Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
(1)

Xem ra mọi người trong trường này không những biết phép thuật mà còn thích nói chuyện sau lưng người khác. Thật đáng thương cho trái tim nhỏ bé không kiên cường của tôi, ngày nào cũng phải chịu sự giày vò như thế này.

Tôi quay người, nhìn anh chàng mà một giây trước vẫn còn ở trong đầu tôi – Hạ Dạ Hàn.

“Đúng vậy, vì sáng nay tôi lại đến muộn mà”. Tôi buồn rầu nói.

Vì những lời nói của hội trưởng Hưu Tư nên khi đột nhiên nhìn thấy anh chàng đẹp trai này tôi không có cảm giác đặc biệt vui mừng.

“Haha, nếu đến muộn phải quét dọn thì hình như tôi cũng phải quét dọn”. Vẫn là cái khuôn mặt tươi cười ấy.

Thật sự rất muốn lột cái mặt nạ tươi cười của anh ta ra để xem rốt cuộc ẩn bên trong là gì. Nhưng….tôi không dám.

“Hội trưởng Hưu Tư cũng không nói gì, vì vậy cậu không cần quét dọn”.

Nghĩ đến việc quét dọn cả cái sân quần vợt to vĩ đại này tôi lại thấy ức chế, hơn nữa, anh chàng Hàn Thành Nam không hiểu vì sao không thấy đến giúp. Rốt cuộc anh ta đang làm cái quái gì vậy?

“Tuy không đến thường xuyên nhưng vừa đến đã phá cách thì dường như không tốt cho lắm”. Anh ta mỉm cười xắn tay áo, ngồi xuống nhặt bóng.

Anh chàng này….muốn quét dọn sân quần vợt sao?

Rõ ràng là anh ta không cần làm mà. Hay là anh ta muốn giúp mình?

“Hiểu Ưu, tôi có một câu hỏi rất muốn hỏi cậu”. Anh ta vừa nhặt bóng vừa nói.

“Cái gì?”

Học sinh ưu tú như anh ta mà lại có vấn đề cần hỏi tôi? Tôi ngừng động tác nhặt bóng, mơ hồ hỏi anh ta.

“Cũng chẳng có gì, chỉ muốn hỏi vì sao cậu lại ăn mặc như thế này để gia nhập câu lạc bộ quần vợt?”

Vì sao lại ăn mặc như thế này để gia nhập câu lạc bộ quần vợt?

Anh ta….lẽ nào anh ta biết tôi là gái giả trai? Không thể nào….rõ ràng là tôi không để lộ dấu vết gì trước mặt anh ta. Vì sao anh ta lại nói như thế nhỉ?

Điều đó khiến tôi có cảm giác run rẩy toát mồ hôi hột.

“Cái đó….vì…vì….” Tôi vừa ấp a ấp úng vừa nghĩ nên bịa cái cớ gì để đối phó với người trước mặt mình.

Nói tôi rất thích quần vợt? hay nói vì muốn thu hút nữ sinh, nên tôi luyện chơi quần vợt? hay nói là thực ra tôi làm theo tâm nguyện của bố nên mới gia nhập câu lạc bộ quần vợt?

Sau khoảng thời gian suy ngẫm ngắn ngủi, tôi mở miệng nói…….

“Vì, cậu thấy….là nam sinh”. Vì sợ anh ta không tin nên tôi vừa vỗ ngực vừa nói.

Cuối cùng tôi lại nói ra cái lý do hoàn toàn không giống lý do chút nào, quả thực tôi không biết rốt cuộc mình đang nghĩ gì.

Sau khi nghe xong lý do của tôi, anh ta ngây người đúng 10 giây. Đột nhiên anh ta bật cười. Khác với nụ cười bình thường, lần này anh ta muốn bò lăn ra đất.

“Đúng vậy, sao tôi lại hỏi câu hỏi vô nghĩa như vậy chứ?” Anh ta mỉm cười rạng rỡ.

Ack….cái anh chàng này, vì sao lúc nào cũng khiến tâm trạng người khác giống như ngồi tàu lượn siêu tốc vậy? Lúc nào cũng bất chợt bắt người ta quẹo một cái, anh ta cố tình sao? Hay là chỉ vô tình nói thế? Vì tôi quá để ý nên mới để lộ ra như vậy, hay là……

“Hiểu Ưu, cậu ở cùng Tiểu Nam à?”

Xem ra, tư duy kiểu nhảy cóc không phải chỉ mình Hàn Thành Nam mới có, anh chàng này cũng vậy. Rõ ràng là một giây trước vẫn đang cùng tôi thảo luận chủ đề khiến tôi hết hồn hết vía, một giây sau lại bắt đầu hỏi một câu hỏi khác. Chỉ có điều, như thế cũng tốt, chí ít thì không cần nơm nớp lo sợ nghĩ cách trả lời anh ta như thế nào nữa.

“Đúng vậy”.

Tiểu Nam mà anh ta nói có lẽ là anh chàng Hàn Thành Nam. Nhưng thêm một chữ “Tiểu” trước tên của một nam sinh, sạo lại có cảm giác nổi da gà thế nhỉ?

“Chả trách……”

Lời nói của nhừng người thông minh đều khó hiểu như thế này sao?

“Hả?” Tôi mơ hồ phát ra một tiếng đơn âm tiết.

“Chẳng phải người ta nói ngưu tầm ngưu, mã tầm mã sao? Hai người đều là những người chỉ cần một câu nói là rất dễ kích động, hơn nữa chuyện gì cũng viết hết trên mặt”. Anh ta cười rất rạng rỡ, rạng rỡ đến chói mắt.

“Vậy….vậy à”.

Rõ ràng là một câu nói rất đơn giản nhưng lại có cảm giác dường như trong câu nói đó ẩn chứa ý gì khác lạ. Điều đó khiến tâm trạng vốn đã không thoải mái của tôi càng trở nên căng thẳng hơn.

Để che giấu tâm trạng quá đỗi căng thẳng của mình, tôi chỉ có thể cúi đầu, ra công ra sức nhặt bóng.

“Hiểu Ưu, dường như….cậu có rất nhiều bí mật?” Đột nhiên, bên tai tôi vang lên một âm thanh.

Tôi quay sang bên cạnh như một phản xạ, sau đó….không cẩn thận nhìn thẳng vào đôi mắt đầy vẻ châm chọc, đùa giỡn của anh ta. Đôi mắt sáng và trong suốt dường như bắn ra điện áp hàng trăm nghìn vol. Tuy tôi rất không muốn chú ý đến điện áp ấy nhưng vẫn không khỏi nhói tim.

“Đâu….đâu có?” Tôi chột dạ nói

Lúc này tôi và anh ta, mặt cách mặt chưa đầy 5cm.

Anh chàng này bình thường dưỡng da bằng gì vậy, sao da lại đẹp đến thế cơ chứ? Dường như chỉ cần thổi nhẹ một cái là sẽ rách.

“Hiểu Ưu, bây giờ chỉ có hai đứa chúng mình thôi”. Anh ta cố tình sao, hay là tôi quá để ý? Vì sao lại có cảm giác dường như giọng nói của anh ta ẩn chứa rất nhiều cám dỗ khiến người ta mê hoặc? Anh ta….đang quyến rũ tôi sao?

“Sau, sau đó thì sao……” Tôi nuốt nước bọt ừng ực.

Vốn dĩ tôi không có khả năng miễn dịch đối với các anh đẹp trai, bây giờ anh đẹp trai này lại chủ động ngã vào vòng tay của tôi. Thêm vào đó vì thân phận hiện tại của tôi là nam sinh, lâu lắm rồi không được đắm mình trong mùi của anh đẹp trai…..Trong tình huống này, tôi thấy mình rất khó mà kiên chì lâu được.

“Tôi muốn biết nhiều chuyện về Hiểu Ưu hơn”. Khóe môi của anh ta hơi nhếch lên, sức mê hoặc càng khó cưỡng lại.

“Chuyện gì….của tôi?”

Cuối cùng tôi đã biết vì sao mọi người lại tránh xa anh ta. Anh ta đúng là một người đáng sợ. Dường như đôi mắt của anh ta có thể nhìn thấu người khác.

Có lẽ vì sợ hãi, có lẽ vì cách anh ta quá gần, chân tôi mềm nhũn đến nỗi chuyển từ tư thế ngồi xổm nhặt bóng sang tư thế ngồi bệt. Bỗng chốc, khoảng cách giữa mặt tôi và mặt anh ta được kéo xa ra.

Tôi há hốc mồm hít thở không khí, bởi vì lúc nãy anh ta áp sát vào mặt tôi khiến tôi không thể thở được.

“Dường như cậu đang lo sợ điều gì đúng không, nữ sinh Hiểu Ưu!”

Dường như cảm nhận được tôi cố tình tạo khoảng cách nên anh ta lại tiến lại gần.

Tư thế giữa tôi và anh ta lúc này quả thực khiến người ta liên tưởng xa vời.

Tôi ngồi ngây dưới đất, còn anh ta chống một tay nhìn tôi. Cơ thể cao to của anh ta bao trùm lấy tôi. Mặt tôi và mặt anh ta lại trở về tư thế cách nhau chưa đầy 5cm.

Dĩ nhiên động tác của tôi và anh ta đều không phải là trọng điểm, trọng điểm là bốn chữ “nữ sinh Hiểu Ưu” mà anh ta đã nói.

Tuy tôi đã sớm cảm thấy anh chàng này biết cái gì đó, nhưng khi nghe thấy anh ta nói bốn chữ ấy, tim tôi vẫn đập loạn nhịp.

Giải thích ư? Nhưng dường như anh ta tỏ vẻ không biết gì cả. Không giải thích ư? Anh ta có nói ra không? Nếu giải thích thì giải thích thế nào? Nếu không giải thích thì có phải là đã ngầm thừa nhận rồi không?

Bỗng chốc, tâm trạng của tôi trở nên vô cùng rối bời. Chỉ mỗi việc có nên giải thích với anh ta không đã khiến tất cả các tế bào trong não của tôi gần như tê liệt.

“Hai người đang….làm gì?” Đột nhiên, phía cửa sân quần vợt vang lên một tiếng hét lớn như gầm rú.

Vì tiếng hét đó, tôi và Hạ Dạ Hàn đều quay về phía đó.

Chỉ thấy người đứng ở cửa đang nhìn chúng tôi với khuôn mặt hết sức u ám. Người đó không phải ai khác mà chính là bạn Hàn Thành Nam đáng mến.

Tôi có thể hiểu được sự u ám của anh, bởi vì tư thế giữa tôi và Hạ Dạ Hàn lúc này khiến người ta không muốn nghĩ nhiều cũng khó.

“Chúng tôi…..” Tôi cũng không biết phải giải thích như thế nào về việc rốt cuộc tôi và Hạ Dạ Hàn đang làm gì, không thể nói với anh là tôi và anh ta đang thảo luận vấn đề có liên quan đến thân phận của tôi.

“Nhìn thì biết chứ sao, nếu không có chuyện gì thì đừng đến làm phiền chúng tôi”. Lúc tôi vẫn đang suy nghĩ phải giải thích như thế nào về tư thế này thì đột nhiên Hạ Dạ Hàn nói câu ấy

Ack….câu nói này của anh ta dường như càng khiến người ta liên tưởng xa vời hơn. Nhìn thì biết chứ sao. Nếu tôi nhìn thấy cảnh tượng này, thì tôi cũng thấy….có lẽ…. huống hồ theo kinh nghiệm của tôi, đứng từ ngoài cửa, với cái góc ấy, hướng nhìn lệch ấy thì chắc chắn sẽ nghĩ tôi và Hạ Dạ Hàn đang – Kiss! A….Tôi có nhảy xuống sông hoàng hà cũng không rửa sạch được. Thêm vào đó là câu nói “đừng có mà làm phiền chúng tôi” của Hạ Dạ Hàn? Bây giờ tôi có nhảy xuống biển lớn cũng không rửa sạch được.

Nhìn Hàn Thành Nam với khuôn mặt u ám đến đáng sợ khi nghe câu nói ấy của Hạ Dạ Hàn mà tôi không khỏi rùng mình. Cảm giác lần này không giống với lần vụng trộm trước. Lần này có cảm giác dường như bị bắt khi đang làm tình.

Tôi rụt rè nhìn Hàn Thành Nam, xung quanh anh phát ra mùi sát khí nồng nặc. Dường như chỉ một giây sau là anh sẽ lao tới treo tôi và Hạ Dạ Hàn lên trần nhà, sau đó đánh cho một trận.

“Oa….Tiểu Nam, cậu có biết nét mặt hiện giờ của cậu đáng sợ như thế nào không? Lúc mà không khí trở nên khó xử, đáng sợ, thảm hại đến đỉnh điểm thì đột nhiên Hạ Dạ Hàn lại nói câu ấy.

Lúc nào rồi mà anh ta vẫn không biết sống chết trêu chọc Hàn Thành Nam? Anh ta nghĩ mạng của mình lớn lắm sao? Nói xong câu ấy lại còn đi đến bên cạnh Hàn Thành Nam, vỗ vai anh một cách bí hiểm.

Tuy nhiên, hoàn toàn không giống như tôi nghĩ, Hàn Thành Nam không nói gì, cũng không làm gì. Vốn tưởng rằng anh sẽ đùng đùng nổi giận giống như ngọn núi lửa phun trào, nhưng không ngờ lại để mặc cho Hạ Dạ Hàn vỗ vai, sau đó để cho anh ta đi.

Khoảnh khắc Hạ Dạ Hàn rời đi, đột nhiên tôi nhận ra rằng trong sân quần vợt khổng lồ chỉ còn lại mình và Hàn Thành Nam.

Cái đồ Hạ Dạ Hàn mất hết nhân tính, anh ta dám bỏ đi như thế sao? Anh ta không hề giải thích một lời nào. Để lại tôi và Hàn Thành Nam là có ý gì? Bây giờ thì hay rồi, bị bắt đang làm tình, nhưng gian phu chạy rồi, còn lại hai vợ chồng….chồng sẽ làm gì vợ đây?

Tôi sợ hãi nhìn Hàn Thành Nam, thầm nghĩ không biết anh ta có giết người diệt khẩu không. Vốn dĩ một người nhỏ nhen như anh ta, lại phải nghe những lời khích đểu từ người tình của vợ mình…Đợi một chút, vợ? Ack….tôi thấy nhất định là mình phải đến bệnh viện kiểm tra, gần đây não của tôi có vấn đề, suốt ngày nghĩ lung tung vớ vẩn. Tôi và Hàn Thành Nam là hai người bạn mà ngay cả quan hệ yêu đương cũng không có.

Đúng vậy, nếu đã là bạn thì vì sao phải?

Đột nhiên, tôi thấy tự tin hẳn lên, cây ngay không sợ trên đứng. Tôi mạnh dạn nhìn Hàn Thành Nam, khoảnh khắc tôi nhìn anh, sự tự tin của tôi lập tức tan biến. Anh chàng này….có cần phải đáng sợ như thế không?

“Cậu…..” Tôi cúi đầu, không dám nhìn anh ta, tuy nhiên anh ta lại đi đến bên cạnh tôi, lôi người đang ngồi bệt dưới đất là tôi dậy. Anh chàng này thật là khỏe. Chỉ có điều bây giờ không phải là lúc để thảo luận về vấn đề khỏe hay không. Lúc này, tôi nên quan tâm hơn đến tính mạng quý báu của mình.

“Hàn, Hàn Thành Nam….có, có gì thì từ từ nói”. Tôi vừa lắp ba lắp bắp vừa cười trừ, muốn xoa dịu tâm trạng đáng sợ vô cớ của Hàn Thành Nam.

“Từ từ nói? Lúc này rồi mà cậu còn nói được những lời như thế sao?” Giọng nói của anh toát lên vẻ giận dữ đáng sợ. Cảm giác dường như chỉ một giây sau là anh sẽ tung cú đấm vào mặt tôi.

Rõ ràng là tôi không làm gì? Rốt cuộc vì sao anh chàng này lại giận dữ đến mức ấy cơ chứ?

“Tôi…..tôi làm sao?” Tôi cẩn thận nói, sợ rằng nói sai một câu thì bàn tay đang để không kia sẽ tiếp xúc thân mật với một bộ phận nào đó trên cơ thể tôi.

“Cậu….cậu….cái đồ” Nghiến răng nghiến lợi là như thế nào? Nhìn Hàn Thành Nam lúc này bạn có thể hoàn toàn hiểu được điều đó.

“Cái….cái gì?” Tôi căng thẳng nhìn anh.

Thực sự bây giờ tôi rất lo không biết anh chàng này nghiến răng nghiến lợi như vậy có làm gãy răng không.

Bàn tay để không của anh từ từ giơ lên, cao hơn đầu tôi. Nếu giáng xuống thì chắc là sẽ đau lắm.

Huhuhu… rõ ràng là tôi không lam gì? Vì sao lại bị đánh? Dù có làm gì thì cũng không thể bạo lực gia đình được? Không đúng không đúng, tôi và anh ta đâu có phải gia đình gì. Tình hình hiện tại hoàn toàn là bạo lực trường học.

Tuy trong lòng cảm thấy vô cùng ấm ức và căng thẳng nhưng tôi lại không nói gì. Cuối cùng chỉ có thể nhắm mắt chờ đợi cú đấm ấy. Liệu có phải chỉ là một cú không? Cũng có thể là nhiều hơn. Có phải là sẽ rất đau không? Nhìn dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của anh ta thì không đau mới lạ.

Trong lòng tôi giằng xé, tự hỏi tự trả lời…..

Tuy nhiên cú đấm của anh ta thì mãi không thấy giáng xuống.

Tôi từ từ mở mắt nhưng lại không cẩn thận nhìn thẳng vào mắt anh.

Mặt anh vẫn u ám như thế, nhưng ngoài vẻ u ám ấy là vẻ giận dữ đáng sợ.

“Cái đồ phụ nữ không biết xấu hổ”. Cùng với lời nói ấy, tay anh từ từ hạ xuống. Tuy nhiên, cùng lúc ấy, cái tay đang lôi tôi lên cũng đặt xuống, điều đó khiến tôi đột nhiên mất đi trọng tâm, sau đó ngột bệt xuống đất.

Loại phụ nữ không biết xấu hổ?

Cách dùng từ của anh chàng này….thật là quá quắt?

Tôi ngạc nhiên nhìn anh.

“Phù…thôi, từ đầu đến cuối dường như chỉ có một mình tôi lo lắng. Còn người trong cuộc là cậu lại mặc kệ, không thèm quan tâm, thật không hiểu nổi rốt cuộc tôi bị làm sao. Có lẽ tôi nên bình tĩnh một chút”. Anh vừa nói vừa quay người bước đi.

Tôi ngây người nhìn theo bóng anh, cảm thấy khó hiểu, cũng cảm thấy ấm ức.

Từ trước tôi giờ tôi đâu có mặc kệ, đâu có không quan tâm? Vì sao anh lại nghĩ như thế? Nhìn hình bóng của anh cô đơn giống như bị ai bỏ rơi, đột nhiên tôi thấy dường như mình đã làm sai điều gì đó.

Dường như anh đang hiểu lầm rất nghiêm trọng. Nhưng, sở dĩ anh hiểu lầm như vậy, tức giận như vậy là vì quan tâm đến tôi. Tuy bị hiểu lầm nhưng thấy anh kích động như thế quả thực tôi thấy cảm động.

Tuy anh là một anh chàng rất nhỏ nhen, nhưng vì tôi mà anh mới nhỏ nhen như thế, điều đó đâu phải là xấu.

Chỉ có điều, tình thế cấp bách, tôi vẫn phải chạy theo anh để giải thích cho rõ ràng.

Dù sao thì tôi không muốn chiến tranh lạnh với anh như thế này.

2)

Rất rõ ràng, nét mặt của anh lúc này chứng tỏ anh….thực sự đã hiểu lầm.

Hiểu lầm ngày hôm qua vẫn chưa được giải thích rõ ràng, nếu hôm nay lại hiểu lầm thì chắc sẽ không thể cứu vãn được. Tôi nhất định phải giải thích với anh.

“Xin lỗi đã làm phiền”.

Đúng lúc tôi định giải thích thì Hàn Thành Nam lại nói câu ấy rồi đóng cửa bỏ đi.

Sao anh ấy có thể đi được chứ?

Vì anh bỏ đi nên một giây sau tôi lao ngay ra ngoài.

Lần này Hạ Dạ Hàn không kéo tôi lại, có lẽ vì anh ta thấy lần này tôi không dễ dàng để cho anh ta kéo lại như thế.

Hàn Thành Nam sẽ đi đâu đây?

Tuy tôi thấy một giây sau mình lao ra ngoài nhưng khi tôi đuổi theo thì lại không nhìn thấy bóng dáng của anh chàng này đâu.

Anh về ký túc rồi sao?

Tôi mang theo một tia hy vọng mở cửa ký túc, tuy nhiên, sau khi mở cánh cửa ấy, nỗi thất vọng lại trào dâng trong lòng.

Căn phòng trống trải, chăn đệm của anh hoàn toàn không có dấu vết được chủ nhân của nó động vào, anh….đêm qua anh không về sao?

Không biết vì sao, nhìn căn phòng như thế này, đột nhiên tôi có cảm giác muốn òa khóc.

Bị anh hiểu lầm tôi ấm ức biết nhường nào. Phải che giấu thân phận tôi đau khổ biết nhường nào. Có lúc tôi thấy dường như mình là người đau khổ nhất thế giới này, đen đủi nhất thế giới này, nhưng vì bên cạnh có một người tên là Hàn Thành Nam nên tôi mới thấy thực ra cuộc sống như thế này cũng rất tốt. Nhưng….nếu không thấy anh ấy đâu, tôi sẽ rất đau lòng.

Nghĩ đến đấy, nước mắt của tôi trào dâng.

Tuy nước mắt tuôn rơi nhưng trong lòng lại rất muốn đi tìm Hàn Thành Nam, vì thế tôi lại chạy ra ngoài.

Vì mới là năm giờ hơn nên sân trường không có người. Hàn Thành Nam cao như vậy, chắc chắn sẽ là một mục tiêu rất dễ được chú ý.

Tôi đã chạy khắp trường, khi tôi gần như muốn từ bỏ thì bỗng nhiên nhìn thấy Hàn Thành Nam đang dựa người vào gốc cây và thở hổn hển.

Tôi không nghĩ gì mà lao thẳng ra chỗ anh.

“Hàn….” Lúc tôi đang định gọi tên anh thì đột nhiên anh vừa nhìn thấy tôi là co cẳng chạy.

“Đừng chạy có được không? Chúng ta nói rõ mọi chuyện có được không?” Tôi lớn tiếng nói với Hàn Thành Nam đang quay người chuẩn bị bỏ chạy.

Vì đã khóc, vì vẫn đang khóc nên giọng nói của tôi run rẩy.

“Cậu….” Không biết vì nghe thấy lời tôi nói hay vì nghe thấy giọng nói có lẫn với tiếng khóc mà Hàn Thành Nam quay người lại.

Dường như anh hoàn toàn không ngờ rằng tôi sẽ khóc. Sau khi nhìn thấy tôi khóc, đột nhiên anh tỏ vẻ bối rối không biết phải làm thế nào.

“Có lẽ cậu không tin, nhưng xin cậu hãy tin rằng mình và cậu ta thực sự không có gì”. Tôi nói, nước mắt chảy xuống khóe mi, lăn dài trên má. Tuy giọng nói có lẫn với tiếng sụt sịt nhưng tôi vẫn cố gắng để anh cảm nhận được sự kiên định trong lời nói của mình.

“Cậu và cậu ta, không liên quan đến tôi”. Rõ ràng là nét mặt của anh tỏ ra rất mơ hồ khi nhìn thấy tôi khóc nhưng giọng nói thì vẫn lạnh lùng như thế.

Không liên quan đến anh sao? Rõ ràng là anh rất tức giận.

“Vậy cậu, đừng tức giận có được không?” Giọng nói của tôi đầy vẻ ấm ức.

Có lẽ vì sự lạnh lùng trong giọng nói của anh khiến tôi thấy lời giải thích vốn dĩ rất đơn giản lại khó mở miệng đến thế.

“Tôi không tức giận”. Giọng nói của anh vẫn lạnh lùng, lạnh lùng hơn lúc nãy. Có phải là tôi lại nói sai điều gì không?

Rõ ràng là trên mặt viết bốn chữ lớn “tôi rất tức giận” nhưng miệng lại nhất quyết không chịu nhận.

“Vậy, vì sao hôm qua cậu không về?” Thái độ chết không chịu nhận của anh khiến tôi có cảm giác không thoải mái.

Vì sao anh không thể thẳng thắn nói ra cảm nhận của mình? Nói là anh để ý, như vậy không được sao? Giả vờ không để ý, giả vờ mặc kệ, không những khiến anh không vui mà còn khiến tôi rất buồn.

“Không liên quan đến cậu”. Anh vẫn giữ thái độ lạnh lùng.

Thái độ như vậy giống như một thanh kiếm sắc nhọn đâm thẳng vào ngực tôi. Một câu nói tưởng chừng như đơn giản – “không liên quan đến cậu” dường như đẩy tôi vào một thế giới khác hoàn toàn không liên quan đến anh.

“Nếu không có chuyện gì thì tôi đi trước đây”. Lúc mà nước mắt của tôi không ngừng tuôn rơi thì Hàn Thành Nam lại nói một câu như thế rồi chuẩn bị quay người bước đi.

“Cậu, nhất định cậu phải như vậy sao?” Giọng nói của tôi vì có lẫn tiếng khóc nên có chút run rẩy, nhưng trong sân trường trống trải vấn rất rõ ràng và có sức vang.

Anh quay lưng về phía tôi, không ngoảnh đầu lại, bước chân chuẩn bị rời đi vì lời nói của tôi mà dừng lại.

“Lúc nào cũng nói lạnh lùng như thế dễ chịu lắm sao? Vì sao cậu không nghe mình giải thích? Cứ giận dỗi như thế cậu vui lắm sao? Đừng giận dỗi như trẻ con thế có được không?” Tôi lớn tiếng nói với anh.

“Nếu những lời cậu muốn nói chỉ có vậy, vậy thì, thế nhé”. Anh bước đi.

“Hàn Thành Nam……” Tôi muốn gọi anh nhưng anh đã bỏ đi.

Tôi đứng ngây ở đó, không hiểu vì sao, chỉ biết đứng ngây ở đó.

Tôi hoàn toàn không biết rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, cũng không biết rốt cuộc Hàn Thành Nam đang nghĩ gì.

Vốn dĩ một chuyện đơn gian như thế bây giờ lại trở nên phức tạp như thế này. Vốn tưởng rằng có thể giải thích một cách dễ dàng nhưng dường như bây giờ càng ngày càng khó giải thích hơn.

Hàn Thành Nam….hai chúng ta, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Làm gì có cậu nam sinh nào lại khóc như thế chứ?” Một giọng nói vang lên bên tai tôi, cùng với giọng nói đó là một chiếc khăn trước mắt tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn người đứng cạnh mình. Tôi và Hàn Thành Nam phát sinh mâu thuẫn chính là vì con người này? Tuy quan hệ giữa tôi và Hàn Thành Nam càng ngày càng căng thẳng nhưng tôi lại không hề nghĩ đến chuyện ghét con người này. Tuy rất sợ cái người tên là Hạ Dạ Hàn nhưng tôi chưa bao giờ ghét anh ta.

“Cậu….”

Nước mắt của tôi vẫn tuôn rơi, không có cách nào kiềm chế, giống như vòi nước bị hỏng, muốn đóng cũng không đóng lại được.

“Chỉ là lo cho cậu nên đuổi theo xem thế nào, không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng không nên nhìn”. Giọng nói của anh ta rất bình tĩnh, hoàn toàn không có cảm giác chột dạ vì nghe trộm người khác nói chuyện.

Lo cho tôi sao? Lời nói của anh ta có đáng tin không? Tôi không biết, nhưng tôi vẫn muốn tin. Tôi cầm lấy chiếc khăn tay mà anh ta đưa, lau những dòng nước mắt không ngừng trào ra.

“Vì sao lại lo cho tôi? Vì chúng ta là bạn? hay là vì cái gì khác….” Tôi hỏi câu ấy mà không biết vì sao mình lại hỏi nó.

“Bạn sao?” Đột nhiên khuôn mặt vốn dĩ không chút biểu cảm của anh ta để lộ ra nụ cười giống như mọi ngày.

Trong nụ cười nhìn như có vẻ không hề gì ấy rốt cuộc ẩn giấu điều gì. Dường như tôi chợt hiểu ra chút gì đó. Đó là nỗi niềm mà anh ta cố gắng giấu giếm? Cô đơn, lạnh lùng hoặc là thứ gì đó nhiều hơn thế.

“Không phải sao?” Tôi lại thấy đau lòng. Chúng ta….ngay cả bạn bè cũng không phải sao?

“Có lẽ vậy, tôi cũng không biết. Khóc xong rồi thì mau về đi. Thời gian luyện tập buổi sáng của câu lạc bộ quần vợt sắp đến rồi đấy”. Nói xong anh ta quay người bước đi.

Anh ta, dường như cố né tránh vấn đề có liên quan đến “tình bạn”, giống như Hàn Thành Nam đang né tránh tôi.

Họ….rốt cuộc họ làm sao vậy?

Tôi vốn tưởng rằng mình rất hiểu họ, nhưng đột nhiên hôm nay tôi phát hiện thực ra mình không hề hiểu họ. Vốn tưởng rằng họ chỉ quen dùng tâm trạng khác để che giấu tâm trạng thực của mình, vốn tưởng rằng hiểu rất rõ điều đó nhưng tôi lại quên không tìm hiểu rốt cuộc tâm trạng thực sự của họ là gì.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Nàng Hotboy

BÌNH LUẬN FACEBOOK