Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Mọi người còn đang trợn mắt há mồm đứng nhìn, trên trời đã giáng một tia chớp, đoàng một cái đánh lên phía trên cái lưới, ánh sáng bạc loá mắt chiếu xuống hình thành một hình bát quái lớn. Giữa hình bát quái, một tia sáng bắn ra, phóng về phía Lãnh Đình Dực.

“Cha .”

Lãnh Loan Loan nãy giờ vẫn quan sát dị tượng, vừa thấy ánh tia sáng bắn về phía Lãnh Đình Dực thì bóng dáng chợt loé, chắn trước mặt Lãnh Đình Dực. Ánh sáng bạc nhất thời bao phủ hai người, phát ra hào quang vạn trượng.

Những người khác theo quán tính đưa tay che mắt, khi thả tay xuống đã không thấy Lãnh Đình Dực và Lãnh Loan Loan đâu.

“Loan Loan…”

“Chủ tử…”

“Đồ đệ…”

“……”

Mọi người điên cuồng gọi nhưng vẫn như cũ không có câu trả lời, chỉ có tiếng vang văng vẳng trong cốc.

“Không cần nói thêm nữa.”

Huyễn Phong nhìn xinh đẹp nam tử, thấy hắn cũng sững sờ nhìn, hiển nhiên cũng không đoán được sẽ có sự việc như vậy phát sinh. Hai người rõ ràng biến mất ngay trước mắt, nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì hắn cũng không tin nổi.

“Huyễn công tử, ngươi có biết Loan Loan đang ở đâu không?”

Nghe thấy lời nói của Lãnh Loan Loan, Hiên Viên Dạ bước nhanh đến trước mặt hắn. Đôi mắt thâm thuý nhìn Huyễn Phong, hai tay giữ lây tay hắn, hỏi.

“Đúng vậy, Huyễn tiểu tử, bảo bối đồ đệcủa ta cùng cha của nàng cha đi đâu rồi?” Tô Viễn Hành ôm Tinh nhi đang nước mắt ngắn nước mắt dài, lo lắng hỏi.

Lãnh Bùi Viễn, Lãnh Địch U cũng mím môi, mắt lạnh nhìn Huyễn Phong, không giấu nổi bất an và lo lắng trong ánh mắt. Lần trước Loan Loan bị người ta bắt đi, bọn họ còn có chút đầu mối. Nhưng hiện tại cha con bọn họ biến mất không rõ nguyên nhân, bọn họ biết tìm ở đây đâu?

Dạ Thần đứng một bên, môi mỏng mím chặt, đôi mắt tím nhìn Huyễn Phong bị Hiên Viên Dạ truy vấn. Hắn không cách nào mở miệng được, bàn tay dưới tay áo nắm chặt, chính mắt nhìn hai người biến mất, hắn phần nào cũng đã đoán ra. Chẳng lẽ bọn họ thực sự trở về nơi đó sao? Tóc đen theo gió tung bay, vài sợi tóc trên trán che khuất đôi mắt hắn. Đáy mắt hơi nhức cùng cảm giác bất an rõ ràng như vậy, nếu bọn họ troẻ về nơi đó, hắn phải làm sao bây giờ? Hắn muốn bảo hộ nàng, nhưng nơi đó hắn không thể đến. Lần đầu tiên, hắn cảm thấy thật sự bất lực.

“Nếu ta đoán không sai, bọn họ hẳn là đã trở về nơi của mình rồi.”

Huyễn Phong ngẩng đầu nhìn bầu trời, màu đen đã tán đi từ bao giờ, sấm sét giống như chưa từng xuất hiện, tươi mát trong xanh. Ánh mặt trời rơi trên mặt đất, vàng óng ánh như phủ lên u cốc một lớp áo vàng.

“Cái gì?”

Hiên Viên Dạ buông tay Huyễn Phong, đôi mắt thâm thuý ảm đạm không ánh sáng, đó chính là sự tuyệt vọng. Loan Loan rõ ràng đồng ý sẽ không quay về? Vì sao bây giờ lại đi mất rồi?

“Loan Loan, Loan Loan…” Đột nhiên hắn ngẩng đầu, lớn tiếng gọi to.

“Nàng ở nơi nào? Đừng trốn nữa, ra đây đi.” Âm thanh bất an và thâm tình vang bên tai, làm người ta thêm phiền loạn.

“Đồ đệ, ngươi mau ra đây đi.” Tô Viễn Hành cũng la lớn theo. Ôi, đồ đệ hắn yêu thương nhất sao lại không thấy tăm hơi đâu? Hắn còn chưa dạy nàng võ công mà, còn chưa nhìn thấy tiểu đồ tôn tương lai nữa.

“Cha, người nghĩ muội muội giống như Huyễn công tử nói, đã trở lại thế giới của nàng rồi sao?” Lãnh Địch U còn có chút không thể tin được, giống như lúc trước nghe Lãnh Loan Loan nói nàng chỉ dùng ké thân thể của muội muội hắn, linh hồn là một người khác. Nữ tử ngạo nghễ, không sợ trời không sợ đất kia của hắn đi rồi? Hắn không tin, nhưng mà cũng không thể không tin.

Đôi mắt Lãnh Bùi Viễn như phủ một tầng sương, làm người ta không đoán ra suy nghĩ. Chỉ có đôi tay nắm chặt thành quyền kia bán đứng tâm tư hắn. Không nghĩ đến sẽ có một ngày này, khi biết được Loan Loan là từ thế giới khác đến, hắn vẫn luôn lo lắng nàng đột nhiên biến mất. Tuy rằng biết rõ nàng không phải là Lãnh Loan Loan chân chính, nhưng mười mấy năm qua tình cảm không phải là ít. Ngẩng đầu, mắt lạnh nhìn Hiên Viên Dạ và tô Viễn hành đang tuyệt vọng, tâm tình cũng trở nên bi thương.

Loan Loan, phụ thân thật sự sẽ không còn được gặp lại con sao? Thật sự mất đi con sao?

“Tế ti đại nhân, ngươi đang nói cái gì? Cái gì mà bọn họ trở về thế giới của mình? Mấy người đó chẳng lẽ không phải người nơi này?”

Xinh đẹp nam tử thu lại một thân tà khí, hắn cảm thấy hứng thú với sự việc quỷ dị đang diễn ra rồi.

“Các ngươi không phải muốn ta đưa các ngươi đi nơi khác sao?” Huyễn Phong nói với nam tử áo đỏ, “Bọn họ chính là người của thế giới khác.”

“Cái gì?”Giáo chủ yêu nghiệt kia không ngờ thì ra sự thật là như vậy. Dù sao khí chất hai người kia cũng không tầm thường.

“Là ngươi đưa bọn họ đi?” Mắt nhìn Huyễn Phong, mang theo thái độ hoài nghi.

“Không phải.” Huyễn Phong lắc đầu.

“Vậy vì sao hai người họ vừa rồi lại đột nhiên biến mất?” Chẳng lẽ do gió thổi bay đi à?

“Có lẽ là do cơ duyên.” Huyễn Phong gật gật đầu, “Bởi vì pháp lực của chúng ta va chạm, do đó vô tình khởi động đường hầm xuyên không.”

“Là do chúng ta?” Xinh đẹp nam tử chỉ vào chính mình, thì ra là do bọn họ.

Dạ Thần nhìn u cốc đẹp như hoạ, trong đầu trống rỗng. Đã không có bóng dáng của Lãnh Loan Loan, đẹp làm ích gì? Nghe được đoạn đối thoại của nam tử xinh đẹp và Huyễn Phong, đôi mắt tím chợt loé, một ý niệm nghĩ ra trong đầu:

“Xin người, đưa ta đến thế giới của nàng.”

Thân ảnh màu trắng nháy một cái đã đứng trước mặt Huyễn Phong, đôi mắt tím nhìn thẳng vào hắn mang theo sự khẩn cầu. Mặc kệ nàng ở đâu, nguyện vọng của hắn chỉ là ở bên cạnh nàng, bảo vệ nàng.

“Ta cũng phải đi.” Hiên Viên Dạ cũng nhìn Huyễn Phong, đôi mắt thâm thuý như đầm sâu kiên định nhìn Huyễn Phong: “Xin Huyễn công tử giúp ta, ta muốn tìm Loan Loan.”

“Hoàng Thượng…”

“Lâu chủ…”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Avatar
Thiendi14:09 11/09/2019
tính ra nữ 9 ngang ngược cuồng vọng như z mà lại ik lấy một con ngựa giống làm chồng he,phải nói khẩu vị nữ 9 mặn quá thích dùng đồ của nhiều nữ nhân khác xài qua.haha
Avatar
Thanh nhàn Trần thị16:05 06/05/2019
Lần đầu đọc truyện mà cảm thấy khó chịu khi nam chính ở bên nữ chinh a !!! Vs lại nam chính ....hơi hơi ko thích hợp với nữ chính cho lắm nha!!!!
Avatar
Lanh Han Minh Nguyet10:05 27/05/2018
hay quá đi à ! đúng là một "tiểu tiên nữ " mà
Avatar
Băng Thiên12:11 29/11/2017
hay hay hay tuyệt vời quá
Avatar
jackys00:01 01/01/2017
truyện cũng được, nữ chính lvl max rồi, liếc cũng đủ chết người, đánh nhau ko nhiều, có điều tên truyện nên để tiểu yêu hậu thôi thì hợp hơn. quyển 1 dc vài chap đầu là buff lên 6 năm, qua quyển 2 lại buff 7 năm. hết tập 1 là hết chín tuổi rồi.
Avatar
Cánh Gà Xào Cay16:11 01/11/2015
Ai you! Tks editor khổ công dịch thuật. Tks bạn đăng truyện bỏ sức 'copy-pass'. Cơ mà truyện quá nhảm! Nữ 9 ngoài việc ra sức thể hiện, tỏ vẻ 'lão nương là người xk, là chúa tể nơi này' thì chả có gì. Kết câu: không có nội hàm! Tên truyện Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu nhưng đọc đến chap 87 rồi vẫn chả xác cmn định đc nam9 là ai. Bời nữ 9 nhập nhằn với n nam thứ. Ai nàng cũng có hứng thú, ai nàng cũng có thể ôm, ai nàng cũng phóng điện tuốt. Nếu này đổi thành thể loại np thì ta chả ý kiến gì cả =))
Avatar
Nguyễn Ngọc Thúy Hiền18:09 19/09/2015
ù á Loan Loan giỏi quá :3 cả tướng quân cũng không làm gì được
Avatar
nguyen thi ngan14:03 03/03/2015
sao khong co tap moi a
Avatar
Van Anh04:01 03/01/2015
cần edit nặng lún =-= mình ko rành ba cái này lắm nếu đc chỉ cho mình cách edit đi mình giúp cho. tuy tiếng trung ko bik nhưng tiếng Anh mình có thể trans
Avatar
DBT19:08 10/08/2014
bởi vì trong tiếng hán Viễn có nghĩa là xa, dùng QT dịch nhiều khi dịch luôn cả tên riêng ra nên thành Lãnh Bùi Xa, nhưng thật tế tên thì phải đọc theo tiếng hán là Lãnh Bùi Viễn. Còn chữ Dạ trong tiếng hán nghĩa là đêm, tương tự như cách giải thích trên. ^^

BÌNH LUẬN FACEBOOK