Trang Chủ
Truyện Teen
Cô Nàng Hổ Báo
Chương 15

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sau khi thay đồ xong, Namjiu nói với Raman rằng cuộc hẹn của cô đã bị hủy. Vì thế, Raman dẫn Namjiu đến nhà hàng nằm trong một khách sạn sang trọng của mình. Trên đường đi vào nhà hàng, tất cả cách nhân viên của khách sạn đều nhìn về phía Raman và cô gái đi cùng anh đầy tò mò vì cậu chủ lớn của họ chưa từng dẫn cô gái nào đến đây. Vậy có nghĩa là, cô gái đang đi cạnh cậu chủ của họ lúc này hẳn không phải là người bình thường.

Một đôi mắt to tròn nhìn Namjiu không mấy hài lòng.

“Người phụ nữ đến cùng Raman là ai vậy, cô có biết không?”. Cô gái đẹp hỏi một nhân viên lễ tân.

“Không ạ, thưa cô Nen”. Nhân viên lễ tân khẽ cười, biết thừa người vừa hỏi rất thích Raman.

Cô gái này là một trong những người đẹp nổi tiếng trong làng giải trí, tức tối rời khỏi bàn lễ tân, đi theo Raman và Namjiu.

“Anh Raman, thật là tình cờ chúng ta lại được gặp nhau”. Giọng nói ngọt ngào vang lên phía sau lưng Raman.

Namjiu sững người lại nhưng Raman làm như không quan tâm và bước tiếp khiến Namjiu phải vội nhắc:

“Raman, có người hỏi kìa”.

Raman dừng bước, quay lại nhìn Namjiu và liếc sang cô gái lúc này đang mỉm cười đi đến.

“Thật vui vì được gặp anh ở đây. Anh đến kiểm tra công việc à?”. Cô gái lên tiếng hỏi tiếp.

“Tôi không đến vì công việc. Tôi dẫn người yêu đến ăn cơm”. Dứt lời, Raman nắm lấy tay Namjiu thay cho lời thông báo về mối quan hệ giữa mình và Namjiu.

Mặt cô gái thoáng sửng sốt rồi nhanh chóng chữa ngượng bằng cách cười với Raman và cả Namjiu lúc này đang đứng phía sau. “Rất vui được làm quen”.

“Tôi cũng rất vui được làm quen với cô”. Namjiu cười dù biết rằng cô gái kia chỉ đơn thuần giữ phép lịch sự chứ chẳng hề có nhã ý muốn làm quen với mình.

Cô gái đưa mắt đánh giá kẻ thù rồi cười thầm trong lòng. Mặt mũi, dáng vẻ này chắc vừa mới vớt vát từ đâu đó về nên mới chẳng có chút thời trang nào. Nếu thế có lẽ chẳng mấy chốc cũng bị vứt bỏ thôi.

Namjiu nhận thấy ánh mắt cô gái khinh bỉ nhìn mình liền cảm thấy cô ta thật đáng ghét. Vì vậy, cô phải dạy cho cô ta biết rằng “dù đẹp cũng đừng có khinh bỉ người khác”.

“Raman ơi! Namjiu đói rồi”. Namjiu giả vờ nũng nịu.

Đôi lông mày của Raman hơi động đậy khi nghe thấy giọng nói ngọt như mía kia.

“Tôi xin phép nhé”. Namjiu quay sang nói với cô gái theo phép lịch sự rồi lại cười ngọt ngào với Raman một lần nữa “Chúng ta đi thôi, anh Raman”.

Raman gật đầu, dẫn Namjiu đi tiếp mà không thèm chú ý đến ai đó đang há hốc miệng đầy sửng sốt và đau đớn.

“Con ranh này, nghĩ mình tốt đẹp lắm đấy phải không?”. Nen giận dữ, nét mặt cô tái đi khi thấy Raman đi cùng với một cô gái hết sức bình thường ngay trước mặt cô.

Sau khi đã yên vị trong nhà hàng, Namjiu ngay lập tức hỏi Raman: “Cô gái đó có phải là một trong năm người mà anh nói không?”.

Raman không trả lời, chỉ gật đầu.

“Đẹp thế mà anh cũng không thèm quan tâm sao?”. Namjiu thắc mắc, đẹp như hoa hậu thế mà còn bị thờ ơ có nghĩa là Raman là người vô cùng khó tính trong việc chọn bạn gái.

“Những người phụ nữ bám lấy anh, ai cũng đẹp cả. Vì thế em đừng ngạc nhiên, cũng đừng cảm thấy hổ thẹn với khuôn mặt của mình. Cứ nghĩ là em vẫn còn những điểm tốt khiến anh thích”.

“Vângggg… Chàng hoàng tử đẹp trai”. Namjiu dài giọng xách mé, ra vẻ tâng bốc Raman.

Raman nhếch mép: “Anh sẽ coi đó là một lời khen cho dù trong lòng em không nghĩ như thế”.

“Hừ… anh cứ nói thế”. Namjiu cười chữa thẹn vì bị đọc trúng tim đen.

“Thế thằng bé Kong ấy có đẹp trai không?”. Bỗng nhiên Raman hỏi đến đối thủ nhí của mình.

“Đẹp chứ. Gia đình đó ai cũng đẹp hết. Không giống như nhà tôi, có đến bốn người xinh đẹp, chỉ có một người duy nhất đẹp bình thường”. Namjiu cười.

“Thế em biến đi đâu? Hay em định nói rằng người đẹp bình thường là em?”. Raman hỏi lại.

Namjiu cười khó chịu, trả lời ngắn gọn: “Đúng!”.

“Ừm… giờ anh mới biết đấy”.

“Anh Raman!”. Namjiu nhìn người đàn ông trước mặt đầy tức tối.

“Phụ nữ thật là lạ, không chịu chấp nhận những sự thật mà mình không thích”. Raman nói nhỏ nhưng nhận lại ánh mắt gườm gườm của Namjiu.

“Hôm nay anh đãi đúng không?”. Namjiu bất giác đổi đề tài.

Raman gật đầu: “Em cứ gọi thoải mái”.

“Hừ!”. Namjiu khẽ hứ một tiếng. Khi nhân viên phục vụ đến ghi thực đơn, Namjiu không chậm trễ gọi món ngay lập tức: “Cho tôi… trứng cá Caviar nói nhiều, tôm hùm độc miệng, gan ngỗng ép tái, hàu chín nhừ. Còn đồ uống, cho tôi rượu vang loại mạnh, mạnh nhất nhé, dành cho ai đó uống, cổ sẽ được thông, ăn nói cho dễ lọt tai”.

Nhân viên phục vụ há hốc mồm khi ghi thực đơn lạ lùng của Namjiu.

Khóe miệng Raman nhếch lên.

“Ơ… thưa cô…”. Nhân viên phục vụ lúng túng nhìn ông chủ khách sạn khi không biết làm thế nào với order khác thường này.

“Cậu đi đi. Cho tôi khoảng ba, bốn món nổi tiếng của nhà hàng chúng ta là được rồi”. Raman nói.

Nhân viên phục vụ ngay lập tức thở phào nhẹ nhõm vì thoát nạn, vui vẻ cúi đầu chào hai vị thực khách đặc biệt rồi nhanh chóng đi ra.

“Món em gọi để anh cho người làm hôm nay khác nhé. Hôm nay anh không muốn ăn của lạ. Nhưng mà anh thích cái menu đó đấy, khác thường như chính em vậy”. Raman quay sang nói với Namjiu.

Namjiu trợn mắt tức tối nhìn Raman nhưng anh không quan tâm, lại còn ra vẻ bình thường như thể lời mình vừa nói là sự thật mà cô nên chấp nhận.

“Khác thường mà vẫn còn đảm nhận làm người yêu, cái người đề nghị lại không khác thường hơn chắc?”. Namjiu lẩm bẩm, đến khi thức ăn bắt đầu được mang ra, cô mới bình tĩnh trở lại, chuyển mối quan tâm sang các món ăn.

“Đây là những món nổi tiếng của khách sạn này. Anh muốn em nếm thử xem có ngon như lời đồn không?”. Raman nói.

“Anh chắc chứ? Tôi không phải là chuyên gia về ẩm thực đâu “. Namjiu hỏi.

“Anh không cần một chuyên gia về ẩm thực, và anh tin tưởng em, sau khi được chứng kiến em ăn hai, ba hôm vừa rồi, anh tin rằng em đánh giá món ăn rất giỏi, đó vừa đúng là thứ anh cần”.

Namjiu lừ mắt, nói nghe có vẻ hay, muốn nói cô ăn nhiều thì cứ nói thẳng ra đi… Nói cho mà biết, chuyện có thế này chưa thể khiến cho dạ dày của cô nảy tung lên được đâu. Xì! Cái đồ đẹp trai đáng ghét.

Bữa ăn đó, Namjiu một lần nữa thể hiện cho Raman thấy cô ăn giỏi đến mức nào khi mọi thứ đều được vét sạch, không thừa chút nào.

“Ngon quá. Ngon thật đấy!”. Namjiu chỉ nói được hai, ba cậu sau khi bữa ăn thượng hạng kết thúc. “Mà anh có cần người nếm thử món ăn này nữa không? Tôi có vài người rất chất muốn giới thiệu cho anh đấy”. Mắt Namjiu sáng lên, hi vọng có thể dẫn gia đình mình và Parani đến đây ăn một bữa.

Raman nhìn mặt Namjiu, hiểu hết ý tứ trong câu nói đó của cô: “Em có muốn có thẻ ăn miễn phí không?”.

“Ái chà…”. Namjiu cao giọng: “Không đến mức ấy đâu. Chỉ cần được giảm khoảng năm mươi phần trăm là tốt rồi”.

“Thế cũng được”. Raman nói.

Namjiu tròn mắt, vui sướng nói: “Cảm ơn anh nhiều nhé”.

“Nhưng khách sạn này không có chính sách tặng thẻ giảm giá cho ai cả”.

Nụ cười ban nãy vụt tắt ngay lập tức, thay vào đó là tiếng lầm bầm chán chường: “Người gì mà chỉ thích làm cho người khác mừng hụt”.

Raman nhướn mày: “Nhưng anh sẽ cho em là ngoại lệ”.

Namjiu nheo mắt, vãn chưa muốn tin ngay.

“Thông thường chỉ có bố mẹ anh, anh và em trai mới có quyền đến ăn mà không phải trả tiền. Nhưng bây giờ, khi em đã trở thành một phần của gia đình anh, anh sẽ tặng quyền này cho em. Em có thể dẫn gia đình hoặc bạn bè đến nhưng đừng thường xuyên đến mức ngày nào cũng tới, nếu không, anh đảm bảo không đến một tháng, em sẽ tăng thêm ít nhất năm cân và sau khoảng một năm, em sẽ bước vào giai đoạn béo phì”.

Namjiu suýt té ghế khi nghe thấy câu cuối cùng của Raman.

“Cảm ơn. Đúng là một lời nhắc nhở cảm động”. Giọng điệu của câu cảm ơn thật đáng sợ.

Raman nói tiếp, không quan tâm đến lời xách mé của Namjiu: “Còn một điều anh quên không nói với em. Quyền lợi này em có thể dùng được tại tất cả các nhà hàng và resort của tập đoàn Woradechawat, bao gồm cả phòng nghỉ và các dịch vụ khác nữa”.

“Anh tốt bụng thật đấy. Anh đã từng trao tặng quyền quyền lợi đặc biệt này cho bao nhiêu cô rồi?”. Namjiu hỏi xách mé.

“Chưa bao giờ. Em là người đầu tiên, và cũng là người cuối cùng”. Raman bình thản trả lời, không thể phân biệt được anh đang nói dối hay nói thật.

“Ôi, thật là vinh dự lớn lao nhát trong cuộc đời. May là tôi còn tỉnh, chứ không chắc nghĩ mình đang mơ rồi”.

Trong khi Raman và Namjiu nói chuyện, Rawat bước vào nhà hàng cùng một cô gái xinh đẹp. Namjiu là người nhìn thấy trước, cô nói với Raman.

“Này anh, em trai anh đến kìa”.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Nàng Hổ Báo

BÌNH LUẬN FACEBOOK