Chuyện Thường Ngày Ở Cư Xá Phủ Khai Phong

Chương 190: Không hỏi được tin tức hữu dụng

Trường Sinh Thiên Diệp

16/09/2020

Nghê Diệp Tâm cùng Mộ Dung Trường Tình thực mau liền rời khỏi phủ Khai Phong, đi đến phủ của Bành đại nhân.

Có thể lúc này Bành đại nhân không ở nhà, lâm triều xong Bành đại nhân sẽ đi Bộ binh. Bành đại nhân chính là Binh Bộ Thị Lang, phải đi xử lý công việc ở Bộ binh.

Hai người Nghê Diệp Tâm tới Bành phủ, gia đinh đều nhận ra bọn họ.

"Đại nhân là tìm đại gia thiếu nhà chúng ta sao? Thiếu gia ở bên trong."

Nghê Diệp Tâm kỳ quái nói:

"Bành đại nhân cũng ở phủ?"

Gia đinh gật đầu nói:

"Đại nhân, hôm nay là ngày nghỉ tắm gội, thiếu gia tất nhiên là ở nhà."

(Việc tắm gội "mộc dục" bắt đầu là nghi thức bắt buộc của vua quan mỗi khi muốn tham gia tế lễ cúng bái, kèm theo đó là những quy định cụ thể về cách bài trí và vật dụng cần có của phòng tắm trong vương thất. Theo định chế việc tắm táp không chỉ là vệ sinh thuộc cá nhân, mà còn là nghi thức bắt buộc đối với bá quan, cả trung ương xuống phủ huyện. Cách ba ngày phải gội đầu (gọi là "mộc"), cách năm ngày phải tắm toàn thân (gọi là "dục"). Vì thế, có lệ cứ cách năm ngày lại cho các quan được nghỉ một ngày để tắm táp, ngày nghỉ đó gọi là "hưu mộc", nghỉ phép để tắm gội.)

Nghê Diệp Tâm đã quên thì ra hôm nay là ngày nghỉ để tắm gội. Chỉ tiếc phủ Khai Phong trên cơ bản tất cả mọi người đều không có ngày nghỉ tắm gội. Họ phải đi tra án, xong rồi mới có thể nghỉ ngơi.

Bành đại nhân ở quý phủ. Bọn họ được dẫn tới phòng khách. Gia đinh nói lập tức sẽ đi mời Bành đại nhân lại đây.

Bất quá lập tức kia thật là lâu, Nghê Diệp Tâm đã uống xong một chén trà rồi mà Bành đại nhân chưa có tới, Dư thiếu gia cũng không có tới.

Mộ Dung Trường Tình có chút không kiên nhẫn, Nghê Diệp Tâm liền nói:

"Bọn họ không xảy ra chuyện gì chứ?"

Mộ Dung Trường Tình không có lập tức nói tiếp, bất quá thực mau liền nói:

"Tới rồi."

Quả nhiên, không bao lâu Bành đại nhân cùng Dư thiếu gia đã tới. Hai người cùng tới, còn có vẻ vội vàng.

Nghê Diệp Tâm liếc mắt một cái liền thấy được Dư thiếu gia đi ở phía sau sắc mặt không tốt lắm. Hình như là ngủ không đủ giấc, đôi mắt sưng đỏ, sắp sưng thành quả đào.

Nghê Diệp Tâm tức khắc liền đánh giá hắn vài lần, lại phát hiện càng nhiều. Tư thế đi của Dư thiếu gia rất quái dị. Điểm này Nghê Diệp Tâm tuyệt đối có thể khẳng định là bởi vì mông bị đau cho nên mới có tướng đi như vậy.

Nghê Diệp Tâm cả kinh thiếu chút nhảy dựng lên, giống như phát hiện chuyện khó lường.

Dư thiếu gia bị Nghê Diệp Tâm nhìn đến chột dạ không thôi, muốn coi như không thấy được ánh mắt kia lại làm không được, chỉ có thể căng da đầu ngồi ở một bên. Bất quá ngồi xuống lại thảm, mông thật sự quá đau, kết quả ngồi xuống tức khắc đau đến bật dậy đứng lên.

Nghê Diệp Tâm thiếu chút nữa cười ra tiếng. Dư thiếu gia tức khắc mặt đỏ rồi đen rồi lại đỏ, xấu hổ muốn chết.

Nghê Diệp Tâm nhìn thoáng qua Bành đại nhân, lại nhìn thoáng qua Dư thiếu gia. Dư thiếu gia bị nhìn mà dựng tóc gáy.

"Nghê đại nhân sớm như vậy đến đây là có chuyện gì?"

"Không còn sớm, mặt trời đã sớm phơi mông, ngươi không phải là mới vừa rời giường chứ?"

Nghê Diệp Tâm mở miệng, Dư thiếu gia tức khắc mặt đỏ thành màu gan heo, thoạt nhìn là thật sự mới vừa rời giường.

Nghê Diệp Tâm nhỏ giọng nói:

"Ta nói này Dư thiếu gia, ngươi là vì sự nghiệp thu thập thông tin nên hiến thân sao? Một bộ dạng mệt nhọc vì quá sức."

Dư thiếu gia bị Nghê Diệp Tâm đùa giỡn, một câu cũng nói không nên lời, chỉ có thể trừng mắt. Tựa hồ Nghê Diệp Tâm nói thêm câu nào nữa, hắn liền nhào lên tử chiến một trận.

Nghê Diệp Tâm tuy rằng có chút tâm lý bát quái, bất quá cũng không đùa dai, nhanh chóng nói thẳng vào vấn đề.

"Chúng ta ở vùng ngoại ô tìm được một thi thể, có vẻ như là Đỗ lão đại."

Dư thiếu gia vừa nghe, kinh ngạc nói:

"Hắn cũng đã chết?"

Nghê Diệp Tâm nói:

"Đã chết, bất quá Ngỗ tác nói ít nhất đã chết bảy tám ngày."

"Cái gì?"

Dư thiếu gia sợ tới mức cả kinh, nói:

"Đã chết bảy tám ngày?"

Nghê Diệp Tâm gật đầu, nói:

"Cho nên chúng ta tới là cố ý hỏi ngươi một chút. Hai người mà buổi tối ngày đó chúng ta nhìn thấy, ngươi còn ấn tượng hay không, rốt cuộc có phải hai người Đỗ gia hay không?"

Dư thiếu gia trừng lớn đôi mắt, nói:

"Ta sao biết được rốt cuộc có phải hai huynh đệ Đỗ gia hay không? Ta trước kia cũng chưa thấy qua bọn họ mà."

Dư thiếu gia nói liền quay đầu nhìn Bành đại nhân. Bành đại nhân biết Nhị đệ của hắn có rất nhiều bằng hữu, nhưng do quan hệ của hai huynh đệ họ rất kém, cho nên không hỏi đến. Bành đại nhân chỉ biết là có huynh đệ Đỗ gia nhưng hoàn toàn không biết mặt.

Bành đại nhân cũng không giúp gì được, nói:

"Các ngươi đi tìm bằng hữu khác của Nhị đệ hỏi thử xem."

Bành đại nhân nói Bành nhị thiếu gia thích đến thanh lâu ăn chơi đàng điếm, không có thanh lâu nào không quen biết hắn. Hắn còn có hai người bằng hữu khác, cũng đều là thiếu gia nhà giàu. Hầu như mỗi ngày bọn họ đều đến thanh lâu uống rượu. Một người họ Trương, một người họ Dương, đều là làm ăn buôn bán.

Lúc trước thiếu gia họ Trương còn thay người nhà tới tặng lễ vật cho Bành đại nhân, muốn nhờ Bành đại nhân mở rộng quan hệ.

Bất quá Trương thiếu gia căn bản không biết Bành nhị thiếu gia cùng Bành đại nhân quan hệ không tốt. Hắn đến Bành phủ còn bị vạ lây, từ đó về sau không còn đến Bành phủ nữa.

Bành đại nhân nói:

"Nhưng cụ thể ta cũng không biết tên gì, ta chỉ biết họ, cũng không biết đang ở nơi nào."

Khai Phong cũng không tính nhỏ, chỉ biết họ thật đúng là không dễ hỏi thăm, đặc biệt lại là họ thông dụng.

Nghê Diệp Tâm nhìn trời, nói:

"Vậy chỉ có thể...... đi thanh lâu?"

Ban ngày ban mặt đi thanh lâu cũng không gặp được hai người kia, chỉ có thể chờ đến buổi tối đi thử thời vận.

Dư thiếu gia cảm thấy việc này thật sự là quá kỳ quặc.

"Hay là buổi tối ta cùng đi với các ngươi?"

Nghê Diệp Tâm vừa nghe liền cười, nói:

"Dư thiếu gia, trước nay ngươi chưa đi thanh lâu, cho nên cố ý muốn đi theo chúng ta để thêm kiến thức sao?"

Dư thiếu gia bị Nghê Diệp Tâm nói đến mặt đỏ lên.

"Ai nói ta chưa đi qua."

Bành đại nhân nghe Dư thiếu gia nói muốn đi thanh lâu, sắc mặt có chút khó coi, nói:

"Cái loại địa phương đó có gì hay đâu mà đi. Nghê đại nhân muốn đi tra án, ngươi không cần đi gây thêm phiền phức."

Bành đại nhân tốt xấu gì cũng là quan viên triều đình, ra vào loại địa phương này dễ dàng bị đàm tiếu. Hắn không có tiện đi thanh lâu, lại nghe Dư thiếu gia nói muốn đi, tất nhiên là không vui.

Dư thiếu gia vừa nghe liền nói:

"Ta cũng muốn đi hỗ trợ tra án."

Dư thiếu gia đối với việc này vẫn rất quan tâm. Hắn cảm thấy Bành nhị thiếu gia không phải người tốt, chết rất kỳ quặc. Tuyệt đối là có vấn đề.

Nghê Diệp Tâm nói:

"Các người chậm rãi suy xét. Chúng ta đi về trước. Nếu muốn đi hẹn buổi tối chúng ta gặp nhau ở cửa thanh lâu thì được rồi."

Dư thiếu gia lập tức đáp ứng.

"Ta sẽ đi."

Nghê Diệp Tâm gật đầu, sau đó cùng Mộ Dung Trường Tình rời đi.

Dư thiếu gia thân thể không thoải mái, không có tiện đưa bọn họ tới cổng, cho nên chỉ đứng lên, đưa đến bên ngoài phòng khách.

Hai người Nghê Diệp Tâm mới vừa đi, Dư thiếu gia đã bị người phía sau lưng ôm lấy. Hắn hoảng sợ, cảm giác được có người cắn cổ càng bị kinh hách, la lớn:

"Họ Bành kia, ngươi lại đối với ta... ta liền......"

"Suỵt"

Bành đại nhân từ phía sau ôm eo hắn, môi còn dán ở cổ hắn.

"Nhỏ giọng một chút, bọn họ còn chưa đi xa đâu, có thể nghe được."

"Vậy ngươi buông ta ra. Ngươi lại muốn làm cái gì?"

Dư thiếu gia liều mạng giãy giụa, chỉ tiếc giãy giụa không ra.

Đêm qua bị làm quá độ, toàn thân đều đau. Đúng là không biết tiết chế quả thực sẽ lấy mạng.

Bành đại nhân ôm hắn, đem người dựa vào lòng ngực mình. Kỳ thật Dư thiếu gia nếu không lộn xộn, tư thế này thực thoải mái.

Dư thiếu gia giãy giụa vài cái, đau đến nhe răng nhếch miệng, cũng không dám động.

"Ngươi mau buông tay, sẽ bị người khác thấy được."

"Sẽ không đâu, ngươi yên tâm đi."

Tay Bành đại nhân ái muội ở trên eo Dư thiếu gia nhẹ nhàng xoa bóp.

"Ngươi thật đúng là quá mẫn cảm."

Dư thiếu gia thiếu xấu hổ và giận dữ, hung hăng dùng khủy tay đánh Bành đại nhân, bất quá sức lực không lớn. Bành đại nhân làm bộ hít hà một cái.

"Đi nào, chúng ta về phòng."

Dư thiếu gia vừa nghe, tức khắc mặt đỏ rần, lắp bắp nói:

"Về.... về phòng làm cái gì?"

Bành đại nhân bị hắn chọc cười, nói:

"Ngươi tới trời sáng mới ngủ, hiện tại không mệt sao? Mang ngươi trở về phòng nghỉ ngơi, ngươi cho rằng ta muốn làm cái gì?"

Dư thiếu gia càng đỏ mặt, vùng ra khỏi lòng ngực Bành đại nhân, sau đó liền cúi đầu chạy. Hắn trở về phòng đóng cửa cày then, không cởi quần áo trực tiếp chui vào trong chăn.

Hắn đem chăn trùm kín đầu, cảm thấy thẹn không muốn gặp người.

Đêm qua......

Dư thiếu gia vừa nhớ tới chuyện xảy ra đêm qua liền cảm thấy tim đập quá nhanh, căn bản không biết làm sao.

Đêm qua một giọt rượu cũng không có uống, lại xảy ra chuyện đó thật sự là quá không bình thường.

Nhưng mà nhớ lại, hô hấp của hắn đột nhiên nhanh, có chút phản ứng, thật sự là quá không ổn.

Bành đại nhân chính là nam nhân nha, cấu tạo cơ thể cũng giống mình, sao mình đối với hắn có cảm giác, thật sự là đáng sợ.

Khi Dư thiếu gia còn kinh ngạc cùng buồn rầu, liền nghe được một tiếng "cạch". Bất quá hắn cũng không có để ý, có lẽ là âm thanh ngoài cửa.

Nhưng thời điểm Dư thiếu gia còn miên man suy nghĩ, chăn đã bị người xốc lên. Bành đại nhân đã đứng ở trước mặt hắn, nói:

"Ngươi trùm kín mít như vậy không khó chịu sao?"

Dư thiếu gia mở to hai mắt nhìn, không thể tin tưởng nhìn Bành đại nhân.

"Ngươi vào bằng cách nào? Ta đã cài then cửa rồi mà!"

Dư thiếu gia nhìn ra cửa. Bành đại nhân cười cười, nói:

"Chỉ là một cái then cửa mà thôi."

Bành đại nhân tốt xấu gì cũng là người có võ công cao giống Mộ Dung Trường Tình, một cái then cửa nho nhỏ căn bản ngăn không được hắn. Tiếng "cạch" vừa rồi chính là âm thanh then cửa rơi xuống đất.

Dư thiếu gia kinh hô một tiếng.

"Ngươi làm cái gì?"

Bành đại nhân cũng xoay người lên giường, lại còn duỗi tay tháo đai lưng của Dư thiếu gia, làm hắn sợ hãi.

"Giúp ngươi cởi quần áo, ngươi ngủ mà mặc nhiều như vậy chẳng lẽ không khó chịu sao? Còn đem chăn che ở trên đầu, nhìn mặt ngươi đã đỏ rồi kìa."

Bành đại nhân duỗi tay sờ sờ mặt Dư thiếu gia. Dư thiếu gia cảm giác được bàn tay mát lạnh, đặc biệt thoải mái.

Kỳ thật cũng không phải bị nghẹt thở nên đỏ mặt, mà là Dư thiếu gia nghĩ tới chuyện kỳ quái nên mặt không tự chủ được liền đỏ.

Bởi vì đang nóng gặp lạnh làm quá thoải mái, Dư thiếu gia nhất thời không có đem tay Bành đại nhân đẩy ra.

Bành đại nhân đột nhiên thở dài, liền cúi đầu muốn hôn Dư thiếu gia. Dư thiếu gia từ thất thần tỉnh lại, nhanh nghiêng đầu. Nụ hôn của Bành đại nhân liền dừng ở trên cổ Dư thiếu gia. Bành đại nhân thuận thế nhẹ nhàng gặm cắn hai cái.

Dư thiếu gia trừng lớn mắt, nói:

"Ngươi điên rồi sao, lại muốn làm cái gì?"

Bành đại nhân cười nói:

"Ngươi vừa rồi nhìn ta như vậy, chẳng lẽ không phải muốn ta hôn ngươi sao?"

Bành đại nhân nằm xuống duỗi tay ôm đối phương vào trong ngực, giống như dỗ dành trẻ con vỗ vỗ trên sống lưng. Dư thiếu gia tuy rằng muốn giãy giụa, nhưng đột nhiên cảm thấy thực thoải mái, do dự một chút, cũng không có động.

Hai người cũng không nói chuyện. Tay Bành đại nhân mới bắt đầu còn nhẹ nhàng vỗ về trên lưng nhưng sau đó lại dần chuyển xuống dưới, càng lúc càng ái muội. Cuối cùng hắn không nhẹ không nặng nhéo mông Dư thiếu gia một cái.

Dư thiếu gia vốn dĩ đã ngủ rồi, bị quấy nhiễu liền quơ quơ tay muốn thoát khỏi Bành đại nhân.

Bành đại nhân nhìn hắn nhịn không được liền bật cười, nâng cằm hắn lên, hôn xuống bờ môi của hắn.

Dư thiếu gia mơ mơ màng màng, nhưng rất phối hợp, chủ động hé môi, vươn lưỡi cùng Bành đại nhân dây dưa.

Bành đại nhân đem Dư thiếu gia hôn đến thở hổn hển. Bành đại nhân cũng không làm cái gì quá phận, chỉ là hôn một chút, liền đem người ôm vào trong ngực, nói:

"Ngủ đi."

Thật ra Dư thiếu gia ngủ không được. Hắn chỉ nhắm mắt lại, nhưng một chút buồn ngủ cũng đã không còn, tim đập mau đến không chịu được.

Dư thiếu gia cảm thấy tình huống thật sự quá không xong. Hắn có chút tham luyến nụ hôn của Bành đại nhân, thậm chí cảm thấy rất thoải mái, còn muốn tiếp tục làm bước tiếp theo.

Trước kia Dư thiếu gia chưa từng nghĩ tới cùng nam nhân hôn môi hay làm tình. Huống hồ phụ thân người này còn hại chết phụ thân hắn, mà chính hắn cũng đã báo thù.

Nếu Bành đại nhân biết hắn bức tử Bành lão gia, buộc Bành lão gia tự tử, như vậy......

Dư thiếu gia run lên một chút, cảm giác cả người đều có chút lạnh.

Bành đại nhân cho rằng Dư thiếu gia cảm thấy lạnh, đem hắn ôm sát ở trong ngực, còn đem chăn đắp cho cả hai người.

Trong đầu Dư thiếu gia nghĩ đến lung tung rối loạn, nghĩ tới rất nhiều chuyện, nhưng mà càng nghĩ càng loạn, loạn thành một nồi hồ nhão, cuối cùng mơ mơ màng màng đi vào giấc ngủ.

Nghê Diệp Tâm cùng Mộ Dung Trường Tình rời Bành phủ liền về phủ Khai Phong, chuẩn bị buổi tối lại đi thanh lâu.

Bọn họ trở về phủ Khai Phong, Thẩm hộ vệ cũng đã trở lại. Vẻ mặt Thẩm hộ vệ mê mang, nói:

"Ta đi hỏi thăm, gần đây cũng không nghe nói ở Khai Phong có người nào mất tích."

Nếu thi thể bọn họ mới tìm được không phải Đỗ lão đại, như vậy vùng phụ cận có người mất tích bị hại. Bất quá Thẩm hộ vệ đi hỏi thăm nửa ngày, cũng chưa nghe nói gần đây có người đột nhiên mất tích, hoàn toàn không hỏi được tin tức hữu dụng.<HunhHn786>

Trì Long cùng Triệu Doãn còn ở bên ngoài chưa có trở về, cũng không biết tình hình như thế nào.

Nghê Diệp Tâm về phòng, lền nằm lên giường, cả người thả lỏng.

Mộ Dung Trường Tình đi rót chén nước trà, nói:

"Muốn uống không?"

Nghê Diệp Tâm lắc lắc đầu, nói:

"Ta mệt mỏi, lười uống nước."

Mộ Dung Trường Tình liền cười một tiếng, nói:

"Muốn ta đút ngươi sao?"

Nói xong hắn đem chén nước tiến đến bên môi. Nghê Diệp Tâm nhìn thấy liền biết hắn muốn làm cái gì, nói:

"Ta đang nằm, tư thế này thực dễ dàng bị sặc."

Nghê Diệp Tâm mới vừa nói xong, liền nhìn thấy Mộ Dung Trường Tình đi tới. Sau đó hắn cúi đầu liền hôn lên môi Nghê Diệp Tâm.

Nghê Diệp Tâm lập tức cảm giác môi bị cạy ra. Sau đó đầu lưỡi của Mộ Dung Trường Tình linh hoạt lùa nước vào khoang miệng Nghê Diệp Tâm.

Nghê Diệp Tâm nhanh chóng nuốt xuống, bằng không với tư thế này thật sự sẽ dễ dàng bị sặc. Nhưng mà Mộ Dung Trường Tình còn quấy rối. Lưỡi không ngừng dây dưa ở trong khoang miệng Nghê Diệp Tâm kích thích khắp nơi.

Nghê Diệp Tâm bị hắn quấy nhiễu làm cho bất kham, nhanh chóng nuốt nước xuống, sau đó liền làm bộ muốn cắn lưỡi Mộ Dung Trường Tình. Bất quá Nghê Diệp Tâm cũng không dám dùng lực. Nhiều nhất là dùng lưỡi hung hăng đáp trả, không dám thật sự dùng răng cắn, mà lưỡi vẫn thực yếu ớt.

Mộ Dung Trường Tình cười nhẹ một tiếng, nói:

"Còn muốn sao?"

"Từ bỏ, đừng tới, thật muốn sặc chết."

Mộ Dung Trường Tình cũng không làm loạn nữa, tự mình ngồi dậy đi đến bàn uống nước.

Nghê Diệp Tâm còn ở trên giường lăn qua lăn lại, than ngắn thở dài một hồi.

Mộ Dung Trường Tình nhìn thấy Nghê Diệp Tâm lăn qua lăn lại làm khăn trải giường lung tung rối loạn, cau mày nói:

"Thành thật chút đi, có thời gian nghỉ ngơi còn không thành thật."

"Không được nha, ta thành thật không được, lòng ta phiền quá. Vụ án không có manh mối, không nghĩ ra được gì thì làm sao bây giờ?"

Mộ Dung Trường Tình thật ra không thèm để ý. Bởi vì hắn vốn dĩ không nghĩ ra được vì sao lại như thế, cho nên dứt khoát không nghĩ. Loại vấn đề này để lại cho một mình Nghê Diệp Tâm phiền lòng thì được rồi.

"Vết thương của ngươi thế nào rồi?"

Mộ Dung Trường Tình thấy Nghê Diệp Tâm lăn qua lăn lại thì tuyệt đối sẽ đụng tới vết thương.

"Đã không còn đau, có thể là sắp khỏi?"

Nghê Diệp Tâm chỉ bị thương ngoài da, cũng không có bị nội thương. Cho nên chờ miệng vết thương kết vảy, cũng sẽ không sao nữa.

Mộ Dung Trường Tình nhướng mày, nói:

"Nhanh khỏi tất nhiên là tốt."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Chuyện Thường Ngày Ở Cư Xá Phủ Khai Phong

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook