Trang Chủ
Ngôn Tình
Chú À Đừng Nên Thế
Các Người Cần Thuốc Mỡ Sao

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ly thủy tinh va chạm phát ra tiếng leng keng thùng thùng, loại tiếng vang này đã duy trì suốt mấy giờ.

Trên bàn trà bày đầy chai rượu, mà hai người đàn ông liều mạng uống rượu quên sầu lúc này ở trên ghế sofa thất nghiên bát đảo nằm.

Hỗ Quân Nhạc uống rượu say đã mê man qua một hồi đã hơi tỉnh táo, trong miệng còn đang thì thào nói: "Tiểu tử thối, em yên tâm, anh nhất định sẽ đưa em về đến trong nhà."

"Anh là chính mình muốn đi đi." Bùi Tĩnh say khướt nhìn anh ta, đầu óc cũng có chút không rõ lắm rồi.

Cậu bình thường không uống nhiều rượu, mà bây giờ lần đầu uống vào nhiều như vậy, lúc này đầu óc hỗn độn giống như đã không còn là của cậu.

Trước khi thiếp đi, một phản ứng sau cùng trong đầu, chính là tuyệt đối không thể về nhà bị chị dâu cậu nhìn đến, bằng không cậu nhất định phải chết.

Nhưng cậu quên khả năng gây chuyện của người anh trai cùng cha khác mẹ ca ca kia.

Sau khi hai người ngủ, liền có hai cô gái ăn mặc xinh đẹp đi đến, phía sau lại vẫn đi theo hai người bảo an.

"Làm sao mà đều đã uống say thành như vậy rồi hả? Không phải nói để cho chúng ta đến hầu tiểu Bùi tổng à?" Một cô gái trong đó nhìn thấy Bùi Tĩnh uống say, có chút thất vọng.

Toàn bộ Bắc Kinh này hiện tại ai chẳng biết đến Bùi Tĩnh? Có bao nhiêu cô gái đổ xô bon chen, nghĩ muốn cùng cậu phát sinh chút gì. Các cô lúc trước nhận được chỉ thị của Hỗ Quân Nhạc khi đó, còn có chút kích động, nhớ lại rốt cục có thể tiếp xúc gần gũi với Bùi Tĩnh rồi.

Đúng là không nghĩ tới vừa tiến đến liền nhìn đến người đã uống say, cái dạng này phải làm như thế nào tiếp xúc, lại vẫn như thế nào nói chuyện phiếm!

"Chúng ta nên làm cái gì bây giờ?" Cô gái còn lại có thâm ý khác nhìn đồng nghiệp chính mình một phen, ý tứ không cần nói cũng biết.

Các cô ở trong Ám Nhữ làm việc, đối với loại chuyện này gặp rất nhiều. Uống rượu, vừa lúc dễ xử lý rồi.

Nhưng cô gái lúc nãy trước tiên nói kia vội vàng lắc đầu nói: "Cô ngàn vạn lần đừng có làm càng. Hỗ tổng chỉ bảo chúng ta đến đây để cho chúng ta cùng tiểu Bùi tổng nói chuyện phiếm giải buồn. Nếu làm việc khác, đến lúc đó chúng ta chết như thế nào cũng không biết."

"Cũng đúng, người Bùi gia ai dám động?" Một cô gái kia thất vọng nói.

"Chúng ta đây làm sao bây giờ?"

Đúng lúc này, Hỗ Quân Nhạc lại xem nhẹ hô một tiếng: "Tiểu tử thối, anh sẽ đưa em trở về, em đừng có chạy lung tung."

Hai cô gái đối mắt nhìn nhau một cái, sau đó nhìn về phía bảo an phía sau nói: "Trước Hỗ tổng gọi các người đến đưa họ về à?"

Hai vị bảo an gật gật đầu, bọn họ là ở cửa gặp, cho nên bảo an cũng không biết hai cô gái này là tới để làm chi.

Sau cùng bốn người bàn bạc thống nhất, quyết định cùng nhau đưa hai người kia về nhà, miễn cho đến lúc đó bọn họ muốn tìm người nói chuyện phiếm tìm không thấy người, đó chính là các cô thất trách rồi.

"Vậy đưa đi nhà nào đây?" Một cô hỏi.

"Trang viên Thi Dịch." Một vị bảo an nói, vừa rồi Hỗ Quân Nhạc chỉ thị cho bọn họ chính là đến nơi này.

Hai cô gái kia cả kinh: "Vậy không phải là nhà của Bùi tổng cùng Bùi phu nhân sao?"

"Tiểu Bùi tổng cũng ở trang viên Thi Dịch." Hai vị bảo tiêu nói xong, một người nâng dậy một người đi ra ngoài.

Hai cô gái có chút do dự: "Chúng ta muốn cùng qua đi sao? Nếu lỡ Bùi tổng cùng Bùi phu nhân tức giận thì làm sao bây giờ?"

"Nhưng mà không cùng qua đó, nếu lỡ Hỗ tổng tức giận thì làm sao bây giờ?"

"Vậy vẫn lại là cùng đi đi."

Hai cô gái kia đấu tranh tư tưởng một phen, vẫn lại là đi theo.

Nếu Bùi Tĩnh biết mọi chuyện kết quả sẽ biến thành cái dạng này, cậu thề cậu đời này đều sẽ không bước vào Ám Nhữ, càng sẽ không theo vị anh trai hời hợt này cùng nhau uống rượu.

Nửa đêm cậu tỉnh qua một lần, nhìn đến chị dâu cậu dùng khăn lông ướt thay cậu lau mặt, cậu nhớ rõ chị dâu hướng cậu nở nụ cười một phen. Sau đó cậu lại mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Sáng ngày hôm sau, say rượu để cho cậu đau đầu. Cậu mơ mơ màng màng đứng lên, tay ở trên giường sờ soạng một phen, muốn tìm điện thoại, đột nhiên đụng đến một - - người?

Bùi Tĩnh tâm đột nhiên liền nhảy một phen, có dự cảm không tốt lắm. Gần như là trong nháy mắt, trong đầu có chút đoạn ký ức mơ hồ hiện lên.

Cậu tối hôm qua giống như bị người dìu trở về thời điểm, mơ hồ nhìn đến có hai người phụ nữ trang điểm lòe loẹt theo cùng - -

Bùi Tĩnh lập tức xốc lên chăn, xem đến trên giường mình quả nhiên nằm một người.

Nhưng mà người này - - thân hình có phải rất cao lớn hay không, có cô gái nào trưởng thành lại vạm vỡ được như thế?

Một phút đồng hồ sau, trong phòng ngủ Bùi Tĩnh truyền đến một trận thét chói tai.

Giọng đàn ông thô ráp gào thét, làm kinh tỉnh trang viên đang ngủ say.

"Em làm gì, đá chết lão tử rồi!"

Hỗ Quân Nhạc ngơ ngác ngồi dưới đất, cúi đầu vừa thấy phát hiện chính mình trần như nhộng, nhất thời ngượng ngùng - lại vừa - tức giận: "Em lột quần áo của lão tử làm gì!"

"Anh làm sao có thể ở trên giường tôi?" Bùi Tĩnh đen mặt trừng mắt nhìn anh ta.

Cậu vừa rồi tỉnh lại phát hiện chẳng những Hỗ Quân Nhạc không mặc quần áo, liền ngay cả chính cậu cũng không mặc quần áo, mà nhìn một phen bốn phía, phát hiện đây là phòng ngủ của cậu ở trang viên Thi Dịch.

Chuyện này đã nói lên bọn họ là bị hai người phụ nữ kia mang về tới. Mà không cần nghĩ đều biết toàn bộ chuyện này đều là do người nào an bài, cậu -hiện tại hận không thể bóp chết Hỗ Quân Nhạc.

"Anh làm sao có thể biết?" Hỗ Quân Nhạc đem chăn kéo xuống một chút, bao lấy nửa người dưới của chính mình, quay đầu nhìn xem bốn phía, nhíu mày hỏi, "Nơi này là chỗ nào? Anh với em không xảy ra cái gì đi?"

Bùi Tĩnh lạnh lùng nhìn anh ta, từ trong kẽ răng phun ra mấy chữ: "Nơi này là trang viên Thi Dịch."

Hỗ Quân Nhạc nghe xong, ánh mắt nhất thời phát sáng lên: "Trang viên Thi Dịch? Hờ hờ hờ, anh rốt cục vào được rồi!" Cười được một nửa, anh ta đột nhiên phản ứng kịp, mặt một phen liền trắng, "Em nói cái gì? Trong chỗ nào? Trang viên Thi Dịch? Trời ạ anh tại sao lại tới nơi này?"

"Xong rồi xong rồi xong rồi, anh có thể bị Bùi Dịch giết hay không?"

"Ô mẹ ơi, chúng ta tối hôm qua không làm cái gì đi?" Hỗ Quân Nhạc mạnh gõ đầu, đã hoàn toàn nghĩ không ra chuyện đã xảy ra sau khi bọn họ uống say.

Bùi Tĩnh thấy anh ta hoàn toàn không nhớ rõ, có lòng tốt nhắc nhở: "Tối hôm qua anh để cho hai người phụ nữ đem chúng ta đưa trở về, hẳn là anh trai tôi đem hai người chúng ta sắp xếp cùng ở chung trong một cái phòng, nằm trên một cái giường. Dựa theo hiểu biết của tôi đối với anh ấy, cũng hẳn là anh ấy cho người ta đem quần áo của chúng ta lột ra hết, phỏng chừng lại vẫn chụp được không ít ảnh hot."

"Em đừng nói nữa."

Hỗ Quân Nhạc mặt xám như tro tàn, muốn chết tâm đều có: "Người nào con mẹ nó không có việc gì tìm việc đem chúng ta đưa đến chỗ này? Lão tử muốn giết hắn!"

"Chẳng lẽ không phải do chính anh an bài?" Bùi Tĩnh đã mặt không chút thay đổi, đã sớm đem kẻ ngu ngốc này nhìn thấu thấu rồi.

Tên đần độn này mỗi lần gây sự thời điểm không đem chính mình gài bẫy vào đó, anh ta liền giống như sẽ có lỗi với dòng họ nhà anh ta một dạng.

"Em nói là anh an bài? Anh làm sao có thể sẽ làm chuyện ngu ngốc như vậy..."

Hỗ Quân Nhạc nói không được nữa, anh ta đã nhớ tới, giống như quả thật là chính anh ta an bài bảo an muốn đem Bùi Tĩnh đưa về tới.

Anh ta khóc không ra nước mắt nhìn Bùi Tĩnh: "Anh là để cho bảo an đưa em trở về thôi. Bọn họ đem anh cùng mang về thì anh biết làm sao?"

"Tôi như thế nào lại nhớ rõ là hai người phụ nữ kia đưa chúng ta trở về?" Bùi Tĩnh nghiến răng nghiến lợi hỏi han.

"Phụ nữ?" Hỗ Quân Nhạc ngây người hai giây, sau đó mặt rầm rầm liền tái rồi, "Con bà nó, đó là anh để cho bọn họ đến cùng em nói chuyện phiếm, bọn họ cùng đến đây làm gì?"

"Xong rồi xong rồi, anh muốn khẩn trương chạy, anh nhất định sẽ bị anh trai cùng chị dâu em đánh chết."

Hỗ Quân Nhạc quay đầu tìm quần áo, sau đó khẽ trừng mắt: "Quần áo của anh đâu?"

Bùi Tĩnh mặt không chút thay đổi nhìn anh ta: "Lấy hiểu biết của tôi đối với anh trai mình, hiện tại chắc là trong cái phòng này không có một bộ quần áo nào đâu, anh chết tâm đi."

"Chúng ta đây làm sao bây giờ?" Hỗ Quân Nhạc chỉ chỉ chính mình một phen, lại chỉ chỉ Bùi Tĩnh một phen, "Cứ như vậy để trần? Ra ngoài?"

"Là anh để trần, đừng đem tôi kéo chung vào."

Bùi Tĩnh đột nhiên dùng lực đem chăn giật mạnh qua, bao lấy chính mình, xoay người hướng tới phòng tắm đi đến.

Quả nhiên, trong phòng tắm đến một cái khăn mặt cũng không để lại cho bọn họ. Bùi Tĩnh nghĩ, phỏng chừng một giường chăn này cũng là chị dâu cậu kiên trì để lại cho bọn họ, bằng không lấy tính tình của ông anh trai nhà cậu, chắc chắn là đến một sợi lông chim đều sẽ không để lại cho bọn họ.

Hỗ Quân Nhạc ở bên ngoài đều nhanh khóc, hai tay không biết nên che đậy chỗ nào, tội nghiệp nhìn phòng tắm hô: "Chúng ta làm sao bây giờ? Di động của anh cũng không thấy rồi. Anh nói em đó, không có việc gì tới tìm anh uống gì rượu làm chi? Hiện tại tốt rồi, anh sắp bị em hại chết rồi."

"Tôi mới đúng là bị anh hại chết rồi!" Trong phòng tắm truyền đến giọng Bùi Tĩnh đầy phẫn nộ.

Hơn nửa đêm uống rượu say không nói, còn bị hai người phụ nữ trang điểm lòe loẹt đỡ trở về, trời biết chị dâu cậu bị dọa thành bộ dáng gì nữa.

Chị dâu cậu bị dọa đến, anh trai cậu khẳng định sẽ tức giận. Mà còn lại là đem Hỗ Quân Nhạc cái tên chuyên gây sự quỷ cho mang về đây, không cần nghĩ đều biết anh trai cậu sẽ nói cái gì trong đầu: Các người chết chắc rồi!

Bùi Tĩnh hít sâu một hơi, đi đến bên cạnh cửa sổ phòng tắm, mở chốt cửa sổ, đưa tay ở trên cửa sổ gõ hai lần.

Không bao lâu, cửa sổ phía dưới truyền tới giọng một người thật cẩn thận: "Chú trẻ, các người sao lại đậy trễ như thế nha? Có phải tối hôm qua quá mệt mỏi rồi hay không? Con đã người pha cho các người một bình trà tỉnh rượu, muốn hay không? Hoặc là cần thuốc mỡ gì gì đó? Cha con nói các người khả năng sẽ cần thuốc mỡ, con cho đem theo đến đây rất nhiều cho các người nè."

Bùi Tĩnh mặt nhất thời đen như mực than.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chú À Đừng Nên Thế

Avatar
Lan Nguyen16:07 03/07/2019
Hay nhưng có mấy dịch đọc ko hiểu
Avatar
Phan Linh20:05 09/05/2019
Truyện hay mà

BÌNH LUẬN FACEBOOK