Chiêu Tuyết

Chương 25

Bạc Mộ Bạch Luân

20/10/2016

CHƯƠNG 25 THIÊN LAO TƯƠNG ĐỐI.

“Tứ nương, ta thực có lỗi với y.” Tần Tố nhắm mắt lại, khẽ nói.

Tứ nương trầm mặc. Không khể không nghe tin đồn khắp thành Trường An, quốc cữu Vương Tông Viêm mê luyến một thiếu nên tên gọi Từ Thanh Thư, muôn vàn dung túng muôn vàn sủng ái, thậm chí còn bởi vì cơ thiếp luyến đồng trong phủ đắc tội hắn mà phân phát toàn bộ.

Ai ngờ, thiếu niên kia cũng chỉ là vì báo thù. Một tờ ngự trạng, toàn thành đều biết.

Vương gia sụp đổ, thiếu niên kia cũng không biết tung tích.

Có người nói, hắn làm việc tốt, nhẫn nhục vì đại nghĩa. Có người nói, hắn là kẻ điên, lại cam nguyện đi làm nam sủng của người. Cũng có người nói, Vương Tông Viêm tình thâm ý trọng như vậy, hắn lại làm việc ấy, xem như vong ân phụ nghĩa….Bất luận thế nào, ánh mắt thế nhân nhìn hắn, cuối cùng vẫn có một phần khinh thường, đám sĩ phu tự cho mình thanh cao cũng càng thêm khinh thường, tựa hồ như vậy mình mới có vẻ cao quý chút ít, buồn cười, thật đáng buồn!

Thế nhân nhìn hắn, rốt cục vẫn là luyến bế xu nịnh, dĩ sắc thị nhân.

Ai lại có thể biết rõ, hắn giao ra bao phần chân tình, bị bao nhiêu dày vò.

“Không sai, ngươi thực có lỗi với y, nhưng ngươi không phụ lòng Tần gia. Sự đời không thể cầu toàn, nếu quá tham lam, chỉ sợ hai bên ngươi đều phải có lỗi. Quyết định, sẽ không thể quay đầu.”

Tần Tố buồn bã cười, chậm rãi nói: “Vô tình, con hát vô nghĩa….Ha ha, ha ha, Tần Tố chính là kẻ vô tình vô nghĩa.”

Tứ nương ôm hắn, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng hắn.

“Đừng nên nghĩ nữa, Tần Tố a Tần Tố, ngươi chính là nghĩ quá nhiều, cầu toàn quá nhiều, mới bị rơi vào kết cục cả thể xác và tinh thần đều mỏi mệt. Ngươi nếu thật sự vô tình vô nghĩa, làm gì lại thống khổ như vậy.”

Suy cho cùng, vẫn là do hắn quá thiện lương. Vương Tông Viêm là gì của hắn, là kẻ thù diệt môn của hắn a, nếu hắn thật sự vô tình vô nghĩa, thì cần gì vài phần chân tình chân nghĩa, báo thù chính là báo thù, cần gì giao ra một lòng.

“Ngươi nhất định phải luôn nhìn về phía trước, Tần Tố a, đừng quên những lời này, vì chính ngươi, hảo hảo mà sống.”

“Muốn đi?” Lý Ký cạn chén rượu, hỏi.

Tần Tố bước vào phòng, nhẹ nhàng gật đầu.

“Gia, không lưu lại một hồi sao?” Mỹ nhân ở bên quyến luyến, một đôi mắt đẹp đong đưa ẩn tình.

Tần Tố cứng người, trong nháy mắt, hắn giống như nhìn thấy chính bản thân mình.

Ngọt ngào, hờn dỗi, ngượng ngùng, vô tội, đau đớn….Hắn đều làm được đến, hắn và những người ở Túy Xuân lâu, vốn không có gì khác biệt.

“Hôm  nay không được, có rảnh lại đến.” Lý Ký điểm nhẹ trán giai nhân, đứng dậy bước đi.

Cười đến ôn nhu, đi đến vô tình.

Nam nhân này, cũng là con hát khéo diễn trò, Tần Tố dưới đáy lòng cười lạnh một tiếng.

“Sao không uống lâu một chút, túy ngọa mỹ nhân tất chẳng lẽ không phải chuyện vui?” Tần Tố dựa cửa mỉm cười, dáng vẻ hờ hững lại mang vài phần thanh tao.

“So về túy ngọa mỹ nhân tất, ta càng thích tỉnh chưởng thiên hạ.” Lý Ký cười, có chút ngạo nghễ, có chút phóng túng, một thân trầm tư. (tỉnh chường thiên hạ: tỉnh táo mà nắm giữ đại quyền thiên hạ >

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Chiêu Tuyết

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook