Có Cơ Hội Thừa Nước Đục Thả Câu

Chương 35

Tổng Công Đại Nhân

28/08/2020

Duỗi cái eo lười, đưa tay qua đặt lên trán người đàn ông, tuy rằng còn có chút nóng nhưng cũng không còn dọa người như lúc đầu, hẳn là thuốc hạ sốt có tác dụng, chính mình đại khái cũng không cho anh ta uống lộn thuốc. Nhưng mà nếu đợi lát nữa còn không tỉnh, vẫn nên đưa anh ta đi bệnh viện một chuyến, rốt cuộc sốt cao như vậy, cô không phải bác sĩ chuyên nghiệp, không thể hoàn toàn ỷ lại vào thuốc cô mua được.

Chậm rãi đứng lên, nâng tay nhìn đồng hồ, thật là không xem không biết, vừa thấy liền bị dọa nhảy dựng, ngủ một giấc như vậy cư nhiên đã hơn bốn giờ chiều, mắt thấy sắp đến thời gian ăn cơm chiều, Giang Gia Niên cơm trưa cũng chưa ăn được bao nhiêu, bụng liền bắt đầu kêu thầm thì.

Cô ôm bụng nhẫn nhịn một chút, tay chân nhẹ nhàng mà rời khỏi phòng ngủ, đóng cửa lại cho Hạ Kinh Chước, đi phòng bếp.

Nghiêm khắc mà nói, chưa có sự đồng ý của chủ nhân đã dùng phòng bếp của người ta có chút không tốt, nhưng anh đang bệnh, kể cả cô không ăn thì anh cũng cần anh cái gì đó, cho nên này không tính là lạm dụng đi?

Là chính anh ta gọi điện thoại gọi cô tới, cô chỉ là dùng phòng bếp, không động những thứ khác, hẳn là không có việc gì.

Nghĩ như vậy, Giang Gia Niên mở tủ lạnh ra, vừa nhìn trong nháy mắt liền mất hết hứng khởi muốn xuống bếp, sắc mặt cô xám trắng mà nhìn tủ lạnh rỗng tuếch, trừ bỏ ngăn trên cùng có cái quả trứng gà cùng mấy hộp sữa bò bên ngoài, bên trong không còn gì hết.

Thường ngày Hạ Kinh Chước đều không ăn cái gì sao? Anh là là tiên tử uống sương sớm lớn lên sao?

Giang Gia Niên cầm một hộp sữa bò lên nhìn, ngày sản xuất là tháng 10 năm ngoái, bây giờ đã là tháng 10 năm nay, anh cư nhiên còn chưa uống xong, cô nghĩ anh ta cũng không cần uống nữa, đều đã hết hạn.

Lấy tất cả sữa bò ra nhìn hạn sử dụng, xác định đều đã quá hạn, sau đó cho vào trong túi, mở ngăn tủ phòng bếp nhìn đồ vật bên trong, thật là ngay cả công cụ nấu cơm cơ bản đều không có, Giang Gia Niên không thể chịu đựng được, xách theo túi sữa bò quá hạn liền rời đi, đến dưới lầu đem sữa bò ném vào thùng rác, đánh xe đến siêu thị ở gần đó, chuẩn bị đại mua sắm.

Làm tổng giám đốc Duyệt Đồ, lương một năm trăm vạn không nói chơi, cô đương nhiên không thiếu tiền, cho nên đi dạo siêu thị, hầu hạ người bệnh, loại trả giá vì đạo nghĩa này cô cũng không để trong lòng.

Ở siêu thị, Giang Gia Niên thực sự là mua sắm rất nhiều, trong xe đẩy chứa đầy rau dưa trái cây còn có công cụ nấu cơm, cô còn mua thêm thực phẩm đông lạnh, nghĩ lần này chính mình đi rồi Hạ Kinh Chước đói bụng cũng có thể tự nấu ăn, không cần lại uống sương sớm.

Mua xong đồ vật, nhờ bảo an giúp đỡ mang lên xe, Giang Gia Niên lại lái xe về tiểu khu thưa người Mộc Xuân Thành, mùa hè bốn giờ Giang Thành trời vẫn còn sáng, không có chút bóng tối, cho nên người bên ngoài rõ ràng có thể nhìn thấy một người xa lạ đang dọn đồ vật lên trên lầu từng chuyến một, không biết còn tưởng rằng là khách mới thuê dọn đến.

Bởi vì sự cố lần trước, Hình Chu vẫn luôn rất áy náy vì làm liên lụy Hạ Kinh Chước, hôm nay đặc biệt tới thăm anh, chỗ ở bọn họ cách nhau cũng không xa, đi năm phút động hồ là có thể đến, cậu ta còn cầm theo chút trái cây, nghĩ đưa qua cho anh không có việc gì nói liền đi luôn, miễn chọc cho người ta phiền lòng, nào dự đoán được dưới lầu thấy một gương mặt.

Ngay từ đâu Giang Gia Niên còn chưa phát hiện Hình Chu, bởi vì cô tới tới lui lui mang đồ vật lên đã sớm mệt đến không chịu được, đứng chống ở cốp xe thở dốc. Vẫn là đối phương nghi hoặc mà nhìn chằm chằm cô nói ra tiếng, cô mới phát hiện.

"...Cô là?" Hình Chu ngẩn người, kỳ quái nhìn cô nói, "Ở đây tôi chưa từng nhìn thấy cô, là mới chuyển đến sao?"

Giang Gia Niên đứng thẳng lên điều chỉnh lại tư thái, nhàn nhạt nói: "Xin chào, xin hỏi anh có chuyện gì sao?"

Vấn đề của người xa lạ cô không cần phải trả lời nhiều như vậy, cô phỏng đoán người ở tiểu khu này chủ yếu là người làm việc ở sân bay, có thể bọn họ đều quen biết lẫn nhau, xuất hiện một người lạ sẽ hỏi một câu về tình cảm cũng có thể tha thứ, nhưng mà cô không có nghĩa vụ trả lời.

Hình Chu thấy cô không muốn trả lời, chỉ là cười cười cũng không nói nữa, nhìn theo cô khóa xe lên lầu, sau đó đi theo cô tới cửa thang máy.

Lúc này trên tay Giang Gia Niên chỉ còn lại một cái nồi, trong nồi có một ít thứ linh tinh, đều là đồ dùng sinh hoạt thường ngày, tỷ như bao tay cách nhiệt, khăn rửa chén,...

Mấy thứ này trong mắt Hình Chu còn không phải là muốn dọn tới đây ở sao? Lúc ấy cậu ta liền chém đinh chặt sắt mà cho rằng có người đem phòng cho thuê, mà khi tháng máy tới lầu 6, hai người cùng đi ra, cậu ta trơ mắt nhìn Giang Gia Niên dùng chìa khóa mở cửa phòng 604 đi vào, tiện tay đóng cửa, động tác tự nhiên như vậy, cậu ta hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

Đại tin tức, này thật đúng là tin tức lớn, anh Kinh Chước từ trước đến nay không gần nữ sắc, ngay cả Ân Mạn cũng không có phản ứng cư nhiên ở cùng phụ nữ?

Hình Chu không thể tưởng tượng được mà xoa xoa hai mắt của mình, xác định một chút cậu ta không hề nhìn lầm, thật sự là phòng 604, sau đó hoàn toàn hoảng sợ, trực tiếp xách giỏ trái cây quay về đường cũ.

Loại thời điểm này, anh Kinh Chước bởi vì mình mà bị xử phạt, có bạn gái bên người mới thích hợp, cậu ta không nên đi quấy rối. Lại nói khi ở dưới lầu, cậu ta mạo muội hỏi vấn đề kia phỏng chừng lại để lại cho chị dâu ấn tượng không tốt, lần sau phải nghĩ biện pháp vãn hồi một chút mới được.

Giang Gia Niên đang ở trên lầu sắp xếp đồ vật như thế nào cũng đều không nghĩ đến, hôm nay chính mình chỉ đến đây ngắn ngủn có mấy giờ, chẳng những hình tượng ở công ty có biến hóa mà ngay cả ở Hạ Kinh Chước bên này thân phận cũng có biến hóa rất lớn.

Lúc này cô đang đầu đầy mồ hôi mà đem tất cả đồ vật sắp xếp có trật tự lên tủ bát, bên cạnh bếp ga để một cái nồi, đồ ăn bỏ vào tủ lạnh, đồ đông lạnh để tới ngăn lạnh, sữa bò mua theo thương hiệu anh thường uống kia cũng để ở chỗ dễ nhìn, như vậy lúc anh muốn tìm hẳn là có thể thấy ngay. Làm xong những việc đó, có âm thanh lạch cạch vang lên, cô vội vàng làm việc, khỗng nghe thấy, cũng không để ý.

Chờ sau khi sắp xếp xong mọi thứ, nhìn một lượt, hẳn là không thiếu cái gì.

Thu thập một vòng như vậy, sau này tại chỗ này anh hẳn là có thể tự mình lấp đầy bụng.

Cân nhắc như vậy, Giang Gia Niên liền quay đầu tính đi phòng ngủ nhìn xem người sinh bệnh có khỏe hơn chút nào không, ai biết vừa quay người lại liền thấy người cô muốn đi xem đang đứng ở cửa, nhẹ nhàng dựa vào cửa phòng bếp, sắc mặt tái nhợt mà liếc cô.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Có Cơ Hội Thừa Nước Đục Thả Câu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook