Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Trái tim Hứa Noãn như bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn không thốt lên lời. Cô mang nó đến với thế giới này nhưng lại không bảo vệ được nó, thậm chí, không để nó gọi một tiếng “mẹ”.

Lúc Trang Nghị đến thăm Hứa Điệp thì Hứa Noãn đã ngủ thiếp đi vì quá mệt. Trang Nghị nhìn Hứa Noãn, do dự một lúc lâu, khẽ bế cô lên một chiếc giường khác, dỡ chăn đắp lên người cô. Anh ngồi trước giường Tiểu Điệp, lặng lẽ gọt táo cho nó. Chiếc dao gọt hoa quả hơi cùn, không sắc nhọn như mọi khi. Anh cắt táo thành những miếng nhỏ rồi đặt vào đĩa. Những miếng táo ấy giống như trái tim đã bị thái vụn của anh. Giữa đêm, Tiểu Điệp giật mình tỉnh dậy, nắm chặt lấy tay anh và nói:

- Chú ơi, cháu sợ. Anh đặt táo xuống, lấy khăn lau tay, ngồi cạnh giường Tiểu Điệp, xoa cái đầu nhỏ bé của nó. Tóc vướng vào kẽ tay anh, giống như những tâm sự dày đặc đang chất chứa trong lòng anh vậy. Đêm ấy, anh giống như một người cha, khẽ kể chuyện “Nàng tiên cá” cho nó nghe - vốn dĩ anh không giỏi kể chuyện, nhưng những ngày ở bên Tiểu Điệp, nó lại biến thành sở trường của anh.

Tiểu Điệp ngả đầu vào lòng anh, cuối cùng, nó mơ màng ngẩng cái đầu nhỏ xíu nhìn anh, khẽ gọi một tiếng: chú ơi!

Sau đó ngủ thiếp đi. Thực ra, nó muốn hỏi anh:

- Chú ơi, có phải tất cả những ông bố đều kể chuyện cho con mình nghe không?

- Chú ơi, sau này chú có con, chú có kể chuyện cho nó nghe không?

- Chú ơi, cháu gọi chú là bố, được không ạ... nếu chú không vui... thì cháu sẽ không gọi... nữa.

... .... Trời gần sáng, Trang Nghị đi một mình trên đường. Trong không khí các mùi khí thải đan xen nhau, tạo ra một làn sương mờ ảo, che khuất mắt người. Trang Nghị nhớ đến mùi hương hoa hồng trên tóc của Hứa Noãn, nhưng chuyện mà cô ở lại qua đêm với Mạnh Cổ giống như lưỡi dao cứa vào tim anh, hết lần này đến lần khác.

Gần đây Triệu Triệu đến tìm anh, liếc mắt đa tình, ân cần thân mật, giống như một cô gái đang đắm chìm trong tình yêu. Nhưng cô càng nhiệt tình thì anh càng muốn chạy trốn. Đối với anh, đêm hôm ấy chỉ là vô tình. Còn với cô thì đêm hôm ấy là cả cuộc đời. Sao có thể như thế được? Lúc ấy lòng anh đang rối bời, lúc ấy, mọi nỗi tức giận và bức bối không có chỗ phát tiết, cũng có thể vì anh thương xót cô nên mới dùng cách đó để an ủi cô.

Nợ tình thì trả bằng xác thịt, đàn ông cũng như vậy. Không phải Triệu Triệu không cảm nhận được sự lạnh lùng của Trang Nghị. Chỉ có điều, một khi đã rơi vào vòng xoáy của tình yêu thì sẽ không muốn tỉnh táo. Tình yêu giống như uống rượu, phải uống cho mơ màng giống như người say. Cô trêu đùa Trang Nghị:

- Trần Tịch và Mạnh Cẩn Thành sắp đính hôn rồi.

Không phải là anh không nỡ để Hứa Noãn đi quyến rũ Mạnh Cẩn Thành đấy chứ?

Trang Nghị nhíu mày, Triệu Triệu không nói gì. Chỉ có điều, trong mắt cô ta, Hứa Noãn mãi mãi là một cái gai. Khi Trang Nghị đến trước tòa nhà của mình thì vô tình gặp Trần Tịch? Anh ngạc nhiên đến nỗi không nói được lời nào. Trần Tịch nhìn anh, có chút căng thẳng, chớp mắt liên tục. Cuối cùng, cô ta nói:

- Hãy đưa em đi! Bốn tiếng ấy như tiếng sét xé toạc đầu Trang Nghị. Cạm bẫy trốn thương trường? Trần Tịch điên rồi? Thế giới điên rồi? Mình đang nằm mơ?

Sáng sớm gặp ma? Trần Tịch bị Lương Tiểu Sảng nhập hồn?... ... Anh chưa bao giờ nghĩ rằng Trần Tịch sẽ làm những chuyện như thế này, sẽ nói những lời như thế này. Nói cách khác là anh tưởng rằng người con gái tự kỷ như Trần Tịch sẽ không có thế giới quan, thẩm mỹ quan, nhân sinh quan, càng không có thất tình nhục dục.

Trần Tịch ngẩng đầu nhìn anh. Niềm hy vọng trong ánh mắt vỡ dần, vỡ dần. Cô không phải là Lương Tiểu Sảng, có thể bám lấy anh không chịu rời. Cô cũng không phải là Triệu Triệu, có thể hạ thấp mình để chiều theo ý người khác.

Cuối cùng, cô mỉm cười. Cô biết, sự ngạc nhiên và thầm lặng của Trang Nghị là lời từ chối tốt nhất. Anh đã phụ dũng khí cuối cùng của cô.

Chỉ có điều, hai người không quen nhau thì sao có thể gọi là phụ được?

Lúc Trần Tịch quay người bước đi, Trang Nghị hét lên một tiếng thất thanh:

- Cô Trần. - Nhưng anh không hề chạy lên kéo cô lại, thậm chí không hề bước một bước.

Trần Tịch quay đầu, không nói gì, quay người bước đi. Cô không mạnh mẽ đến nỗi có thể đứng ở đây để chờ anh từ chối. Trong mắt cô, hành vi này chẳng khác nào tự chuốc nỗi nhục về mình, đó là điều cô không thể chấp nhận được.

Trang Nghị nhận được điện thoại của Mạnh Cổ trong phòng bệnh của Tiểu Điệp. Lúc ấy, Hứa Noãn đang ôm Tiểu Điệp, con bé đang kêu gào trong đau đớn. Hứa Noãn không kìm được nước mắt.

Bác sĩ nhanh chóng chạy đến. Thuận Tử nói với Mã Lộ:

- Lẽ nào ông chủ giương mắt nhìn Tiểu Điệp chết như vậy sao?

Mã Lộ thở dài:

- Nếu là anh thì anh có đồng ý để người con gái mà mình yêu sinh con cùng thằng đàn ông khác không?

- Nhưng ông chủ không coi Hứa Noãn là người phụ nữ của mình.

Mã Lộ nhếch mép mỉm cười:

- Lẽ nào phải giống như tên ác quỷ Mạnh Cổ, cứ mở miệng ra là nói yêu thì mới được gọi là yêu thực sự sao?

Thuận Tử không nói gì. Trang Nghị không ngờ Mạnh Cổ sẽ gọi điện thoại. Anh cười khẩy và nói:

- Đúng là khách quý.

Mạnh Cổ ở đầu dây bên kia cười rất khoái chí. Anh ta không ngừng lật đi lật lại cái thiếp mời trong tay mình. Đó là thiếp mời đính hôn của Mạnh Cẩn Thành và Trần Tịch sẽ được đưa đến chỗ Trang Nghị. Anh nói:

- Tôi đến đưa thiếp mời cho anh đến dự lễ đính hôn của chú tôi và cô Trần.

- Đúng là khách quý, cái này thì phải do Mạnh Cẩn Thành đưa đến cho tôi chứ, không đến lượt cậu.

- Anh tức giận như thế làm gì? Chẳng qua là tôi có lòng tốt muốn nói với anh rằng, bắt đầu từ hôm nay, anh đừng có ôm ảo tưởng là Hứa Noãn có thể phá hoại được chú út và Trần Tịch nữa. Bởi vì chú ấy sẽ không tranh giành Hứa Noãn với tôi.

Trang Nghị cười, giọng nói có chút cay nghiệt:

- Vậy thì có phải tôi nên chúc mừng hai người đã nối lại tình xưa không?

- Anh biết thế là tốt.

- Cậu quá tự tin về mình rồi đấy.

- Sao? Lẽ nào anh nghĩ một người con gái muốn sinh cho một người đàn ông hai đứa con, vẫn chưa đủ để chứng minh điều gì sao?

Trang Nghị ngây người, rõ ràng là anh không thể ngờ rằng Mạnh Cổ lại có thể nói ra những lời như vậy. Anh nói:

- Cậu có ý gì? - Trang Nghị, anh đừng có khinh thường quyết tâm chữa bệnh cho Tiểu Điệp của Hứa Noãn. Tôi hiểu cô ấy.

- Cậu định nói cho tôi biết là cậu đã biết Tiểu Điệp bị bệnh từ lâu rồi.

Mạnh Cổ không nói gì, dường như ngầm thừa nhận. Biết con gái của mình bị bệnh mà không bao giờ đến thăm không phải là chuyện đáng tự hào. Thực ra, anh ta cũng lo Mạnh Cẩn Thành sẽ biết chuyện. Khoảnh khắc mà Mạnh Cổ im lặng, Trang Nghị chợt hiểu ra rất nhiều chuyện.

Anh mỉm cười lạnh lùng và nói:

- Những chuyện mà cậu biết không hề ít. - Đúng vậy, đừng quên là chú út chưa bao giờ từ bỏ cơ hội tìm Nguyễn Nguyễn. Vì vậy, chúng tôi biết hết tình hình của cô ấy ở chỗ anh. Chỉ có điều, tôi cứ tưởng anh yêu cô ấy, vì vậy mới nuôi cô ấy. Đến tận khi cô ấy xuất hiện trước mặt chú út thì tôi mới biết anh có âm mưu đen tối.

- Chú út của anh thông minh như vậy, chắc chắn cũng biết. Chỉ có điều, cậu lại có thể giương mắt nhìn người đàn ông khác nuôi người con gái mình yêu và đứa con gái của mình. Không biết tôi có nên ca ngợi lòng độ lượng của cậu không?

- Anh muốn kích tôi? Không dễ dàng như thế đâu. - Tôi làm sao có thể kích cậu được? Một người đàn ông đã có dã tâm đâm chết người con gái mình yêu, một người đàn ông có thể giương mắt nhìn con gái mình đau đớn trong bệnh tật mà không hề thăm nom, chỉ coi nó như một quân cờ thì tôi không có đủ tự tin có thể kích được anh ta?

Mạnh Cổ vẫn cười, giọng nói ẩn chứa sự thù hận:

- Anh đừng ảo tưởng có thể kích được tôi. Anh chưa trải qua những ngày tháng gian khổ, anh vĩnh viễn không bao giờ biết được leo lên mệt như thế nào... Không đúng, ai bảo anh không biết chứ. Ban đầu anh cũng bị mất hết gia sản, chẳng phải là đã vắt óc suy nghĩ, giở mọi thủ đoạn để lấy lại sao. Vì vậy anh không muốn bị mất đi, đúng không? Tôi giống anh, đều không muốn mất.

- Cậu hãy nhớ cho rõ, gà thả vườn có bay cao đến đâu thì cũng không thể biến thành phượng hoàng được.

Mạnh Cổ tức giận, anh ta rất để ý đến cái câu “gà thả vườn” ấy. Bởi vì nó động chạm đến lòng tự trọng của anh ta. Anh ta không thể điềm tĩnh, nhẹ nhàng, không mơ danh vọng như Mạnh Cẩn Thành được.

Chỉ có điều, anh ta lại mỉm cười và nói với Trang Nghị:

- Anh đừng có mà quên là, phượng hoàng mất cánh không bằng gà. Trang Nghị, tôi đợi con phượng hoàng như anh hạ cánh, đợi anh không bằng con gà.

Khi nói những lời ấy, Mạnh Cổ rất tự tin. Chỉ cần Trần Tịch và Mạnh Cẩn Thành ở bên nhau thì Trang Thân hay tập đoàn Thượng Khang chắc chắn sẽ đè bẹp tập đoàn Thịnh Thế Hòa Phong. Vì vậy, sáng sớm hôm ấy, Trang Nghị không đáp lại Trần Tịch là một chuyện không thể ngờ tới được.

Trước khi cúp điện thoại, Trang Nghị hỏi Mạnh Cổ:

- Có phải hôm ấy cậu thăm dò được là Hứa Noãn sẽ đến bệnh viện, vì vậy mới có lần không hẹn mà gặp ấy?

Mạnh Cổ cười ha hả, chỉ đáp lại đúng hai chữ:

- Thông minh. Trang Nghị tức giận tắt máy. Đột nhiên anh nhận ra rằng Mạnh Cổ là người khó đối phó hơn cả Mạnh Cẩn Thành và Trang Thân. Anh đi ra ngoài thì thấy Hứa Noãn và bác sĩ đang bàn về chuyện cấy tế bào gốc qua máu cuống rốn. Cô ấy đã đồng ý với phương án này. Quả nhiên Mạnh Cổ đoán không sai.

Cô nói với bác sĩ:

- Dù phải trả giá như thế nào thì cô cũng phải cứu sống Hứa Điệp.

Trang Nghị vốn đang tức sôi máu, nghe thấy vậy càng điên tiết hơn. Anh ta kéo cổ tay Hứa Noãn và nói:

- Vì tỷ lệ hai mươi lăm phần trăm ấy mà cô chịu lên giường với thằng đó?

Hứa Noãn đẩy anh ra, gào khóc:

- Tất cả là tại anh, tại anh. Anh đã khiến bệnh tình của Tiểu Điệp ra nông nỗi này, tại anh.

Trang Nghị tức giận nói:

- Đúng, đều là tại tôi, tại tôi. Tôi không thể để cô leo lên giường Mạnh Cổ dễ dàng như vậy, không thể để cô sinh con cho anh ta. Cô mãn nguyện rồi chứ?

Hứa Noãn gào khóc, cô tuyệt vọng nhìn Trang Nghị:

- Anh có biết là tôi cũng rất đau khổ hay không. Nhưng anh bảo tôi phải làm thế nào? Phải làm thế nào?

Thực ra, cô muốn nói là cô cũng không biết nên làm thế nào. Tuy trái tim của cô đã không còn ở chỗ của Mạnh Cổ. Nhưng ngoài việc cùng anh ta sinh thêm một đứa con nữa thì cô không nghĩ được cách nào khác.

Nhưng Trang Nghị lại hiểu lầm rằng cô đau khổ vì phải lựa chọn giữa Mạnh Cổ và Mạnh Cẩn Thành. Vì thế anh cười khẩy rồi nói:

- Nếu cô thấy khó lựa chọn như vậy thì để tôi giúp cô, Mạnh Cẩn Thành và Mạnh Cổ, chỉ cần một người chết đi thì chẳng phải có thể dễ dàng lựa chọn rồi sao?

Hứa Noãn nhìn Trang Nghị rồi căm phẫn nói:

- Anh là đồ máu lạnh. Trang Nghị gườm gườm nhìn cô. Khoảnh khắc ấy, họ trở thành một đôi trai gái đau khổ nhất thế gian, thích tự giày vò mình.

[52]

Đêm tối, gió rất to. Hứa Noãn đứng cạnh cửa sổ. Lúc Mạnh Cẩn Thành bước tới, cô đang ngây người nhìn ra xa.

Những chiếc lá trên cây đã rụng đi một nửa. Cô đến tìm Mạnh Cổ vì chuyện của Tiểu Điệp. Nhưng cô không biết nên mở miệng thế nào.

Mạnh Cẩn Thành đóng cửa sổ, nhìn cô, cười rồi nói:

- Gió to lắm, cẩn thận kẻo lạnh.

Hứa Noãn ngẩng đầu nhìn anh, xúc động cười.

Anh là người yêu chiều cô nhất trên thế giới này. Vĩnh viễn. Vĩnh viễn là như vậy. Mạnh Cổ mỉm cười bước tới, rõ ràng là anh ta không thích Mạnh Cẩn Thành và Hứa Noãn ở cạnh nhau. Nhưng anh ta lại vô cùng hy vọng mình và Hứa Noãn xuất hiện trước mặt Mạnh Cẩn Thành, bởi vì anh ta muốn “phơi bày” ân ái.

Anh ta nói:

- Hứa Noãn, ngày mai chú út và Trần Tịch đính hôn, chúng ta cùng đi nhé!

Câu nói của anh ta trở nên vô cùng chối tai khi lọt vào tai Mạnh Cẩn Thành.

Anh và Trần Tịch. Mạnh Cẩn Thành thở dài.

Hôm sau, Mạnh Cổ gọi điện cho cô đi dự lễ đính hôn của Mạnh Cẩn Thành và Trần Tịch.

Khi cô đi, Trang Nghị nhìn cô với ánh mắt đầy mỉa mai và nói:

- Sao, đi hẹn hò với người tình cũ à? Hứa Noãn gườm gườm nhìn Trang Nghị, sắc mặt của cô rất nhợt nhạt:

- Anh đừng có màn gậm máu phun người. Trang Nghị vô cùng tức giận, nhiều ngày hôm nay, nỗi tức giận ấy cứ giày vò anh khiến anh không thể chịu được.

Đột nhiên anh ta gầm lên:

- Cô có biết không, anh ta không yêu cô. Anh ta chỉ coi cô là một quân cờ mà thôi.

Hứa Noãn nhìn anh, cười lạnh lùng:

- Trên thế giới này, chỉ có anh mới coi tôi là quân cờ. - Cô không tin lời anh nói.

Trang Nghị nổi giận, anh chỉ vào mặt Hứa Noãn và nói:

- Cô đúng là một người phụ nữ ngu ngốc. Cô có biết là anh ta đã sai người đâm cô không. Anh ta muốn đâm chết cô, ngăn không cho cô phá hoại Mạnh Cẩn Thành và Trần Tịch. Cô có biết không hả?

Hứa Noãn cười khẩy:

- Anh vu cáo anh ấy như vậy, chẳng phải là muốn tôi hận anh ấy, nghi ngờ anh ấy, từ bỏ phương án dùng máu cuống rốn để cứu Tiểu Điệp, yên tâm làm quân cờ của anh, phá hoại chú út và Trần Tịch sao? Tôi nói cho anh biết, anh vĩnh viễn không bao giờ ngăn được tôi cứu Tiểu Điệp, không bao giờ. Đồ vu cáo.

Hứa Noãn lại nói là anh vu cáo anh ta? Nỗi tức giận của Trang Nghị lên tới đỉnh điểm. Khoảnh khắc ấy, anh thấy Hứa Noãn thật ngu ngốc, hay nói đúng hơn là anh thấy mình thật ngu ngốc vì đã tưởng rằng cô ấy sẽ tin lời mình nói.

Trang Nghị kéo Hứa Noãn lại, đè cô xuống ghế sô pha. Anh ta nói:

- Được, để tôi cho cô xem tôi có ngăn được không? Nói xong, anh xé rách quần áo của cô. Hứa Noãn gào khóc, vùng vẫy nhưng không ngăn được Trang Nghị đang trong cơn thịnh nộ.

Khoảnh khắc ấy, anh đã xé nát trái tim cô.... ... Điện thoại của Hứa Noãn không ngừng đổ chuông. Trang Nghị ném nó xuống đất, cho nó vỡ vụn thành trăm mảnh.

Mạnh Cổ cứ tưởng rằng mình đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Chỉ có điều, anh ta không thể ngờ rằng, trong bữa tiệc đính hôn, Mạnh Cẩn Thành lại nói trước mặt mọi người rằng, anh rất cảm ơn sự yêu mến mà nhà họ Trần đã dành cho mình. Nhưng anh vẫn chưa chuẩn bị tâm lý cho chuyện này...

Mọi người bàn tán xôn xao. Trang Thân suýt thì co giật. Sắc mặt của Trần Tử Canh rất khó coi. Chỉ có Trần Tịch là mắt sáng lên. Cô ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mặt. Anh đang mỉm cười. Khoảnh khắc ấy, cô chợt nhận ra rằng anh không phải là một người đàn ông cứng nhắc mà là một người đặc biệt.

Mạnh Cổ ngỡ ngàng nhìn lên, sắc mặt anh ta tái nhợt lại. Anh ta nói:

- Chú út, chú điên rồi! Mạnh Cẩn Thành lạnh lùng nhìn anh ta, coi như sự đáp lời.

Dĩ nhiên, sở dĩ một người vốn rất điềm tĩnh, tỉnh táo như Mạnh Cẩn Thành lại hành động như vậy hoàn toàn là vì anh nhận được một món quà lớn của Trang Nghị - đó chính là băng thu âm cuộc nói chuyện lần trước giữa Mạnh Cổ và Trang Nghị. Từng câu nói của Mạnh Cổ đều lọt vào tai anh, không thiếu một chữ.

Thế mới biết Trang Nghị là ai chứ. Anh ta là cáo chiến đấu trong bầy cáo.

Lúc Mạnh Cẩn Thành rời khỏi hội trường, Mạnh Cổ đuổi theo sau và nói:

- Chú út, chú út, chú không thể bỏ mặc tập đoàn Thượng Khang, sao chú có thể làm vậy được?

Mạnh Cẩn Thành đẩy anh ta ra và nói:

- Vì sao cháu không nghĩ cho Hứa Noãn? Bao nhiêu năm nay, cháu...

Nói đến đấy, Mạnh Cẩn Thành không nói tiếp nữa. Anh biết vì sao Mạnh Cổ lại biến thành người như vậy. Lúc ấy anh chỉ muốn đến bệnh viện thăm Tiểu Điệp, thăm Hứa Noãn đáng thương. Nếu có thể anh sẽ nâng niu cô, trân trọng cô suốt đời.

Mạnh Cổ ngây người nhìn Mạnh Cẩn Thành lên xe, phóng vụt đi. Đột nhiên có một linh cảm không lành hiện lên trong đầu anh. Anh vừa đuổi theo xe của Mạnh Cẩn Thành vừa gọi:

- Chú út! Chú út!

Ngày thứ ba, thông tin Mạnh Cẩn Thành bị tai nạn xe rơi xuống vực thẳm xuất hiện trên các tờ báo lớn.

Dưới vực thẳm, chỉ nhìn thấy chiếc xe XX745 của Mạnh Cẩn Thành, không thấy xác của anh.

Có người nói, có thể xác chết đã bị thú dữ ăn thịt. Cũng có người nói, có thể xác chết đã bị nước sông cuốn đi.

Hứa Noãn cầm tờ báo trên tay mà sững sờ không biết nói gì.

Ba ngày trước, Trang Nghị đã xé nát trái tim và thân thể cô. Anh ta đã cướp hết lòng tự trọng của cô, chỉ còn lại nỗi oán hận mà cô dành cho anh.

Cô trốn trong phòng của Triệu Tiểu Hùng, không muốn gặp ai, cũng không muốn nói gì.

Triệu Tiểu Hùng ngây ngô ngồi bên cạnh cô, ngây người nhìn cô.

Về sau, Triệu Triệu đuổi cô đi. Hứa Noãn lang thang không biết đi về đâu, cô gọi điện cho Mạnh Cổ - cô cho rằng Mạnh Cẩn Thành đính hôn, còn Hứa Điệp có thể ra đi bất cứ lúc nào. Vì vậy cô không cần phải nhẫn nhịn Trang Nghị nữa. Có lẽ trên thế giới này, người duy nhất để cô có thể nương tựa là Mạnh Cổ.

Cô không hề biết rằng, từ sau khi cô bỏ đi, tầng hai bảy của tòa nhà Kim Cung ba ngày ba đêm không tắt đèn.

Hứa Noãn và Mạnh Cổ cùng biết tin Mạnh Cẩn Thành bị tai nạn xe rơi xuống vực.

Bà Mạnh không chịu được nỗi đau quá lớn này nên đã nhắm mắt xuôi tay.

Mạnh Cổ đau đớn nhắm mắt, khuôn mặt anh tái nhợt. Anh thầm nói với mình:

- Chú út sẽ không chết, sẽ không chết. Hứa Noãn không kìm được nước mắt, đột nhiên cô nhớ lại những lời mà Trang Nghị đã từng nói với mình. Anh ta nói: Mạnh Cổ và Mạnh Cẩn Thành, chỉ cần một người chết đi thì chẳng phải sẽ dễ dàng lựa chọn sao?

Cuối cùng anh ta đã làm như vậy. Bao nhiêu năm nay, cô đã chứng kiến sự tàn nhẫn của anh ta, chứng kiến sự độc ác của anh ta, chứng kiến anh ta không từ mọi thủ đoạn để đạt được mục đích của mình.

Nhưng, cô ngây thơ nghĩ rằng, anh ta sẽ giữ lại một chút nhân từ với cô.

Cô thật ngốc. Nước mắt Hứa Noãn tuôn như mưa. Cuối cùng, cô lẩm nhẩm:

- Em biết ai hại chết chú út. - Ai?

- Trang Nghị. Mạnh Cổ kích động giống như nhìn thấy một tia hy vọng. Anh ta nắm lấy tay Hứa Noãn và nói:

- Nếu anh tố cáo anh ta thì em có đồng ý giúp cho linh hồn chú út được siêu thoát không?

Hứa Noãn ngây người không nói gì. Đêm ấy, Hứa Noãn chạy về tòa nhà Kim Cung như một kẻ điên loạn. Cô chạy đến trước mặt Trang Nghị, chửi anh là đồ máu lạnh, chửi anh vô tình. Cô nói:

- Sao anh có thể hại chết Mạnh Cẩn Thành. Tôi vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho anh.

Mặt Trang Nghị tái nhợt lại:

- Cô nói gì? Rõ ràng anh không ngờ rằng Hứa Noãn lại nghi ngờ anh như vậy.

Hứa Noãn gào lên:

- Anh là hung thủ giết người. Trái tim Trang Nghị như bị vỡ thành từng mảnh vụn, bắn tung tóe dưới đất. Anh nhìn Hứa Noãn, lạnh lùng nói:

- Được lắm, đúng đấy, tôi giết anh ta, thế thì sao nào? - Tôi sẽ tố cáo anh, để anh ngồi tù suốt đời, suốt đời. Trang Nghị ngạc nhiên nhìn Hứa Noãn, không dám tin vào tai mình. Anh lẩm nhẩm: “Thì ra Mạnh Cẩn Thành có thể khiến cô hận tôi như vậy?” Cuối cùng, anh độc ác nói:

- Được thôi, vậy thì tôi sẽ lấy cô. Một là để “chúc mừng” cái chết của bà Mạnh và Mạnh Cẩn Thành. Hai là tôi muốn xem vợ mình sẽ đưa chồng vào nhà lao như thế nào.

Hứa Noãn không ngừng run rẩy, cô gào khóc và nói:

- Anh là kẻ điên loạn. Trang Nghị gườm gườm nhìn cô:

- Nếu tôi là kẻ điên thì cũng là do cô ép tôi.

Trong đêm tối, hai người giày vò lẫn nhau, linh hồn vĩnh viễn không được giải thoát.

Mã Lộ nói:

- Anh hoàn toàn có thể giải thích với cô ấy là không phải anh giết người. Sao hai người lại phải giày vò nhau như thế?

Trang Nghị nhìn Thuận Tử rồi nói:

- Cô ấy có chịu tin không? Trang Nghị từ từ nhắm mắt. Đúng vậy, cô ấy vĩnh viễn chỉ tin lời Mạnh Cổ.

Trong tang lễ cho bà Mạnh, Trang Nghị sai người gửi bốn chiếc thiệp cưới - một cái cho Mạnh Cổ, một cái cho Trang Thân, hai cái còn lại cho bà Mạnh và Mạnh Cẩn Thành đã chết.

Mạnh Cổ tức đến ộc máu. Trang Nghị muốn khiêu chiến với anh.

Mạnh Cổ gọi Hạ Lương đến rồi dặn dò vài câu.

[53]

Triệu Triệu chạy đến tìm Trang Nghị, khuôn mặt không giấu nổi vẻ hạnh phúc. Cô nói là mang đến tin tốt lành cho Trang Nghị.

Anh quay đầu nhìn cô và nói:

- Chuyện gì vậy? - Chúng ta có con rồi. Trang Nghị, anh đã có đứa con của mình rồi.

Trang Nghị ngây người một lúc rất lâu rồi nói:

- Đừng đùa như thế với anh. - Đùa? Triệu Triệu sững sờ, cô không ngờ Trang Nghị lại phản ứng như vậy.

Cô nhìn Trang Nghị, mỉm cười, chậm rãi lấy gương trang điểm trong túi xách, thản nhiên đánh môi son, son hồng bóng, khiến đôi môi của cô càng trở nên gợi cảm hơn. Cô nhìn Trang Nghị chằm chằm, dường như muốn nhìn thấu tim anh.

Trang Nghị không nói gì, ngoảnh mặt đi. Im lặng một lúc lâu, anh nói:

- Anh sẽ chăm sóc em và Triệu Tiểu Hùng suốt đời. Triệu Triệu cười, ngẩng đầu hỏi Trang Nghị:

- Có thể chăm sóc em và Triệu Tiểu Hùng suốt đời? Nhưng không bao gồm đứa trẻ này, đúng không?

Trang Nghị nhìn Triệu Triệu, bao nhiêu năm nay, cô khổ sở ởb ên cạnh anh, không phải anh không biết cô muốn gì.

Anh thở dài rồi nói:

- Triệu Triệu, em đừng như vậy. - Xin lỗi, em không nên nói vấn đề này. Em không nên để anh ghét em hơn.

- Anh không ghét em, chỉ là anh và em không thể. - Lời nói của Trang Nghị nhẹ nhàng, gãy gọn.

Không thể. Cuối cùng thì anh đã trả lời thẳng thắn với cô. Sau bao nhiêu năm cô khổ sở đi theo anh, cuối cùng anh đã cho cô câu trả lời, đập tan chút ảo tưởng cuối cùng của cô. Không thể mà anh nói không chỉ nói cô và anh mà bao gồm cả đứa trẻ này. Anh sẽ không giữ đứa trẻ này.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chia Tay Tình Đầu

BÌNH LUẬN FACEBOOK