Cô Dâu Bị Chiếm Đoạt

Chương 188: CHÂN ĐỨNG HAI THUYỀN

Công Tử Nguyệt

07/12/2020

Tiêu Quân cảm thấy có gì đó không ổn, vội vàng đứng dậy, đỡ cô rồi nói: “Đi, tôi sẽ giúp cô ngồi xuống trước.”

Sau đó, Mạc Thanh Ninh ngồi trên chiếc ghế bên cạnh hoa viên, Tiêu Quân cúi người trước mặt cô, kiểm tra bắp chân cho cô.

“Ở đây sao?” Tiêu Quân di chuyển ở một phần phía sau của bắp chân cô.

“A, phải, phải, đau quá.” Mạc Thanh Ninh giả vờ kêu lên.

“Không sao đâu, tôi sẽ nhẹ tay.” Tiêu Quân cẩn thận xoa xoa. Thỉnh thoảng, anh nhìn lên cô: “Có ổn hơn chưa?”

Mạc Thanh Ninh lắc đầu như tiếng lục lạc.

Tiêu Quân nhíu mày: “Không được rồi, có vẻ như phải bảo một bác sĩ chuyên nghiệp đến khám. Cô ngồi đi, tôi sẽ gọi người.”

“Này... đừng.”

Mạc Thanh Ninh nghe vậy liền vội vàng ngăn cản.

Không thể để anh gọi bác sĩ, nếu cô lộ ra vẻ đau chân giả bộ, chẳng phải sẽ để lại ấn tượng xấu cho anh sao?

“Anh vừa xoa bóp rồi, bây giờ tôi cảm thấy... hình như không đau nữa.”

“Có thật không?” Tiêu Quân trợn mắt hốc mồm.

“Vâng, thực sự không còn đau nữa, thật thần kỳ nhỉ” Mạc Thanh Ninh liều mạng gật đâu.

Tiêu Quân bối rối. Anh nhìn tay mình, anh đã học công năng xoa bóp chữa đau từ khi nào vậy.

Anh ngây thơ gật đầu: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt”

Mạc Thanh Ninh gần như vui vẻ muốn chết đi sống lại chỉ bằng một đêm làm bạn. Cô hài lòng trở về phòng.

Tiêu Quân nhờ người hầu hỏi xem An Đình Đình đã ngủ chưa.

An Đình Đình không ngủ, cô đang đợi Mặc Diệu Dương trở về. Cũng không biết liệu anh có quay về hay không. Nghe nói Tiêu Quân đang tìm cô, cô liền đi ra ngoài.

“Quân, tối nay anh định ở đây à?” An Đình Đình đi xuống cầu thang.

Tiêu Quân đứng dậy, lắc đầu, nói: “Không, tôi sắp đi rồi, tôi chỉ muốn nói em biết thôi.”

“Được, tôi sẽ tiễn anh.” An Đình Đình mỉm cười, đi về phía cửa với anh.

Ngoài sân trăng sáng sao thưa, gió mát hiu hiu.

An Đình Đình hỏi: “Hôm nay anh có gặp Diệu Dương không?”

“Không có. Anh ấy có việc của mình, mà tôi cũng có nhiều việc nữa.” Tiêu Quân trả lời, suy nghĩ một chút, sau đó hỏi: “Sao thế, anh ấy không liên lạc với em à?”

“Phải, tôi không gặp anh ấy cả ngày rồi, chắc không phải xảy ra chuyện rồi chứ?”

“Làm sao có thế, Đình Đình, em nghĩ nhiều quá rồi.” Trên mặt Tiêu Quân tuy là cười, nhưng trong lòng lại có chút khó chịu: “Cậu hai lợi hại như vậy, anh ấy sẽ ổn thôi.”

“Hy vọng vậy.” An Đình Đình liếc nhìn anh đầy cảm kích.

Đến cổng sân, An Đình Đình nhìn Tiêu Quân lên xe, xe dần chạy đi. Cô tắt ngắm nụ cười, vừa rồi, cô định hỏi cảm giác của anh về Mạc Ninh Thanh thế nào, nhưng nghĩ lại vẫn là thôi. Quay người bước vào sân.

Tiêu Quân lái xe đi ngược trở về con đường anh đã đi tới đây.

Đối diện, cũng có một chiếc ô tô đang lái tới.

Bằng cảm quan, chủ nhân của hai chiếc xe đều biết ai đang ngồi trên chiếc xe kia.

Cuối cùng, hai xe đậu cạnh nhau, nhưng đầu xe ngược chiều nhau.

“Quân, anh đến đây bao lâu rồi?” Mặc Diệu Dương ngồi trong chiếc xe kia hỏi Tiêu Quân qua cửa sổ.

“Ngồi được một lúc.” Tiêu Quân trả lời.

Không biết vì sao, rõ ràng ngoài mặt hai người vẫn giống như trước, nhưng không khí đã chuyển sang một hương vị khác hẳn.

Mặc Diệu Dương gật đầu, nói một hai câu đầy ý nghĩa: “Lần sau đừng gặp Đình Đình một mình.”

“..” Tiêu Quân nhìn chằm chằm anh, liếc mắt một cái.

“Đặc biệt là khi tôi đi vắng.” Hầu kết Mặc Diệu Dương nhẹ nhàng nhấp nhô, bổ sung thêm câu nói này.

Tiêu Quân nhướng mày, hỏi: “Ý anh trong câu này là gì?”

Mặc Diệu Dương nhếch khóe miệng, hỏi: “Nghĩa trên mặt chữ, anh nghe không hiểu à?”

“Anh sợ tôi sẽ mang An Đình Đình đi sao?” Sắc mặt Tiêu Quân hơi thay đổi.

“Cũng phụ thuộc vào việc cô ấy có sẵn sàng đi cùng anh hay không.” Trên khuôn mặt của Mặc Diệu Dương xuất hiện một nụ cười nhàn nhạt.

Tiêu Quân gật đầu, với trên môi mỉm cười: “Ý anh là muốn cô ấy mãi mãi ở bên cạnh anh, cho dù mọi chuyện đã kết thúc?”

“Thật ra chuyện này không phải chuyện cậu nên hỏi đến đâu.”

“Anh có bao giờ nghĩ khi ngày đó đến, cô ấy biết được sự thật, cô ấy sẽ vẫn bằng lòng ở lại hay không không?” Tiêu Quân nhếch khóe miệng.

“Tôi tự có cách riêng để giữ cô ấy không rời đi!”

“Ha... hahal” Tiêu Quân cười ra tiếng: “Ý anh là, anh không chỉ muốn chiếm hữu cô ấy mà còn muốn có cả Cốc Nhược Lâm nữa?”

Cằm Mặc Diệu Dương hơi nâng lên, ngưng lại hướng thẳng phía trước, khóe miệng chậm rãi nhếch lên, nhưng là không nói lời nào.

“Người anh yêu không phải là cô ấy, tại sao lại giữ cô ấy bên mình chứ? Chẳng lẽ anh không phát hiện cô ấy đã lún ngày càng sâu rồi sao? Một khi cô ấy biết sự thật... Diệu Dương, chúng ta cá cược đi. Nếu cô ấy vẫn bằng lòng ở lại, tôi sẽ gạt bỏ mọi suy nghĩ của mình mà không nói một lời nào nữa. Nhưng nếu cô ấy không muốn, dù khó khăn đến đâu, tôi cũng sẽ đưa cô ấy đi!

Tiêu Quân nói xong, nhẹ nhàng đạp ga, chiếc xe lao về phía màn đêm phía trước như một mũi tên mặc dây. Cùng lúc đó, chiếc xe mà Mặc Diệu Dương đang ngồi cũng phát ra tiếng động cơ như sấm, lao về phía trước như một con báo đen.

Đây là vết rạn nứt duy nhất xuất hiện trong tình bạn hơn 20 năm giữa Mặc Diệu Dương và Tiêu Quân.

Cũng bởi vì một người phụ nữ!

Mặc Diệu Dương lái xe tới cửa, đẩy cửa, lắc lắc cánh tay thon dài. Xoay người, đôi chân dài bước đi, bước nhanh về phía biệt thự.

An Đình Đình không hề ngủ, cô đang ở trên bệ cửa số trong phòng khách, khi nhìn thấy bóng dáng người đàn ông xuất hiện trong bóng đêm dưới lầu, khóe miệng nở một nụ cười xuống lầu mừng anh về.

Đến đầu cầu thang, hai người gặp nhau.

Gần như cùng lúc, An Đình Đình chạy về phía anh, Mặc Diệu Dương ôm lấy anh.

Hai người ôm choàng lấy nhau, cả người ngập tràn hạnh phúc và ngọt ngào.

“Sao giờ này anh mới vê?”

“Có một số việc nhất định phải xử lý.”

“Em đã đợi anh cả ngày đấy.”

“Là lỗi của anh.”

Mặc Diệu Dương ôm cô lên đi thẳng vào phòng ngủ chính.

Trên chiếc giường êm ái và thoải mái, anh mãnh liệt tiến vào cô. Một mệnh lệnh điên rồ vang lên bên tai cô.

“Đừng rời xa anh, bất kể lúc nào đều không được!”

Trong khi chịu đòn tấn công dữ dội của anh, cô bất lực cầu xin sự thương xót từ anh.

“Em có nghe anh nói không, hứa sẽ không rời xa anh, nói đi!” Anh hằn học nói, còn đùa ác mà đụng chạm cô.

“... Nghe, nghe thấy rồi... sẽ không rời bỏ anh.”

Cuối cùng, An Đình Đình mệt mỏi ngủ thiếp đi như thể vừa bị một chiếc xe tải chạy qua...

Hai ngày sau, Mạc Ninh Thanh lại thực xấu hổ giả bộ không thoải mái. Trong hai ngày này, cô cũng không gặp Tiêu Quân. Vì vậy, cô nói với An Đình Đình về tình hình và muốn quay về trước.

An Đình Đình nhờ Mặc Diệu Dương phái người đưa Mạc Ninh Thanh đến nhà họ Mạc.

Sáng ngày hôm sau, Mặc Diệu Dương lại hung hăng ăn sạch người còn chưa tỉnh ngủ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cô Dâu Bị Chiếm Đoạt

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook