Cô Ấy Vừa Có Tiền, Vừa Có Anh Ấy

Chương 2

Hoa Lí Tầm Hoan

01/12/2020

“Anh yêu!”

Thời điểm đột nhiên bị Diệp Phồn Tinh ôm lấy cánh tay, Lộ Thâm mới vừa kết thúc một ngày dọn gạch.

Eo đau lưng mỏi, cả người dinh dính, miệng vết thương chảy máu trên mặt vừa nóng vừa cay, Lộ Thâm ngẩn người, nhíu mày nhìn vị khách không mời mà đến này, tâm trạng cực kì kém.

“Cô nhận sai…”

“Anh như thế nào giờ mới đến, em chờ anh lâu lắm rồi! Ai nha sao mặt anh lại bị thương? Có đau hay không a, mau lau đi!”

Thiếu nữ xinh đẹp đến lóa mắt, quần áo trang điểm tinh xảo, nhìn bộ dáng tầm mười bảy tuổi, vừa nói chuyện vừa hướng hắn nháy mắt ra hiệu.

Lộ Thâm giật mình, ý thức được cái gì, giương mắt, quả nhiên thấy một khuôn mặt tỏ vẻ tan nát cõi lòng đằng sau cô.

“……”

“Người này là đồng học của em, vừa rồi hắn thổ lộ với em ở party sinh nhật, em không đáp ứng. Sau đó em nói em đã có người yêu, hắn còn không chịu tin, anh à anh…"

Diệp Phồn Tinh lấy khăn giấy từ trong túi lau đi vết máu trên mặt Lộ Thâm, tiếp đó nhón chân nói nhỏ bên tai tình huống của mình cho hắn.

Hương thơm trên người thiếu nữ cùng hơi thở nóng bỏng ở bên tai, Lộ Thâm không được tự nhiên mà lùi lại, mí mắt hơi xốc, đánh gãy lời cô: “Hai trăm một lần diễn.”

Đang muốn nói “Anh à anh có thể giúp em hay không” Diệp Phồn Tinh: ". . .Được.”

Bị Lộ Thâm niêm yết giá rõ ràng, Diệp Phồn Tinh nhịn không được nhìn hắn, mới đè nặng thanh âm bổ sung nói, “Em là Diệp Phồn Tinh, Diệp trong lá cây, Phồn Tinh trong những tấm thảm đầy sao.”

“Lộ Thâm.” Lộ Thâm lời ít ý nhiều nói xong, thuận thế ôm bả vai Diệp Phồn Tinh, sau đó khóe miệng nhếch lên, chẳng hề để ý mà tươi cười nói: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không đau.”

Thời điểm hắn không cười, mặt mày nhìn có vẻ sắc bén, thoạt nhìn rất khó tiếp cận, nhưng bộ dáng cười rộ lên lại phá lệ đẹp mắt, có loại khí thế như lưỡi dao sắc bén đã tra vào vỏ, bất quá vẫn như cũ mang theo mấy phần phỉ khí, không giống người tốt.

Diệp Phồn Tinh nhịn không được lại nhìn mắt hắn, lúc này mới lớn tiếng dỗi nói: “Chảy cả máu thế này còn nói không đau! Anh nói đi, có phải anh lại giấu em đi đánh nhau với ai?”

Ôn Trác Vũ tính cách mềm yếu sợ phiền phức, ngày thường ở trường học gặp phải bạn học tính tình kiêu ngạo đều không muốn tiếp xúc, anh trai này lớn lên giống y xã hội đen, khẳng định có thể dọa sợ hắn, khiến hắn cũng không dám tiếp tục đánh chủ ý “Bạn gái” lên cô.

Diệp Phồn Tinh nghĩ như vậy, liền hướng Lộ Thâm chớp hai mắt.

Đôi mắt hạnh xinh đẹp, đen nhánh, linh động tươi đẹp.

Lộ Thâm minh bạch ý tứ của cô, nhướng mày lộ ra sắc mặt âm trầm kiệt ngạo: “Đây không phải lỗi của anh mà, tất cả là tại đám Đại Long bang kia tà tâm không dứt, một hai phải cùng anh tranh đoạt địa bàn, còn mẹ nó dám dẫn người đánh đàn em của anh. Dù sao anh cũng là đại ca, không thể để người khác bò lên đầu phun một bãi phân được, em bảo anh làm sao có thể bóp mũi nhịn xuống?”

Nói xong lời này, hắn mới thoáng mềm giọng: “Được rồi đừng nói cái này, em đi sinh nhật đồng học gì đó nếu đã kết thúc, thì theo anh đi thôi, anh mang em tới chỗ khác chơi.”

Diệp Phồn Tinh yên lặng cho hắn một cái like, ngoài miệng vẫn như làm nũng nói: “Hừ, vậy tha cho anh lần này, không được có lần sau!”

Đúng lúc này, Ôn Trác Vũ vừ chịu đại đả kích rốt cuộc hoàn hồn: “Phồn, Tinh!”

Lộ Thâm dừng bước, ôm Diệp Phồn Tinh quay đầu: “Tiểu tử kia kêu em kìa, hai người biết nhau sao?”

“Hắn chính là đồng học hôm nay sinh nhật.” Diệp Phồn Tinh nói xong, lôi kéo tay Lộ Thâm đi tới trước mặt Ôn Trác Vũ: “Giới thiệu với cậu, đây là người tôi thích, cũng là bạn trai của tôi, Lộ Thâm.”

Ôn Trác Vũ: “……”

Ôn Trác Vũ gắt gao nhìn chằm chằm hai người nắm tay, đôi mắt trừng đến đỏ bừng: “Tôi không tin, Phồn Tinh cậu đừng gạt tôi…”

Hắn yêu thầm Diệp Phồn Tinh hai năm, đối với mỗi thứ của cô đều biết, Lộ Thâm là ai, là cái gì, hắn trước nay không nghe nói qua, cô nhất định là đang lừa hắn!

Diệp Phồn Tinh trước kia chỉ cảm thấy hắn tính cách ôn nhu, không đủ mạnh mẽ, nhưng bản chất vẫn là người không tồi, lúc này lại cảm thấy có chút chán ghét.

Lại thấy mặc kệ chính mình nói thế nào, hắn đều là một bộ dáng tôi không tin tôi không nghe tôi không biết, cô hoàn toàn mất kiên nhẫn, quay đầu giữ mặt Lộ Thâm sau đó liền “Bẹp” một cái hôn lên.

Đột nhiên không kịp phòng ngừa Lộ Thâm: “…!”

Như bị sét đánh Ôn Trác Vũ: “!!!”

“Cậu tin hay không tùy cậu. Dù sao tôi với cậu là không thể nào, hy vọng cậu sẽ không tiếp tục dây dưa, như vậy chúng ta còn có thể làm bạn.”

Diệp Phồn Tinh đương nhiên không có khả năng thật sự hôn người xa lạ này, vừa rồi cô hôn lên ngón tay cái của mình, chỉ là bởi vì góc độ không tồi, tốc độ lại mau, cho nên thoạt nhìn giống như là thật sự hôn Lộ Thâm. Cô buông Lộ Thâm, ra vẻ lạnh nhạt mà uy hiếp nói:

“Nói cách khác, Thâm ca nhà tôi cũng không phải là những tên ấu trĩ trong trường học chỉ biết tiểu đánh tiểu nháo, nếu hắn mà sinh khí lên, thân thể nhỏ bé này của cậu không chịu được đâu.”

Lộ Thâm: “…”

Lộ Thâm khóe miệng hơi co giật mà nhìn diễn tinh cô nương trước mắt, mặt trầm xuống phối hợp nói: “Như thế nào? Tên này dây dưa em?"

Diệp Phồn Tinh thân mật mà kéo cánh tay hắn: “Em đã cự tuyệt hắn.”

Lộ Thâm híp mắt nhìn chằm chằm Ôn Trác Vũ: “Tránh xa bạn gái lão tử một chút, bằng không tao phế mày.”

Hắn mặt mày sắc bén, trên mặt có máu khiến cho bộ dáng càng thêm đáng sợ, Ôn Trác Vũ hai chân mềm, theo bản năng lui bước về sau.

Diệp Phồn Tinh thấy mục đích đạt được, cũng lười cùng hắn vô nghĩa, chạy nhanh lôi kéo Lộ Thâm đi.

Ôn Trác Vũ không đuổi theo.

Diệp Phồn Tinh nhẹ nhàng thở ra, buông tay Lộ Thâm, dừng lại nói: “Được rồi, cảm ơn anh nha.”

“Không khách khí.” Lộ Thâm thu hồi tầm mắt: “WeChat hay Alipay?”

Diệp Phồn Tinh: “…”

Diệp Phồn Tinh lần đầu gặp được nam sinh đối với mình hoàn toàn thờ ơ, tâm chỉ nghĩ đến kiếm tiền. Cô tâm tình có chút phức tạp, móc di động ra nói: “. . .Alipay đi, tôi quét anh.”

“Được, 300.”

“Ừm, ba. . . Chờ đã, sao lại là 300? Vừa rồi nói không phải là hai trăm sao?” Diệp Phồn Tinh hoàn hồn.

Lộ Thâm cởi áo khoác mỏng của mình ra ném vào trong lồng ngực cô: “Hai trăm một lần diễn, áo khoác một trăm.”

Diệp Phồn Tinh: “…???”

Ai muốn áo khoác hắn a, dơ hề hề không nói, còn mang theo mùi lạ.

Cô không thể hiểu được, đem áo khoác ném lại cho hắn rồi nói: “Cảm ơn, bất quá tôi không lạnh.”

Tuy rằng đã đến tháng chín, trên người cô cũng chỉ mặc váy lụa mỏng màu vàng nhạt, nhưng ở phía nam đầu thu cũng không quá lạnh, đêm nay nhiệt độ không khí cũng không thấp, cô không cảm thấy chính mình cần áo khoác chống lạnh.

Lộ Thâm trầm mặc, một lúc lâu sau mới biểu tình vi diệu mà dời mắt nói: “Con gái các người… Cái kia tới chính mình cũng không cảm giác được sao?”

Diệp Phồn Tinh: “…”

Diệp Phồn Tinh: “??!!”

Sau một hồi sửng sốt, sắc mặt cô đại biến mà sờ soạng mông nhỏ, ngay sau đó khuôn mặt nhỏ bạo hồng mà nhảy dựng lên, đoạt lấy áo khoác mà vội vàng buộc quanh hông, Lộ Thâm động tác đình trệ, mạc danh có điểm muốn cười.

Diệp Phồn Tinh vừa thẹn vừa quẫn, cả người đều muốn bốc khói. Nhưng cô vốn kiêu ngạo hiếu thắng, không muốn trước mặt người khác lộ ra bộ dáng chật vật, cho nên lúc này tuy rằng hận không thể lập tức đào cái động chui vào, nhưng vẫn căng chặt da mặt chống đỡ.

“Ba, 300 đúng không, tôi đây liền chuyển cho anh.”

Còn không phải là dì cả đến trước mấy ngày sao! Còn không phải là không kịp phát hiện, ở trước mặt soái ca bêu xấu sao!

Chả có vấn đề lớn gì hết!!

Dù sao bọn họ cũng sắp mỗi người một lối, mãi mãi không gặp lại!

Diệp Phồn Tinh dùng tốc độ nhanh nhất từ khi sinh ra đến giờ trả Lộ Thâm 300 tệ, sau đó tư thái nhìn như thong dong kỳ thật hoảng loạn chọn đường mà chạy.

Kết quả bởi vì chạy quá nhanh, thiếu chút nữa đâm đầu vào cột điện.

Lộ Thâm: “……”

Lộ Thâm nhìn cô ngây người một lát, sau đó rốt cuộc bất chấp hình tượng mà cất bước chạy như điên, không nhịn được, nghiêng đầu cười thành tiếng.

***

Diệp gia là hào môn lâu đời, sản nghiệp trong nhà từ bất động sản, tài chính, ăn uống, internet kéo đến các loại lĩnh vực khác. Diệp Phồn Tinh là Diệp gia đại tiểu thư, ngày thường đi ra ngoài đều có tài xế đón đưa.

Nhưng lúc này cô vội vã về nhà thay quần áo, liền không đến để ý tới gọi điện cho tài xế thượng cấp nhà mình, trực tiếp ở ven đường bắt taxi.

Nửa giờ sau, xe taxi dừng trước một khu dân cư xa hoa khu dân cư. Diệp Phồn Tinh vỗ vỗ khuôn mặt còn có chút nóng lên, che giấu ảo não, tỏ ra như không có việc gì mà trả tiền xuống xe.

Mấy ngày nay nghỉ trung thu, bảo mẫu người làm ở Diệp gia đều về nhà ăn tết. Cha cô cùng mẹ kế cũng ra cửa tham gia hôn lễ con gái của bạn bè, lúc này chưa trở về. Bất quá Diệp Phồn Tinh vừa mới đi tới cửa, liền nghe thấy trong phòng có người đang nói chuyện.

“Chị Phồn Tinh cùng Ôn thiếu gia quan hệ xác thật không tồi, bọn họ dù sao cũng ngồi trước sau nhau, lại cùng là người trong vòng. Cái gì? Chị Phồn Tinh cự tuyệt Ôn thiếu gia thổ lộ? Sao có thể? Bọn họ rõ ràng đã —— à không, cũng không có gì, chính là em thấy Ôn thiếu gia thường xuyên tặng đồ cho chị Phồn Tinh, chị ấy cũng nhận hết, cho nên liền cho rằng bọn họ. . ."

"Bất quá nếu chị ấy đã cự tuyệt Ôn thiếu gia, vậy khẳng định là đối hắn không ý tứ gì khác. Trước kia hẳn là em suy nghĩ nhiều. . . Không đúng không đúng, chị Phồn Tinh sao có thể cố ý chơi trò mập mờ với nam sinh, thế khác nào coi người ta như lốp xe dự phòng đâu? Chị ấy sẽ không, chị Linh Linh, chị nhưng ngàn vạn đừng hiểu lầm nha!”

Tiếng nói chuyện của thiếu nữ điềm mỹ, ngữ khí ôn nhu, chính là càng nói càng khiến nhiệt độ tàn lưu trên mặt Diệp Phồn Tinh phá tan sạch sẽ.

“Tôi nói Ôn Trác Vũ nhát gan nội hướng như vậy, đêm nay như thế nào đột nhiên thay đổi, dám trước mặt mọi người thổ lộ lại còn dây dưa không thôi, hoá ra là có người ở trong tối tản lời đồn a.”

“Ai?!”

Nhìn Diệp Phồn Tinh đá cửa vào, nữ hài đang gọi điện thoại trong phòng sợ tới mức cả người từ trên sô pha nhảy dựng lên.

Cô ta gọi là Đồng Khả Hân, là cháu gái nhà mẹ để của mẹ kế Diệp Phồn Tinh Đồng Mỹ Lệ.

Hai năm trước, Đồng Khả Hân cha mẹ song vong ngoài ý muốn, Đồng Mỹ Lệ sợ cô ta không thể tự mình chăm sóc tốt cho bản thân, liền nói với ba ba Diệp Phồn Tinh đồng ý đưa cô ta đến Diệp gia ở.

Mấy năm nay , Đồng Khả Hân ăn ở tại Diệp gia, nhưng Diệp Phồn Tinh cùng cô ta quan hệ không tốt, mà bởi vì cô ta là cháu gái Đồng Mỹ Lệ, vị trí càng thêm xấu hổ. Càng bởi vì tính cách mẫn cảm, tâm tư nhiều, nói thẳng ra là, không phải cùng một loại người với Diệp Phồn Tinh.

“Phồn, chị Phồn Tinh, chị đã về!” Nhìn mặt Diệp Phồn Tinh lạnh lẽo, Đồng Khả Hân có chút hoảng hốt cũng có chút khó hiểu —— Diệp Phồn Tinh đi ra ngoài từ trước đến nay đều có tài xế đón đưa, nhưng vừa rồi cô căn bản không nghe thấy tiếng ô tô, cô ta về lúc nào, đã nghe được nhiều hay ít?

Tác giả có lời muốn nói:

Nữ chủ: Lần đầu tiên tôi thấy một nam sinh đơn thuần, không làm ra vẻ như vậy, rất tốt, nam nhân, anh đã thành công khiến cho tôi chú ý!

Nam chủ: . . .

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cô Ấy Vừa Có Tiền, Vừa Có Anh Ấy

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook