Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nhìn bên ngoài, ngọn tháp không cao lắm nhưng lúc này Nguyên và Kăply có cảm giác không bao giờ leo hết được các tầng lầu. Hai đứa cứ leo hết một cầu thang đá là tới một tầng lầu, rồi lại tiếp tục trèo lên một cầu thang khác để tới một tầng lầu cao hơn, cả chục lần như vậy khiến đôi chân mỏi đến mức làm như hổng muốn nghe lời tụi nó nữa. Đôi khi Nguyên và Kăply đinh ninh đã tới tầng lầu cuối cùng nơi thầy hiệu trưởng làm việc và sung sướng nghĩ đến giây phút được buông mình xuống ghế và duỗi chân một cú cho đã, nhưng cứ mỗi lần như vậy một cầu thang khác lại hiện ra khiến tụi nó choáng váng thiệt tình.

Cho đến lúc cả hai tin chắc là tụi nó sẽ xỉu lăn đùng ra giữa lối đi trước khi kịp đến nơi thì thầy N’Trang Long đột ngột dừng bước trước một cái cầu thang:

- Vô đây, mấy trò!

Trong khi Nguyên và Kăply dáo dác nhìn quanh, hổng biết thầy hiệu trưởng kêu tụi nó vô đâu thì chiếc cầu thang bỗng tự nhấc mình lên, để lộ ra một cánh cửa bí mật.

Thầy N’Trang Long bước vô trước, hai đứa nhóc ngẩn ngơ lếch thếch theo sau.

- Hai trò chắc mỏi giò dữ rồi há?

Thầy N’Trang Long mỉm cười dưới hàng ria rồi chỉ tay vào chiếc ghế to đùng ngay trước chiếc bàn cũng to không kém, giọng ân cần:

- Hai trò ngồi đó đi!

Nguyên và Kăply rón rén ngồi xuống và lấm lét nhìn quanh, ngạc nhiên thấy phòng làm việc của thầy hiệu trưởng ngổn ngang y chang nhà kho ở lâu đài K’Rahlan. Những loại hũ sành có quai, các thứ chai lọ đủ mày sắc xếp đầy trên dãy kệ sát tường và các pho tượng thì nhiều vô số kể, đủ mọi hình thù. Mấy chiếc mặt nạ trên tường thấy Nguyên và Kăply đưa mắt nhìn, liền nhe răng cười, chắc là có ý chào hỏi thân thiện nhưng đường nét vằn vện trên những bộ mặt làm hai đứa phát ớn lật đật ngoảnh đầu đi chỗ khác.

- Các trò học với thầy Haifai thấy thế nào! - Thầy N’Trang Long cất tiếng hỏi, đã ngồi xuống chiếc ghế đằng sau bàn, đối diện với bọn trẻ.

- Dạ, cũng được, thưa thầy... - Nguyên lễ phép đáp, tự thấy phải nói như thế mặc dù nó biết là nó không khoái vợ chồng thầy Haifai chút nào.

- Nhưng bộ dạng ổng thấy ghê quá, thầy! Ổng lại bán nam bán nữ nữa! - Kăply vừa nói vừa rụt cổ, nó vọt miệng nhanh đến mức Nguyên không kịp ngăn cản.

- Thầy Haifai coi ghê vậy chứ tốt lắm đó, mấy trò... - Thầy N’Trang Long bênh vực thầy giáo lớp Cao cấp 2.

- Ổng mà tốt hả thầy! - Kăply tỉnh bơ nói. - Ngó ổng y chang trùm Hắc Ám mà!

- Trò không nên đánh giá con người qua bề ngoài, K’Brêt à... - Thầy N’Trang Long giương đôi mắt to cồ cộ nhìn xoáy vào mặt Kăply. - Bởi nếu như vậy con sẽ đi hết sai lầm này đến sai lầm khác.

Thầy N’Trang Long ngả người vào lưng ghế, thở phì một tiếng:

- Mà việc con so sánh thầy Haifai với trùm Hắc Ám là sai lầm lớn nhất trong những sai lầm mà con có thể mắc phải. Ta khuyên con đừng bao giờ để cho thầy Haifai biết được ý nghĩ bá láp đó của con.

Thầy hiệu trưởng không hề lên giọng, thậm chí còn gọi Kăply bằng tiếng “con” ngọt xớt, nhưng Nguyên cảm nhận ngay thái độ nghiêm khắc trong giọng nói nhẹ nhàng quen thuộc của thầy.

Nó ngầm huých khuỷu tay vào hông Kăply, và lên tiếng vớt vát:

- Nói thiệt thì thầy Haifai dạy rất hay và ổng cũng... chẳng làm gì tụi con.

Kăply lại ngứa miệng đến mức hổng thèm ý tứ gì ráo. Nó nói vung, cố tình phớt lờ cú huých của thằng bạn nó:

- Nhưng vợ chồng ổng hành thằng Tam thấy sợ luôn đó thầy. Phải chi mà thầy chứng kiến...

- Ờ, đó là cái dở của vợ chồng thầy Haifai... - Thầy N’Trang Long gật đầu một cách miễn cưỡng. - Ta nói hoài mà họ đâu có chịu nghe. Thiệt tình!

Rồi như không muốn Kăply tiếp tục tố cáo tội lỗi của thầy Haifai thêm nữa, thầy lái câu chuyện sang hướng khác:

- Hôm nay ta muốn hai con làm cho ta một chuyện quan trọng.

- Chuyện gì vậy thầy! - Kăply láu táu.

- Chuyện này không cần phải làm ngay bây giờ. Nhưng trong vòng một tháng nữa... - Thầy N’Trang Long ngừng lời, vẻ mặt đột ngột trở nên nghiêm nghị như đang khuất dưới một trong những chiếc mặt nạ bày nhan nhản trong phòng làm việc của thầy khiến hai đứa trẻ bất giác nín thở nghe ngóng. - Trong vòng một tháng nữa các con phải hái cho được hai quả táo vàng ở núi Lưng Chừng đem về đây.

- Táo vàng? Hái chi vậy thầy! - Nguyên há hốc miệng, sửng sốt đến mức quên bẵng những gì thằng nhóc Suku vừa nói với tụi nó cách đây mấy bữa.

Kăply ngược lại, hớn hở reo lên:

- Con biết rồi. Thầy muốn đào tạo tụi con thành chiến binh giữ đền phải không thầy?

Lần này đến lượt thầy N’Trang Long há hốc miệng. Thầy nhìn Kăply bằng ánh mắt kinh ngạc như thể đầu nó vừa mọc ra tám cái sừng, cặp lông mày nhíu lại thành một hàng thẳng tắp và giọng thầy lúng búng như thể cái lưỡi thụt đi đâu mất:

- Sao mà... mà con biết... hở K’Brêt?

Kăply khoái chí đến nỗi chưa buồn trả lời ngay. Như để kéo dài sự hào hứng, nó tít mắt hỏi lại:

- Đúng vậy không thầy?

- Theo ta thì có lẽ con đã đoán đúng, K’Brêt à... - Thầy N’Trang Long dè dặt gật đầu, ánh mắt kỳ dị vẫn bám cứng lấy khuôn mặt đắc ý của thằng nhóc. - Nhưng ta vẫn chưa hiểu bằng cách nào mà con...

- Thầy ngạc nhiên lắm hả! - Kăply toét miệng cười, sung sướng tiết lộ. - Thằng Suku nói cho tụi con biết đó thầy.

- Suku! - Ngón tay trỏ của thầy N’Trang Long không ngừng xoắn lấy lọn râu xoăn trong khi mắt thầy nhìn lên trần nhà. - À, ta nhớ rồi. Thằng khỉ con nhà Pi Năng Súp!

- Thầy lộn rồi... - Kăply vội vàng đính chính. - Con khỉ nhà Pi Năng Súp là con Chacha. Còn Suku là...

- Ta biết mà, K’Brêt... - Thầy N’Trang Long giơ tay lên, mỉm cười cắt ngang lời Kăply. - Chính là ta đang muốn nói đến Suku đó. Nó cũng là một con khỉ. Một con khỉ tinh quái nhất mà ta được biết. Thiệt là đáng mừng cho Pi Năng Súp.

Câu cuối cùng thầy N’Trang Long nói bằng giọng trìu mến và tự hào đến mức Kăply có cảm tưởng Suku là đứa học trò xuất sắc nhất của trường Đămri qua mọi thời đại.

Nguyên như cũng nhận ra điều đó, nên dù giỏi kềm chế đến mấy nó cũng không thể nào không xì ra thắc mắc:

- Tại sao thầy không nhận Suku vào trường hả thầy?

- Ta không nhận á! - Có vẻ như câu hỏi của Nguyên cù trúng vào chỗ nhạy cảm nhất trên người thầy N’Trang Long. Thầy cựa quậy người trên ghế, da mặt rúm lại như thể vừa bị kết tội một cách oan ức. - Ta muốn thằng khỉ con đó nhập học đến chết được ấy chứ. Nhưng cái lão Pi Năng Súp gàn dở ấy có chịu đâu. Lão khoái chôn thằng nhóc trong cái thư viện nhà lão cho nó chết ngộp chơi vậy mà.

Kăply chưa thấy ai nói về Đại tiên ông Pi Năng Súp bằng cái giọng thiếu tôn kính như thầy N’Trang Long. Nó vốn chẳng có cảm tình gì mấy với Tam tiên, sau cái vụ bị Đại tiên ông Mackeno trừng phạt đến méo miệng nó càng không ưa bọn họ chút xíu nào, cho nên khi nghe thầy N’Trang Long gọi Pi Năng Súp là lão già gàn dở, trông nó hể hả ra mặt.

- Ủa, nhưng dựa vào đâu mà thằng khỉ con đó khẳng định là ta định biến các con thành chiến binh giữ đền! - Đang cảm khái, sực nhớ đến câu chuyện nói dở, ánh mắt lang thang trên cao của thầy N’Trang Long một lần nữa lật đật đáp ngay chóc xuống bộ mặt tí tởn của Kăply.

Lần này, Kăply chưa kịp mở miệng, Nguyên đã lên tiếng đáp:

- Dựa vào cuốn Lịch sử Lang Biang - những trang trắng của sử gia Ama Pô, thưa thầy.

- Suku bảo có hai dấu hiệu cho thấy một phù thủy sắp trở thành chiến binh giữ đền... - Kăply sốt sắng chen lời. - Một là người đó chỉ chuyên tâm luyện môn Thần chú chiến đấu, hai là người đó ăn được một quả táo vàng ở núi Lưng Chừng. Đúng vậy không thầy?

Thầy N’Trang Long xoa xoa vầng trán thông thái, càu nhàu:

- Đúng là đồ con khỉ!

Kăply giật nảy mình, nhưng rất nhanh nó biết ngay là thầy N’Trang Long đang mắng thằng Suku chứ không phải rủa tụi nó, liền toét miệng ra cười:

- Vậy là đúng hả thầy?

- Ờ, - thầy N’Trang Long buông một tiếng thở dài. - Ta thấy không có lý do gì để phủ nhận lời phỏng đoán cà chớn của thằng oắt Suku. Đúng là ta muốn các con trở thành những chiến binh giữ đền xứ Lang Biang.

Dù đã biết trước câu trả lời, Nguyên và Kăply vẫn nghe tim mình đập thình thịch trước sự xác nhận của thầy hiệu trưởng. Trở thành chiến binh giữ đền đời thứ ba sau chủ nhân núi Lưng Chừng và Đại tiên ông Mackeno, một chuyện thiệt sự là rất khó tin, ngay cả trong trường hợp đó chỉ là một giấc mơ. Khó tin đến mức cả Êmê, K’Tub, Păng Ting, cả ông K’Tul lẫn bà Êmô đều coi đó là chuyện hoang đường. Ừ, Kăply nghĩ, làm sao mà tụi nó có thể gánh vác cái sứ mệnh trọng đại đó được khi chỉ nghĩ đến việc phải trực tiếp đương đầu với trùm Hắc Ám Bastu thôi, tụi nó đã muốn tè ra quần rồi.

Kăply lập tức thu ngay nụ cười:

- Không được đâu, thầy ơi.

- Sao không được hở con! - Thầy N’Trang Long dịu dàng hỏi lại.

- Trình độ của tụi con...

- Không ai biết rõ trình độ của tụi con bằng ta... - Thầy N’Trang Long không để Kăply nói hết câu. - Hiện nay thì đúng là tụi con chỉ đủ sức đuổi một con ruồi. Nhưng có một điều chắc chắn tụi con chưa biết: khi hai đứa con đã ăn được mỗi đứa một quả táo ở núi Lưng Chừng rồi, năng lực pháp thuật của tụi con sẽ tăng tiến vượt bậc.

Kăply nhăn nhó:

- Cái quả táo vàng gì gì đó, nghe nói cả ngàn năm nay chỉ có một người hái được...

- Ta biết... - Thầy N’Trang Long nheo nheo mắt và nói bằng cái giọng như thể nếu nói sai thầy sẽ xin từ chức hiệu trưởng quách cho rồi. - Và lần này chính là đến lượt tụi con.

Kăply và Nguyên thộn mặt ra ngó trân trân bộ mặt tỉnh bơ của thầy hiệu trưởng, không hiểu thầy căn cứ vào đâu mà khẳng định chắc nụi như thế. Có lúc, tụi nó bắt đầu nghĩ thầy không hề tỉnh táo.

Thầy N’Trang Long cũng mở to mắt nhìn lại tụi nó:

- Bộ các con tưởng ta vừa va đầu phải gốc cây sao?

- Thưa thầy, tại tụi con nghe đồn đường lên núi Lưng Chừng còn khó hơn cả đường lên trời... - Nguyên gãi đầu ấp úng, cố chọn cách nói vòng vèo nhất để khỏi làm mất lòng thầy hiệu trưởng. - Hổng lẽ người ta nói sai sao thầy?

- Lời đồn đó không sai, các con à... - Thầy N’Trang Long tặc lưỡi và đưa mắt nhìn qua cửa sổ, gương mặt nom dữ tợn của thầy bỗng chốc trở nên mơ màng như phủ một màn sương. - Xưa nay người Lang Biang vẫn gọi núi Lưng Chừng là “ngọn núi không tùy ý muốn” mà.

- Là sao hả thầy! - Kăply nhấp nhổm hỏi.

- Có nghĩa là khi ta không có ý định tìm nó bỗng nhiên thấy nó hiện ra, ngược lại khi ta cố tình đi tìm nó thì lại chẳng thấy nó đâu.

- Con hiểu rồi! - Kăpy chợt liên tưởng tới tiệm Những Dấu Hỏi, phát hiện đó làm nó phấn khích đến mức phải chà tay lên chóp mũi để nén một tiếng khịt sỗ sàng. - Tức là nó không ở yên một chỗ trên mặt đất phải không thầy?

- Nó chưa bao giờ ở trên mặt đất... - Thầy N’Trang Long khẽ nhún vai. - Từ trước đến nay nó vẫn lơ lửng giữa không trung, vì thế nó mới có tên là núi Lưng Chừng.

Giải thích của thầy N’Trang Long về ngọn núi bí ẩn kia khiến hai đứa trẻ há hốc miệng. Chưa bao giờ chúng nghe nói tới một hòn núi không nằm trên mặt đất, thậm chí bây giờ đã biết có một hòn núi như thế rồi chúng cũng không tài nào hình dung ra nổi. “Hèn gì mà mỗi lần nhắc tới việc đi hái những quả táo vàng để chữa trị cho Nguyên và mình, ánh mắt thằng K’Tub luôn hiện ra vẻ bất lực, đau khổ và tuyệt vọng,” Kăply thầm nghĩ và ngước cặp mắt hoang mang nhìn thầy hiệu trưởng.

- Vậy làm sao tụi con tới đó được hả thầy?

- Thầy tin các con sẽ tới được... - Thầy N’Trang Long gục gặc đầu, và nói bằng giọng rất là chắc cú, y như thể ngày nào thầy cũng tới núi Lưng Chừng vài ba lần. - Có cách, các con à. Thế nào cũng có cách.

- Nhưng thầy ơi, - Nguyên đột ngột kêu lên, - tụi con không thể nào trở thành chiến binh giữ đền xứ Lang Biang được đâu.

Nguyên hớp một hơi không khí, rồi không đợi thầy N’Trang Long hỏi lại, nó vội vã nói tiếp như sợ nếu chần chừ nó sẽ không bao giờ đủ can đảm dốc ra những dồn nén tận đáy lòng:

- Tại thầy không biết đó thôi, chứ tụi con thực ra không phải là thằng K’Brăk và thằng K’Brêt nhà K’Rahlan...

Trái ngược với sự chờ đợi của hai đứa trẻ, rõ ràng thầy N’Trang Long không có vẻ gì quan tâm đến sự giãi bày của Nguyên, kể cả sự kích động lồ lộ trên mặt nó. Có vẻ như thầy cho đó là trò khùng khùng của kẻ từng ăn đòn của Buriăk.

- Con có thể nghĩ con là bất cứ ai nếu con muốn, K’Brăk à... - Thầy giơ bàn tay to tướng lên khỏi đầu, giọng tỉnh khô. - Tụi con là K’Brăk và K’Brêt cũng được, mà không phải là K’Brăk và K’Brêt cũng được. Vấn đề là số phận đã định đoạt như thế rồi. Sự tình cờ đã chọn tụi con, và lịch sử đã trao vào tay tụi con cái sứ mạng cao cả là đương đầu và đánh bại phe Hắc Ám để đem lại thanh bình cho xứ Lang Biang...

Kăply khẽ đánh mắt sang Nguyên, thấy thằng bạn mình méo xệch miệng trước vẻ phớt tỉnh của thầy hiệu trưởng. Liếc bộ mặt rúm ró ngó y chang vừa húc phải tường đó, Kăply hiểu rằng mọi nỗ lực chứng minh tụi nó không phải là K’Brăk và K’Brêt là hoàn toàn vô ích trong lúc này. Thiệt tình thì cái sứ mạng “đem lại thanh bình cho xứ Lang Biang” làm Kăply hơi khoai khoái nhưng nghĩ đến chuyện phải “đương đầu và đánh bại phe Hắc Ám” thì tóc gáy nó lại đồng loạt dựng đứng lên. Và nó nhớ ngay tới kỳ hạn báo tử đã gần kề.

- Không được, thầy ơi! - Kăply cất giọng rên rỉ. - Tụi con không có đủ thời gian để đến núi Lưng Chừng...

- Con nói gì thế, K’Brêt! - Thầy N’Trang Long nhìn Kăply với vẻ ngạc nhiên, đôi mày rậm cau lại.

- Cách đây gần một tháng, Baltalon, sứ giả thứ ba của trùm Bastu đã gửi cho K’Brăk một pho tượng báo tử... - Kăply thông báo bằng giọng thảm thiết. - Chỉ còn ba ngày nữa là đến kỳ hạn rồi.

Bọn trẻ chờ một tiếng thét, ít ra cũng là một cái giật nảy của thầy hiệu trưởng trước tin tức sốt dẻo đó, nhưng rốt cuộc không có gì giống như thế. Thầy N’Trang Long thản nhiên nói, hoàn toàn nằm ngoài tiên liệu của tụi nó:

- Ta có biết chuyện này.

Câu trả lời của thầy khiến cả Nguyên lẫn Kăply như không tin vào tai mình. Đôi môi Kăply lập tức vẽ thành hình chữ O:

- Ủa, thầy cũng biết hả thầy?

Thầy N’Trang Long lim dim mắt:

- Dĩ nhiên rồi.

Kăply định hỏi làm cách sao mà thầy biết được nhưng rồi nó thấy có chuyện khác cần hỏi hơn:

- Vậy thầy có biết Baltalon trước nay chưa bao giờ thất bại một khi đã ra tay không?

- Điều đó ta cũng biết... - Đột ngột thầy N’Trang Long mở bừng mắt ra và từ trong đó bọn trẻ thấy chiếu ra những tia sáng lóng lánh. - Nhưng lần này chưa chắc Baltalon đã làm gì được tụi con đâu.

- Sao vậy hả thầy?

Kăply reo lên, phấn khởi thấy rõ, trong khi Nguyên nhìn chằm chằm thầy N’Trang Long, không hiểu có phải thầy cố tính nói vậy là để trấn an tụi nó hay không.

- Hổng lẽ bữa đó thầy tới cứu tụi con! - Thầy N’Trang Long chưa kịp đáp, Kăply đã vồ vập hỏi tiếp.

- Không... - Thầy N’Trang Long lắc đầu. - Xưa nay trường Đămri chưa bao giờ chủ động gây hấn với bất cứ ai, trừ phi rắc rối xảy ra trong khuôn viên nhà trường, con à.

- Vậy chứ ai hả thầy? Ai mà có khả năng chặn tay được Baltalon?

Có vẻ cái lối truy bức riết róng và vô cùng bất lịch sự của Kăply đang dồn thầy N’Trang Long vào sát chân tường. Mặt thầy thoáng lộ vẻ trầm ngâm, hàng ria sâu róm liên tục nhúc nhích, nửa như muốn nói nửa như cho rằng nói ra làm cái quái gì, đôi mắt thầy nheo lại như chói nắng mặc dù còn lâu ánh mặt trời mới rọi được vào căn phòng kín mít của thầy.

Hai đứa trẻ dán mắt vào dáng ngồi bất động của thầy như đang ngắm nghía một ngọn tháp, tai dỏng lên và rõ ràng tụi nó chắc mẩm những gì thầy sắp tiết lộ sẽ không ra ngoài một trong hai cái tên tụi nó đã biết trước: hoặc Bạch kỳ lân hoặc là Suku.

Hổng ngờ câu trả lời của thầy N’Trang Long ra ngoài sự phỏng đoán của bọn trẻ quá xa, xa đến mức sau khi nghe xong tụi nó cứ hả họng ra cả buổi, không làm sao ngậm lại được:

- Có thể là một người nào đó... trong lâu đài K’Rahlan.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chuyện Xứ Lang Biang (Tập 1: Pho Tượng Của Baltalon)

BÌNH LUẬN FACEBOOK