Cô Ấy Xinh Đẹp Như Vậy

Chương 8: Bạn trai cũ?

Lan Chức

04/09/2020

Chuyện hôm tiết toán đã hoàn toàn đánh sập cọng rơm kiên nhẫn cuối cùng của Hứa Anh, cô không tới nỗi thấp hèn phải đi theo đuổi một nam sinh như vậy.

Cho nên, cô lựa chọn từ bỏ!

Cố Tinh Trầm phải đi? Thì đi đi!

Cô cũng không phải người cô đơn đến mức không có ai ở cạnh.

Cho nên ngày tiếp theo, Hứa Anh không thèm để ý tới Cố Tinh Trầm.

Bọn họ không liên quan tới nhau.

Cố Tinh Trầm ngồi ở trước cô chuyên tâm học bài, Hứa Anh ở phía sau chuyên tâm ngủ.

Thiếu niên mỗi ngày vẫn vân đạm phong khinh, không chút gợn sóng, làm Hứa Anh cảm thấy, có lẽ Cố Tinh Trầm ước gì được như vậy.

Nếu sớm một chút cô như vậy, nói không chừng Cố Tinh Trầm sẽ không chuyển trường.

Cho nên Hứa Anh đi chơi càng hăng, đến cách ngày thi tháng hai ngày, cô dứt khoát trốn học cùng Trần Tinh Phàm, Kim Vũ quậy tới long trời lở đất, tiêu xài thời gian, sống giống như cô vẫn thường sống.

Phòng bida, trượt băng, quán bar, chỗ nào cũng có thể chơi.

So sánh với cô ngày thường của học sinh tốt đơn giản hơn nhiều, Cố Tinh Trầm mỗi ngày trừ đọc cùng học bài cũng chỉ chăm chỉ giảng đề cho các bạn học trong lớp 7, không khác gì sinh hoạt bình thường.

Đã hai ngày thiếu nữ kia không xuất hiện, vị trí sau lưng trống không, Cố Tinh Trầm ngẫu nhiên sẽ liếc mắt một cái.

Hứa Anh trước kia cũng không thích học tập, nhưng lại không tùy hứng như thế.

Chia tay sau một hai năm, cô đã học hút thuốc, còn … học tán tỉnh nam sinh khác.

Gió thổi có chút lớn, Cố Tinh Trầm đi đóng cửa sổ, vô tình nhìn thấy sau sân thể dục, mở to đôi mắt.

Phòng học của lớp 7 ở tầng hai, bên dưới là sân thể dục có bóng cây, Hứa Anh đang cùng nam sinh nghe nói là đệ nhất học bá của khối tản bộ. Thiếu nữ mĩ lệ nghiêng mặt, như là đang cười…

Đầu ngón tay bấm vào lòng bàn tay, sau lưng có người gọi, Cố Tinh Trầm đóng lại cửa sổ , trở lại chỗ ngồi, tiếp tục giảng bài toán cho bạn học.

Hứa Anh ngẩng đầu vừa lúc chợt thấy sau cửa sổ bóng dáng thiếu niên tóc ngắn chợt lóe, mặt mày hơi ngưng ngưng.

--- Trước hôm thi tháng, tiết thể dục buổi chiều, Hứa Anh cùng với Trần Tinh Phàm, mấy người họ rốt cuộc xuất hiện ở lớp học.

Hôm nay tuy có chút nắng, nhưng lại rất lạnh.

Tuyết đọng loang lổ trên sân, hỗn loạn ngẫu nhiên lộ ra một chút bùn đất cùng thảm cỏ khô, phong cảnh vườn trường có chút tàn tạ.

Giáo viên thể dục tập trung mọi người quanh sân bắt đầu chạy hai vòng, lại tập một chút đứng nghiêm, nhảy xa, chạy nhanh rồi sau đó cho tự do hoạt động.

Hứa Anh vốn không thích hoạt động, đôi tay nhét trong túi áo đồng phục lỏng lẻo, một chân gác vào tường đứng, ngắm bóng dáng thiếu niên cao gầy bị mấy học sinh yêu học tập vây xung quanh thảo luận đề.

Kiên nhẫn của Cố Tinh Trầm rất tốt, không phải là người thích làm giá, bạn học hỏi gì cậu đều sẽ giải đáp, bất kể vẫn đề có cỡ nào thiểu năng trí tuệ.

Học bá có nhóm bạn của học bá, học tra có nhóm bạn của học tra, cô cùng với Cố Tinh Trầm , đều là những người xuất sắc nhất trong nhóm đó, bất quá Cố Tinh TRầm tuy là người ôn hòa, nhưng lại thanh lãnh, người có thể thật sự đứng cùng cậu bên người cũng không nhiều.

Tình hữu nghị giữa các học sinh tốt đều có chút “ quân tử chi giao, đạm như nước”, cho nên không bao lâu người vây quanh Cố Tinh Trầm đều tan.

Nhạc cao siêu quá ít người hiểu, từ xưa không đổi.

Cố Tinh Trầm ôn nhu, lại quá cao lãnh.

Trần Tinh Phàm ôm bả vai Hứa Anh, nhìn theo tầm mắt của cô, cảnh tượng kia đúng là cảnh đẹp ý vui: Thiếu niên thanh lãnh hơi dựa một chân vào tường, trong tay cầm quyển sách xem, cậu rũ mắt, bóng dáng được chiếu một tầng dương quanh nhợt nhạt, một thân khiết tinh vô trần, sạch sẽ lại rụt rè.

“ Bạn học mới thật đúng là đẹp trai! Một thân phong độ tri thức, gia đình chắc hẳn không tồi.”

“ Mẹ cậu ấy rất có học vấn.” Hứa Anh nói, gương mặt xinh đẹp có chút thâm trầm hiếm có.

“ Làm sao cậu biết được”

Hứa Anh có chút bực bội, nhìn Cố Tinh Trầm đã lâu, quay đầu nhìn Trần Tinh Phàm nói: “ Nếu tớ nói cậu ta là bạn trai cũ của tớ cậu tin không ?”

Cánh tay Trần Tinh Phàm từ trên bả vai Hứa Anh túm lấy, nhìn Hứa Anh giống như gặp quỷ: “ Cậu ta… là bạn trai thứ mấy? Sau Tân học bá sao?”

Hứa Anh nhíu mày: “ Đừng so sánh cậu ấy với những người đó, tớ nói chính là bạn trai cũ thật sự, không phải trò đùa.”

“….” Thấy Hứa Anh như thế, Trần Tinh Phàm trầm mặc trong chốc lát: “ Yêu nhau lúc nào? Ngay từ năm nhất chúng ta đã quen nhau, chưa từng thấy Cố Tinh Trầm nhé.”

Cô thấp thoáng nhìn xa, dù có xa đến mấy, cũng có thể liếc mắt một cái đã nhìn thấy nam sinh khí chất xuất chúng kia: “ Nam sinh thế này, ở đâu đều nhất định sẽ nổi tiếng, nhưng tớ tại sao chưa từng nghe qua tin tức của cậu ta.”

“ Cấp 2 tớ học ở phía Nam, lên cấp 3 mới đến phương Bắc.” Hứa Anh lại nói tiếp, hơi đỏ mặt “ Chúng tớ bắt đầu rất sớm, 12 13 tuổi đã quen nhau.”

“ Mẹ nó …” Trần Tinh Phàm thật sự là gặp quỷ, ánh mắt vừa xấu hổ vừa giận giữ khiển trách Hứa Anh một hồi lâu: “ Cầm thú, còn nhỏ như vậy đã xuống tay với người ta!”

“…”

“ Lúc ấy còn chưa dậy thì, đã yêu đương cái gì!”

Hứa Anh lắc đầu: “ Lúc đấy thật sự là chưa”

“ Cho nên tớ cũng luôn không hiểu lắm chính mình rốt cuộc có thích cậu ấy hay không. Lần quen nhau ấy thuần túy là muốn đua đòi với người khác, nếu lần đó cậu ấy không đứng thứ nhất trong kì thi, tớ cũng không cùng cậu ấy yêu đương.”

Trần Tinh Phàm giơ ngón cái lên tỏ vẻ bái phục: “ Hóa ra cậu luôn luôn tìm nam sinh thành tích tốt, chính là chiếu theo tiêu chuẩn của Cố Tinh Trầm.”

“ Nếu như vậy, lúc trước vì sao hai người lại chia tay?”

Hứa Anh im lặng thật lâu, trong đầu nghĩ tới lý do chia tay cùng Cố Tinh Trầm lúc trước. Cũng không biết đến tột cùng là vì sự kiện gì, kì thật cô đã nhớ không rõ. Hình như cũng chỉ là việc lông gà vỏ tỏi.

“ Tớ cũng không biết, dù sao lúc ấy… chính là muốn chia tay, cực kì muốn.” Đến nay Hứa Anh cũng không thể lý giải lúc ấy vì sao mình lại có cảm xúc mãnh liệt như vậy, mông lung nhớ rằng lúc ấy có một loại trực giác nói với cô rằng phải đi, “ đại khái lúc ấy quá nhỏ, không biết quý trọng đi?”

Kết quả lời này làm cho Trần Tinh Phàm mở trắng mắt: “ Làm như bây giời cậu đã biết quý trọng là gì !”

Hứa Anh: “…”

“ Cho nên cậu tính hợp lại cùng cậu ấy sao ?”

Hứa Anh nhíu mày: “ Không”

Nhớ tới thiếu niên đã nhiều ngày xa cách: “ Chia tay rồi, duyên phận cũng coi như đứt !”

Cô xoay mặt cười tươi như hoa với Trần Tinh Phàm: “ Dù sao tớ cũng không thiếu người, thêm cậu ấy cũng không nhiều, thiếu cậu ấy cũng không ít.”

Nói rồi thiếu nữ liền nhiệt tình vẫy tay cùng đám người Kim Vũ đi tới, hòa cùng đám người náo nhiệt, trở thành tiêu điểm trong bọn họ.

Trần Tinh Phàm nhìn bóng dáng thiếu niên cao cao đằng xa, tự nhiên thấy có chút đồng tình.

Thích một người dám yêu dám hận, yêu tinh vô tình lại mê người, thật đáng thương.

Hứa Anh có bao nhiêu quyến rũ mĩ lệ, liền có bấy nhiêu nguy hiểm.

Làm bạn thân khuê mật hai năm, Trần Tình Phàm cũng không thể nghĩ được ai có thể khống chế đóa hoa anh túc xinh đẹp mê người Hứa Anh này.

Không biết dạng đàn ông như thế nào mới làm cô tình nguyện vứt bỏ náo nhiệt phồn hoa, khiến cô nguyện chỉ nở rộ cho một người.

Trần Tinh Phàm nghĩ nghĩ, cảm giác không thể có khả năng, nếu như vậy khẳng định không phải là Hứa Anh.

Nhưng nam sinh kêu Cố Tinh Trầm kia giống như cũng không bình thường.

--- Ba ngày thi tháng thật mau qua đi.

Ngày cuối cùng thi xong, Cố Tinh Trầm cùng chủ nhiệm lớp Từ Tĩnh nói lời tạm biệt trong văn phòng, lại về phòng học thu thập đồ đạc của chính mình, rời đi.

Bạn học lớp 7 lưu luyến không rời, đưa Cố Tinh Trầm đến cổng phía Bắc, Cố Tinh Trầm lại chẳng có cảm giác gì.

Thật ra tâm địa cậu từ trước tới nay đều rất cứng cỏi.

Ngoài cổng trường Cố Tinh Trầm ngó lại một cái không thấy Hứa Anh. Đuổi theo cô từ Nam đến Bắc xa như vậy lại thu được kết quả như thế, Cố Tinh Trầm nghĩ có lẽ căn bản không cần phải từ biệt, vốn dĩ cậu không nên tới đây một chuyến này.

Cố Tinh Trầm nhớ tới sáng sớm hôm đó, cậu đầy cõi lòng thấp thỏm cùng kích động đi vào trường học của cô, lại ở buồng vệ sinh nghe thấy cô cùng nam sinh kia đối thoại ái muội …

Ra khỏi trường, Cố Tinh Trầm liền lấy ra di động, ném vào thùng rác, đi trong chiều hôm.

--- Nữ sinh cậu thích, có trên đời này bộ dáng đẹp nhất, cũng có vô tình nhất trái tim.

Trong hẻm cũ, con đường lát đá ghập ghềnh, xe đạp lộc cộc nghiền qua, ngẫu nhiên có hai tiếng gà gáy chó sủa.

Cách một đoạn mới có một bóng đèn treo bên đường thưa thớt rót xuống ánh sáng loãng, miễn cưỡng soi mờ con đường nhỏ trống vắng.

Chỉ cần quẹo vào hẻm nhỏ là vào nhà của bà ngoại, đằng trước bỗng nhiên xuất hiện một bóng dáng dựa vào tường đất, gầy nhỏ, người nọ ngăn cản đường đi của cậu.

Bóng dáng loáng thoáng giống như một nữ sinh, lưng cô dựa vào tường, cúi đầu nghịch bật lửa, châm điếu thuốc, ngửa đầu nhả ra một vòng khói trắng.

Khói thuốc lượn lờ tản ra từ môi cô, ánh sáng bên kia hắt xuống, phác họa ra rõ ràng hình dáng đôi mi dày, chóp mũi nho nhỏ, thậm chí thấy rõ động tác chớp mắt của cô.

Trời lạnh mấy cô cũng mặc váy ngắn, hai chân tinh tế thon dài, ngây ngô lại gợi cảm, rất đẹp.

"À! Không phải định trốn tớ sao? " Hứa Anh công môi ôm cánh tay, hai ngón tay kẹp điếu thuốc, sườn mặt quay ra:" Tớ thấy cậu nhìn tớ sắp rơi con mắt ra rồi, bạn học Cố Tinh Trầm? "

Hô hấp Cố Tinh Trầm run lên một cái, không khí lạnh lẽo tràn vào xoang mũi, cây xè ở yết hầu.

Hơi ngưng mi, cậu xoay người, dắt xe đạp về hướng ngược lại.

Hứa Anh bị vẻ trầm mặc lạnh băng của đối phương làm tức nghẹn, sải bước lên túm lấy tay cậu.

" Này! Tốt xấu gì cậu cũng là học bá, đọc nhiều sách như vậy, không biết rằng khi người khác nói chuyện với mình mà không đáp lời là hành vi không lễ phép sao? "

Thiếu niên ngoảnh mặt làm ngơ muốn đi, Hứa Anh tức giận đẩy mạnh ngực cậu, một tay chống lên vách tường đem cậu khóa chặt.

Gạch đất cứng rắn sau lưng, mà sát vào lưng khiến thiếu niên nhíu mày.

" Cậu đi cũng được, tớ không giữ! Nhưng.... "

Hứa Anh hạ giọng, ngữ khí hơi mềm mỏng, cười: " Dù gì chúng ta cũng đã từng có thời gian tốt đẹp, hôn một cái từ biệt, không quá phận chứ? "

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cô Ấy Xinh Đẹp Như Vậy

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook