Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bảy giờ tối Chu Vận và ba mới về đến nhà, đã gặp ngay hai mẹ con dì Giang Lâm vừa xuống xe. Giang Lâm và Chu Quang Ích vừa trò chuyện vừa đi vào trong, Chu Vận và Vương Vũ Hiên đi theo sau.

"Bây giờ trường học mới cho nghỉ à?" Anh ta hỏi cô.

"Ừ."

Cửa vừa mở ra, hơi ấm và mùi thức ăn thơm lừng đã bay đến, mẹ Chu Vận nhiệt tình ra đón họ.

"Trùng hợp quá vậy." Mẹ cô kinh ngạc, "Hai bên gặp nhau ở ngoài cửa à!"

"Phải đấy." Giang Lâm cũng nói, "Thật là trùng hợp."

Dì Giang Lâm và mẹ Chu Vận là bạn thân, hai người vừa gặp mặt đã nói chuyện liên miên. Chu Vận thay dép ở cửa, nghe thấy mẹ nói: "Sao càng ngày càng thấy bà trẻ thế."

Giang Lâm khách sáo: "Trẻ gì mà trẻ, hơn năm mươi tuổi, thành bà già rồi."

"Ai mà tin nổi bà đã hơn năm mươi chứ." Mẹ cô vỗ vai dì Giang Lâm, cười nói, "Con trai bà đúng là giỏi giang, chưa bao giờ để bố mẹ phải lo lắng nên bà càng ngày càng trẻ đấy."

Giang Lâm cũng cười, quay đầu lại nói với Vương Vũ Hiên: "Chào dì Lưu đi, đứng ngây ra đó làm gì?"

Vương Vũ Hiên cười gượng: "Không đứng thì làm gì hả mẹ, mẹ cứ cản đường nên bọn con không vào được đây này."

Giang Lâm khẽ đánh Vương Vũ Hiên: "Thằng ranh này, vừa về nước đã trêu mẹ rồi à!"

Vương Vũ Hiên quay đầu chào mẹ Chu Vận: "Cháu chào dì Lưu."

"Chào cháu, chào cháu, mau vào nhà đi."

Thức ăn đã chuẩn bị xong, họ nhập tiệc ngay. Chu Vận về phòng thay quần áo trước, sau đó đến phòng vệ sinh, lại gặp Vương Vũ Hiên ngay cửa. Hai người đều dừng bước.

Vương Vũ Hiên nhường lối.

"Lady first."

"Cảm ơn."

Chu Vận rửa tay rồi đến phòng ăn, mẹ cô đang trò chuyện rôm rả với dì Giang Lâm, nhìn thấy Chu Vận liền vẫy tay.

"Mau đến đây, trò chuyện với dì Giang con đi nào."

Giang Lâm xua tay: "Nói chuyện với dì chán lắm, cháu nói chuyện với Tiểu Vũ đi. Hai đứa đã bao lâu không gặp rồi nhỉ, dì tính xem..."

Mẹ cô tiếp lời: "Sắp sáu năm rồi, kể từ hồi Tiểu Vũ đi du học đến giờ vẫn chưa gặp lại."

"Ôi đúng vậy đấy, thời gian trôi nhanh quá. Chu Vận đã thành thiếu nữ rồi, mà còn ngoan ngoãn nữa chứ."

"Ngoan gì mà ngoan." Mẹ cười nhìn Chu Vận, "Nó cứ như quả bom nổ chậm ấy."

Chu Vận không biết nói gì. Vương Vũ Hiên đi đến, được mẹ cô sắp cho ngồi cạnh cô. Chu Vận cứ nghĩ mãi về chuyện lúc chiều nên lơ đãng, bưng bát cơm rất lâu nhưng chẳng ăn được bao nhiêu.

"Sao em ăn ít thế? Không đói hay là đang giảm cân?" Vương Vũ Hiên nhỏ giọng hỏi.

"Làm gì có, anh cứ ăn đi."

"Anh đói chết đi được." Vương Vũ Hiên ăn rất nhanh, loáng cái đã hết một bát cơm, "Tài nấu nướng của dì Lưu vẫn ngon như ngày nào."

Mẹ cô ngồi đối diện nghe thế liền nhoẻn môi cười: "Đúng là Tiểu Vũ ngoan nhất, ăn nhiều vào đi cháu, dì nấu nhiều lắm." Bà lại nói với Chu Vận, "Lát nữa con và anh Tiểu Vũ nói chuyện nhiều vào nhé. Anh ấy là sinh viên loại xuất sắc, giành được học bổng toàn phần đấy. Tiểu Vũ, dì nghe mẹ cháu nói sau khi cháu tốt nghiệp có thể được giữ lại trường hả?"

Vương Vũ Hiên ngại ngùng nói: "Mẹ cháu nói mà dì cũng tin à?"

Giang Lâm chỉ vào anh ta, nói với mẹ Chu Vận: "Bà xem thằng nhóc này đi, cái gì cũng giữ kín như bưng chẳng chịu nói." Rồi quay sang con trai mình, "Con sợ gì, ở đây đâu có người ngoài."

"Là người nhà mới phải nói thật, nếu có người ngoài con đã chém gió vun vút rồi."

Mẹ Chu Vận bị Vương Vũ Hiên chọc cười khanh khách. Chu Vận im lặng nhìn họ mỗi người một câu giống như đang chuyền bóng cho nhau vậy. Thật muốn rời khỏi bàn quá đi mất!

Chu Vận liếc sang Vương Vũ Hiên, lòng thầm hỏi chừng nào anh ta mới ăn xong đây?

Dường như Vương Vũ Hiên cảm nhận được những lời thét gào từ tận đáy lòng Chu Vận, sau khi ăn xong bát thứ hai, anh xếp gọn bát đũa của mình, xoa bụng nói: "No quá dì Lưu ạ. Bọn cháu ăn xong rồi, xin phép mọi người ra ngoài trước đây. Cả nhà cứ từ từ trò chuyện ạ."

Mẹ bảo Chu Vận: "Con đưa anh Tiểu Vũ đi dạo đi, hai anh em nói chuyện vui vẻ nhé."

Chu Vận đứng dậy, dẫn Vương Vũ Hiên lên tầng, sau lưng còn vang tiếng trò chuyện của mẹ và dì Giang Lâm: "Tôi cũng có ý định đưa nó đi du học, là chỗ quen biết nên tôi cũng nói thẳng, bây giờ trường trong nước thật sự..."

Lên tầng hai, tiếng người trò chuyện giảm dần.

Chu Vận đẩy cửa phòng ra, Vương Vũ Hiên nói phía sau: "Đây là phòng em à?"

"Ừ."

"Ngăn nắp thật."

"Không ai ở đương nhiên phải ngăn nắp rồi."

Vương Vũ Hiên nói: "Đâu giống. Khách sạn cũng ngăn nắp nhưng lại lạnh tanh, còn ở đây vừa nhìn đã biết được thói quen sinh hoạt của chủ nhân rất tốt rồi."

Chu Vận cười rồi quay đầu nói: "Anh đừng nói chuyện kiểu như lần đầu đến đây vậy."

Vương Vũ Hiên cũng cười: "Thế này không phải là trở về chốn cũ, tìm chút cảm giác mới mẻ sao."

Vương Vũ Hiên lớn hơn Chu Vận năm tuổi, bởi vì hai bà mẹ là chỗ thân thiết nên từ bé họ đã biết nhau. Vương Vũ Hiên thường xuyên bốc phét với Chu Vận nói rằng khi cô còn bé tí đã bị anh ta ôm rồi, có đánh chết Chu Vận cũng không tin. Chỉ tiếc kể từ khi đi học thì cả hai đều chú tâm học hành, không còn qua lại nhiều nữa.

Chu Vận đưa cốc nước cho Vương Vũ Hiên, hai người ngồi trên chiếc sô pha nhỏ tán gẫu.

"Không hỏi anh gì à?" Vương Vũ Hiên nói, "Khi nãy dì đã dặn em thế nào, em quên rồi sao?"

Chu Vận lấy máy tính từ trong túi ra, nói: "Trăng ở nước ngoài có tròn không?"

Vương Vũ Hiên chậc một tiếng: "Miễn cưỡng quá."

Chu Vận mở máy, Vương Vũ Hiên dẩu môi: "Trò chuyện với anh chán lắm sao mà phải lên mạng chơi."

"... Không, em kiểm tra hộp thư thôi."

Thật ra Chu Vận cũng không phải muốn kiểm tra hộp thư, chẳng qua đã tạo thành thói quen, hễ rảnh là mở máy tính lên.

Vì Vương Vũ Hiên ngồi bên cạnh xem, Chu Vận đành phải đăng nhập vào hộp thư cho có lệ, không ngờ là có thư mới thật. Phòng giáo vụ gửi thư thông báo đã có thành tích cuối kỳ.

"Ơ!" Vương Vũ Hiên kích động nói, "Có điểm rồi kìa, mau xem đi."

"..."

Chu Vận lặng thinh nhìn về phía Vương Vũ Hiên.

Vương Vũ Hiên giục cô: "Mau xem đi."

Chu Vận vào web trường, ấn vào phiếu điểm cuối kỳ.

Vương Vũ Hiên còn để ý hơn cả cô, sáp người lại nhanh chóng nhìn bảng điểm một lượt, xuýt xoa: "Em Chu giỏi quá, đúng là không phải dạng vừa đâu, điểm môn nào cũng cao ngất! Nhanh mở bảng xếp hạng xem đi, anh xem thử trường trong nước hiện tại giỏi đến cỡ nào."

Anh ta nói xong hồi lâu vẫn không thấy chuyển trang web khác.

"Em Chu?"

Vương Vũ Hiên quay đầu, đúng lúc thấy Chu Vận đang cười. Dĩ nhiên không phải là cười với anh ta mà là đang cười với phiếu điểm.

Điểm thi môn "Nguyên lý cơ bản chủ nghĩa Mác" được 97 điểm. Thiếu ba điểm nữa thì đạt điểm tuyệt đối, nhưng chẳng sao cả, dù sao thế giới cũng không hoàn mỹ mà.

Trong đầu cô hiện lên vẻ mặt kiêu căng của thủ khoa nào đấy dưới ánh sáng, thế là càng cười tươi hơn. Đến khi hoàn hồn lại đã thấy Vương Vũ Hiên đang kinh ngạc nhìn cô.

Cô hỏi: "Sao vậy?"

Vương Vũ Hiên lắc đầu: "Không có gì."

Anh ta dời mắt, nhìn về phía tủ sách bên cạnh, nhưng rồi nhanh chóng quay đầu lại: "Em Chu."

"Hả?"

"Anh khen em một câu được không?"

"Khen đi."

"Anh sợ em sẽ kiêu ngạo."

"Vậy thì đừng khen."

"Nhưng anh không nhịn được."

"..."

Chu Vận gập máy tính lại. Vương Vũ Hiên chợt nói: "Em đã trở nên xinh đẹp rồi."

Chu Vận khựng lại, rồi nhướng mày ngay lập tức: "Thật không?"

Vương Vũ Hiên nói: "Em xem đi, anh đã nói là sợ em sẽ kiêu ngạo mà."

Chu Vận nhún vai, Vương Vũ Hiên không đùa nữa, hỏi nghiêm túc: "Dì Lưu có ý định cho em ra nước ngoài, bản thân em cảm thấy thế nào?"

"Còn chưa nghĩ đến."

"Đến lúc đó mới nghĩ sẽ không kịp đâu, nếu đã có dự định thì nhất định phải chuẩn bị nhanh đi. Đừng học lệch, nhưng môn chuyên ngành phải xuất sắc, tốt nhất là có thể đăng được bài lên sách báo nào đó. Con đường này anh đã từng đi qua, nếu em cần, anh có thể giúp em."

Chu Vận gãi mặt: "Em không thuộc trường phái lý luận, không thích viết bài."

"Trường phái thực tiễn cũng được, tham gia nhiều cuộc thi lớn, càng nhiều càng tốt." Vương Vũ Hiên nói tiếp, "Anh học tài chính, không biết về ngành công nghệ thông tin của em, nhưng mà có lẽ cũng giống nhau thôi, chờ anh về sẽ giúp em..."

"Ngừng ngừng." Chu Vận nhắc nhở anh ta, "Em còn chưa học xong năm nhất nữa đấy..."

Vương Vũ Hiên nhìn cô rồi cười xòa: "Cũng đúng, em vẫn còn là trẻ con. Có điều phải nhanh chóng tính toán đi thôi, cơ hội chỉ dành cho người có chuẩn bị trước."

Anh có thể ở lại trường làm giảng viên được rồi đấy!

"Sống ở nước ngoài có vất vả lắm không?" Chu Vận cố nói lảng sang chuyện khác.

Vương Vũ Hiên lắc đầu, đăm chiêu nói: "Nếu bản thân xác định rõ mục tiêu theo đuổi sẽ không vất vả."

"Nghĩa là sao?"

Vương Vũ Hiên nói: "Thế giới bên ngoài xa hoa, dễ khiến con người mù quáng. Có rất nhiều người bất chấp vị trí của bản thân, lãng phí thời gian theo đuổi những thứ không thuộc về cuộc sống của mình. Anh xuất ngoại đã sắp sáu năm, từng gặp rất nhiều người như thế."

"Thế nhưng cũng chẳng có cách nào." Anh lại nói, "Đồng hương ở nước ngoài ít, muốn hòa nhập vào xã hội mới thì nhất định phải hòa tan vài điều gì đó. Nhỏ là một vài thói quen, lớn là giá trị quan. Nói thật với em, bây giờ anh cũng đang cố gắng không để bị hòa tan đây này."

Chu Vận hỏi: "Cố gắng điều gì?"

Vương Vũ Hiên nửa đùa nửa thật: "Cố gắng không chêm tiếng Anh khi nói chuyện đấy."

Chu Vận cười.

Chín giờ rưỡi, dì Giang Lâm đến gọi Vương Vũ Hiên.

"Chuẩn bị về thôi con!"

Mẹ và dì Giang Lâm ở dưới tầng hẹn thời gian cho cuộc gặp mặt lần sau là mùng Bảy tết.

"Lâu lắm cháu nó mới về nhà một chuyến, bà phải bồi bổ cho Tiểu Vũ nhiều vào. Nhìn đi, cháu nó đã gầy còm rồi kìa." Mẹ cô đưa họ đến tận cửa, lại nói tiếp, "Tiểu Vũ, cháu đã trao đổi số điện thoại với Chu Vận chưa?"

Vương Vũ Hiên nói: "Đã lưu rồi ạ."

"Sau này nếu con bé có gì không hiểu thì phiền cháu giúp đỡ nhé. Cháu cũng đừng chê phiền."

Vương Vũ Hiên nhoẻn môi nhìn Chu Vận: "Cháu lại thích được làm phiền ạ, em nhớ phiền anh nhiều nhiều nhé em Chu!"

Chu Vận á khẩu.

Tiễn người đi rồi, mẹ mới kéo tay Chu Vận.

"Ôi, đừng để mẹ nghĩ xấu nào, mau vào nhà đi thôi."

Trước khi mẹ tâm sự với cô, Chu Vận đã đi lên tầng lấy máy tính xuống đưa cho mẹ.

"Mẹ, mẹ xem đi."

Chu Vận đạt được bốn điểm tuyệt đối trong kỳ thi cuối kỳ, tổng thành tích đứng thứ hai trong lớp. Mẹ cô vô cùng vui mừng, gọi ba cô đến xem.

"Ông xem thành tích cuối kỳ của con gái này."

Chu Quang Ích nhìn lướt qua, thản nhiên nói: "Cũng được, song vẫn cần phải cố gắng."

Chu Vận vâng dạ.

Mẹ cô đẩy ba cô: "Ông đừng tạo áp lực quá lớn cho con mà."

Phiếu điểm quả thật là bùa thần, có nó áp trận nên cuộc nói chuyện của hai mẹ con rất thuận lợi.

"Con nghỉ ngơi sớm đi, sắp đến tết rồi mà con lại về nhà muộn quá. Sáng mai mẹ đưa con đến trung tâm thương mại mua sắm quần áo cho kịp."

Chu Vận trở về phòng mình, tắm rửa sạch sẽ. Cô cứ trằn trọc mãi trên giường không ngủ được, cuối cùng lấy điện thoại di động ra, gửi tin nhắn cho Lý Tuân. Nội dung rất đơn giản, chỉ một câu: Môn Mác của tôi được 97 điểm.

Giây lát sau, Lý Tuân nhắn lại: Còn cao hơn tôi nữa cơ á?

Chu Vận bật cười. Cô không trả lời mà vùi mặt vào gối, sợ tiếng cười phát ra quá lớn.

Ánh trăng treo đầu cành như đang ngắm cảnh êm đềm của đôi trẻ.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chiếc Bật Lửa Và Váy Công Chúa

Avatar
Bạch Cửu Cửu18:05 10/05/2019
hay quá

BÌNH LUẬN FACEBOOK