Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Thành phố XX, 7h30 sáng,

Khách sạn February

- Đến rồi thưa cô..._ Một tài xế taxi mở cửa ra, định chào tôi nhưng lại không thể phát âm nổi

- Nguyen_ Tôi nhắc- nhưng hãy gọi là Carol

Tài xế taxi mỉm cười với tôi

- Phải rồi cô Carol!

Tôi khoác balo lên vai, nhìn vào khách sạn mà tôi đã đặt, trông thật cũ kỹ với có khoảng 30 tầng và cả có tầng biệt thự trên thật phù hợp với tính cách tò mò của tôi.

Tôi bước vào một cách hăng hái nhưng không kém phần lễ phép. Tôi khá bất ngờ khi bước vào đây vì không có ai ở trong đây. Quái lạ, đây là khách sạn, sao lại không có khách thế này. Cách bày bố phòng chờ như là của thế kỷ XX vậy, cổ quái vô cùng. Tôi bước tới quầy tiếp tân, nhưng lại không có ai, tôi nhấn chuông một cách vui thú.

" Reng reng"

Hai tiếng chuông vang lên giòn giã, rồi từ quầy phía sau quầy tiếp tân mở cửa ra, có một người phụ nữ đã lớn tuổi bước ra

- Đừng nhấn nữa, tôi nghe rồi!_ Bà ta nói

Tôi quan sát bà ấy, bà ấy có mái tóc trắng bạc, mập và lùn nhưng lại tỏa ra sức ấm áp và trải qua nhiều đau khổ.

- Cháu chào bà, cháu đến đây để nhận phòng ạ!_ Tôi lễ phép chào ra dáng của người Châu Á

Bà ta nhìn như muốn đâm xuyên tôi, cả người tôi lạnh gáy

- Tên?

- Carolyn Nguyen

- Carolyn Nguyen, à cô đã đặt phòng cách đây 2 tuần. Theo tôi, tôi sẽ dẫn cô lên phòng.

Tôi khá bất ngờ, bà ấy biết đọc họ tôi một cách rành mạch, woa! Ngưỡng mộ quá! Tôi cùng bà ấy bước lên chiếc thang máy. Tôi khều khều bà ấy

- Dạ thưa, sao bà lại đọc được rõ tên cháu thế?

Bà ta quay sang nhìn tôi và rướn mày lên, cười bỡn cợt

- Sao cô nghĩ là tôi không biết, cô nghĩ là bà già này lẫn rồi hả?

Tôi lắc đầu chối

- Không có ạ, tại vì họ cháu rất khó đọc nên bà đọc được rõ.

- Được rồi cô Nguyễn, tôi là một người tiếp tân và việc của tôi là phải biết tên của khách

Bà ta nói xong, chiếc thang máy kêu "ting"

Tôi cùng bà bước ra, hành lang thật u tối, chỉ có ánh sáng duy nhất từ những chiếc đèn ở đây thậm chí không có cái cửa sổ. Đi qua một vài phòng tôi nghe tiếng của hai người đang... Tôi thì đang đỏ mặt, bà ấy thì không quan tâm vì biết việc này xảy ra nhiều.

- Dạ! Xin lỗi, cháu chưa biết mật khẩu wifi!_ Tôi nói

Bà ta không nhìn tôi, nói:

- Ở đây không có wifi hay sóng điện thoại, cô có thể dùng điện thoại ở trong phòng, gọi nội thành thì miễn phí, ngoài ra tất cả đều tính tiền.

Bà ta nói xong thì liền mở một cánh cửa phòng số 402, tôi liền bước vào. Căn phòng tối thui và không có cửa sổ, trông thật thiếu không khí. Bà ta ném chiếc khóa lên giường và nói

- Cô làm mất chìa khóa thì cô phải đền 500$, à nhân tiện, cô cần gì, gọi tôi, tôi là Melissa và chỗ để đá ở hành lang quẹo trái.

Đoạn, bà ta đóng sầm cửa lại, okay, khởi đầu tốt đẹp . Tôi cởi chiếc balo xuống, nằm lên giường. Sao tôi có cảm giác bị cầm tù thế này?

Tôi tò mò cầm lấy khay đá ra khỏi phòng, đi theo lời bà Melissa đã chỉ, tôi nuốt nước bọt. Sao tôi có cảm giác lạnh gáy nhỉ?

Tôi đã thấy khay

tôi múc đá bỏ vào khay

" Rột...rột" Tiếng đá rơi vào khay

Đột nhiên, có một thứ gì đó chạm vào mái tóc tôi một cách nhẹ nhàng, tôi lạnh ngắt quay người lại. Thật là lạ! Tôi thấy có cảm giác ớn lạnh nào đó.

Tôi đóng nắp thùng đá, cố kéo mình ra khỏi sự sợ hãi, đi về tìm phòng của mình.

Tim tôi tự nhiên đập một cách bất an, tôi hít thở vào một hơi, rồi tôi bắt gặp một người phụ nữ trung niên mặc đồ hầu phòng, mái tóc đỏ rối mù lên làm tôi liên tưởng đến những mụ phù thủy trong những câu truyện cổ tích. Bà ta đang cố làm khô chiếc chăn dính đầy máu.

Tôi hít một hơi, đi qua người một cách dũng cảm. Bà ta nhìn tôi nở một nụ cười đến đáng sợ. Tôi như banh mắt ra. Nuốt nước bọt bình tĩnh lại, lúc tôi đi qua, bà ta nói chỉ cho mình tôi nghe

- Cẩn thận nhé cô bé!

Tôi quay người 360 độ nhìn về phía bà ta đang cười với tôi một cách man rợ, chân tôi nhũn hẳn ra, tôi chạy một mạch về phòng mình. Đóng "rầm" cửa lại. Tự nhủ: Khách sạn này thật kỳ quái!

Tôi bây giờ đã hoàn hồn và không nghĩ ngợi lung tung nữa, tôi dùng hết dũng khí vì bây giờ tôi rất muốn đi tham quan nên đó làm động lực cho tôi. Tôi đưa cho bà Melissa giữ chìa khóa. Bà ấy như đang theo dõi nhất cử động của tôi vậy,bà Melissa ấy.

Tôi phát hiện chiếc sopha ở phòng chờ có một người phụ nữ gác chân lên bàn rất thong thả, tay cầm điều thuốc hút lên. Đầu tóc xù như kiểu thập niên 80 ấy.

- Khách mới ấy à? Nice body! Nhớ cẩn thận nhé cục cưng!

Bà ta mỉa mai tôi, tay cầm điếu thuốc đưa lên miệng, hút một hơi. Này, tại sao ai cũng kêu tôi cẩn thận hết vậy? Hay là do tôi là người Châu Á nên họ nhắc nhở?

Tôi đột nhiên thấy một người đàn ông, à không là một người đàn bà à không là một người đàn ông. A!! Người nào cũng được, nhưng tôi chắc chắn đó là khuôn mặt đàn bà, còn thân dưới là bộ đầm mà bà ngoại tôi hay mặc khi còn trẻ, trên tay cầm ly rượu lắc qua lắc lại.

- Sao thế Ingrid, đừng làm cho cô bé sợ, cô bé là khách của chúng ta mà!

- Ôi!_ Người đàn bà tên Ingrid tức giận, miệng lại hút thuốc

Mặt tôi ngơ ra chưa hiểu chuyện gì hay là hiểu mà cố giả vờ

Tôi bước ra ngoài cửa, mặc kệ họ, cuối cùng tôi cũng có chút không khí. Tôi mỉm cười với ánh mặt trời. Lúc đó, tôi không biết rằng có một người ở trên cao đang ngắm tôi. Miệng người ấy cong lên đầy thích thú.

Tối,

Tôi cởi hết áo quần ra, còn độc lại bộ nội y, tôi nhìn vào gương một cách chán nản, tôi mở nước ra rửa mặt, khi ngẩng lên thì thấy có một bóng ma màu nâu hét vào mặt tôi. Tôi ré lên một tiếng và lùi bước, người ngã vào tường, co ro lại một chỗ, tay chạm vào thành nên bị xước một đường dài. Tôi đứng dậy và nhìn vào lại trong gương, không có gì. Lúc đó tôi nghĩ hiện tượng lo lắng nên mới xảy ra chứng ảo giác?

Tôi mở nước ra, rửa vết thương trên tay. Cảm giác rát rát ấy ngứa khắp người tôi. Tôi nhanh chóng tắm rửa và chạy ra khỏi phòng.

Cái gì thế này? Có chuyện gì thế này?

Tôi tắt điện và nhanh chóng trùm chăn lại, đầu nghĩ ngợi lung tung một hồi rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

" Két..."

" Cộc... cộc...cộc"

Tiếng bước chân vang lên đâu đây, sau đó, tôi có cảm giác có một bàn tay thô to lớn áp vào má tôi. Cảm giác đó thật ấm áp. Sau đó, bàn tay đó tiếp tục lui xuống bàn tay bị vết thương của tôi, sờ nhẹ nhàng. Tôi cảm thấy nó giống như cho tôi một chút năng lượng tràn đầy sức sống. Tôi bèn ôm lấy bàn tay đó, con mắt từ từ mở ra, khẽ nhìn thấy một bóng người cao lớn màu đen, sau đó nhẹ nhàng nhắm mắt lại mà không nghĩ ngợi gì.

" Tôi đang đợi em..."

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chồng Tôi Là Kẻ Sát Nhân Hàng Loạt (18+)

Avatar
phương thảo nguyễn thị10:07 12/07/2019
nữ chính có harem ghê nhỉ
Avatar
phương thảo nguyễn thị10:07 12/07/2019
hay wa
Avatar
Bánh Bao Chiên HânHân08:07 09/07/2019
Hay quá
Avatar
Phương Mỹ Nhân>_~19:07 06/07/2019
tạm đcj ko q kinh khủng........mk thick!!!!! ( >_~ )
Avatar
Admin15:07 06/07/2019
truyện đã được cập nhật chương mới rồi nhé các tình yêu
Avatar
thắm hồng15:06 10/06/2019
sao tới chương 74 la hết rồi...hống tới đoạn kết ma..nao moi ra chương moi v ad
Avatar
jiriji20:02 28/02/2018
Hóng chap mới quá. Ra chap mới đi ad
Avatar
311:11 11/11/2016
sep khong hop ly
Avatar
mai20:11 01/11/2016
Truyen nay co thay hay ko vay ha
Avatar
mai14:10 30/10/2016
Hay qua a khi nao den he thi ban ra chuong moi nhe

BÌNH LUẬN FACEBOOK