Chiến Thần Vĩ Đại Nhất

Chương 265

skyhero

08/04/2021

Cửa đẩy ra, Tần Trạm liền cảm thấy không thích hợp.

Trong căn phòng VIP này, thực lực của mỗi người đều là cảnh giới đại tông sư, thậm chí còn có một vị võ tông!

“Nam Vĩnh, tôi đi ra ngoài trước đây.” Nguyễn Ngọc chào hỏi một tiếng, sau đó quay đầu đi ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại.

Dáng người Nam Vĩnh vô cùng cường tráng, chỗ cổ tay ông ta có một khối lồi ra.

Rất rõ ràng, ông ta cố ý luyện cổ tay, cổ tay này đủ để so được với vũ khí của ông ta.

“Cậu là Tần Trạm?” Nam Vĩnh chậm rãi mở miệng, đôi mắt lóe sáng nhìn Tần Trạm.

Tần Trạm không vòng vèo với ông ta, sau khi anh ngồi xuống liền đi thẳng vào vấn đề: “Là ai bảo ông giết tôi?”

Nam Vĩnh híp mắt lại, không khỏi cười nói: “Chẳng trách còn trẻ tuổi đã đạt tới tầng này, tâm tính không đơn giản.”

Tần Trạm không hoảng sợ, anh ngồi đối diện Nam Vĩnh nói: “Thủ đô ra lệnh cho ông đúng không?”

“Tiếp tục nói.” Nam Vĩnh gắp đồ ăn, thản nhiên nói.

“Nhà họ Tô?” Tần Trạm suy đoán. Nam Vĩnh hừ nhẹ nói: “Xem ra cậu đã biết rồi.”

Tần Trạm bĩu môi nói: “Xem ra Tô Vũ sợ hãi, vậy mà dùng thủ đoạn hạ lưu như thế.”

“Cậu quen cậu chủ Tô Vũ?” Nam Vĩnh lập tức nhíu mày.

Lần này đến lượt Tần Trạm giật mình, anh kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ không phải Tô Vũ bảo ông làm? Chẳng lẽ là Tiêu Dĩnh Thiến?”

“Cậu còn biết bà Tiêu Dĩnh Thiến” Vẻ mặt Nam Vĩnh càng lúc càng lạnh lùng.

Tần Trạm gật đầu nghĩ một lát, nhỏ giọng nói: “Không là bọn họ, thì sẽ là ai chứ?”

Lần trước có người sai Đổng Thiện Ngũ tới giết Tần Trạm, nhưng đến bây giờ Tân Trạm vẫn chưa biết rốt cuộc là ai.

Chẳng lẽ lần này người đó lại tìm Nam Vĩnh? Năng lực lớn thật.

“Ăn cơm đi.” Nam Vĩnh xoay cái bàn: “Những món này đều là đặc sản của đảo Nam Châu, cũng cố ý chuẩn bị cho cậu, ăn đi.”

Tân Trạm lắc đầu, nói: “Trong lúc sinh tử tồn vong, sao nuốt trôi cơm được.”

“Tôi và cậu không thù không oán.” Nam Vĩnh chậm rãi nói: “Cho nên cho cậu ăn một bữa cơm no rồi lên đường”

“Không ăn.” Tần Trạm rất cố chấp, anh nhìn về phía Tô Uyên nói: “Tô Uyên, em nếm thử đi, lần này dẫn em ra ngoài không thể thả lỏng một thời gian, em nếm thử đặc sản của đảo Nam Châu đi.”

“Em cũng không ăn.” Tô Uyên cười nói.

Nam Vĩnh hơi thở dài, chậm rãi đứng dậy nói: “Tần Trạm, rất cảm tạ cậu cứu người trên thuyền, theo lẽ thường, tôi nợ cậu một ân tình.”

“Chỉ tiếc tôi cũng có người không thể trêu vào, cho nên tôi chỉ có thể giết cậu.” Vừa dứt lời, Nam Vĩnh vung tay lên, lúc này người bên cạnh ông ta bao vây Tần Trạm.

“Ra tay đi.” Nam Vĩnh thản nhiên nói. Chỉ trong nháy mắt, một người trong đám đại tông sư xông lên!

Tần Trạm không chút hoang mang, thân thể anh chấn động mạnh một cái, khí kình đáng sợ trực tiếp bùng nổ, chỉ trong nháy mắt đã đánh bay mấy vị đại tông sư ra ngoài!

Vô địch cùng cấp, những lời này không có nói suông.

Huống chi thực lực của những đại tông sư này cao thấp không đều, còn lâu mới là đối thủ của Tần Trạm.

“Có chút tài năng đấy.” Trong đôi mắt Nam Vĩnh xuất hiện khen ngợi, sau đó ông ta chậm rãi đứng dậy, thực lực của võ tông bùng nổ ra!

“Nhưng mà rất đáng tiếc, hôm nay cậu tất phải chết ở đây.” Nam Vĩnh giận dữ quát một tiếng sau, nắm đấm của ông ta đánh tới!

Đúng như Tần Trạm suy nghĩ, hai cổ tay của Nam Vĩnh thành binh khí của ông ta!

Quả đấm không phải múa may, mà như chùy sao băng đánh mạnh tới!

Cơ thể Tần Trạm chớp lóe, trốn sang một bên, cổ tay Nam Vĩnh trực tiếp đánh mặt đất ra cái hố to!

“Mức độ cứng rắn của cổ tay này chỉ sợ không kém cơ thể mình!” Tần Trạm chấn động: “Có lẽ cũng khổ sở luyện tập.”

Ngay lúc anh suy đoán, Nam Vĩnh lại lấn người tới, khí kình khủng bố trực tiếp cắt qua vách tường, khiến phòng VIP gần như hóa thành phế tích!

“Bùm!”

Bây giờ Tần Trạm đón đánh chính diện, quả đấm mạnh đánh tới.

Quả đấm của Tần Trạm đánh lên cổ tay của Nam Vĩnh, có thể nói là kim đấu với râu, lấy cứng chọi cứng!

“Keng” một tiếng thật to, Nam Vĩnh chỉ cảm thấy cổ tay mình bị chấn đắc run lên, cánh tay vung sang một bên.

“Quả đấm cứng thật đấy!” Nam Vĩnh kinh ngạc nói.

“Ông cũng không kém.” Tần Trạm khen ngợi.

Nam Vĩnh cười ha ha nói: “Chẳng trách nhà họ Tô muốn giết cậu, nếu cậu không chết, chắc chắn sẽ thành kẻ địch mạnh của nhà họ Tô!”

Sau khi nói xong, hai người lại đánh nhau, khí kình khủng bố đập nát cả căn phòng VIP này.

Bọn họ đánh từ phòng VIP ra ngoài, trong không khí thường phát ra tiếng nổ, vậy mà lúc này khó phân thắng bại!

“Chỉ là đại tông sư nội kình có thể nghênh chiến với võ tông, bội phục!” Nam Vĩnh cảm thán từ tận đáy lòng.

Tần Trạm trầm giọng nói: “Có lẽ Nam Vĩnh còn chưa bày ra bản lĩnh thật sự, nếu không tôi không phải đối thủ của ông.”

“Ha ha ha!” Nam Vĩnh càng đánh càng hưng phấn, từ khi ngồi lên vị trí này, đã nhiều năm rồi ông ta không ra tay!

Gặp phải kình địch lấy thịt đánh nhau, lúc này Nam Vĩnh có chút hiểu nhau không cần nói!

“Dừng tay!”

Đúng lúc này, cậu chủ Vương và đám con nhà giàu thủ đô chạy tới.

“Nam Vĩnh, các ông đang làm gì đấy?” Cậu chủ Vương cau mày nói.

Nam Vĩnh dừng động tác, ông ta nhỏ giọng nói: “Cậu chủ Vương, có người bảo tôi giết cậu ta, tôi không thể không ra tay.”

“Người nào?” Lần này không chỉ cậu chủ Vương mất hứng, tất cả mọi người ở đây đều đứng ra.

Bọn họ nhao nhao chỉ trích Nam Vĩnh, không ngừng chửi rủa.

Không phải là vì bọn họ tốt bụng, càng không phải vì cứu Tần Trạm, mà là sợ Tần Trạm chết, không ai luyện đan cho bọn họ.

“Nam Vĩnh, ông nhanh dừng tay, có nghe thấy không? Tần Trạm còn phải luyện dược cho chúng tôi nữa.” Cậu chủ Vương than thở nói.

“Chuyện này…” Trong lúc này Nam Vĩnh rơi vào hoàn cảnh lưỡng lự.

Cho dù là nhà họ Tô, đối mặt với nhiều gia tộc như thế, có lẽ cũng phải cân nhắc suy nghĩ, huống chỉ là ông ta.

“Ông không cần khó xử.” Cậu chủ Vương xua tay nói: “Người nào bảo ông ra tay? Ông nói cho tôi biết, tôi gọi điện hỏi một chút.”

Nam Vĩnh đi tới trước mặt cậu chủ Vương, nhỏ giọng nói: “Là người của nhà họ Tô.”

Sau đó Nam Vĩnh trần thuật lại chuyện ngày hôm qua cho cậu chủ Vương nghe.

Sau khi cậu chủ Vương nghe xong, lông mày lập tức cau lại.

“Nhà họ Tô? Không phải chứ, với tính cách của Tô Vũ, sao có thể để Tân Trạm vào mắt? Còn làm chuyện hạ lưu như thế?” Cậu chủ Vương than thở nói.

Sau đó anh ta lấy di động ra, gọi cho Tô Vũ.

Một lát sau, đầu bên kia nghe máy.

Giọng Tô Vũ lạnh nhạt hỏi: “Có chuyện gì?”

Cậu chủ Vương cười nhạo nói: “Tô Vũ, xem ra anh thực sự sợ rồi, vậy mà bảo.

Nam Vĩnh ra tay với Tân Trạm? Sao thế, sợ thua mất mặt à?”

Tô Vũ nhướng mày, không kiên nhẫn nói: “Anh nói linh tinh gì thế? Tôi làm chuyện như vậy khi nào?”

“Không phải anh, cũng là người nhà họ Tô các anh sai bảo.” Cậu chủ Vương hừ lạnh nói: “Tôi tận mắt nhìn thấy Tô Vũ ở đầu bên kia điện thoại im lặng một lát, nói: “Anh đưa điện thoại cho Nam Vĩnh.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Chiến Thần Vĩ Đại Nhất

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook