Có Cơ Hội Thừa Nước Đục Thả Câu

Chương 38

Tổng Công Đại Nhân

28/08/2020

Uống thuốc đúng giờ thân thể tự nhiên sẽ tốt lên.

Một đợt cảm nặng qua đi, bảy ngày dừng bay cũng kết thúc.

Tuy rằng đã chịu xử phạt, Hạ Kinh Chước vẫn là quay về đơn vị, một lần nữa chấp hành nhiệm vụ phi hành.

Một thời gian anh không xuất hiện nhưng vừa xuất hiện tự nhiên sẽ đoạt ánh mắt người.

Nhà ăn chuyên dụng của nhân viên hàng không, Hình Chu đã xin nghỉ dài hạn, khác với Hạ Kinh Chước, anh ấy là ở nhà tự mình kiểm điểm một tuần, mà Hình Chu tuy nói là dừng bay nhưng thời gian ba tháng, công ty nếu không đuổi việc cậu ta vậy cậu ta cũng không thể không làm gì, vẫn là phải đi làm, chỉ là làm công việc khác.

Nhìn thấy Hạ Kinh Chước đi vào, Hình Chu liền tươi cười đi lên đón: "Anh Kinh Chước, anh đã trở lại rồi sao, em mong ngày này lâu lắm rồi." Dừng một chút, cậu ta hạ giọng nói, "Sắc mặt của anh không tốt lắm, có phải còn đang trách em không?"

Nói đến đây cậu ta liền cười không nổi, vẻ mặt uể oải, Hạ Kinh Chước liếc mắt nhìn cậu ta, nhàn nhạt nói: "Tôi không có nhàn như vậy."

Hình Chu gãi gãi đầu, còn muốn nói cái gì đó liền thấy thần sắc Hạ Kinh Chước chuyên chú mà nhìn về phía sau cậu ta, cậu ta buồn bực mà quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lâm cơ trưởng ý vị thâm trường mà đứng ở bên kia, bên người còn mang theo phó phi công Trần Phong, tầm mắt hai người nhìn cậu ta đều có chút thâm ý, trong lòng Hình Chu hoảng hốt.

So với phản ứng của những người khác, Hạ Kinh Chước lại vô cùng tự nhiên, nhấc chân rời đi như bình thường, Hình Chu căn bản là nhắm mắt theo đuôi ở phía sau, nhỏ giọng nói: "Anh Kinh Chước, nói về việc lần trước, tuy rằng nói như thế này giống như muốn trốn tránh trách nhiệm nhưng em đã suy nghĩ rất lâu, ngày đó thật sự em không phát hiện ra động cơ có vấn đề."

Hạ Kinh Chước vừa lựa chọn đồ ăn muốn ăn hôm nay vừa giống như lơ đãng hỏi cậu ta: "Đúng không. Vậy cậu có nhớ rõ ngày đó người cuối cùng xuất hiện gần động cơ là ai không?"

Hình Chu ngẩn người, thoáng suy tư nói: "Em không nhớ rõ lắm, lúc ấy có không ít người, hai kỹ sư máy móc cùng mấy nhân viên hậu cần đều ở đó, đi cuối cùng hình như là ... Trần Phong?"

Cậu ta vừa mới dứt lời, còn chưa thấy Hạ Kinh Chước trả lời, đã bị một câu "Chuyện gì" dọa tới, cậu ta hoảng loạn mà quay đầu lại liền thấy Trần Phòng đứng ở kia híp mắt nhìn về phía này, những lời vừa rồi cậu ta nói không phải đều bị nghe được chứ?

Hình Chu sợ hãi mà co rúm lại một chút, Trần Phong nhìn lướt qua phía sau cậu ta, thấy Hạ Kinh Chước đã đi xa liền nói với Hình Chu: "Sao, cậu đều đã dưng bay, không biết còn có thể trở về đơn vị một lần nữa hay không còn cả ngày đi theo sau mông người ta? Thật đúng là tiểu fans não tàn.

Tài ăn nói của Hình Chu không bằng Trần Phong lại mới vừa phạm sai lầm, hình tượng ở công ty rất kém cỏi, rất nhiều người đều không xem trọng cậu ta cho nên Trần Phong nói như vậy cậu ta cũng không dám cãi lại, khẽ cắn môi liền rời đi.

Trần Phong nhìn bóng dáng cậu ta, khinh thường nói: "Cậu cũng chỉ xứng đi theo sau đuôi người ta cả đời như vậy thôi, người khác 27 tuổi đã là cơ trưởng, tôi nghĩ cậu như vậy có thể vô duyên với chức vị cơ trưởng rồi. Cậu sùng bái người ta, ai biết người ta có để cậu vào mắt hay không."

Lời nói càng ngày càng quá phận, Hình Chu cau mày quay đầu lại muốn lý luận với hắn, Trần Phong lại trực tiếp rời đi rồi, Lâm cơ trưởng đứng cách đó không xa đang chờ hắn, bọn họ hôm nay bay trong nước khoảng cách ngắn, một đội bay là đủ rồi, cho nên nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Hình Chu có chút không cam lòng nhưng không có biện pháp, chỉ có thể từ bỏ.

Cậu ta tìm chỗ ngồi, ngồi xuống đối diện Hạ Kinh Chước, trầm mặc không lên tiếng mà ăn cái gì đó.

Hạ Kinh Chước nhàn nhạt giương mắt nhìn cậu ta, Hình Chu cảm giác được cũng liền ngẩng đầu lên, cậu ta nguyên tưởng rằng Hạ Kinh Chước có thể muốn an ủi vài câu, những cậu ta cũng không chờ được cái gì, không khỏi mất mát nói: "Anh Kinh Chước, anh không có lời gì muốn nói với em sao?"

Hạ Kinh Chước nghiêm túc ăn cơm nhưng ăn thật sự rất chậm, rất ít: "Nói cái gì." Anh rất bình tĩnh mà hỏi lại.

Hình Chu nhấp nhấp môi nói: "À, cũng không có gì, em còn tưởng rằng....Chuyện đó, anh nếu không trách em sao lại không an ủi em vài câu?"

Nửa câu sau của cậu ta thanh âm rất nhỏ, cơ hồ không nghe thấy, hẳn là cậu ta cũng cảm thấy chính mình thật ấu trĩ.

Nhưng mà Hạ Kinh Chước vẫn là nghe thấy, rất ngoài ý muốn, anh thế nhưng lại trả lời.

"Nếu có chút vấn đề nhỏ cậu đều không thể tự mình điều chỉnh, vậy Trần Phong kia nói cũng không sai, cậu thật sự không thích hợp làm phi công."

Đúng vậy, tâm quá mềm yếu, dễ dàng bị cảm xúc của người khác ảnh hưởng, đích xác không thích hợp làm phi công. Phi công cần bình tĩnh, trầm ổn, kiên định, lý trí, những thứ đó Hạ Kinh Chước đều có, Hình Chu còn rất non, bị anh nói như vậy, hổ thẹn không thôi, nhanh chóng nói qua chuyện khác: "Đúng rồi, hai ngày trước em có đi qua thăm anh, vừa lúc thấy chị dâu dọn qua, anh chừng nào mới mời em đi ăn bữa cơm, nếm thử tay nghề của chị dâu đây?"

Lời nói này làm Hạ Kinh Chước khó có khi ngây ngẩn cả người, chị dâu là chuyện như thế nào?

Kỳ thật đâu chỉ Hạ Kinh Chước, Ân Mạn cũng vô cùng tò mò, vừa rồi cô ta chính là đang đi lại phía này, hiện tại vừa vặn liền ngồi xuống một bên, mở miệng hỏi: "Cái gì chị dâu? Hình Chu cậu nói cái gì vậy?"

Hình Chu trong nháy mắt liền câm miệng, chỉ sợ cả công ty không có ai không biết tâm tư của Ân Mạn đối với Hạ Kinh Chước, Hình Chu đương nhiên cũng biết. Cậu ta so với những người khác còn biết nhiều hơn một chút, chính là Hạ Kinh Chước không thích Ân Mạn, về sau cũng sẽ ở bên cô ấy.

Đây là chính Hạ Kinh Chước nói cho cậu ta.

Hạ Kinh Chước vì cái gì muốn chủ động nói chuyện đó với cậu ta? Đơn giản bởi vì cậu ta hỏi.

Vậy vì sao cậu ta muốn hỏi cái này đây? ...Còn không phải bởi vì...Giương mắt nhìn Ân Mạn, nhìn thấy cô để ý "chị dâu" trong lời nói của mình như vậy liền biết mặc dù Hạ Kinh Chước không thích cô ấy nhưng cô ấy lại vô cùng thích đối phương, cậu ta chỉ là một cái tiểu fans luôn đi theo sau người ta như lời Trần Phong nói làm sao mới có thể khiến cô ấy chú ý chứ?

Có chút mất mát nhưng Hình Chi vẫn giả vờ cười nói: "À, không có gì, mấy ngày trước anh Kinh Chước không phải dừng bay nghỉ một tuần sau, tôi đi thăm anh ấy vừa lúc nhìn thấy chị dâu đang dọn đồ lên trên lầu, cho nên cũng không đi quấy rầy."

Nháy mắt Ân Mạn liền nghĩ ra người phụ nữ kia là ai.

Quan hệ của Giang Gia Niên và Hạ Kinh Chước đã phát triển tới mức có thể nghênh ngang đến nhà rồi sao?

Cô ta mờ mịt mà nhìn Hạ Kinh Chước, hy vọng anh sẽ giải thích gì đó về việc này nhưng người kia ước chừng là nghĩ đến bộ dáng người phụ nữ kia dọn đồ vật lên lầu nhà mình, thế nhưng khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra tươi cười. Nụ cười kia càng mê người thì càng làm cho Ân Mạn cảm thấy bị thương.

"Tôi ăn no rồi." Cô ta vừa mới ngồi xuống liền cứng ngắc đứng lên, "Hai người từ từ ăn đi, tôi đi trước."

Nói xong, cô ta hấp tấp rời đi, đi vài bước lại quay đầu nhìn một lần, muốn nhìn một chút xem người kia có để ý nhìn cô ta hay không, nhưng chỉ nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Hình Chu.

Rõ ràng vị trí đối diện Hạ Kinh Chước là phương hướng cô ta rời đi nhưng ngay cả một ánh mắt anh cũng không bố thí cho cô ta, thật sự quá tàn nhẫn.

Ân Mạn nghĩ như vậy, cũng không do dự, bước nhanh rời đi.

Lúc ấy cô ta không nghĩ tới, chính mình so với Hạ Kinh Chước, cũng có chút vô tình.

Hình Chu còn đặc biệt xoay đầu lại nhìn chăm chú mà lo lắng cho cô ta, cô ta không phải cũng không thèm nhìn sao?

Thời điểm người ta lạc đường trong tình cảm, chỉ thấy người khác tổn thương mình như thế nào mà không thấy chính mình cũng tổn thương một người khác nữa ra sao. Bạn tinh tế đếm xem người bạn yêu tạo ra cho bạn bao nhiêu miệng vết thương lại không biết bạn cũng vô hình tạo ra cho người yêu bạn những vết thương như thế nào.

Tương tự, những người không đành lòng đi thương tổn người khác, luôn quý trọng trong lòng bàn tay, ở trước mặt người mình thích, nói không chừng cũng hèn mọn như bạn thôi.

Hình Chu có chút không tha mà thu hồi tầm mắt, do dự một lúc lâu vẫn là nói với Hạ Kinh Chước: "Anh Kinh Chước, anh có thể đối với Ân Mạn tốt một chút không?"

Hạ Kinh Chước buông đũa cũng không ăn gì nữa, thật ra anh cũng chưa ăn được cái gì, so với trù nghệ của Giang Gia Niên, đồ ăn ở nhà ăn công ty thật sự là khó có thể ăn xuống.

"Tôi nếu đối với cô ta tốt mới là không chịu trách nhiệm, cậu cũng sẽ càng khó chịu."

Hạ Kinh Chước giải thích ngắn gọn một chút, đứng dậy rời đi, chuẩn bị phi hành.

Hình Chu ngồi ở kia tinh tế suy nghĩ, anh nói cũng đúng, anh ấy đối với Ân Mạn càng tốt thì Ân Mạn càng có hi vọng, sẽ càng lún càng sâu, về sau càng khó dứt ra. Lãnh đạm như vậy nói không chừng cô ấy có thể sớm quay đầu một chút.

Thở dài, Hình Chu cũng đứng dậy chuẩn bị rời đi, đi ngang qua bàn ăn của những đồng nghiệp khác, cố ý cúi đầu không nhìn bọn họ nhưng cậu ta vẫn nghe thấy âm thanh bàn luận của người khác, hỗn loạn cùng xem thường.

Nắm chặt tay, Hình Chu cắn cắn môi, rất muốn đi cãi cọ nhưng vậy cũng chỉ là tự rước lấy nhục thôi.

Văn phòng tổng giám đốc Duyệt Đồ.

Bữa sáng Giang Gia Niên ăn qua loa một chút liền tới công ty làm việc, vẫn luôn bận rộn đến 10h rưỡi mới có chút thời gian nghỉ ngơi, cô bưng cà phê lên chuẩn bị uống một ngụm, đột nhiên nổi lên một trận buồn nôn, cà phê trực tiếp đổ lên bàn cô cũng không rảnh bận tâm, cong lưng không ngừng nôn khan vào thùng rác.

Chờ nôn xong rồi, cô chậm rãi ngồi dậy liền phát hiện trợ lý đứng cách đó không xa đang lo lắng nhìn chính mình, hỏi một cấu: "Giang tổng, cô không có việc gì chứ?"

Giang Gia Niên lấy khăn giấy lau miệng, lắc đầu tỏ vẻ chính mình không có việc gì, thuận miệng hỏi một cấu: "Gần đây dạ dày không tốt lắm."

Nữ trợ lý cười, gãi gãi đầu nói: "Vậy cô nên uống thuốc, ăn uống không đầy đủ rất dễ làm dạ dày sinh bệnh, nhưng vừa rồi cô như vậy tôi còn tưởng cô mang thai đó."

Giang Gia Niên vốn không đem chuyện này để trong lòng, nghe trợ lý nói như vậy trong nháy mắt liền ngơ ngẩn cả người.

***

Editor: lại 1 chương siêu dài. các nàng vote cho t đi!!!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Có Cơ Hội Thừa Nước Đục Thả Câu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook