Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đồng Thiên Ái tức khí chạy ra khỏi Tần thị xí nghiệp, đột nhiên dừng lại trước cửa, ngẩng đầu nhìn về tầng cao nhất của tòa nhà. Trong đầu hiện lên bộ dạng của tên biến thái khi nãy , trong lòng có chút đắc ý.

Không nhịn được nguyền rủa: tên đại lợn giống! Lần này cố mà chịu đau đi nhé!

Điện thoại di động đúng lúc ấy reo lên tiếng chuông "Leng keng thùng thùng", Đồng Thiên Ái đè xuống trò chuyện , đưa điện thoại di động lên. Phương Tình hét lên như tiếng sói tru, trực tiếp xuyên thủng màng nhĩ của nàng.

"Tiểu Tình,mình sai rồi!"

"..Ôi! ... Giáo sư nói cậu tháng nầy đã dùng lý do 'Nghỉ lễ' này năm lần rồi?"

"Chẳng lã lại nhiều như vậy! Lão già đáng chết này! ..."

Đồng Thiên Ái hiển nhiên đem chuyện vừa xảy ra quên hết không còn một mống, vừa đi vừa tám chuyện rôm rả.

Đưa tay vẫy xe tắc xi, khom lưng ngồi vào bên trong xe, nhanh chóng rời tòa nhà Tần thị .

Chỉ trong chốc lát, Quan Nghị đẩy cửa tiến vào phòng làm việc của tổng giám đốc . Đi tới bên cạnh Tần Tấn Dương , đem những thông tin vừa thu thap được đưa tới trước mặt hắn.

Liếc thấy trên mặt hắn có một vết bầm dài, nhíu mày.

"Mặt của anh sao lại bị như vậy?" Hiển nhiên là biết rõ rồi nhưng còn cố hỏi. Trong lòng cảm thán cô bé vừa rồi, thật là không sợ chết mà !

Tần Tấn Dương đưa tay mơn trớn khuôn mặt vừa bị thẻ vàng cạo, không đếm xỉa đến câu hỏi của hắn. Nhận lấy tài liệu trong tay hắn, cúi đầu nhìn cô bé đang mỉm cười rực rỡ trong tấm ảnh .

Tóc dài đen nhánh rẽ sang hai bên, để tự nhiên, chỉ dùng một chiếc dây cột tóc bạc màu lam thắt nhẹ ở đuôi.

kiểu dáng đơn giản cùng màu với áo trong, khiến cho cả người toát lên sức thanh xuân, hơn nữa thanh thuần. Khuôn mặt ko đánh phấn, lộ ra vẻ nghịch ngợm.

Đôi mắt to linh động , lóe lên tia giảo hoạt.

Đột nhiên nghĩ đến nụ cười mới vừa rồi của nàng , hoàn toàn làm mắt hắn choáng váng.

Tiếng Quan Nghị thâm trầm vang lên, giọng khâm phục .

"Đồng Thiên Ái, nữ, hai mươi hai tuổi, thân cao một mét sáu bốn. Đang học tại đại học nghệ thuật Đài Loan ,là sinh viên năm 3 Mẹ mất bởi tai nạn xe cộ, cha không rõ."

"Từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện ,tròn mười sáu tuổi đã bắt đầu cuộc sống một mình ."

"Luôn sống lạc quan , bạn bè cũng rất nhiều. Nghe nói cả trường đại học, từ năm nhất đến năm cuối, không có một người nào, không một người nào không nhận ra nàng đây."

"Có nhiều bạn, nhưng là nàng không muốn thân thiết với ai. Trừ một người tên là Phương Tình."

"Từ năm nhất trung học , thì nam sinh bắt đầu theo đuổi .Ghi chép huy hoàng nhất , là ở trường đại học, 1 sinh viên năm thứ tư ở buổi lễ tốt nghiệp tỏ tình trước rất nhiều người với nàng đáng tiếc bị nàng cho Game Over !"

"Càng làm cho người ta kinh ngạc chính là,học phí ba năm đại học đều do nàng tự kiếm tiền để chi trả. Hơn nữa nàng còn là một cô bé rất hiếu thuận , nghe nói mỗi tháng đều gửi tiền cho cô nhi viện."

...

Cô nhi viện? Đây là nhược điểm của nàng sao?

Tần Tấn Dương hai tay ở trong túi quần, xoay người nhìn về phía ngoài cửa sổ, khóe miệng vung lên, " trong một tuần , thu mua đất cô nhi viện kia !"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Avatar
Tiểu Huyền Huyền20:07 31/07/2019
không thích cách xưng hô : ta-ngươi
Avatar
Nguyễn Trinh21:10 09/10/2017
Ad có thể cho mình xin phép chuyển ver truyện này được không
Avatar
Nguyễn Nguyệt10:09 29/09/2015
Mỗi lần sang trang mới là lại bị quảng cáo che mất trang, ức chế không chịu được, lướt luôn, chả thèm đọc nữa

BÌNH LUẬN FACEBOOK