Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Jon dắt Maryellen và Katie ra khỏi xe rồi đặt con gái vào chiếc xe đẩy ở ghế sau. Càng ngày Maryellen càng thấy chán đi làm vì hàng sáng cô chỉ muốn ở nhà với chồng và con nhiều hơn. Jon và Maryellen đã đồng ý với nhau là cuối năm nay cô sẽ nghỉ việc, chừng nào họ ổn định được tình hình tài chính. Maryellen hy vọng mình lại có thai. Cô muốn đứa bé tiếp theo chỉ cách Katie hai hoặc ba năm thôi.

Maryellen mở cửa bên lái xe. Jon bước theo và cầm tay vợ. “Anh không muốn thấy em và Katie phải xa anh mỗi sáng”, anh lẩm bẩm những lời than phiền tiếc rẻ giống hệt như suy nghĩ của Maryellen.

Cô vòng tay ôm chồng và gục đầu vào ngực Jon. “Em cũng không muốn rời xa anh”.

“Sẽ không lâu nữa đâu”, anh hứa với cô.

Maryellen gật đầu. Họ hôn tạm biệt nhau. Cô chui vào trong xe rồi lái đến vịnh Cedar. Kelly, em gái cô trông Katie vào ban ngày kể từ năm ngoái khi Maryellen đi làm trở lại. Thỏa thuận giữa hai người rất rõ ràng và điều đó tốt cho cả hai. Em gái cô sẽ có một khoản thu nhập thêm trong khi chưa đi làm, còn Maryellen cảm thấy yên tâm vì con gái mình đang được người trong gia đình chăm sóc. Tyler, con trai của Kelly, rất thích chị họ mình và xem Katie như cô chị bé bỏng. Kelly và Paul, chồng cô, đều đang muốn có đứa con thứ hai. Mặc dù đã từng nhắc tới chuyện đó với Maryellen nhưng hình như Kelly gặp trục trặc nên rất khó thụ thai. Ngày trước, mong chờ mãi Kelly mới sinh được bé Tyler.

Maryellen thông cảm với em gái điều này, nhưng cô không cảm thấy là có thể tự nhiên chia sẻ với em mình trừ khi Kelly đưa ra vấn đề này trước. Vừa bước vào phòng tranh ở phố Harbor, Maryellen chẳng còn thời gian mà nghĩ tới gia đình nữa. Mùa hè bao giờ cũng là mùa bận rộn với rất nhiều hoạt động du lịch. Đó cũng là nguyên nhân của việc tắc đường. Nhưng Maryellen thích thế. Vài năm trước, cô cắt đứt quan hệ với Jon để che giấu sự thật rằng cô đang mang thai đứa con của anh. Để tránh gặp mặt Maryellen, anh đã chuyển ảnh từ triển lãm nghệ thuật địa phương tới một triển lãm nổi tiếng khác ở Seattle mà không hề biết Maryellen đang có mang đứa con của mình. Từ đó, sự nghiệp của anh thành công vang dội. Giờ đây, anh lại trở lại hợp tác với phòng tranh ở phố Harbor nơi Maryellen làm, và ảnh của anh cứ trưng bày ra đến đâu là hết đến đó.

Maryellen biết rằng Jon đã rời bỏ triển lãm đó vì mình. Vì Maryellen, anh sẵn sàng đánh đổi tất cả, thậm chí là không trung thành với người chủ cũ ở triển lãm Seattle đã cho anh khởi đầu sự nghiệp. Áp lực về thời gian và tài năng khiến anh luôn bận rộn. Maryellen đang hy vọng có thể giúp chồng đưa tác phẩm tới trưng bày tại tất cả các triển lãm ở khắp Bắc Mỹ. Cô có rất nhiều ý tưởng, kể cả việc in khổ lớn như áp phích hay để ở đạng nhỏ như bưu thiếp. Buổi trưa, Jon gọi cho cô và họ nói chuyện với nhau một lát. Họ không thể chịu nổi nếu xa nhau quá vài tiếng đồng hồ mà không nhớ về nhau hoặc không nói chuyện với nhau, dù chỉ là năm phút trên điện thoại.

“Chiều nay anh sẽ làm việc trong phòng rửa ảnh”, Jon kế với vợ.

Như thế cũng có nghĩa là cô không nên gọi anh nếu không có việc cực kỳ cấp thiết. “Vâng”.

“Mấy giờ em sẽ về nhà?”.

Maryellen mỉm cười trước câu hỏi của chồng. Chiều nào cô cũng tới đó trong vòng đúng mười phút. “Năm giờ ba mươi”, cô nói đùa.

“Hay lắm, Maryellen”.

“Sẽ còn hay hơn nếu anh muốn điều đó.”

“Anh chỉ muốn em, Lúc nào cũng vậy”.

“Em rất thích khi được nghe điều đói vì em sẵn sàng dành tặng anh cả tâm hồn và thể xác của em”.

Jon cười. “Năm giờ ba mươi anh sẽ chờ hai người phụ nữ yêu dấu của anh.”

“Là những ai vậy, thưa Đại úy?”. Maryellen vừa cười vừa đổi bên tai nghe đã bị nóng lên vì cuộc nói chuyện của họ.

Một lát sau, khi trợ lý của Maryellen đang nghĩ để ăn trưa thì có một đôi vợ chồng già bước vào. Tòa nhà có tuổi đời hơn một thế kỷ này chính là một di tích lịch sử của vịnh Cedar. Bao giờ cũng vậy, cứ mỗi khi Maryellen bước ra ngoài chào khách là sàn gỗ lại kêu cót két. Tường triển lãm treo rất nhiều tác phẩm nghệ thuật gồm những bức vẽ và ảnh của các nghệ sỹ địa phương. Ba bức mà Jon mang tới tuần trước đã bán hết cả rồi. Maryellen dõi theo hai người khách, tay trong tay, họ đưa mắt khắp căn phòng. Có vẻ như họ không phải là khách du lịch bình thường. Người đàn ông mặc quần dài và áo sơ mi ngắn tay, còn người phụ nữ mặc một cái váy thắt eo kiểu rũ. Trông họ có vẻ giống như đi thăm nhà thờ hơn là thăm một thị trấn nhỏ.

“Xin chào”, Maryellen chào họ một cách thân thiện. “Chào mừng quý khách đến với phòng tranh phố Harbor. Tôi có thể giúp gì cho ông bà không ạ?.”

“Xin chào”. Người phụ nữ cười đáp lại rồi quay sang chồng mình chờ đợi. Khi không thấy ông nói gì bà ta lên tiếng. “Chúng tôi nghe nói ở khu vực này có một nhiêp ảnh gia chụp ảnh thiên nhiên rất tài năng đang có tác phẩm trưng bày tại đây”.

“Đó là Jon Bowman”. Lần nào có khách hỏi về anh, Maryellen cũng tiếc run cả người. “Tôi e là đã hết ảnh của Bowman mất rồi. Cuối tháng này sẽ có thêm”.

“Ôi”, người phụ nữ kêu lên thất vọng.

“Ảnh của anh ấy cũng có ở một triển lãm tại Seattle. Tôi sẽ cung cấp tên và số điện thoại nếu ông bà muốn”.

Bà ta gật đầu nôn nóng. “Vâng, hãy giúp chúng tôi bằng mọi giá nhé”. Maryellen bước tới bàn của mình và lấy một tấm danh thiếp giao dịch của triển lãm có trưng bày ảnh của Jon.

Người đàn ông khá cao và có phong cách rất lịch sự trang trọng. Ông nhận tâm danh thiếp, cúi đầu cảm ơn và nhìn chằm chằm vào đó. Ở ông ta có cái gì đó khiến Maryellen chú ý, nhưng cô không thể chỉ ra chính xác đó là gì.

Người phụ nữ xích gần lại chỗ chồng. “Chúng ta không nhầm chứ? Jon, ông Jon Bowman có sống ở khu vực này không?”.

“Có, anh ấy đang sống ở đây ạ. Thật tình cờ, tôi chính là vợ của anh ấy”. Maryellen trả lời rất đỗi tự hào.

“Tôi cũng đoán vậy”, người đàn ông nói. Đó là lời đầu tiên của ông. Giọng ông thấp, hơi cộc lốc như thể ông rất kiệm lời.

Người phụ nữ lại quay sang chồng lần nữa.

“Nếu ông bà thích xem bất kỳ tác phẩm nào của anh ấy....”

“Chúng tôi rất thích”, người phụ nữ ngắt lời Maryellen. “Điều đó rất có ý nghĩa đối với cả hai chúng tôi”.

Maryellen bước lại phía cửa sổ. “Nếu ông ghé vào nhà hàng Hải Đăng ở ngay dưới phố, ông bà sẽ thấy ở đó treo vài bức ảnh của Jon”. Cô chỉ tay về phía cửa sổ. “Gần đây, Jon kiếm thêm thu nhập bằng cách làm ở nhà hàng đó.”

“Làm gì cơ?”. Người đàn ông hỏi, giọng có vẻ sốc.

“Anh ấy làm đầu bếp”.

“Jon ấy à?”. Giọng người phụ nữ cũng bối rối không kém. “Tôi... không nhận ra...”.

Đôi vợ chồng này có vẻ biết rất rõ Jon. “Chồng tôi là một người đàn ông đầy tài năng”. Maryellen ngập ngừng, gần như sợ hãi không dám hỏi liệu có phải họ là cha mẹ của Jon không, cô không biết chắc điều gì sẽ xảy ra nếu những gì cô đang ngờ vực là đúng.

“Tôi...”. Người phụ nữ chợt sững lại rồi che miệng ngay lập tức.

Maryellen để ý thấy người đàn ông ôm vợ rất chặt. Hình như ông đang cảnh báo vợ rằng bà đã nói quá nhiều.

“Jon là một đầu bếp rất sáng tạo. Nếu anh ấy chọn lĩnh vực đó, chắc chắn anh ấy cũng sẽ thành danh”. Maryellen biết là cô đang nói huyên thuyên, nhưng cô cốt làm thế là để che giấu sự hồi hộp.

“Thật tuyệt vời”.

“Tôi có thể mời ông bà xem gì khác không?”. Maryellen hỏi. “Trong triển lãm này còn có tác phẩm của một số nghệ sỹ tài ba khác của địa phương đấy ạ.”

“Chúng tôi tới đây chỉ để xem những tác phẩm của Jon”, người đàn ông vừa nói vừa bắt đầu hướng ra phía cửa. “Cảm ơn sự giúp đỡ của cô.”

“Cô nói Jon là chồng cô à?”. Người phụ nữ có vẻ chưa muốn rời khỏi đây.

“Chúng ta cần đi khỏi đây”. Chống bà ta giục.

“Chỉ một phút thôi anh yêu”.

Maryellen chăm chú theo dõi họ, cô thắc mắc về sự im lặng đột ngột giữa đôi vợ chồng già. Rõ ràng là người phụ nữ còn nhiều câu hỏi nhưng người, đàn ông cương quyết bước đi.

“Cô có con không?”, người phụ nữ hỏi.

Maryellen gật đầu. “Một đứa con gái tên là Katie”.

Người phụ nữ đặt tay lên trái tim. “Tôi chắc đó phải là một cô bé đáng yêu lắm”.

“Ôi, vâng. Nhìn qua thì trông nó giống những người trong gia đình tôi hơn, nhưng nó mang tính cách của Jon”. Maryellen nhẹ nhàng thử. Rõ ràng là người phụ nữ rất tò mò. “Tôi nghĩ Katie có con mắt nghệ thuật của cha nó, nhưng chỉ có thời gian mới trả lời được điều đó”.

“Marion”.

Người phụ nữ gật đầu. “Chúng tôi phải đi đây. Cảm ơn cô rất nhiều...”. Maryellen gật đầu và quay trở lại bàn ngay khi cặp vợ chồng rời đi. Một lát sau cô chợt nhận ra tên của người phụ nữ - Marion. Cái tên đó, cùng với những câu hỏi về Jon đã khiến cô tin rằng họ chính là bố mẹ của anh. Những cái tên mà cô đã viết trong lá thư ngay trước ngày cưới. Marion và Joseph Bowman. Cô đã đề nghị họ không trả lời thư của cô và họ đã thực hiện đúng theo những gì cô muốn. Thay vào đó, họ tới vịnh Cedar. Cô không thể tưởng tượng được Jon sẽ phản ứng thế nào nếu phát hiện ra việc cô đã làm.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chuyện Tình Vịnh Cedar 4: Tìm Lại Lình Yêu

BÌNH LUẬN FACEBOOK