Trang Chủ
Truyện Teen
Cô Dâu Bỏ Trốn
Chương 72

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Duy trêu.

- Ngay cả anh em cũng không muốn ở bên em hay sao....??

Vân giả vờ thở dài bảo.

- Biết thế nào được, chẳng phải chính anh cũng không muốn em ở bên anh còn gì. Ngày mai em sẽ bay về Việt nam....!!

Duy la thất thanh.

- Em nói điên khùng gì thế. Anh đã gọi điện về gia đình của em để xin phép cho em được chuyển sang bên này học....!!

Duy ôm ngang eo của Vân, lưng Vân dựa vào ngực của Duy. Duy nồng nàn bảo Vân.

- Em không bắt chồng của em phải bay đi bay về để gặp mặt em chứ. Nếu thế anh sẽ nhớ em chết mất....!!

Mặt của Vân đỏ bừng, trái tim đập thật nhanh. Vân giận dỗi nói.

- Ai cho phép anh tự tiện như thế hả. Em nhất định không chịu chuyển trường sang bên này học đâu và em cũng không muốn kết hôn khi em còn quá trẻ....!!

Duy xoay Vân đối diện với Duy. Duy cương quyết nói.

- Anh không cần biết là em có đồng ý lấy anh không, kể cả phải dùng đến biện pháp cướp em anh cũng làm....!!

Vân la lên.

- Cái gì...anh....anh không làm như thế chứ....??

Duy thách.

- Tại sao lại không, em cứ thử nói không đồng ý với anh một lần nữa xem anh sẽ bắt cóc và ăn thịt em ngay bây giờ....!!

Vân hốt hoảng xua tay bảo.

- Đừng...đừng có dọa em. Em...em không sợ đâu....!!

Duy tiến thêm một bước, người của Vân lúc này đứng sát vào người của Duy. Duy thì thầm vào tai Vân.

- Em có biết khi ngủ trông em dễ thương lắm không....??

Mặt Vân đã đỏ nay càng đỏ hơn. Vân cáu.

- Tên điên khùng, ai cho phép anh ăn nói bậy bạ như thế hả. Đúng là....!!

Câu cuối của Vân bị miệng của Duy bịp lại, thành ra nó chỉ nằm im ở trong cổ họng thôi. Duy thiết tha nói.

- Sau buổi tối hôm nay, anh xin phép gia đình em cho anh cưới em và tổ chức trong tháng này....!!

Vân cố đẩy Duy ra nhưng Duy ôm Vân chặt quá. Vân đành nhượng bộ.

- Chuyện này từ từ rồi tính được không anh. Em..em vẫn chưa chuẩn bị tinh thần trở thành một người vợ và một thành viên trong gia đình anh....!!

- Chưa chuẩn bị được thì bây giờ em chuẩn bị có sao đâu. Không phải là trong năm tháng vừa rồi em đã làm quen với không khí gia đình anh à. Em đừng tìm cách đánh trống lảng câu hỏi của anh nữa.....!!

Bà Hồng Trà đã thuê những thám tử tư giỏi nhất đi điều tra về vụ tai nạn xe, vụ bắt cóc Duy và Vân tại Việt nam và kẻ đã làm cho khách bị phá sản.

Kết quả họ đã điều tra ra ông Lương Thành và một người đàn ông bí ẩn đứng đằng sau tất cả chuyện này. Họ không biết ông ta có vai trò gì nhưng chính ông ta đã cung cấp tiền cho ông Lương Thành tiến hành mua khách sạn. Bây giờ già nửa cổ phần khách sạn của tập đoàn Vương Thị đã thuộc về ông ta.

Bà Hồng Trà đau đầu, bà không dám hỏi Duy trong suốt năm tháng qua, Bà sợ Duy càng thêm lo lắng, bệnh tình sẽ không khỏi được. Nay Duy lành bệnh rồi, bà mới đem mọi chuyện kể cho Duy nghe.

Duy phân tích.

- Theo cháu thấy rất có thể ông ta là một trong những đối thủ của gia đình ta....!!

- Cháu nói đúng nhưng làm sao để điều tra ra ông ta đây...??

Duy ngẫm nghĩ đáp.

- Theo cháu thấy chỉ còn có cách giao bán dần cổ phiếu của khách sạn....!!

- Sao cháu lại nghĩ thế....??

- Nếu muốn bắt con gì chúng ta phải có mồi nhử. Bà thấy ý kiến của cháu thế nào....??

Bà Hồng Trà thở dài bảo.

- Cũng đành phải làm theo ý kiến của cháu thôi. Bây giờ bà không nghĩ ra được cách nào hay hơn....!!

Bà Hồng Trà nhìn Duy bà trêu.

- Chuyện cháu và Vân đến đâu rồi....??

- Chuyện gì hả bà....??

- Còn chuyện gì nữa, chuyện tình cảm của hai đứa...!!

Duy đỏ mặt lúng túng đáp.

- Cháu đã cầu hôn cô ấy nhưng cô ấy từ chối. Cháu không hiểu đư ợc tại sao, hỏi cô ấy, cô ấy bảo là cô ấy còn trẻ chưa muốn kết hôn vội, cô ấy còn phải đi học, khi nào cô ấy học xong thì lúc đó cô ấy mới đồng ý làm lễ cưới với cháu, chưa hết ngay cả việc cháu bảo cô ấy sang đây học cô ấy cũng từ chối....!!

Thấy vẻ mặt chán nản của thằng cháu. Bà Hồng Trà bật cười nói.

- Sao cháu ngốc thế, cháu cầu hôn người ta suông thì người ta ai lại đồng ý, phải có thành ý một chút chứ....!!

Duy gấp gáp hỏi.

- Cháu phải làm gì hả bà...??

Bà Hồng Trà nháy mắt.

- Mua nhẫn, tặng hoa, dự tiệc ở nhà hàng. Cháu định theo cách nào...??

Duy bừng tỉnh, vội đứng dậy.

- Chào bà. Cháu đi lo chuyện của cháu đây...!!

- Ừ, chúc cháu may mắn....!!

Nhìn bóng dáng của Duy thấp thoáng sau cánh cửa kính, trên môi của bà Hồng Trà nở một nụ cười thật tươi. Thằng cháu trai của bà đã tìm được tình yêu đích thực, bà mừng cho hạnh phúc của hai đứa, bà cầu mong mọi chuyện diễn ra tốt đẹp và suôn sẻ.

Ngay sau khi vụ án kia bị phanh phui, ông Lương Thành đã trốn biệt về Việt nam được gần một tháng rồi, ông ta sợ tội nên đã tìm cách đào tẩu trước, ông ta đang sống tại nhà của ông Phương.

Bây giờ ông ta mất tất cả tiền tài, danh vọng và địa vị. Ông ta trở thành một kẻ không nhà không cửa, sống chui rúc như một con chó. Ông ta luôn phải lẩn trốn sự truy lùng và bắt bớ của cảnh sát.

Mấy tay thám tử tư do bà Hồng Trà thuê đã lần theo dấu vết của ông Lương Thành nên ngay sau khi ông ta đến Việt nam họ cũng bám theo ông ta.

Lan là người đầu tiên bị cảnh bắt. Một buổi sáng cô ta còn đang say giấc nồng ở một căn phòng trong khách sạn, cô ta bị dựng dậy bởi một tiếng còi chói tai và tiếng bước chân chạy dầm dập trên sàn nhà.

Trên giường, dưới sàn nhà quần áo vứt lung tung, thuốc lá, bao cao su và những viên thuốc màu hồng vẫn còn sót ở trên bàn. Từ sau cái đêm bị Công chơi xỏ, Lan trở thành một kẻ nghiện thuốc lắc nặng, cô ta nghiện ánh đèn sân khấu, nghiện những buổi đi chơi vũ trường nhảy nhót lắc lư.

Bây giờ trông cô ta như một cái cây khô biết đi, đôi mắt thâm đen dù có quét bao nhiêu phấn cũng không che khuất được sự hốc hác và mệt mỏi trên khuôn mặt bao nhiêu đêm mất ngủ và bao nhiêu đêm nhảy nhót đến rạc cả người.

Dù biết Vân không phải là người yêu và không phải là vợ chưa cưới của Vũ. Lan cũng không còn sức để đeo đuổi Vũ nữa, đêm cô ta đi quậy, ngày ngủ lấy sức để tối còn đi tiếp nên Vũ được thảnh thơi. Vũ không cần phải đè nén sự tức giận mỗi khi cô ta đến làm phiền.

Bây giờ Vũ đang ngập tràn trong tình yêu hạnh phúc. Trên môi của Vũ lúc nào cũng nở một nụ cười. Hoa là tình yêu định mệnh của cuộc đời Vũ. Dù họ phải đi một đường vòng khá xa mới gặp lại được nhau nhưng cũng vì thế họ biết trân trọng nhau hơn.

Cô ta bị đưa về đồn và bị tạm giam. Nhờ có mẹ cô ta bảo lãnh nên cô thoát khỏi trung tâm dạy nghề và cai nghiện. Mặc dù mẹ của cô ta đã hết lời khuyên can nhưng cô ta vẫn chứng nào tật ấy, cô ta lao vào vòng tay của các quý ông bụng phệ, có chức có quyền, cô ta tự biến mình thành đồ chơi cho họ, cái mà cô ta nhận được đó là tiền.

Dũng không chịu nổi khi phải chứng kiến người mà Dũng yêu biến thành một chiếc giày cho hết bọn đàn ông này đến bọn đàn ông khác xỏ vào rồi lại vứt đi.

Một buổi tối khi cô ta lảo đảo bước đi trong hơi men nồng nặc trở về nhà. Dũng đứng chắn ngang trước mặt Lan. Ánh mắt vằn đỏ nhìn Lan trừng trừng.

- Cô có biết bây giờ cô biến thành cái gì không....??

Lan gạt tay Dũng ra khỏi vai. Lan khinh khỉnh đáp.

- Việc đó chẳng có liên quan gì đến anh....!!

- Không liên quan gì đến anh...?? Cô nên nhớ bây giờ cô là người yêu của tôi...!!

Lan cười như điên như dại.

- Người yêu...?? Đừng có mơ tưởng như thế cưng. Nói cho anh biết với hạng người khố rách áo ôm như anh tôi không bao giờ thèm....!!

- Bốp....!!

Một cái tát nảy lửa làm cho mắt của Lan nổ đom đóm, đầu choáng váng. Lan bật khóc quát.

- Đồ đểu cáng...! Sao anh dám đánh tôi hả....??

Dũng gằn giọng.

- Tại sao ư...?? Tôi đã làm cho cô biết bao nhiêu chuyện thế mà sau khi tôi làm xong cho cô rồi cô lại quay mặt lại với tôi. Cô còn dám ăn nói hỗn xược với tôi nữa....!!

Lan rít lên.

- Nói cho anh biết, đúng là tôi chỉ lợi dụng anh thôi. Anh thử nhìn lại anh đi, tương lai không có, tiền cũng không, suốt ngày chỉ biết đánh với đấm, bộ quần áo của anh lúc nào cũng bốc mùi, anh nghĩ tôi sẽ yêu và để ý đến một kẻ như anh sao. Trừ phi tôi chết thì may ra....!!

Dũng tái mặt, cả đời của Dũng đã chịu không biết bao nhiêu tiếng chửu rủa từ mọi người nhưng đến cả cô ta mà cũng dám nói với Dũng những lời độc ác và tàn nhẫn như thế này thì không thể nào chấp nhận nổi. Cô ta đúng là một con đàn bà lẳng lở và thâm độc.

Một tia nhìn sắc như dao vừa lóe lên. Dũng nhếch mép lên, khuôn mặt lạnh lùng như băng. Một bàn tay thò vào trong túi quần.

- Xoẹt, xoẹt....!!

Có muôn vàn ánh sáng lóe lên. Đồng thời có một tiếng hét thất thanh của Lan.

- Cứu tôi với. Có kẻ giết người....!!

Tiếng thét thất thanh của Lan làm náo động cả một khu phố. Mọi người giật mình tỉnh dậy, ánh đèn điện bật lên sáng trưng. Lan ôm lấy khuôn mặt máu chảy đầm đìa.Trước khi mọi người chạy ra cổng, bóng dáng của Dũng đã biến vào màn đêm đen tối.

Họ gọi xe cưu thương đưa Lan vào bệnh viện, Cô ta đã uất đến nỗi ngất lịm trên cáng, khuôn mặt của cô ta đã bị Dũng rạch nát, tình yêu và thù hận chỉ trong gang tấc.

........................

Khuôn mặt của Lan bị quấn chằng chịt băng màu trắng, cô ta gào lên như một con điên. Bây giờ trông cô ra rất giống một con ma đi dọa trẻ con trong đêm tối, chỉ còn mỗi đôi mắt long lên sòng xọc và đầy căm phẫn là còn nhìn thấy rõ.

Mẹ của cô ta khóc nấc lên, bố của cô ta đứng ngoài cửa thở dài, cả hai im lặng không ai nói với ai câu nào. Cảnh sát đến ngay sau khi vụ việc xảy ra. Cô ta vì quá căm hận Dũng nên có bao nhiêu điều cô ta biết về Dũng cô ta đều khai hết. Từ việc cô ta bị rạch mặt, cảnh sát đã bắt được đầu mối vụ bắt cóc tống tiền Duy và Vân.

Ông Lương Thành cũng không thoát khỏi nguy cơ có liên quan. Mấy hôm nay trước cửa nhà của ông Phương, thấp thoáng bóng dáng của mấy người đầy khả nghi đang lượn lờ xunh quanh. Ông Phương để ý thấy mặc dù họ ăn mặc giống một người lái xe ôm nhưng tại sao họ lại không bắt khách bao giờ và tại sao họ cứ nhìn vào nhà của ông mãi.

Ông ta lo ngại, nếu cảnh sát phát hiện ông Lương Thành đang tạm trú trong nhà của ông ta thì thế nào ông ta và ông Lương Thành cũng bị bắt cùng một lúc, tội bắt cóc tống tiền đâu có nhẹ, còn những vụ án ngày xưa mà ông ta gây ra nữa. Tính tất cả lại, ông ta sẽ phải lĩnh án tù từ mười đến hai mươi năm. Ông ta run rẩy bảo ông Lương Thành.

- Mình phải chuyển chỗ ở thôi anh ạ. Em thấy ở đâu không còn an toàn nữa rồi....!!

Ông Lương Thành lo lắng hỏi.

- Đi đâu bây giờ hả chú....??

Ông Phương gợi ý.

- Em nghĩ nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất. Họ sẽ không ngờ được là chúng ta ở ngay bên cạnh họ....!!

- Ý của chú là chúng ta trở về Pháp ư...??

- Vâng. Anh nghĩ sao....??

Ông Lương Thành trầm ngâm không đáp. Cuộc sống trốn chui trốn nhủi khiến cho ông ta phát điên. Sống mà lúc nào cũng phải lo ngay ngáy bị công an và cảnh sát tóm cổ khiến cho tinh thần của ông ta bị kích động, chỉ nghĩ đến cảnh phát kết thúc cuộc đời còn lại trong nhà tù là ông ta thấy có một cái lỗ xoáy màu đen khổng lồ đang chực nuốt chửng lấy ông ta.

Ông ta gật đầu bảo.

- Được rồi. Chú thu xếp đi, anh em mình sẽ bay sớm vào tối nay...!!

- Liệu có quá gấp gáp không anh. Mua vé máy bay đâu có phải là dễ, còn vụ truy lùng của cảnh sát nữa....!!

- Chú quên là chúng ta có hộ chiếu và giấy tờ giả à. Làm sao mà họ lần ra được....!!

- Em cũng hy vọng là thế...!!

- Thôi vào chuẩn bị đi...!!

- Vâng...!!

Ông Phương vội vào trong nhà, thu xếp hành lý. Đúng tám giờ tối cả hai thuê một chiếc xe tắc xi, họ bảo anh chàng tài xế đưa họ ra sân bay.

Hôm nay Vân, Duy và Tuấn Anh cùng về ngoại ô chơi. Duy cau có hỏi Tuấn Anh.

- Tại sao em đi chơi với Vân, anh đi theo làm gì....??

Tuấn Anh nhún vai đáp.

- Cậu đừng quên tôi đã gặp Vân trước cả cậu..!!

- Vậy thì sao, lúc đó hai người mới có tí tuổi thì biết cái gì. Em chỉ biết bây giờ cô ấy là người yêu của em và chúng em sắp làm đám cưới...!!

Tuấn Anh lôi Vân đứng sát vào người. Giọng hắn nhão nhoẹt.

- Em sẽ không lấy tên vô dụng này chứ...??

Duy giật Vân về phía mình. Duy tức giận.

- Anh ăn nói cho cẩn thận, ai là tên vô dụng hả...??

Vân bị Tuấn Anh và Duy giật đi giật lại. Cánh tay của Vân như muốn rời ra. Vân tức quá quát.

- Hai người có thôi đi không hả, có muốn đi chơi hay là một mình em đi....??

Duy trừng mắt bảo Tuấn Anh.

- Anh mà còn động vào Vân nữa là không xong với em đâu....!!

Tuấn Anh thách.

- Tôi động vào cô ấy thì cậu làm gì được tôi. Có phải cậu muốn đánh nhau với tôi không...??

Vân đứng ở giữa, hai cánh tay đẩy Duy và Tuấn Anh đứng xa nhau ra. Vân khuyên giải.

- Hai anh đừng có hơi một tí là gây sự với nhau được không...??

Tuấn Anh hai tay đút vào túi quần, hắn nhếch mép đáp.

- Em bảo tên công tử bột của em ăn nói phải biết tôn trọng người khác một chút, đừng tưởng hắn cậy hắn làm em mà anh tha cho hắn...!!

Duy cũng không vừa.

- Còn anh đừng tưởng anh cậy anh làm anh mà ra vẻ dạy đời. Nói thật cho anh biết tôi muốn đập cho anh một trận từ lâu rồi....!!

Tuấn Anh nhìn thẳng vào mặt của Duy, hai tên đàn ông nhìn nhau như sắp sửa xông vào trận đấu tay đôi. Vân túm lấy áo của Duy rồi túm luôn lấy cổ áo của Tuấn Anh. Vân gằn giọng.

- Nếu hai anh mà còn tiếp tục gây chiến như thế này nữa, em sẽ bỏ mặc hai anh đứng ở đây đánh nhau đến chết thì thôi...!!

- Thế nào có muốn đánh nhau và cãi nhau tiếp nữa không...??

Tuấn Anh quay mặt đi, hắn thờ ơ nói.

- Tại thằng nhóc kia gây sự với anh trước...!!

- Sao anh lại nói là tôi gây sự với anh trước, rõ ràng chính anh gây chiến trước....!!

Vân buông cổ áo của hai người ra. Vân kiễng chân lên gõ hai phát vào trán của Duy, Tuấn Anh cũng chịu chung số phận. Một tay chống vào sườn, một tay chỉ thẳng vào hai người Vân giáo huấn.

- Em nói lần chót, không được cãi nhau và không được đánh nhau nữa. Hai anh trẻ con thì cũng trẻ con vừa thôi..!!

Vân một tay kéo Duy một tay kéo Tuấn Anh đi, con nhỏ tung tăng đi ở giữa hai người đàn ông. Thỉnh thoảng Vân quay sang hỏi Duy.

- Đẹp không anh...??

Rồi quay sang hỏi Tuấn Anh.

- Thích không anh...??

Hai tên im lặng không nói gì, kể từ khi Vân đến sống tình cảm anh em của họ đã tốt đẹp hơn trước nhiều. Vân là cầu nối giữa họ.

Tuấn Anh là một con ngựa bất kham, đúng nhưng hắn luôn bị Vân nhìn thấu vì vậy hắn không giở trò ra được với Vân. Vân chỉ coi hắn là một người anh trai, hắn nhận ra Vân nói đúng, hắn không khi nào thiếu tình yêu, cái hắn thiếu là tình thân.

Vân đang mang lại cảm giác này cho hắn, như buổi đi chơi hôm nay, Vân cố ý mời cả Tuấn Anh đi theo cùng là vì thế. Vân muốn hai anh em Duy giảng hòa và làm lành với nhau, không nên vì những chuyện không đâu mà làm hỏng mất đi tình máu mủ thiêng liêng.

.................................

Ông Lương Thành vì quá căm phẫn gia đình Duy nên ông ta tìm cách phục thù. Bây giờ ông ta tiều tụy, hốc hác, cơ thể gầy dộc đi, ánh mắt mệt mỏi, trông ông ta không khác gì một thằng nghiện.

Vùng ngoại ô heo hút đầy nắng gió này là nơi ông ta chọn làm nơi trú chân. Ông ta không biết ông ta có ở đây được lâu không, cuộc đời của ông ta bây giờ đầy tủi nhục, sống không khác gì chết.

Tiếng cười đùa của một cô gái làm cho ông ta chú ý. Ông ta giật mình ngước nhìn lên kia chẳng phải là thằng con trai nhà họ Vương hay sao, có cả Tuấn Anh đứa con rơi của mình và con bé Vân, cô dâu tương lai của thằng Duy.

Sự căm phẫn bùng phát làm mờ lí trí của ông ta. Thấy Vân đứng gần chỗ ông ta đang nằm, ông ta vùng dậy, ông ta lao thẳng vào người của Vân

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Dâu Bỏ Trốn

BÌNH LUẬN FACEBOOK