây giờ nên làm gì?" Chi Liễn nghe được nhưng vẫn chưa hiểu lắm nên hỏi lại.

Muốn cô tìm đàn ông? Chuyện này thật đáng sợ, cô sợ nhất chính là đàn ông. Vân Vi vỗ nhè nhẹ lên đầu em gái mình, thần sắc trên mặt cực kỳ vui vẻ.

"Bây giờ à? Thu dọn bỏ trốn!"

Ngay sau đó bốn chị em liền cùng nhau chạy lao ra khỏi nhà, chuẩn bị triển khai "Kế hoạch hủy hôn" -- Đợi sau khi bốn chị em các cô rời đi, hai vợ chồng mới từ trong phòng đi ra, trên mặt hình như cũng mang theo ý cười suy tính sâu xa.

Muốn chạy trốn? Vậy phải xem bản lãnh của các cô thế nào, có thể trốn thoát khỏi bàn tay của bọn họ không! Điều này phải nên nói lại từ đầu một chút. . . . . .

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Nàng Xinh Đẹp Của Môn Chủ

Avatar
Trang to 20:12 05/12/2014
Truyen rát hay dang yeu cuoi cung duoc hanh phuc

BÌNH LUẬN FACEBOOK