Trang Chủ
Truyện Teen
Cô Dâu Đáng Yêu
Chương 3

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
" Chuyến bay từ Việt Nam đến Paris sẽ hạ cánh vào 5 phút nữa…\\\" tiếng loa thông báo vang lên làm tôi bừng tỉnh. Tôi dụi dụi mắt vài cái, ngáp một cái thật dài, tôi xoay qua nhìn chiếc ghế kế bên thì đã thấy hắn đang hí hửng chơi đua xe trên chiếc điện thoại Iphone 5S

Tôi mặc kệ anh ta không thèm quan tâm đến

Chuyến bay của tôi cuối cùng cũng hạ cánh, tôi nhìn ra khung cửa sổ. Woaa tôi trố mắt nhìn ra phong cảnh bên ngoài…đây là Paris à ?, đẹp quá, tôi trầm trồ khen, quả thật đây là lần đầu tiên tôi đến Paris…thật đẹp, trước giờ tôi chỉ biết đến Paris một đất nước được mệnh danh là “ thành phố tình yêu “ qua lời kể của vài đứa bạn và trên phim truyền hình

Tôi cùng người chồng “ quý hóa “ của mình xuống khỏi máy bay

Đi lại khu lấy hành lý, chúng tôi lấy hành lý xong thì bắt một chiếc taxi đi thẳng đến khách sạn Continental...ba mẹ chồng tôi đã đặt sẵn một căn phòng cho tôi và hắn

Căn phòng của vợ chồng tôi là phòng đôi T_T và nó rất rộng, được trang trí rất đẹp, mọi vật dụng trong phòng đều rất hiện đại và lộng lẫy

Tôi vừa bước vào phòng thì liền nhãy lên chiếc giường màu trắng sang trọng được đặt ở giữa phòng…thật thoải mái, sau một chuyến bay dài tận mười mấy tiếng đồng hồ thì việc được ngã lưng lên một chiếc giường êm ái là điều tuyệt vời nhất đối với tôi

_Tôi tắm trước

Thấy anh ta có ý định vào phòng tắm thì tôi liền nhanh chân chạy vào trước, không quên để lại một câu nói. Khi cánh cửa phòng tắm đóng lại thì cũng là lúc tôi bật cười một cách điên dại ^O^…Tôi đã làm cho anh ta bị hớ một vố thật là thích

Tôi bắt đầu tắm…20 phút trôi qua thì tôi cũng đã tắm xong. Với tay lấy chiếc khăn bông lau tóc cho khô…đang mãi mê lau khô tóc thì tôi chợt nhớ ra, lúc nãy do chạy vào đây nhanh quá nên tôi đã quên mang theo đồ thay. Tôi như chết sững lại, tự cốc vào đầu mình vài cái tại sao lại quên mang theo đồ thay chứ. Tôi đứng trong phòng tắm cười mà như mếu, tôi phải làm sao đây ?…ác ma đang ở ngoài kia tôi không thể nào choàng khăn đi ra lấy được, làm sao đây ?. Tôi đi tới đi lui trong phòng tắm, vừa đi tôi vừa nghĩ cách…Chợt bóng đèn 220V phát sáng trên đầu tôi, tôi búng tay một cái

_Thiên Vương…anh lấy hộ tôi bộ đồ

Tôi nói vọng ra…thật sự tôi đã hết cách rồi, ngoài cách này thì tôi không còn cách nào khác, thôi mặc kệ…thà bị quê còn hơn là choàng khăn đi ra lấy trước mặt hắn ta

_Thiên Vương

Không thấy trả lời tôi liền lớn tiếng gọi lại lần nữa

Thật sự là không có tiếng trả lời, anh ta đang làm gì sao không trả lời chứ ?...hay anh ta không muốn giúp tôi, grrr Thiên Vương anh thật quá đáng. Tôi hé mở cửa phòng tắm nhìn ra bên ngoài, anh ta kia rồi, anh ta đang nằm trên giường…chắc là anh ta ngủ rồi. Không chần chừ lâu nữa tôi quyết định choàng khăn qua người và đi ra ngoài lấy đồ mặc

Tôi rón rén đi ra như một tên trộm nhằm không đánh thức anh ta dậy. Tôi đi lại chiếc vali của tôi…lấy đại một bộ đồ và chạy nhanh vào phòng tắm

.

.

.

Tôi đi ra khỏi phòng tắm thì thấy hắn vẫn đang nằm ngủ

Tôi định mặc kệ cho anh ta ngủ ở đó luôn nhưng sao tôi không làm được, từ đêm qua tới giờ anh ta cũng chưa tắm chắc cũng rất khó chịu với lại anh ta chưa làm hại gì tới tôi mà chỉ là trong lúc bỏ trốn anh ta bắt tôi lại còn làm cho mọi người hiểu lầm tôi là kẻ điên với lại còn cướp nụ hôn đầu của tôi nữa ngoài ra anh ta còn làm đầu tôi bị u lên một cục to tướng chứ anh ta chưa làm hại gì tôi mà, tôi không muốn trả thù anh ta vào lúc này (Zun : _ _!! Thế mà chưa làm hại à ? ) Cái tính thương người của tôi lại bộc phát…thôi kệ giúp anh ta lần này, lần sau thì đừng hòng

Tôi đi lại khều hắn

_Thiên Vương dậy đi

_Dậy đi, dậy đi

Tôi đánh liên tục vào bụng của anh ta với sức công phá của một đứa ưa bạo lực như tôi thì anh ta thế nào cũng phải dậy thôi

_Chuyện gì

Còn ngái ngủ nữa hả ?

_Đi tắm đi, người anh hôi quá

Tôi làm bộ lấy tay bịt mũi lại

_Ừ

Hắn uể oải bước vào phòng tắm, còn tôi ở ngoài không biết làm gì hết đành lấy chiếc Iphone 4S của anh ta đặt ở trên tủ kế bên đầu giường mà chơi game

Tôi nhìn cánh cửa phòng tắm…Đã 30 phút trôi qua rồi sao anh ta còn chưa ra nữa vậy ? con trai gì mà tắm lâu thế không biết, cứ như con gái, nhưng có thể anh ta ngất xỉu ở trong đó rồi cũng nên…tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng, tuy hắn ta là ác ma nhưng dù sao hắn ta vẫn là chồng của tôi mà…tôi không phải có ý gì với hắn ta đâu nha chỉ là hắn mà ngất xỉu ở trong đó lỡ hắn chết, rồi khi trở về tôi biết ăn nói sao với ba mẹ chồng tôi đây

Tôi đi tới đi lui trước cửa phòng, lâu lâu tôi giơ tay lên định gõ vào cửa nhưng mà lại thôi nếu hắn ta không ngất xỉu thì quê chết

Lại 5 phút trôi qua…5 phút là quá sức nhẫn nại của tôi rồi, dẹp sĩ diện qua một bên tôi liền quyết định phải gõ cửa, nhưng khi vừa giơ tay lên thì

Cánh cửa phòng tắm bật mở làm tôi giật nảy mình, tôi hoảng hốt vội xoay người đi, tôi lấy tay che mắt lại

_Cô làm gì vậy ?

_Kh…ông…không có gì

Tôi lắp bắp, quê quá đi sao lúc nào không ra lại ra vào lúc này chứ…

Hắn nhíu mày nhìn tôi rồi một lúc lại giãn ra, hắn bước đi ngang qua tôi…

_T…ôi…tôi đói bụng, đi ăn gì đi

_Cô đói bụng hã ?

_Ừmmm

Tôi như một con cún ngoan ngoãn gật đầu

_Vậy thì đi

Sao hắn tốt vậy ta ?...không có ý đồ gì chứ ?

Thôi mà kệ, chắc anh ta cũng đói rồi

Có anh ta đi cũng tốt…tới đó tôi sẽ gọi thật nhiều món ăn phải đốt cháy túi của anh ta mới được…Tôi mĩm cười nham hiểm

_Đi

Anh ta đi ra khỏi phòng, tôi cũng lẽo đẽo theo sau. Vì khách sạn này rất lớn tôi sợ sẽ lạc đường nên đi theo anh ta cho chắc ăn

.

.

.

Tới phòng ăn, anh ta đi lại một cái bàn còn trống ở gần cửa sổ

Anh ta kéo ghế ra và ngồi xuống một cách thản nhiên mà không để ý gì đến tôi…Thật sự anh ta có nghĩ đến sự xuất hiện của tôi không chứ ? kéo ghế cho phụ nữ ngồi xuống trước đó là phép lịch sự tối thiểu của một người con trai vậy mà anh ta không biết à ?. Này, anh còn thản nhiên ngồi coi menu nữa à...Thấy hắn không có động tĩnh gì gọi là sẽ đứng dậy và kéo ghế cho tôi ngồi nên tôi hậm hực tự kéo ghế ra và ngồi xuống

Tất cã mọi người có mặt trong phòng ăn đều hướng ánh mắt nhìn tôi và hắn như thể là sinh vật lạ…Bộ đó giờ mấy người chưa thấy người đẹp đi ăn à mà sao nhìn dữ vậy…Tôi bực bội

_Mau gọi đồ ăn đi chứ

_Service ( phục vụ )

Hắn ta búng tay cái tóc…cứ tưởng mình đẳng cấp lắm vậy đồ kênh kiệu

Tôi lườm hắn một cái rồi lấy tấm menu lên xem

Tôi nhìn vào tấm menu mà choáng váng mặt mày…tất cả món ăn điều có giá rất mắc, giá của món ăn rẻ nhất cũng lên đến 30$ một phần…hehe lần này anh chết chắc rồi, tôi sẽ gọi tất để coi anh có đủ tiền trả không * đầu mọc sừng ác quỷ *

_Yes sir, What you need, sir ? ( Vâng thưa ngài, ngài cần gì ạ ? )

_I want to order food ( Tôi muốn gọi món ăn )

_What sir wants to eat ? ( Ngài muốn ăn gì ? )

_Get me all dishes ( Hãy cho tôi tất cả các món ăn )

Lúc trước tôi đã từng du học ở New York nên vốn tiếng anh của tôi cũng không tệ và từ nãy đến giờ hắn nói gì với anh phục vụ tôi đều nghe hết và hiểu hết. Hắn muốn gọi hết tất cả món ăn, vậy cũng được…tôi sẽ giúp anh ăn hết đống thức ăn đó

_All dishes ? ( Tất cả các món ăn ? )

Có vẻ người phục vụ đã bị choáng khi nghe anh ta gọi hết tất cả món ăn…không chỉ mình người phục vụ choáng đâu mà tất cả mọi người đều có mặt ở phòng ăn hầu như đều rất choáng khi nghe anh ta gọi món ăn

_Yes ( Vâng )

_ What about ladies, you wants to eat something ? ( Thế còn quý cô, cô muốn ăn một chút gì chứ ? )

_No, thank you

Tôi mĩm cười và lắc đầu, tất cả các món ăn anh ta gọi thì củng đủ cho cái bụng của tôi căng tròn rồi

_Lát cô cứ ăn tự nhiên

Anh ta chống càm nhìn tôi và mĩm cười, một nụ cười nham hiểm, không hiểu sao tôi có cảm giác bất an…tôi lo lắng nhìn anh ta, không phải anh ta đang có ý đồ xấu xa đối với tôi chứ ?...nhìn mặt anh ta thật là gian, đúng là ác ma có khác

Một lát tôi phải cảnh giác với thức ăn, lỡ đâu anh ta bỏ thuốc mê vào thức ăn mà tôi không biết cũng nên…rồi anh ta sẽ………aaaaaaaaaaa tôi không dám nghĩ tới nữa, thật là kinh tởm, cầu mong là anh ta không phải hạng người như vậy

Tôi bắt đầu cảm thấy căn phòng trở nên nóng bừng lên mặc dù trong phòng đã có gắn máy điều hòa, mồ hôi mẹ, mồ hôi con đua nhau rơi xuống gương mặt của tôi. Tôi run sợ hai tay báu chặt vào nhau

.

.

.

Cuối cùng thức ăn cũng mang lên

Từng món, từng món một được dọn lên, không lâu sau bàn của tôi đã được chất đầy toàn là thức ăn với thức ăn tôi nhìn mà choáng cả mặt mày…Tất cả mọi người nhìn bàn của tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên lẫn kỳ quặc, cũng phải thôi tôi chắc chắn đây là lần đầu tiên họ được nhìn thấy một cái bàn được chất nhiều đồ ăn đến thế ( trừ bàn tiệc )

_Cô mau ăn đi

Có nên ăn không ?, lỡ anh ta bỏ thuốc mê vào thì sao ?...mà không ăn thì không được, tôi đói lắm rồi, đói đến nổi tôi có thể ngất ngay tại chỗ

“ Ọc…ọc…ọc…”

Á cái bụng phản chủ này, kêu lúc nào không kêu sao mày lại kêu vào lúc này chứ đồ phản chủ…tôi ngượng đến chín cả mặt, tôi ôm bụng cúi gầm mặt xuống tránh để anh ta không thấy gương mặt đang đỏ dần lên của tôi

_Đói thì cô ăn đi…đừng lo, không có thuốc mê đâu

Không có thuốc mê thật à ?...anh ta nói thật chứ ?

_A…I ai nói…là thức ăn có thuốc mê

Để anh ta không nghi ngờ gì nữa tôi liền cầm nĩa, dao lên và bắt đầu “ nhập tiệc “. Tôi ăn khí thế, ăn như chưa từng được ăn…còn anh ta thì ăn từ từ, chầm chậm…làm như mình là con gái không bằng, ăn bày đặt làm điệu nữa chứ…

_Ăn như tôi mới gọi là ăn này, đừng làm như mình là con gái chứ

Tôi nói mà trong họng thì chất đầy đồ ăn

Hắn nhìn tôi và nhếch môi

_Cô cứ ăn từ từ…không cần phải gấp

Tôi không thèm quan tâm đến lời nói của anh ta…tôi ăn theo “ phong cách “ riêng của tôi

.

.

.

Sau một lúc vật lộn với đống thức ăn thì tôi cũng đã chén sạch sành sanh tất cả các món ăn T^T no quá, no đến căng cả bụng

Thấy tôi đã ăn xong thì hắn ta búng tay gọi phục vụ

_ Service ( Phục vụ )

_Yes sir, What you need, sir ? ( Vâng thưa ngài, ngài cần gì à ? )

_Payment ( Thanh toán )

_Yes

Người phục vụ gật đầu rồi bỏ đi

Tôi ngồi đó xoa xoa cái bụng một cách thích thú…tôi chắc là mọi người khi nhìn vào sẽ nghĩ là tôi có bầu…^ ▼ ^ Có bầu à ?…Tôi bật cười với suy nghĩ điên khùng của mình…sao tôi lại có bầu với tên ác ma không đội trời chung này chứ ^ ▼ ^ !!!

_Total is 1530$ ( Tổng cộng là 1530$ )

Gì chứ…1530$ à ?...tôi xây xẩm mặt mày khi nhìn vào phiếu thanh toán 1530$ một mình tôi ăn hết 1530$...không thể tin nổi tôi lại có sức công phá lớn đến thế

_Okay ... my wife pay the money ( Được rồi ...vợ tôi trả tiền )

Gì chứ…tôi há hốc mồm nhìn hắn, hắn vừa nói gì thế ?...tôi trả tiền ? không phải hắn trả sao ?...Hắn muốn giết tôi sao ?, vào lúc này tôi đào đâu ra tiền mà trả chứ. Đồ ác ma giỡn vừa thôi mau trả đi chứ đồ độc ác, đồ bạo ngược…tôi chữi rủa hắn ta

_Không phải anh sẽ trả tiền sao ?

_Tôi chưa từng nói là sẽ trả tiền

_A..nh a…nh chơi tôi

_Cô ăn thì tự trả đi nha…phần ăn của tôi chỉ có 30$ còn lại 1500$ cô tự trả đi

Hắn ta nói xong liền móc bóp ra và rút ra 30$ để lên bàn rồi bỏ đi…anh ta làm thật sao ?…tôi biết ngay là anh ta không có tốt đến nỗi mời tôi ăn mà, haizzzzz tên độc tài đáng ghét…tôi hận anh đồ xấu xa, tôi sẽ trả thù đồ độc ác, đồ ác ma, đồ bạo ngược, đồ độc tài xấu xa…Sao anh dám bỏ tôi lại đây với số tiền đó chứ hã ????!!!!!

_ I can payment by credit card ? ( Tôi có thể thanh toán bằng thẻ tín dụng ? )

Tôi e dè nhìn người phục vụ…tôi không mang theo nhiều tiền mặt bây giờ tôi chỉ còn cách là trả bằng thẻ tín dụng…tất cả là tại tên ác ma đó, nếu không tại hắn ta gọi cả đống món ăn lên rồi để mặc tôi ăn hết thì tôi đâu có phải trả nhiều đến thế này

_Yes...you can ( Vâng…cô có thể )

Tôi mở túi xách và lấy ra một tấm thẻ tín dụng màu vàng bóng loáng…tôi miễn cưỡng đưa cho người phục vụ

.....

Một lúc sau cũng thanh toán xong…kết quả của việc hàm ăn của tôi là tài khoản tín dụng của tôi đã bị cạn hết…chỉ còn lại 5$...tôi hậm hực đi về phòng phải bắt anh ta trả lại tôi số tiền lúc này…tôi không thể bỏ qua được

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Dâu Đáng Yêu

BÌNH LUẬN FACEBOOK