Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“A, không đúng.” Văn Mân bỗng nhớ tới một chuyện, sau đó ngồi bật dậy.

Cô nhớ lúc cô được phán vô tội, cảnh sát đưa ra lí do rằng, thân phận thực sự của bị hại có kết luận mới, người bị hại thực ra không phải là người đã tranh chấp với cô ngày hôm đó. Nói cách khác, ngay từ đầu cảnh sát đã phán đoán sai.

Những bởi vì chuyện lần này, cô mới biết được tên khốn kia bắt cá hai tay. Sau đó cô chạy đi tìm tên khốn đó đối chất, còn chứng kiến hắn với người phụ nữ kia… Thì ra cô ta mất tích lâu như vậy là bởi vì sợ bị người ta tìm được. Lúc này mới chạy lên đây là bởi vì cảnh sát đã bày ra thiên la địa võng đợi sẵn, đã đào được cô ta từ nông thôn ra rồi.

Nhưng mà, tại sao cảnh sát lại phát hiện ra mình đã sai rồi? Lúc trước họ tiêu tốn biết bao nhiêu thời gian điều tra người mà bọn họ cho rằng đã chết, chẳng lẽ chuyện này có quan hệ với hắn sao?

Kiếp trước, lúc luật sư Lỗ tới, cô không hề phối hợp như ngày hôm nay, mà vừa mắng chửi vừa đập đồ, nên đã nhanh chóng ép luật sư Lỗ rời đi. Rõ ràng luật sư Lỗ đến lấy 1 tin tức hữu dụng từ người cô cũng không được mà vì sao sau đó họ lại đoán ra được người phụ nữ phát sinh tranh chấp với cô không phải người đàn bà đã chết kia?

Mà quan trọng hơn, hắn không phải chỉ là một nhà nghiên cứu thôi sao? Không phải hắn lúc nào cũng chỉ làm nghiên cứu ở trong trường đại học sao? Vì sao lời hắn nói, cảnh sát lại tin?

Những nghi vấn không ngừng đặt ra trong lòng Văn Mân, khiến cô không có cách nào giải đáp. Bỗng nhiên, cô nhớ tới một câu mà luật sư Lỗ vừa nói, hắn nói, Tiếu Đồng là được ba mẹ cô nhờ giúp xử lí chuyện này. Vậy nhất định ba mẹ cô biết hắn làm gì, cũng sẽ biết rõ khả năng của hắn. Nếu không vì sao ai lại không tìm, mà chỉ tìm hắn?

Vì thế Văn Mân bắt đầu lục tung mọi thứ tìm điện thoại di động. Nhưng mà cô đã quên mất, lúc cô bước vào trụ sở cảnh sát, tất cả mọi vật trên người cô đều bị tịch thu. Sau đó khi đang thẩm vấn thì cô lại té xỉu, được đưa vào bệnh viện cho nên những đồ vật mang trên người lại càng không có khả năng ở đây.

Lúc này, cô không những không tìm thấy điện thoại di động mà ngay cả một đồng tiền xu để đi ra ngoài gọi điện thoại công cộng cũng không có.

Cô vốn định chạy ra ngoài tìm y tá hỏi mượn điện thoại nhưng nghĩ lại, luật sư Lỗ vừa nói, ba mẹ cô hiện giờ đang ở Ả Rập, khi biết cô xảy ra sự cố đã gấp rút trở về, không biết chừng bây giờ đã ở trên máy bay rồi, cho dù cô có gọi điện thoại thì họ cũng đâu nhận được.

Rơi vào đường cùng, Văn Mân đành bất hạnh nằm lại giường, chỉ hy vọng ba mẹ cô có thể mau chóng trở về. Hiện tại cô rất muốn biết rốt cuộc Tiếu Đồng đã làm cái gì.

Bây giờ ngẫm lại, Văn Mân cảm thấy cuộc đời lúc trước của mình đã có quá nhiều sai lầm. Cho dù là lúc cô kết hôn với hắn cũng không hề yêu hắn, thậm chí ngay cả một chút quan tâm ít ỏi tới chồng mà cô cũng không làm được.

Trong cuộc hôn nhân một năm đó, chỉ có lúc hôn lễ là cô có gặp mặt ba mẹ chồng một lần. Chỉ một lần đó, vậy mà cô còn bày ra thái độ lạnh nhạt, sau này cũng chưa bao giờ đến Mỹ thăm hai người lấy một lần.

Bây giờ nhớ lại, thực ra ba mẹ hắn đối với cô rất tốt, có lẽ là bởi vì quan hệ giữa hai nhà rất thân thiết nên cho dù sau đó cô có làm sai chuyện gì thì ba mẹ hắn cũng không trách cứ cô quá nhiều, họ chỉ hy vọng cô có thể thay đổi thái độ, đối xử tốt với con trai họ. Vậy mà cuối cùng, cô vẫn phụ lại ý tốt của hai người.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chồng À Anh Thật Quái Gở!

Avatar
thaonguyen14:09 22/09/2014
chuyen ko dai thi post nhanh ti nhe
Avatar
thaonguyen14:09 22/09/2014
chuyen ko dai thi post nhanh ti nhe
Avatar
akari13:09 19/09/2014
truyện này không dài lắm, sắp tới đỉnh điểm rồi. Truyện rất hay....
Avatar
thaonguyen15:09 15/09/2014
b?n oi nhanh nhanh c chuong m?i dichuy?n hay qa

BÌNH LUẬN FACEBOOK