Chính Là Tiểu Bạch Kiểm

Chương 87: Sinh nhật Nhan Mộ Sương [H]

Bằng Y Úy Ngã

19/11/2020

Beta: Utano_YuukiNguyên đán, là ngày sinh nhật của Nhan Mộ Sương, Diệp Hiểu Tư biến mất nguyên một ngày.

Gần sáu giờ tối, Nhan Mộ Sương một mình đi tới căn nhà nhỏ ở thành phố Z.

Mấy ngày hôm trước Trần Úc mượn chìa khóa căn hộ của nàng, nói là bằng hữu cần dùng, ngày hôm nay mới nói là Diệp Hiểu Tư mượn đi, còn bảo nàng qua đó tìm Diệp Hiểu Tư.

Mở cửa, cũng không nhìn thấy bóng dáng của Diệp Hiểu Tư, cẩn thận đóng cửa lại không để phát ra âm thanh, Nhan Mộ Sương đi vào trong, sau khi nhìn thấy mấy món ăn ở trên bàn thì ngây ngẩn cả người.

Gà Cung Bảo, cá kho cà tím, sườn xào chua ngọt, thịt kho, salad trộn dưa leo...

Trên bàn bày mấy món ăn, bên cạnh còn để một chai rượu vang đỏ và hai bộ chén đũa.

Trong đầu hiện lên một ý nghĩ, sau đó thì cảm thấy trong mũi có chút chua xót, Nhan Mộ Sương như muốn xác minh suy đoán của mình, liền đi tới phòng bếp, mới vừa đi tới cửa thì thấy bóng người quen thuộc ở bên trong, đang múc canh từ trong nồi đất vào tô.

Đột nhiên cảm giác được ánh mắt có chút mơ hồ, trong cổ họng như có cái gì đó chặn lại không phát ra được âm thanh nào, Nhan Mộ Sương từ phía sau nhìn nét vụng về của Diệp Hiểu Tư đang mang tạp dề, trong lòng từng trận rung động.

Đứa ngốc kia... Không phải là không biết nấu ăn sao?

Tại sao...

Nhớ tới mấy món ăn trên bàn kia, sau đó lại nhớ tới đêm Giáng Sinh một năm trước, trên khóe mắt rốt cuộc cũng chảy xuống một giọt nước mắt.

Sau khi Diệp Hiểu Tư múc canh vào tô xong, muốn bưng tô canh lên, thì lại bị cái tô làm bỏng làm cô phải rút tay về.

"Ti..." Hít vào một hơi lạnh, liền nhanh chóng xoay người đi lấy khăn, thì thấy Nhan Mộ Sương đang đứng ở cửa mỉm cười nhìn mình, trên mặt lại có nước mắt.

"A...." Đầu tiên là ngạc nhiên, sau khi nhìn thấy nước mắt trên mặt nàng thì nhanh chóng đi tới muốn ôm nàng, nhưng lại nghĩ tới tạp dề trên người mình dính đầy khói dầu thì cương cứng tại chỗ không dám ôm, muốn lau nước mắt giúp nàng, nhưng lại nhớ tới trên tay của mình bị dính dầu mỡ, cũng không dám duỗi tới.

Nhan Mộ Sương hít hít mũi, tự mình lau mấy giọt nước mắt kia, không chút do dự ôm lấy Diệp Hiểu Tư đang bối rối vào lòng, hai tay gắt gao ôm eo cô, mặt chôn ở trên vai cô, một câu cũng không nói nên lời.

Tướng công ngốc...

Một lần rồi cứ một lần lẩm bẩm ở trong lòng, cánh tay ôm càng chặt hơn, trong con ngươi không còn quật cường và cường thế như ngày thường nữa, chỉ còn là một cô gái nhỏ cần được yêu thương.

"Ngoan..." Diệp Hiểu Tư ngày thường trì độn, nhưng vào giờ phút này thì cô lại rất kỳ diệu có thể đoán được tâm trạng của Nhan Mộ Sương, lộ ra một nụ cười ấm áp, nhẹ giọng nói ở bên tai Nhan Mộ Sương, "Nương tử đi lại bàn ngồi chờ em có được không, em bưng canh qua nữa là xong rồi."

Lắc đầu một cái, rồi bĩu môi, vẫn duy trì tư thế ôm chặt eo cô, ngày thường là Chủ tịch Hội học sinh đại học Z đối với cái gì cũng dửng dưng không gợn sóng vào lúc này không còn một chút dáng vẻ của nữ cường nhân nữa.

"Nương tử ngoan..." Diệp Hiểu Tư nhẹ giọng dỗ dành nàng, giống như sợ kinh động đến nữ nhân ở trong lòng mình, "Nghe lời, em rất nhanh sẽ làm xong."

Vừa nói xong, nhẹ nhàng tránh khỏi cái ôm của Nhan Mộ Sương, hôn lên mặt nàng một cái rồi chăm chú nhìn nàng.

"Được rồi." Dường như rất không tình nguyện ra khỏi phòng bếp, ngồi bên cạnh bàn ăn, hai tay Nhan Mộ Sương chống cằm, nhìn thức ăn ở trên bàn vẫn còn hơi nóng, ở nơi đáy lòng mềm mại nhất, một lần rồi một lần bị chạm vào, biểu tình ở trên mặt, giống như một cô vợ bé nhỏ đang ngoan ngoãn chờ chồng xuất hiện.

Ở trong phòng bếp, Diệp Hiểu Tư lót một cái khăn ở dưới tô canh rồi mới bưng đi ra phòng bếp, sau khi nhìn thấy bộ dáng của Nhan Mộ Sương thì khóe miệng càng vểnh lên hơn nữa.

Nương tử như vậy, cô cho tới bây giờ còn chưa thấy nha.

Nương tử cường thế, nương tử thích ghen, nương tử bá đạo, nương tử quyến rũ, nương tử ôn nhu... Còn có...

Nương tử đáng yêu giống như cô gái nhỏ, nương tử cần cô bảo hộ.

Thật tốt khi có một ngôi nhà.

Để canh lên bàn, lúc này mới cởi tạp dề ra, Diệp Hiểu Tư mở nắp rượu vang đỏ ở trên bàn ra rồi nở một nụ cười rực rỡ với Nhan Mộ Sương, "Ăn cơm thôi."

"Ừm." Gật đầu một cái, nhìn Diệp Hiểu Tư để chén đũa ở trước mặt mình, rồi gắp đồ ăn bỏ vào trong chén của nàng, lúc này mới bình phục một chút tâm trạng xúc động cứ tưởng như mình đang nằm mơ lại, cúi đầu xuống ăn đồ ăn ở trong chén, rồi ngẩng đầu lên lần nữa, ở trên mặt là nụ cười ngọt ngào, "Rất ngon."

"Ha ha......" Diệp Hiểu Tư lần đầu tiên cảm thấy mình thật sự đã có một ngôi nhà, lại gắp thêm đồ ăn bỏ vào trong chén Nhan Mộ Sương, rồi nói, "Vậy chị ăn nhiều một chút đi."

"Được."

Biết rõ tâm ý của cô, Nhan Mộ Sương vẫn luôn vùi đầu ăn hết thức ăn ở trên bàn, một bộ dáng muốn ăn sạch hết thức ăn.

Cho đến cuối cùng, Diệp Hiểu Tư rốt cuộc cũng ngăn nàng lại, "Nương tử ngốc, chị ăn nữa sẽ bị căng bụng đó."

"Ô..." Cho tới bây giờ người chưa từng có biểu cảm ngây ngốc cư nhiên lại xuất hiện vào lúc này, "Nhưng mà, mấy món này đều là em làm."

"Sau này em vẫn sẽ làm cho chị mà." Diệp Hiểu Tư rút một miếng khăn giấy ra, nhẹ nhàng lau khóe miệng Nhan Mộ Sương, trong con ngươi bỗng nhiên xuất hiện một ngọn lửa, vì vậy cơ tới gần, hôn lên môi Nhan Mộ Sương, đầu lưỡi khẽ liếm môi nàng.

"Tướng công..." Khẽ nỉ non, Nhan Mộ Sương câu lấy cổ Diệp Hiểu Tư đáp lại, dường như muốn đem toàn bộ xúc động khi nãy phóng thích ra ngoài hết.

"Em yêu chị." Sau khi vừa hôn xong, trán Diệp Hiểu Tư chạm nhẹ lên trán Nhan Mộ Sương, thâm tình nhìn nữ nhân có vẻ mặt gần như giống hệt mình, "Em thật sự, rất yêu chị."

"Chị cũng vậy." Cái hôn này rốt cuộc cũng làm cho Nhan Mộ Sương cường thế đã trở lại, sau khi nói ra những lời này, nàng lại tiếp tục một vòng kịch liệt hôn.

Diệp Hiểu Tư cảm thấy cơ thể của mình càng ngày càng nóng, hô hấp có chút dồn dập, có một loại xúc động nào đó đang rục rịch kêu gào ở trong người cô.

Qua một hồi lâu, hai người đã sắp rơi vào mê loạn lúc này mới tách ra, Diệp Hiểu Tư hơi thở gấp đứng lên, nhìn Nhan Mộ Sương, trong ánh mắt có một loại cảm xúc không biết tên vẫn luôn lóe lên.

"Nương tử, em có một món quà muốn tặng chị." Diệp Hiểu Tư nói từng chữ một, rồi sau đó lộ ra một nụ cười, "Bất quá, nương tử phải che mắt lại trước."

"Ha ha, được." Quyến rũ liếc cô một cái, Nhan Mộ Sương nhắm mắt lại, tùy ý Diệp Hiểu Tư che hai mắt mình lại.

Trái tim cô liều mạng đập, Diệp Hiểu Tư nhìn Nhan Mộ Sương đã bị mình lấy cà vạt đã chuẩn bị tốt che hai mắt lại, cố gắng đè nén cảm giác khẩn trương và hưng phấn xuống, dắt tay Nhan Mộ Sương đi tới phòng ngủ.

Không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, nhưng có thể cảm giác được người bên cạnh cẩn thận dắt mình đi, từ đầu đến cuối trên mặt Nhan Mộ Sương vẫn là nụ cười ấm áp, yên tâm tùy ý để cô kéo mình đi.

Vào trong phòng ngủ, Diệp Hiểu Tư thở ra một hơi, rồi cầm chiếc nhẫn đã được đặt trước ở trên đầu giường lên, nâng tay Nhan Mộ Sương lên, cúi người xuống hôn một cái, sau đó đeo chiếc nhẫn kia lên cho nàng.

Cảm nhận được trên ngón áp út truyền tới xúc cảm lạnh giá của kim loại, sau đó là một loại cảm giác bị bao chặt lại, trong lòng Nhan Mộ Sương lay động một cái, lập tức đoán được vật đó là cái gì.

Không kịp lấy vật che hai mắt của mình xuống, liền ôm lấy người ở gần trong gang tấc, vùi ở trong lòng cô, chỉ muốn hưởng thụ thời khắc ấm áp này.

Mà Diệp Hiểu Tư, lại không nghĩ như vậy.

Lặng lẽ kéo Nhan Mộ Sương tới gần tủ đầu giường một chút, rốt cuộc cũng không chịu được loại cảm giác cuộn trào mãnh liệt trong người mình, hung hăng hôn lên môi Nhan Mộ Sương, trái ngược với cái hôn ôn nhu lúc nảy, dùng sức đi vào bên trong cướp đoạt.

"Ô..." Chỉ kịp phát ra một tiếng thì miệng liền bị phong bế lại, sau đó thì cảm nhận được nụ hôn mạnh mẽ, Nhan mộ Sương vẫn còn đắm chìm trong cái ôm ấm áp nên trong lúc nhất thời không có phản ứng kịp, chỉ có thể bị động tiếp nhận nụ hôn bá đạo kia.

Đầu lưỡi càn quét mỗi một góc trong miệng Nhan Mộ Sương, Diệp Hiểu Tư trợn tròn mắt nhìn Nhan Mộ Sương mềm nhũn ở trong lòng mình, trong con ngươi là một mảnh sâu lắng, cánh tay duỗi tới lấy đồ vật để ở một bên, không chút do dự sử dụng nó.

Còn chưa kịp phản ứng thì lại cảm thấy hai tay của mình giống như bị cái gì trói lại, sau khi Nhan Mộ Sương vừa hôn xong, nghi hoặc hỏi, "Tướng công, em... cổ tay của chị? Còn có, mắt chị..."

Trong giọng nói không giấu được nồng đậm dục vọng, cổ họng Diệp Hiểu Tư hơi khô khát, âm thanh khàn khàn nói, "Nương tử yên tâm."

Vừa nói xong, liền ôm người vào trong lòng, hôn lên lông mày, lên mắt, lên mũi, một đường trượt xuống dưới, tránh khỏi môi cô trực tiếp đi xuống cằm, sau đó là cổ.

Ở trên cái chỗ trắng nõn mút một cái, lưu lại một dấu vết màu đỏ, làm cho Nhan Mộ Sương phải phát ra một tiếng rên, ánh mắt của Diệp Hiểu Tư càng lúc càng nồng nhiệt hơn, bàn tay cũng để lên ngực nàng nhẹ nhàng xoa nắn.

"Ô...... Đừng......" Lúc này Nhan Mộ Sương cuối cùng cũng biết được Diệp Hiểu Tư định làm gì, muốn đẩy cái người nào đó đang ở trên người mình có động tác không đàng hoàng, nhưng bởi vì cổ tay của mình bị trói lại, một chút biện pháp cũng không có.

Áp nàng lên trên giường, cầm hai tay bị trói kia câu lên cổ để nàng có thể ôm lấy cổ mình, Diệp Hiểu Tư thở gấp, kéo cổ áo của Nhan Mộ Sương rồi tiếp tục hôn xuống, cho đến khi cổ áo không thể kéo xuống được nữa, mới không kiềm chế được liền vén áo thun lên, cúi đầu nhìn nửa người trên của Nhan Mộ Sương chỉ còn mỗi đồ lót bao bọc hai khối đầy đặn lại.

"Ô... Tướng công, Hiểu Tư..." Kêu Diệp Hiểu Tư, giọng nói của Nhan Mộ Sương lúc này đặc biệt điềm đạm, "Đừng như vậy..."

Nàng không thấy được động tác của Diệp Hiểu Tư, chỉ có thể dựa vào cảm giác của mình, mỗi một nơi trên cơ thể nàng cũng vô cùng mẫn cảm.

"Nương tử, tin tưởng em." Diệp Hiểu Tư nặng nề thở dốc, cúi người xuống hướng vành tai của Nhan Mộ Sương, nhẹ nhàng gặm cắn, bàn tay cũng không chút do dự bao phủ chỗ đầy đặn kia, cho đến khi cô không nhịn được liền tháo luôn miếng vải có chút cản trở kia ra.

"A......"

Diệp Hiểu Tư từng chút liếm cắn điểm hồng đang dựng đứng kia, đầu lưỡi cô trêu chọc trên đỉnh hồng ấy làm cho Nhan Mộ Sương đã mơ mơ màng màng phát ra mấy tiếng kêu nức nở, "A... Đừng... A..."

Cho tới bây giờ nàng chưa từng có cảm giác như vậy, Nhan Mộ Sương dường như đã sắp hỏng mất rồi, muốn cầu xin tha, nhưng đột nhiên bị cắt đứt.

Diệp Hiểu Tư không thể kiềm chế được liền kéo quần dài của Nhan Mộ Sương xuống, bàn tay vẫn luôn xoa nhẹ trên đỉnh hồng bỗng nhiên trượt xuống dưới, sau khi đã đến được địa phương bí ẩn thì không chút do dự ấn vào.

"Hiểu..." Nhan Mộ Sương hít sâu một hơi, cánh tay vòng lên cổ Diệp Hiểu Tư hơi sử dụng sức, Diệp Hiểu Tư vẫn luôn chôn ở trước ngực nàng thay phiên mút hai điểm hồng nhạt ấy, rốt cuộc cũng làm cho Nhan Mộ Sương hoàn toàn khóc nức nở kêu lên, "Tướng công, không được..."

Bàn tay đã để trên miếng vải nhỏ tính kéo xuống kia, nhưng Diệp Hiểu Tư vào lúc này lại do dự.

Dừng tất cả động tác lại, hai tay chống ở hai bên người nàng, yên lặng nhìn, mồ hôi chảy xuống từ hai bên má.

"Lần đầu tiên của phụ nữ rất đau, nhưng mà, nếu em làm cho cơ thể càng thêm nhạy cảm, thì có lẽ sẽ khá hơn được một chút."

Lời nói của Trần Úc vẫn còn vang vọng bên tai cô, dục vọng ở trong người cô vẫn còn đang kêu gào, Diệp Hiểu Tư cau mày, không có một chút động tác nào cả.

Trước mắt là một vùng tối, bên tai không nghe được bất kỳ âm thanh nào, Nhan Mộ Sương có hơi luống cuống, cũng không còn hốt hoảng như trước đó nữa, giống như rất sợ Diệp Hiểu Tư sẽ biến mất, "Hiểu Tư?"

"Em ở đây." Không hề chần chờ mà trả lời, Diệp Hiểu Tư nhìn Nhan Mộ Sương sau khi nghe được giọng nói của mình mới bình tĩnh lại, khẽ cắn môi, rồi đứng dậy, đầu tiên là cởi đồ trói tay Nhan Mộ Sương ra, sau đó thì tháo luôn cà vạt che mắt ra.

Nếu mình làm như vậy, là không tôn trọng nương tử.

Hơi nhắm mắt lại một lát rồi mới mở ra, Nhan Mộ Sương nhìn vẻ mặt nặng nề của cô, cố gắng chống cơ thể mềm nhũn của mình đứng lên ôm lấy cô," Em sao vậy?"

Trên mặt Diệp Hiểu Tư đầy áy náy, duỗi tay ra ôm lấy vòng eo thon thả kia, cằm tựa vào trên vai nàng, "Thật xin lỗi."

Sửng sốt một hồi, sau đó mới hiểu được câu xin lỗi ấy, khẽ thở dài một cái, "Tại sao lại... Bỗng nhiên..."

Bỗng nhiên em lại như vậy.

Vừa nãy trong nháy mắt, nàng thật ra có hơi không tình nguyện bởi vì phương thức như vậy có hơi...

"Học tỷ Úc nói... Lần đầu tiên, rất đau, nếu bịt mắt lại, điểm nhạy cảm, sẽ không đau nhiều. Tay... Sợ chị... rồi tháo cà vạt..."

Nhan Mộ Sương lúc này mới hiểu rõ.

Trần Úc quả nhiên là thù dai mà... Cái này xem như là trả thù chuyện lần trước nàng dạy Khang Quả Duy đi.

"Đứa ngốc ~" Một chút bất mãn bởi vì hành động của Diệp Hiểu Tư cũng đã tản đi, hơi thở dài, Nhan Mộ Sương lẳng lặng dựa vào cô, không nói gì nữa.

"Nếu.... nếu không..." Bỗng nhiên Diệp Hiểu Tư kéo khoảng cách của hai người ra, trên mặt cô đỏ ửng lên, "Nếu không... Nương tử công... công em đi..."

Nghe được lời này, Nhan Mộ Sương hơi kinh ngạc nhìn cô, hơn nửa ngày cũng không nói ra lời.

"Cái này... nếu làm như vậy... thì không đau nữa."

"Tướng công ngốc ~" Khẽ cười, sau đó ôm cổ cô lại, "Chị cũng gọi em là tướng công rồi, tất nhiên là phải cho em."

"Hả?" Diệp Hiểu Tư ngơ ngác nhìn nàng, đang định nói gì đó, lại bị Nhan Mộ Sương kéo cô cùng ngã xuống giường, còn chưa kịp phản ứng thì liền bị hôn lên.

"Chị muốn cho em." Sau khi vừa hôn xong, khẽ nói ở bên tai cô, còn cố ý ngậm vành tai của cô mút vào, sau khi cảm nhận được cơ thể kia hơi run lên, mới cởi áo thun ở trên người ra, sau đó kéo tay cô xuống để xuống lớp vải cuối cùng kia, hai mắt thâm tình nhìn cô.

Trong lòng có một trận lửa nóng, Diệp Hiểu Tư cúi đầu khẽ chạm vào bụng nàng như chuồn chuồn lướt nước, làm cho nàng phải run rẩy một hồi, tay nhẹ nhàng để lên mép quần lót, mang theo thái độ thành kính, tháo đi vật che đậy cuối cùng ra.

Nuốt một ngụm nước miếng, nhìn nữ nhân bởi vì xấu hổ mà nghiêng đầu qua một bên không nhìn mình, tay hơi sử dụng lực tách đôi chân thon dài kia ra, ánh mắt nóng như lửa nhìn chằm chằm địa phương bí ẩn nhất.

Nhan Mộ Sương bỗng nhiên thật sự muốn lấy cái cà vạt kia che hai mắt của mình lại, dường như làm như vậy nàng mới có thể che giấu những thứ xấu hổ kia vậy.

Có hơi run rẩy đưa tay đặt lên chỗ đó, cảm nhận được nơi đó ẩm ướt, mới chầm chậm vỗ về chơi đùa vị trí xấu hổ nhất kia.

"A......" Khẽ rên ra tiếng, Nhan Mộ Sương dứt khoát đưa tay lên che hai mắt của mình lại, không nhìn tới vẻ mặt đỏ bừng nhưng đầy hưng phấn của cô nữa.

Diệp Hiểu Tư ngẩng đầu nhìn nữ nhân lúc này có vẻ nhu nhược nhưng lại vô cùng mê người, trong mắt một mảnh thâm thúy, ngón tay thon dài nhẹ nhàng chơi đùa đóa hoa đang dần nở rộ kia, sau đó từ từ thăm dò vào...

Một lần nữa hôn lên mặt của người đang rơi vào mê loạn kia, sau đó thì chiếm lấy đôi môi của nàng, ngón tay không thành thật từ từ chui vào trung tâm của đóa hoa kia, cho đến khi cảm nhận được tầng phòng vệ cuối cùng đang ngăn cản mình.

"Nương tử..."

Nhẹ giọng kêu Nhan Mộ Sương, Diệp Hiểu Tư có thể nghe được âm thanh của trái tim trong lồng ngực cô đang đập vô cùng nhanh, giọng nói khàn khàn, ngón tay vẫn không nhúc nhích, trưng cầu ý kiến nhìn người vẫn còn lấy tay che mắt kia.

Nghe ra ý tứ dò hỏi trong lời nói của cô, cánh tay để ở trên mắt vẫn không có lấy ra, Nhan Mộ Sương như có như không mà 'ừ' một tiếng, rồi cắn môi không phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa.

Diệp Hiểu Tư hôn lên môi của nàng lần nữa, không cho nàng có cơ hội cắn môi, mặc dù khẩn trương, nhưng vẫn kiên định dùng một chút lực đẩy ngón tay vào đột phá tầng chướng ngại cuối cùng.

Dưới thân đau đớn, nước mắt của Nhan Mộ Sương lập tức tuôn ra, giơ tay lên nắm chặt lưng Diệp Hiểu Tư, "Đau..."

"Ngoan, rất nhanh là ổn thôi." Diệp Hiểu Tư cố nén xúc động muốn thăm dò ngón tay vào hoặc là rút ra, sau khi cảm nhận được ngón tay cô từ từ bị chất lỏng thấm ướt, lúc này mới bắt đầu động đậy.

"A... A..." Đã không còn cảm giác đau đớn như lúc nãy nữa, thay vào đó là một cảm giác kỳ lạ từ từ chiếm giữ thân thể, Nhan Mộ Sương lại bắt đầu kêu lên, cho đến khi... cảm nhận được động tác của ngón tay kia càng lúc càng nhanh và mãnh liệt.

"Ô ô... Chị không muốn... Đừng như vậy nữa... Chịu không nổi... Quá nhanh... Không được... Không... A..." Khóc lóc xin tha, nhưng vẫn không làm cho ngón tay kia thả chậm tốc độ lại, cơ thể Nhan Mộ Sương đột nhiên căng cứng lại, tại địa phương bí ẩn nhất trào ra chất lỏng, đầu óc trống rỗng, trong miệng thì hét lên thật to.

Ngón tay bị địa phương bí ẩn kia đè ép vào, lại xoa nhẹ mấy cái, Diệp Hiểu Tư lúc này mới nặng nề thở dốc, rồi kéo nàng vào trong lòng mình.

"Nương tử, hai chúng ta cả đời này sẽ không bao giờ tách ra."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Chính Là Tiểu Bạch Kiểm

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook