Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 21

Doanh trại của Ludwig nằm trong một khu rừng ở ngoại ô Soviet, nơi đó có một tòa biệt thự hai tầng bỏ hoang, thượng cấp chỉ định đội quân của Ludwig đóng quân ở chỗ này.

Ludwig sai người dọn dẹp nơi đó một chút, mặc dù chỉ cách Moscow vài chục dặm, nhưng lần này thế đánh của Stalin* rất mạnh, bọn họ cố gắng phá vỡ phòng thủ của hồng quân Liên Xô nhiều lần nhưng không thành công, để giảm bớt tổn thất nhân lực, cấp trên đã cấm lục quân tấn công Moscow.

*Joseph Stalin: Chủ tịch đại biểu nhân dân Xô Viết và chủ tịch hội đồng bộ trưởng từ năm 1941. Ông có công lãnh đạo Xô Viết giành thắng lợi trong cuộc chiến tranh Xô-Đức, tuy nhiên cũng bị phê phán vì những chính sách sai lầm và được xem là một nhà độc tài.

Ludwig không ra chiến trường được một thời gian rồi.

Bọn họ nhất định phải phối hợp với phía đông để thu liễm cục diện chiến tranh.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Lúc tới doanh trại, Andre hầu như đã gần chết.

Ludwig đặt Andre trên giường trong phòng ngủ của mình, bác sĩ vừa nhìn thấy thân thể của Andre thì kì quái nhìn Ludwig, nghi ngờ hỏi:

“Thiếu tá, cậu bé này. . . . . . Còn sống à?”

Ludwig lạnh lùng liếc bác sĩ một cái.

“Nếu nó đã chết, vậy ông cũng chết luôn đi.”

Vừa dứt lời, binh sĩ đảng vệ quân bên cạnh liền cầm súng chỉa vào đầu bác sĩ.

Lúc đó bác sĩ bị dọa đến đổ mồ hôi lạnh, vội vàng đeo bao tay, cúi người xuống chuẩn bị dụng cụ, bắt đầu cấp cứu tại chỗ cho Andre.

Thiết bị chữa bệnh ở đây cũng thuộc loại hiện đại nhất nhì, làm phẫu thuật dĩ nhiên không thành vấn đề .

“Xương vai phải của cậu bé này đã bị vỡ, sau này tay phải có thể sẽ không hoạt động được như cũ  —— nhưng cũng có thể sẽ hoàn toàn bình phục, chắc chắn sẽ không bị tàn phế, còn có tĩnh mạch đùi cũng bị vỡ, mất máu quá nhiều, bây giờ cần truyền máu, nhất định phải xét nghiệm nhóm máu một chút.”

Ludwig vẫn đứng ở bên cạnh nhìn cả quá trình phẫu thuật, lắc đầu nói:

“Nó thuộc nhóm máu A, tôi cũng thuộc nhóm máu A, lấy máu của tôi đi.”

Bác sĩ kinh ngạc nhìn Ludwig.

“Thiếu tá, việc này hình như. . . . . . Không được tốt đi? Dù sao ngài cũng phải chuẩn bị ra chiến trường.”

Ludwig ngẩng đầu nhìn bác sĩ.

“Ông cảm thấy chúng ta có thể ra chiến trường dưới loại thời tiết này sao? Làm đi.”

Nói xong Ludwig liền đưa tay đến trước mặt bác sĩ.

“Bác sĩ, giúp tôi thắt dây, nhanh lên.”

Ludwig quay đầu nhìn bảng hiển thị nhịp tim của Andre, cơ hồ sắp thành một đường thẳng rồi.

Bác sĩ bị biểu tình của Ludwig dọa dợ, thật ra thì không phải chỉ mình ông mà tất cả mọi người ai cũng sợ vị thiếu tá bình thường không nói lời nào lại nghiêm túc quá mức này.

Vì vậy liền vội vàng cột dây vào cánh tay của Ludwig.

“Cảm ơn.”

Ludwig nói cám ơn xong liền trực tiếp cầm ống kim sạch sẽ trên tay bác sĩ đâm vào trong mạch máu của mình, lấy đầy một ống kim máu rồi rút ra giao cho bác sĩ, cởi xuống dây trên tay, sau đó trầm giọng nói:

“Bác sĩ, nếu con của tôi chết ở đây, ông sẽ phải xuống dưới với nó.”

Bác sĩ kinh ngạc trợn to hai mắt.

“Nó. . . . . Nó là con của ngài?”

Trên mặt Ludwig không có biểu tình gì, chỉ cúi đầu ừ một tiếng, sau đó xoay người ngồi xuống ghế sô pha, rút một điếu xì gà kẹp giữa hai ngón tay.

“Nhanh lên đi.”

Ludwig lạnh lùng thúc giục bác sĩ.

Bác sĩ vội vàng cúi đầu chuẩn bị truyền máu cho Andre. . . . . Phẫu thuật kéo dài suốt 6 tiếng.

“Thiếu tá yên tâm, con của ngài mặc dù bị trúng đạn nhưng cũng không nguy hiểm đến hệ thần kinh, sẽ không gây ra di chứng gì với đại não.”

Ludwig mặt không biểu tình gì ngồi trên ghế sô pha, gật đầu, trầm giọng nói:

“Tôi biết rồi, ông ra ngoài đi, bác sĩ.”

Bác sĩ kì quái nhìn khuôn mặt anh tuấn của Ludwig, sau đó nhìn khuôn mặt đẹp hơn cả con gái của Andre —— Hai khuôn mặt hoàn toàn khác nhau.

Cuối cùng ông chỉ thở dài một hơi, dọn dẹp một chút rồi xoay người đi ra ngoài.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

“Ư. . . . . .”

Khi Andre tỉnh lại đã là chuyện của ba ngày sau, cậu đã hôn mê suốt ba ngày.

Vừa động một cái, thân thể liền đau muốn chết.

“Cậu Andreyevich? Cậu tỉnh rồi?”

Một người hầu nữ đứng trước giường Andre, nhìn Andre cười thân thiện.

Đầu Andre đau muốn chết, toàn thân cũng đau, không thật sự muốn đứng lên, vì thế chỉ nhìn chằm chằm vào người hầu kia:

“Chào cô, xin hỏi đây là đâu?”

Cô gái cười cười:

“Nơi này là ngoại ô Soviet, là doanh trại mà thiếu tá Lam Finn Ludwig đang đóng quân.”

Vừa nghe thấy tên Ludwig, Andre nhịn không được ôm đầu, đau khổ nhắm hai mắt lại.

“Tỉnh rồi?”

Tiếng của Ludwig truyền vào lỗ tai Andre.

Andre ngẩng đầu, nhìn thấy Ludwig mặc một thân quân  phục, trên tay kẹp một điếu xì gà bước tới, mặt mũi trông vẫn nghiêm túc như mọi ngày.

Andre mím môi, nghiêng mặt qua, không muốn nhìn thấy Ludwig.

Ludwig hừ lạnh một tiếng, ngồi ở bên giường Andre, đưa tay nắm cằm Andre, cặp mắt màu xám bạc nhìn chằm chằm vào Andre.

“Sao thế, quên mất chủ nhân của em là ai rồi sao? Đồ đê tiện.”

Tất cả những việc đã xảy ra một lần nữa ập vào trong não Andre, Andre nuốt một ngụm nước bọt, hạ mắt xuống, ngậm miệng không nói lời nào.

Ludwig nhìn chằm chằm vào Andre, ngón tay chậm rãi vuốt ve khuôn mặt Andre.

“Tôi vẫn dành cho em những điều tốt nhất, nhưng không ngờ em lại tùy tiện bán đứng thân thể của mình như vậy, tôi bắt bất kì kẻ nào chạm vào em phải chết không toàn thây.”

Andre quay đầu lại, tức giận nhìn Ludwig.

“Anh làm gì Charles rồi?!”

Ludwig nhếch miệng, “Charles? Gọi thân thiết như vậy?”

“Anh thả hắn đi, Ludwig, tôi xin anh.”

Ludwig đứng dậy, xoay người đi về phía cửa sổ hút hết điếu xì gà, sau đó dập tắt rồi bỏ vào trong gạt tàn thuốc.

“Andre, đừng nói là cấp trên sẽ không bỏ qua cho bọn chúng, tôi tuyệt đối cũng không bỏ qua.”

“Anh là đồ biến thái!”

Andre tức giận mắng Ludwig.

Ludwig tát vào mặt Andre.

“Sau này tôi sẽ không yêu thương em nữa.”

“Người hầu, dơ bẩn, của tôi.”

Gằn xong từng tiếng một, Ludwig lập tức xoay người đi ra ngoài.

Andre nhìn chằm chằm vào bóng lưng cao gầy của Ludwig biến mất trước cửa phòng ngủ, nước mắt lại không tiếng động chảy xuống.

Nếu hiện tại có đồ gì có thể dùng để tự sát, Andre hi vọng tốt hơn hết mình nên chết đi cho rồi.

Ludwig. . . . . . Ludwig, trước kia tôi vẫn nghĩ, rốt cuộc phải làm sao mới có thể thoát khỏi anh được đây? —— Andreyevich.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Andre cứ như vậy nghỉ ngơi một thời gian ngắn, trong khoảng thời gian này Ludwig hầu như không hề tới nhìn cậu.

Mỗi ngày ngoại trừ ăn cơm nằm ngủ ra, Andre đều nằm ở trên giường, ngoài ra còn có một người hầu nữ riêng đặc biệt chăm sóc Andre.

Rất nhanh Andre đã có thể đứng dậy xuống giường đi lại bình thường.

“Cậu Andreyevich, phiền cậu đứng dậy một chút.”

Người hầu mỉm cười nhìn Andre.

Andre ngồi trên giường, vừa mới ăn xong bữa tối, bây giờ Andre đang nghe radio giết thời gian, nhìn thấy người hầu nữ cầm một xấp tơ lụa màu trắng trên tay.

Andre ngạc nhiên hỏi.

“Cô, cô muốn làm gì?”

Người hầu nữ cười cười, không trả lời.

Andre chỉ đành nghe theo, nhanh chóng bước xuống giường.

Người hầu nữ gỡ drap giường màu trắng xuốn, sau đó cẩn thận trải xấp lụa màu trắng lên trên.

“Sao lại trải loại drap giường này?”

Andre khó hiểu nhìn người hầu nữ.

Người hầu nữ quay đầu nhìn ra cửa một cái, sau đó mới nói nhỏ với Andre:

“Cậu Andreyevich, thiếu tá nói thân thể của cậu bị thương rất nặng, bây giờ da đang dần lành lại, nếu ngủ trên loại drap giường thô ráp này cậu nhất định sẽ cảm thấy không thoải mái, vì vậy đã sai chúng tôi thay loại drap giường bằng lụa này. . . . .”

Người hầu nữ che miệng cười cười.

“Thật ra thiếu tá không có trực tiếp nói thẳng như vậy, nhưng tôi đoán chắc là ý này!

Cậu sờ thử một chút xem, loại lụa này là của Trung Quốc đó, nghe nói thiếu tá phái người mua được trong chợ đen ở Nga, vì vậy đắt tiền lắm. . . . . .

Trời ơi, sờ thoải mái thật đó ~ cậu thật sự rất được cưng chiều. . . . . .”

Andre im lặng gật đầu, chỉ nói đơn giản:

“Cảm ơn, tôi biết rồi.”

Sau khi trải drap giường xong người hầu nữ liền đi ra ngoài,

“Nhớ đóng cửa lại, cảm ơn.” Andre nhắc nhở.

Người hầu nữ gật đầu, sau đó đóng cửa lại.

Andre nhìn cửa bị đóng lại, sau đó cởi đồ ngủ ra, đứng trước gương nhìn thân thể của mình, trên làn da trắng nõn toàn là vết thương, giống như là một tờ giấy trắng bị vò nát —— Không đúng, là một món đồ chơi bị Ludwig tự tay đập nát.

Andre hít mũi một cái, đưa tay vuốt ve vết thương, tất cả đều do người đàn ông kia gây ra. . . . . . Andre nhắm mắt lại, cảnh tượng máu me đó lại ập vào trong não Andre.

Andre vò vò tóc rồi xoay người bước đến bên giường.

Vén chăn lên, Andre nằm xuống, cọ cọ mặt mình vào drap giường bằng lụa kia.

“Được cưng chiều sao. . . . . .”

Thân thể Andre căn bản đã hồi phục, *** mà thanh thiếu niên nên có cũng khôi phục theo.

Andre vươn tay, bắt đầu tự *** loạn thân thể mình.

“Ưm. . . . . .”

Andre tựa cả lưng xuống giường, xúc cảm mềm mại kia xẹt qua lưng Andre, Andre càng cảm thấy khó kiềm chế.

“Làm gì thế, muốn đàn ông đến như vậy?”

Andre ngẩng đầu, nhìn thấy Ludwig mặc áo sơ mi màu trắng sang trọng và quần dài màu đen đứng trước mặt của mình, sợi tóc màu đen rơi tán loạn ở trên trán, bị ánh sáng chiếu vào mắt nên Andre không thấy rõ khuôn mặt của Ludwig.

Andre xấu hổ bỏ tay xuống, sau đó quay đầu đi không nhìn mặt Ludwig, kéo chăn lên định trùm đầu ngủ.

“Sao đây, không muốn tôi?”

Ludwig túm tóc Andre, nhấc Andre lên ôm chặt vào trong ngực, thấp giọng nói bên tai Andre:

“Không phải em nói thích bị đàn ông thượng sao? Thân thể của tôi không thỏa mãn được em? Dâm phụ.”

Mắt của Andre thoáng cái liền đỏ, cảm thấy vừa thẹn vừa tức muốn chết.

Vì vậy Andre liền hung hăng đẩy Ludwig ra.

“Cho dù có bị đàn ông trên toàn thế giới thượng, tôi cũng không muốn cho anh thượng!”

Ludwig nhìn chằm chằm vào Andre, cặp mắt màu xám bạc khẽ híp lái, thoạt nhìn vô cùng kinh khủng.

Andre bị dọa sợ, lúc trước thiếu chút nữa Andre đã chết trong tay Ludwig, bây giờ chỉ cần nhìn thấy Ludwig cậu sẽ nhớ lại cảm giác mình vật lộn giữa thời khắc sinh tử.

Người đàn ông này, có thể dễ dàng bóp nát mình.

Andre đưa tay kéo áo lên, che chắn cổ của mình, thân thể không ngừng rụt lui về phía sau:

“Ludwig, đừng đùa giỡn tôi nữa, thả tôi đi, tôi xin anh. Ludwig, xin anh đấy.”

Ludwig chậm rãi cởi quần áo xuống, lộ ra thân thể cao ngất mạnh khỏe, nhíu mày nhìn Andre.

“Không để tôi đùa giỡn, vậy em muốn bị ai đùa giỡn? Thằng phi công Mĩ ngả ngớn kia?”

Ludwig mặt không biểu tình gì hôn lên cổ Andre.

Andre thở hổn hển ngẩng đầu lên, cảm giác mình như đang bị ác quỷ cắn nuốt.

Nước mắt không ngừng chảy xuống từ khóe mặt Andre, thân thể Andre run rẩy kịch liệt.

“Andreyevich, cậu bé hư hỏng của tôi, sao tôi có thể thả em đây? Em phản bội tôi như vậy, tôi sẽ thả em sao? Cả đời này cứ ở bên cạnh tôi đi.”

Nói xong Ludwig liền đặt Andre xuống giường, mạnh mẽ xé nát quần áo của Andre.

Andre tuyệt vọng nghiêng mặt qua. . . . . . Không có hôn, không có vuốt ve, không có chuẩn bị, Andre đau muốn chết, Ludwig rõ ràng là đang trả thù và phát tiết!

Andre mím chặt môi, cậu cũng có lòng tự trọng của mình, tuyệt không muốn cúi đầu trước Ludwig!

Tuyệt đối không muốn!

“A ——”

“Một ngày nào đó tôi muốn đích thân giết chết em.”

Ludwig tức giận nói.

Andre vừa rơi lệ vừa cười lạnh:

“Anh cảm thấy bây giờ anh không phải đang giết chết tôi sao?”

Ludwig cắn lỗ tai Andre.

“Nếu làm vậy có thể hoàn toàn chiếm được em, Andre, tôi muốn giết chết em như thế.”

“Biến thái. . . . . . Anh là đồ biến thái. . . . . . A!”

Ludwig cúi đầu dùng sức cắn bả vai Andre, cả người Andre run rẩy, ngẩng đầu lên, ngăn không được nước mắt.

“[Ludwig, chờ đến khi tôi trưởng thành, đến khi tôi không còn trẻ con nữa, đến khi tôi có thể nhận thức được, khi đó chúng ta sẽ có thể hiểu được nỗi đau giống nhau — anh muốn chiếm giữ hoàn toàn, tôi lại muốn được hoàn toàn giải thoát, đau khổ như vậy gần như đã xé nát trái tim tôi lúc còn trẻ.

– Andreyevich.”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chủ Nhân Của Tôi, Thượng Đế Của Tôi

BÌNH LUẬN FACEBOOK