Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chu Vận nhận ra, chỉ cần ở bên cạnh Lý Tuân, tất cả nỗi sợ hãi trong lòng cô đều từ từ tan biến. Sau khi bỏ nhà ra đi được ba ngày, tâm trạng Chu Vận đã bình ổn trở lại. Lý Tuân chính là thuốc an thần cho cô, cô thích ngắm nhìn cậu, thích vuốt ve cậu, thích được cậu ôm... Lúc khó chịu nhất, thậm chí cô muốn khảm thẳng vào người cậu.

Sau khi tỉnh táo lại, Chu Vận lén gọi về nhà, là Chu Quang Ích nghe điện thoại. Ông không hề nổi trận lôi đình, chỉ nghiêm túc nói cho cô biết, mẹ cô rất thất vọng về hành động của cô.

"Bây giờ con đã lớn rồi, rất nhiều chuyện tự có suy nghĩ của mình, ba không muốn độc tài yêu cầu con điều gì. Ba cũng đã nói chuyện với mẹ con, ba có thể cho con chút thời gian, để hai người đều tỉnh táo lại suy nghĩ thật kỹ. Nhưng mà Chu Vận, tuy tính tình mẹ con nóng nảy nhưng con nên biết tất cả những chuyện mẹ làm đều vì tốt cho con. Với lại mẹ con đã làm trong ngành giáo dục bao nhiên năm, đương nhiên khả năng đánh giá học sinh khó mà có sai sót."

Chu Vận im thin thít, Chu Quang Ích thở dài nói: "Con xem đi, đã đến tuổi này rồi mà còn hành động nông nổi. Từ bé đến lớn con luôn ngoan ngoãn vâng lời, đừng để mẹ con đau lòng."

Cả kỳ nghỉ Chu Vận không hề quay về nhà, đêm giao thừa chỉ ru rú trong căn nhà nhỏ với Lý Tuân. Cậu vốn định dẫn cô ra ngoài chơi, nhưng Chu Vận lấy cớ là lười vận động, hai người cứ làm ổ trong phòng, chẳng buồn ngó đến tivi. Lúc mười hai giờ, họ cùng nhoài người bên khung cửa sổ ngắm pháo hoa.

Lúc ấy Lý Tuân lại biểu hiện dịu dàng hơn bao giờ hết, ôm cô từ phía sau, làm nũng trêu đùa. Giọng cậu vang lên bên tai có sức sát thương rất lớn, lại nói chuyện dẻo quẹo, luôn nói mấy câu khiến Chu Vận đỏ mặt tía tai, quân lính tan rã, còn cậu thì mang dáng vẻ toàn thắng.

Đã mấy tuổi rồi mà còn trẻ con vậy nhỉ? Những lúc này cô đều mặc kệ cậu.

Ăn tết xong họ lại quay trở lại với công việc, hằng ngày cứ làm miệt mài, bận bịu một thời gian đã nhanh chóng đến ngày tựu trường.

Kể từ khi sống chung với Lý Tuân, Chu Vận cảm giác mức độ trưởng thành của mình trong mọi phương diện càng ngày càng tăng. Tất cả mọi chuyện đều suy đi nghĩ lại bốn năm lần mới cẩn thận quyết định. Dường như cuộc sống sinh viên đơn giản thuần túy như phần lớn bạn học khác đã cách cô rất xa.

Giáo sư Lâm biết Lý Tuân muốn mở công ty thì nhiệt tình giới thiệu công ty cố vấn khởi nghiệp của người bạn cho cậu. Lý Tuân chẳng có hứng thú gì mấy với việc này, chỉ đáp lời cho có lệ, bản thân cậu không đi, phái Chu Vận và Cao Kiến Hồng đến xem thử.

Tiếp đãi họ là một nhân viên cố vấn chừng ba mươi mấy tuổi, mặc âu phục, vẻ mặt nghiêm túc, đậm chất nhà nghề. Anh ta nghe sơ qua tư tưởng của Chu Vận liền nói thẳng: "Từ bỏ đi."

Chu Vận hỏi: "Tại sao ạ?"

"Bọn em quá trẻ tuổi, không có kinh nghiệm, không nên làm về lĩnh vực chữa bệnh phức tạp thế này. Chưa kể đến khó khăn, dự án này mang tính chất công ích quá lớn, lợi nhuận lại ít, rất có thể còn chưa bước vào quỹ đạo thì công ty đã sụp đổ vì vấn đề tài chính rồi." Ngay sau đó, nhân viên cố vấn lấy ra một loạt tài liệu, đề cử, "Không biết bọn em có hứng thú với thương mại điện tử hay là game hay không? Theo chúng tôi phân tích, hai ngành này sẽ phát triển mạnh trong tương lai gần..."

Chu Vận nghe anh ta giảng giải rất lâu, trong lòng tự nhủ Lý Tuân không đến là đúng. Cô vốn định viện cớ rời đi, nhưng Cao Kiến Hồng lại khá có hứng thú với việc này. Cậu ta trò chuyện rất lâu với nhân viên cố vấn, hai người nói chuyện rất ăn ý, cuối cùng anh cố vấn còn đưa ra danh sách các công ty đầu tư nổi tiếng, cho biết gần đâu họ cũng có ý định đầu tư vào các công ty thương mại điện tử và thiết kế game. Nhóm của Chu Vận học trường danh tiếng, năng lực của bản thân cũng cao, nếu muốn làm về lĩnh vực này thì anh ta rất sẵn lòng giới thiệu giúp.

Chu Vận im lặng ngồi bên cạnh lắng nghe, chờ cuộc nói chuyện rôm rả của hai người họ kết thúc. Cô không vội trở về trường mà đưa Cao Kiến Hồng đến quán cà phê ven đường ngồi một lúc.

Cà phê được mang lên, nhưng chẳng ai buồn động đến. Hai người đều hiểu ý đối phương, Cao Kiến Hồng cũng không lòng vòng, nói thẳng: "Mình thấy anh vừa rồi nói có lý, bản thân mình cũng không phải bất chợt có ý định như thế. Trước đó mình đã suy tính rất lâu, lĩnh vực chữa bệnh quả thật giống như lời anh ta đã nói, khó khăn nhiều, tiền lãi ít. Dù sao chúng ta cũng mở công ty gây dựng sự nghiệp, nhất định phải suy nghĩ đến vấn đề lợi nhuận rồi."

Chu Vận im lặng hồi lâu, mới từ từ cất lời: "Thật ra có đôi khi những quyết định của Lý Tuân rất lý tưởng hóa."

Cao Kiến Hồng nghe cô nói vậy khá bất ngờ: "Cậu cảm thấy vậy à?"

Chu Vận cười: "Phải."

Bởi vì có lẽ năm xưa bị thực tế đè ép quá mức, khiến khi Lý Tuân có năng lực thoát khỏi trói buộc, lựa chọn tương lai liền thiên về suy nghĩ chuyện bản thân thích làm mà ít để ý đến tiền tài. Cái tính bướng bỉnh của cậu đã thấm sâu vào xương cốt rồi.

Chu Vận nhanh chóng sửa sang lại ý nghĩ, gạt chuyện râu ria sang một bên, chỉ tập trung vào câu chuyện với Cao Kiến Hồng.

"Chúng ta khoan hẵng bàn đến giá trị của sự nghiệp bản thân, chỉ nói đến vấn đề lợi nhuận thôi. Lấy ví dụ là năm ngoái, số người phát bệnh ung thư trong cả nước lên đến hơn ba triệu, cậu biết điều này có nghĩa gì không? Nó chứng tỏ mỗi ngày nước ta có hơn tám nghìn người bị ung thư. Riêng nghiên cứu mấy bệnh viện ở tỉnh chúng ta, phát hiện được chỉ có gần xấp xỉ 2% người bệnh được ghi chép lại thông tin chữa bệnh cặn kẽ, số còn lại đều là kết cấu số liệu lộn xộn."

"Cậu có nhìn thấy những thứ tiềm ẩn này không?" Chu Vận nhìn Cao Kiến Hồng không chớp mắt, "Thông tin chữa bệnh sớm muộn gì cũng sẽ được thống nhất và tổng hợp lại, số liệu trước sau gì cũng sẽ có một ngày phải tiêu chuẩn hóa. Giá trị tiềm ẩn ở đây tuyết đối không chỉ là những thứ chúng ta có thể nhìn thấy được ở bề nổi. Trước đó không ai làm không có nghĩa là không đáng làm, cũng giống vậy, người khác làm không được cũng không có nghĩa là chúng ta cũng làm không được."

Cao Kiến Hồng nhíu mày, yên lặng suy nghĩ, Chu Vận lại nói: "Chúng ta không phải tổ chức từ thiện, phương hướng của chúng ta không có vấn đề. Cao Kiến Hồng, điều chúng ta cần không chỉ là làm đến nơi đến chốn mà còn phải nhìn xa trông rộng hơn nữa."

Cao Kiến Hồng vẫn im lìm, cuối cùng Chu Vận nói: "Dự án tổng hợp số liệu chữa bệnh đúng là bước đầu sẽ gặp phải khó khăn, hiệu quả lại chậm, nhưng cậu phải xem là do ai làm nữa. Mình vẫn nói câu kia, con đường của cậu là do cậu quyết định. Nhưng nếu cậu đã lựa chọn theo Lý Tuân, xin cậu nhất định..." Nói đến đây, Chu Vận khẽ ngừng lại, rồi sửa lời, "Không, là cậu phải nhất định tin tưởng anh ấy."

Cao Kiến Hồng ngước mắt nhìn cô trong giây lát, sau đó bỗng bật cười. Không khí căng thẳng nhất thời tan biến, Cao Kiến Hồng như không còn chú ý đến chủ đề kia nữa, tựa vào sô pha, trêu chọc: "Mình nói này Chu Vận..."

"Hả?"

"Cậu tốt với cậu ấy quá đấy."

Chu Vận không nghĩ đến cậu ta sẽ bất chợt nói như vậy, nhất thời lặng thinh.

Cao Kiến Hồng thư giãn nhìn ra ngoài cửa sổ, một lát sau mới thản nhiên nói: "Thôi, cứ vậy đi, dù sao mình cũng đã quen làm việc với hai cậu rồi."

Chu Vận hiểu ý cậu ta, định nói gì nữa nhưng lại cảm thấy không cần thiết. Bưng cốc cà phê lên uống một hớp, rõ ràng vào miệng đắng chát nhưng cô lại cảm nhận được vị ngọt.

Hội Thực tiễn bắt đầu ngừng hoạt động vào năm Ba, vì chuyện này chủ nhiệm khoa nổi giận đùng đùng. Hóa ra ban đầu thủ khoa nào đó định vơ vét chút lợi lộc nên đã thề son sắt trước mặt chủ nhiệm khoa rằng sẽ nhiệt huyết cống hiến cho khoa. Bây giờ đã kiếm chác xong, công tác chuẩn bị tiền kỳ cơ bản hoàn thành, đã thêm xong điểm học phần cho thành viên trong Hội, cậu liền vứt gánh không làm nữa.

Chủ nhiệm khoa tức giận cũng không có cách nào để xử lý Lý Tuân. Một là cậu không để ý thành tích, hai là không cần trường học giới thiệu việc làm, thậm chí là có tốt nghiệp hay không cũng không quan tâm. Đã đi chân trần còn sợ gì giày dép, người ta toàn thân nhẹ tênh, giở thói vô lại không ai làm gì được.

Vào ngày Hội đóng cửa, Lý Tuân, Chu Vận và Cao Kiến Hồng đi ăn một bữa hoành tráng. Trên con đường phía sau trường học có một nhà hàng rất nổi tiếng, đêm nào cũng chật kín người. Sức ăn của Lý Tuân không lớn, nhưng chủ yếu là Chu Vận, cô và Cao Kiến Hồng gọi xiên que đầy bàn dồn sức tiêu diệt, đến khi kết thúc cô cảm giác mình như sắp biến thành cây xiên que luôn vậy.

Lý Tuân nhướng mắt ngồi bên cạnh xem, đến khi họ ăn đến mức gần như nôn ra mới hờ hững cất lời: "Đặt tên đi."

Chu Vận và Cao Kiến Hồng đồng loạt nhìn cậu: "Gì cơ?"

Lý Tuân: "Công ty phải có một cái tên chứ."

Chu Vận và Cao Kiến Hồng nhìn nhau, cuối cùng đã hiểu ra. Chu Vận nhiệt huyết sôi trào, cắm que trong tay vào khe bàn, nói: "Gọi là Xuyến Xuyến đi!"

Lý Tuân khinh bỉ nhìn cô: "Mẹ nó, lại uống nhiều nữa rồi."

Cao Kiến Hồng nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: "Tôi cảm thấy cái tên rất quan trọng, hay là chúng ta tìm người xem quẻ thử?"

"Được thôi." Lý Tuân vẫn giữ vẻ mặt kia, "Cậu đi coi cái tên Xuyến Xuyến là có may mắn không đi."

Cao Kiến Hồng á khẩu.

Chu Vận và Cao Kiến Hồng hăng hái đặt tên, cậu một câu tôi một câu, tên càng lúc càng bay cao. Lý Tuân ngồi bên cạnh xem trò vui, thỉnh thoảng còn bình luận vào. Cuối cùng Cao Kiến Hồng hỏi Lý Tuân: "Cậu có ý kiến gì không?"

Chu Vận biết Lý Tuân lên tiếng sẽ mang tính quyết định, cấp bách ngồi bên cạnh giật giây: "Chúng ta chọn tên nào nghe Tây một chút đi."

Lý Tuân nhìn cô: "Nghe Tây là thế nào?"

Cao Kiến Hồng đề nghị: "Hay là dùng tên tiếng Anh đi, dù sao mục tiêu cũng dài lâu, đúng không..."

Cậu nói xong liền ra hiệu bằng ánh mắt với Chu Vận. Chu Vận ăn ý gật đầu: "Đúng đấy!"

Lý Tuân nhìn hai kẻ uống say này như thể nhìn tên bị bệnh thần kinh, Cao Kiến Hồng không ngừng hỏi cậu, cuối cùng Lý Tuân liếc nhìn Chu Vận, cười khẩy: "Tiếng Anh à... Vậy L&P thế nào?"

"L&P?" Cao Kiến Hồng sửng sốt, "Có nghĩa gì?"

Lý Tuân úp úp mở mở, dưới sự thúc giục của Cao Kiến Hồng hết lần này đến lần khác, cậu mới nhướng mày nói: "Không phải cậu muốn may mắn hay sao?"

"Đúng vậy."

Lý Tuân nhún vai: "Lucky and power, phiên dịch trực tiếp thành Cát Lực, sao hả?"

Cao Kiến Hồng cười khanh khách: "Cái tên này nông cạn quá!"

Lý Tuân nói với vẻ mặt nghiêm trang: "Đại âm hi thanh, đại đạo vô hình (1). Càng mang ít đồ nhẹ nhàng thì lúc qua ải hóa rồng mới càng mạnh mẽ."

(1) Hai câu trong chương 41 Đạo Đức Kinh có ý nghĩa, âm thanh lớn nhất chính là im lặng, đạo lý cao nhất chính là vô hình.



Cao Kiến Hồng vỗ bàn: "Hay!"

Trên đường trở về, Cao Kiến Hồng đi phía trước, Chu Vận lặng lẽ kéo Lý Tuân lại.

"Này."

"Hả?"

"Anh đúng là biết bịa chuyện ấy nhỉ."

"Gì cơ?"

Lý Tuân nhìn cô đầy thắc mắc, tựa như không hiểu cô muốn nói gì. Chu Vận thúc cùi chỏ vào hông cậu: "L&P rốt cuộc là cái của khỉ gì thế?"

"Không phải khi nãy anh đã nói rồi sao?"

"Hứ!" Chu Vận nheo mắt nhìn cậu, nhỏ giọng nói, "Là randp..."

Cô mới vừa cất lời Lý Tuân đã ra vẻ tỉnh ngộ, "Hóa ra em nghĩ theo khía cạnh này à."

Chu Vận nghẹn lời.

Lý Tuân chế giễu không hề nể tình: "Anh nói này công chúa, chúng ta có tự sướng cũng có mức độ thôi đúng không?"

Nói xong cậu bỏ hai tay vào túi, miệng ngậm điếu thuốc, vênh váo đi phía trước. Chu Vận bị cậu trêu chọc đến mức mặt đỏ gay, mượn hơi rượu llàm liều, gào lên một tiếng rồi từ phía sau chạy như bay nhảy lên người cậu. Lý Tuân đã có chuẩn bị từ trước, bị cô đụng phải chỉ khẽ chao đảo, sau đó cứ thế cõng cô đi về phía trước.

Chu Vận đu trên lưng cậu, cảm thấy không khí ở độ cao này rất trong lành liền hít hà hai cái, Lý Tuân chế nhạo: "Em là chó đấy à."

Chu Vận vô cùng phối hợp, ngoạn một cú vào vai cậu.

"Khốn kiếp."

Rốt cuộc xảy ra tình huống bất ngờ, Lý Tuân bị đau mắng ầm lên, quay đầu định trừng trị Chu Vận. Chu Vận nhảy xuống người cậu nhanh như chớp, cố hết sức chạy đi.

Lý Tuân làm sao để cô chuồn đi dễ dàng như thế, liền sải bước đuổi theo cô. Chu Vận quay người lại tung cú đấm, vung tay loạn xạ, Một tay Lý Tuân đã giữ chặt hai cổ tay cô, một tay khác bóp vào eo cô.

Toàn thân Chu Vận bị Lý Tuân khai phá triệt để, tùy tiện ra tay đều là nơi là yếu điểm. Chỉ giây lát Chu Vận đã thua tan tác, đau khổ xin tha.

Lý Tuân giữ chặt cô: "Còn dám nữa không?"

Chu Vận vẫn còn giận, thừa dịp Lý Tuân chưa kịp phòng ngự đã giẫm mạnh vào chân cậu. Đang giữa mùa hè, Lý Tuân chỉ mang đôi dép lê đi ra ngoài, bị giậm một cái đau điếng suýt nữa đã nhảy dựng lên.

Cậu thét lớn: "Chu Vận."

Chu Vận đắc thủ liền tung tăng bỏ chạy. Chân Lý Tuân bị đau, không đuổi theo nhanh được, cậu vứt điếu thuốc xuống đất, giận dữ vô cùng.

***

Gió đêm thổi hiu hiu, hương hoa quế lan tỏa. Đêm nay trời đẹp, cảnh sắc tiêu dao. Thiếu niên tâm cao khí ngạo, mắt nhìn về phía trước, khinh thường cúi đầu ngó nơi góc bẩn thế sự vô thường.

Thật ra trong khoảng thời gian rất dài sau này, Chu Vận đều nghĩ nếu ban đầu họ chịu lui một bước, nhịn một chút, mài mòn góc cạnh đi một ít, có phải tất cả sẽ không giống như bây giờ hay không?

Nhưng trên đời nào có hai chữ nếu như.

Như cơn gió lốc thổi bay lớp bụi trần, họ đã sống ngông cuồng và liều lĩnh như thế trong những năm tháng thanh xuân niên thiếu kia.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chiếc Bật Lửa Và Váy Công Chúa

Avatar
Bạch Cửu Cửu18:05 10/05/2019
hay quá

BÌNH LUẬN FACEBOOK