Chuyện Thường Ngày Ở Cư Xá Phủ Khai Phong

Chương 57: Phùng đại phu nhân

Trường Sinh Thiên Diệp

16/09/2020

Nghê Diệp Tâm và Mộ Dung Trường Tình cùng đi ra khỏi thư phòng tìm Phùng Thiên. Bất quá thực không khéo, Phùng Thiên cũng đi theo Trì Long và Triệu Doãn đến nha môn xem xác khô.

Nghê Diệp Tâm đành phải chuẩn bị tới nha môn, nhưng bọn họ còn chưa có ra cửa, bỗng nhiên có nha hoàn vội vã đi tới, ngăn cản bọn họ.

“Thưa đại nhân, Đại phu nhân muốn mời ngài qua trò chuyện.”

Nghê Diệp Tâm sửng sốt.

“Đại phu nhân tìm ta?”

Nha hoàn gật đầu, lại nhìn nhìn mọi phía, như sợ người khác nhìn thấy.

Nghê Diệp Tâm có chút muốn cười, cảm giác người Phùng gia quả nhiên trong lòng đều có quỷ. Vừa rồi Phùng tam thúc cũng có bộ dáng lén lút. Hiện tại nha hoàn của Đại phu nhân cũng dáo dác lấm la lấm lét.

“Này…… dẫn ta đi chỗ Đại phu nhân chỉ sợ không tốt lắm, vạn nhất người khác hiểu lầm thì làm sao đây?”

Nha hoàn có chút sốt ruột.

“Thưa đại nhân, Đại phu nhân nói có chuyện muốn nói cho ngài biết, cho nên mời ngài đi một chuyến.”

Nghê Diệp Tâm nhướng mày, lộ ra bộ dáng khó xử, bất quá vẫn gật gật đầu.

“Vậy ngươi dẫn đường đi.”

Nha hoàn rốt cuộc đã tươi cười, nhanh chân dẫn theo Nghê Diệp Tâm đi đến chỗ Đại phu nhân.

Đi đến cửa phòng Đại phu nhân, họ nhìn thấy mấy nha hoàn đứng ở nơi đó, như là đang canh gác, nhìn thấy nha hoàn dẫn đường liền nói:

“Ngươi sao đi lâu như vậy, Đại phu nhân đang sốt ruột.”

“Không phải đã tới rồi sao?”

“Đây là ai, Đại phu nhân không mời nhiều người như vậy.”

Nghê Diệp Tâm vừa nghe giọng nha hoàn không khách khí, tức khắc liền cảm thấy không tốt. Nhìn sang thấy sắc mặt Mộ Dung đại hiệp quả nhiên đen như sắp trời sụp đất nứt.

Nghê Diệp Tâm nhanh chóng nói:

“Hắn là bằng hữu của ta.”

“Người tới rồi sao?”

Nha hoàn còn muốn nói, bất quá lúc này Đại phu nhân từ trong đi ra hỏi. Nha hoàn chạy nhanh lại nói:

“Dạ đã tới, nhưng nhiều hơn một người.”

Đại phu nhân đánh giá Mộ Dung Trường Tình, biểu tình tức khắc thay đổi, lộ ra thần thái ngượng ngùng. Tuy rằng đã là lão nương bất quá vẫn còn phong vận.

“Thôi, vị công tử này nếu muốn vào thì để cho hắn tiến vào.”

Nghê Diệp Tâm nhìn thấy tức khắc trong lòng hối hận. Biết vậy vừa rồi không nên hoà giải, nên để Mộ Dung đại hiệp ở lại phòng chờ mới đúng. Đại phu nhân có ý đối với Mộ Dung Trường Tình, cũng khó trách vì Mộ Dung Trường Tình cực kỳ xuất chúng, nên bất luận nam nữ đều sẽ bị hắn thu hút.

Mộ Dung Trường Tình cũng không phải không rành chuyện nam nữ, nhìn ánh mắt cùng biểu tình của Đại phu nhân tỏ ra khinh thường.

Mộ Dung Trường Tình thực tự nhiên đem ánh mắt dời đi, liền thấy được ánh mắt thực khó chịu của Nghê Diệp Tâm, khiến cho Mộ Dung Trường Tình không thể hiểu được. Nhưng rất mau, Mộ Dung Trường Tình đã hiểu vì sao Nghê Diệp Tâm có biểu tình đó, bỗng nhiên trong lòng có chút sảng khoái.

Ngày xưa đều là Nghê Diệp Tâm làm hắn tức đến không biết phải như thế nào, rất ít khi nhìn thấy Nghê Diệp Tâm tức giận dậm chân.

Mộ Dung Trường Tình lại thực tự nhiên đem ánh mắt di trở về trên người Đại phu nhân, còn không mặn không nhạt nói một câu:

“Làm phiền phu nhân dẫn đường.”

Đại phu nhân vừa nghe Mộ Dung Trường Tình nói chuyện với mình, hơn nữa trong giọng nói còn rất khách khí, tức khắc trên mặt một mảnh đỏ bừng.

“Đừng khách khí, mau cùng ta vào.”

Nghê Diệp Tâm nhìn thấy càng dậm chân, có chút tức muốn hộc máu, nắm tay áo Mộ Dung Trường Tình nhỏ giọng nói:

“Đại phu nhân cũng có thể làm mẫu thân đại hiệp! Ánh mắt như vậy không tốt.”

Mộ Dung Trường Tình cười một tiếng, rất là vui sướng nói:

“Nói như vậy ánh mắt Nghê đại nhân tốt sao?”

Nghê Diệp Tâm vẻ mặt kiêu ngạo nói:

“Đó là đương nhiên, Nghê đại nhân thích Mộ Dung đại hiệp a. Đại hiệp nói xem mắt Nghê đại nhân đẹp không?”

“……”

Mộ Dung Trường Tình không biết nói cái gì cho phải. Khi Nghê Diệp Tâm nói, hắn thật sự không có biện pháp phản bác, giống như trả lời như thế nào cũng không thích hợp.

“Hai vị đại nhân?”

Đại phu nhân đã sắp đi vào trong phòng, nhưng quay đầu lại nhìn thì phát hiện Nghê Diệp Tâm cùng Mộ Dung Trường Tình còn đứng ở cửa, không biết đang làm cái gì.

Nghê Diệp Tâm cùng Mộ Dung Trường Tình bị thúc giục, lúc này mới đi theo vào trong phòng.

Nghê Diệp Tâm tiến vào phòng liền đảo mắt nhìn một vòng. Trong phòng tất cả đều là đồ vật nữ nhân dùng, chỉ sợ phu thê Đại phu nhân không ở cùng một chỗ.

Nha hoàn dâng trà, mời bọn họ ngồi xuống, sau đó Đại phu nhân liền phất phất tay.

Bọn nha hoàn cúi đầu lui ra ngoài, còn đem cửa phòng đóng kín, trong phòng lập tức liền an tĩnh.

Nghê Diệp Tâm uống một ngụm trà thấm giọng, rồi nói:

“Vị phu nhân này, tìm chúng ta rốt cuộc là có chuyện gì? Hơn nữa làm cho thần thần bí bí, lại chọn lựa thời điểm Phùng công tử không ở nhà. Chẳng lẽ có chuyện gì không để cho người khác biết được sao?”

Nghê Diệp Tâm khẩu khí không thế nào tốt, chua lòm. Mộ Dung Trường Tình ngồi ở bên cạnh đang muốn uống trà cũng sửng sốt, ngay sau đó thiếu chút nữa cười ra tiếng, nhanh chóng nâng chung trà lên che chắn một chút.

Đại phu nhân cười một tiếng, nói:

“Đại nhân không như ngài nói, ta nào có chuyện gì không thể cho người khác biết. Mà là Phùng đại công tử Phùng Thiên có chuyện không muốn người khác biết. Nếu Phùng Thiên ở nhà, ta thật đúng là không dám tìm đại nhân tới nói chuyện, bằng không ta sợ tiếp theo người chết chính là ta!”<HunhHn786>

Mộ Dung Trường Tình nhíu nhíu mày. Trước đó bọn họ đã gặp qua Đại phu nhân một lần, biểu tình khi gặp Phùng Thiên tựa như ăn sâu bọ, bộ dáng phi thường không đúng. Như vậy hai người này quả nhiên không hợp.

“Đại phu nhân sao nói như thế?”

Đại phu nhân đè thấp giọng, thần thần bí bí nói:

“Vị đại nhân này, ta nói thật đó. Phùng Thiên mà các ngài hiện tại nhìn thấy.... kỳ thật căn bản là không phải Phùng Thiên.”

Nghê Diệp Tâm đảo con ngươi một vòng.

“Có ý gì?”

“Phu quân của ta là đại bá của Phùng Cố cùng Phùng Thiên. Bọn họ là ta từ nhỏ nhìn lớn lên, tuy rằng hai người lớn lên rất giống khó phân biệt, nhưng đó là trong mắt người ở bên ngoài. Ở trong mắt ta một chút cũng không giống. Ta nói cho các ngài nghe, ta cảm thấy xác khô trong nha môn mới là Phùng Thiên. Hiện giờ người ở Phùng gia nắm quyền, căn bản là Phùng Cố!”

Mộ Dung Trường Tình không nói chuyện, liếc mắt nhìn thoáng qua Nghê Diệp Tâm bên cạnh, như muốn nhìn biểu tình của Nghê Diệp Tâm rốt cuộc là dạng gì.

Nghê Diệp Tâm biểu tình không thay đổi, thoạt nhìn vẫn thực bình thường, còn cười nói:

“Đại phu nhân, lời này cũng không thể nói giỡn. Phu nhân đừng vu khống, chúng ta trước giờ cũng chưa thấy qua Phùng Cố cùng Phùng Thiên, sao có thể tin tưởng lời này?”

“Phùng Thiên trên tay có một khối bớt, Phùng Cố thì không có. Nhưng sau khi xác khô được phát hiện, Phùng Thiên giả mạo hiện giờ liền ngã cho bị thương cánh tay, đến bây giờ còn chưa có lành, căn bản nhìn không ra bớt kia. Các ngài nói có kỳ quái hay không? Nào có chuyện trùng hợp như vậy! Tuyệt đối bởi vì hắn là hàng giả, trong lòng có quỷ, không muốn để người khác phát hiện, cho nên mới cố ý bị thương cánh tay.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Chuyện Thường Ngày Ở Cư Xá Phủ Khai Phong

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook