Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ầm!

Triệu Vĩnh đột nhiên rít một tiếng, vết sẹo hình đao trên mặt ứ máu, vặn vẹo dữ tợn, bắp thịt ở hai cánh tay như rồng có sừng nhô lên, đột nhiên đánh ra hai quyền, quyền phong gào thét, tiếng sấm sét ẩn trong không khí, tựa như tia chớp đánh úp về phía Nhạc thúc.

Nhạc thúc xoay sở không kịp, chỉ có thể bất đắc dĩ nâng tay đón lấy, quyền chưởng gặp nhau, kình phong phân tán, ông chỉ cảm thấy hai tay tê liệt, miễn cưỡng bị chấn động lùi mười mấy mét.

"Phích Lịch Quyền!"

Nhạc thúc hoàn toàn biến sắc, kêu lên thất thanh.

Từ trong hai quyền này Nhạc thúc nhận ra đây là Phích Lịch Quyền, một chiêu thức võ kỹ phàm cấp.

Trong Phần trấn, võ học phàm cấp cấp trung trở lên cùng với tầng cao hơn võ học linh cấp chỉ có con cháu ba gia tộc trung tâm có khả năng tiếp xúc đến.

Vả lại tu vi chân khí trong quyền của Triệu Vĩnh đạt đến cảnh giới Võ Sĩ nhị đoạn.

Phải biết là hộ vệ tiêu chuẩn của ngoại viện Tần gia mạnh nhất không quá Võ Đồ ngũ đoạn, một khi vượt qua thực lực này liền có thể trở thành hộ vệ nội viện Tần gia, được hưởng đãi ngộ càng tốt hơn trong tộc.

Bên trong hộ vệ nội viện mạnh nhất cũng không quá cấp chín, nếu như có thể đột phá Võ Đồ cửu đoạn, đạt đến cảnh giới Võ Sĩ thì có thể nhảy một bước trở thành hộ vệ cao cấp nội viện Tần gia, chấp sự, được gia tộc coi trọng.

Tu vi Võ Sĩ nhị đoạn đã không kém Nhạc thúc bao nhiêu.

Thực lực như vậy lại cam tâm làm hộ vệ ngoại viện, Nhạc thúc đã nhận định hung thủ tập kích ám sát Tần Mặc không nghi ngờ gì nhất định là Triệu Vĩnh.

"Triệu Vĩnh, ngươi dám ám toán Mặc thiếu gia, mau khoanh tay chịu trói, gia tộc còn thể suy xét mà xử nhẹ."

Nhạc thúc lạnh lùng quát lên.

"Ha ha ha... suy xét xử nhẹ, Nhạc chấp sự, ngươi cho rằng ta là đứa nhỏ ba tuổi sao?"

Triệu Vĩnh cười lớn không thôi, dồn sức gầm lên một tiếng, bắp thịt toàn thân nổi lên từng khối, chân khí ngầm lưu chuyển bên ngoài thân thể, đột nhiên hướng về bốn phía đánh ra mấy chục quyền.

Tức khắc quyền ảnh bắn ra bốn phía trong không khí, giống như từng tia sấm sét lẩn trốn, ngoại viên hộ vệ ở đây căn bản không chịu nổi, trúng quyền tới tấp, rên rỉ bi thảm nhanh chóng lùi về phía sau. Nhạc thúc thì bị bốn quyền mạnh mẽ oanh kích, lại lùi lại mấy mét.

Nhất thời ở giữa mọi người xuất hiện một mảnh đất trống, chỉ có Triệu Vĩnh, Tần Mặc đứng ở đó.

"Tần Mặc, ngươi ngoan ngoãn bó tay chịu trói theo ta làm con tin đi."

Triệu Vĩnh vung một tay ra, tốc độ cực nhanh, bàn tay hắn dường như không ngừng lớn lên, hướng về Tần Mặc túm lấy.

Tỏa Cốt Trảo! Nhạc thúc hoàn toàn biến sắc, ông không nghĩ tới Triệu Vĩnh lại tu luyện một võ kỹ phàm cấp cấp trung của môn phái khác.

Tần Mặc chỉ cảm thấy nửa người đều bị bao phủ dưới trảo này, ánh mắt hắn lạnh lùng nhưng không có hoảng loạn. Đối thủ có tu vi Võ Sĩ nhị đoạn, triển khai một trảo này là võ kỹ phàm cấp cấp trung, dựa vào thực lực Tần Mặc bây giờ, muốn thoát căn bản là không làm được.

"Dĩ Điểm Phá Diện!"

Hai tay hơi động, ở thời khắc sức mạnh kia gần người, Tần Mặc luân phiên đánh ra bảy quyền, mỗi một quyền đều không nghiêng lệch, chuẩn xác đánh trúng một điểm mục tiêu trong lòng bàn tay Triệu Vĩnh. Bảy quyền trùng nhau miễn cưỡng phá vỡ một chiêu Tỏa Cốt Trảo này.

Đùng đùng đùng...

Một hồi tiếng vỡ truyền đến, mọi người ở đây chỉ nhìn thấy thân thể Triệu Vĩnh khẽ run, một trảo cuối cùng thất bại mà Tần Mặc chính là tung ra bảy quyền liền lùi bảy bước, kéo dài khoảng cách.

Tần Mặc ổn định thân hình, thầm nghĩ: "Võ Đồ cửu đoạn cùng Võ Sĩ tuy là có một chút khoảng cách nhưng chênh lệch rất lớn. May mà mở ra tầng thứ nhất Đấu Chiến Thánh Thể, lấy thuần là sức mạnh thân thể mà nói thì có thể so với Võ Sĩ cấp bậc Võ Giả, chỉ dựa vào bảy quyền lúc đó dùng Dĩ Điểm Phá Diện phá giải.”

Đồng thời hắn còn cảm thấy chân khí trong cơ thể có một loại năng lực kỳ lạ có thể khiến uy lực của võ kỹ tăng mạnh.

"Sao có thể có chuyện đó?"

Triệu Vĩnh trợn tròn mắt, khó mà tin tưởng.

"Triệu hộ vệ, xem ra ngươi chỉ có chút trò mèo, chẳng trách ở núi bắc ám hại ta lại để ta bình an còn sống."

Tần Mặc từ tốn nói.

Một câu này rơi vào tai Triệu Vĩnh như một mồi lửa khiến cho hai mắt hắn lập tức ứ máu, điên cuồng hét lên:

"Đó chỉ là tiểu tử ngươi số may, ngươi là người tiền đồ phế phẩm nhất ở Tần gia, tám năm thời gian cũng không thể đột phá, nhìn ta phế ngươi."

Thân thể đột nhiên bay vút lên, Triệu Vĩnh đuổi đến, hai tay trái phải vung ra, mười ngón duỗi dài rung rung như roi da trói buộc, từ hai bên đánh úp về phía Tần Mặc.

Lúc này tốc độ thi triển Tỏa Cốt Trảo so với vừa rồi nhanh gấp đôi, biểu lộ Triệu Vĩnh ra ta toàn lực, không để Tần Mặc chạy trốn nữa.

Mọi người xung quanh đây sắc mặt đại biến, ai có thể nghĩ đến thực lực Triệu Vĩnh lợi hại như vậy, không có chỗ cho bọn họ nhúng tay.

"Mặc thiếu gia, nguy hiểm!"

Nhạc thúc sắc mặt chợt biến, tất cả mọi việc phát sinh quá nhanh, ông cùng Tần Mặc có khoảng cách mười mấy mét, muốn cứu viện cũng không kịp.

Hô...

Tần Mặc hít sâu một cái, biết được tình huống bây giờ chỉ có thể dựa vào chính mình, lỗ tai run run, thính giác như thủy triều lan tràn khắp xung quanh.

Nhất cử nhất động của tất cả mọi người ở phía trước hay phía sau đều xuất hiện trong đầu hắn, Tần Mặc thậm chí nhìn thấy phía sau tám mét, ánh mắt Vinh chấp sự âm u như rắn, đang nhìn kỹ bóng lưng hắn, xếp đặt vị trí có thể đúng lúc cứu viện.

Theo sau động tác của tất cả mọi người đều chầm chậm, tốc độ song chưởng Triệu Vĩnh chộp tới cũng từ nhanh chóng trở nên bình thường, có thể nhìn thấy rõ ràng quỹ đạo di chuyển.

Tai nghe như nhìn, lại có tác dụng thần kỳ như vậy!

"Bạo Vũ Phá Thạch!"

Tần Mặc bước lên trước một bước, song quyền đồng thời đánh ra, chính là thi triển một chiêu quyền pháp căn bản cuối cùng, trực tiếp đánh vào trong song chưởng của Triệu Vĩnh.

Ầm!

Sức mạnh của Tỏa Cốt Trảo xâm nhập vào cơ thể, thân thể Tần Mặc run rẩy dữ dội, xương tay truyền ra thanh âm ma sát "kẽo kẹt", lấy tu vi chân khí hiện tại của hắn chỉ có thể hóa giải sáu phần mười sức mạnh của Tỏa Cốt Trảo.

"Bắt được ngươi, ha ha!"

Triệu Vĩnh cười to không ngừng, bỗng tóm lấy tóm lấy song quyền của Tần Mặc.

"Không hẳn!"

Tần Mặc mặt không biểu cảm, như một bức điêu khắc, trong chốc lát này vận chuyển chân khí trong cơ thể, đem bốn phần mười sức mạnh còn lại của Tỏa Cốt Trảo đồng thời dẫn về một nơi nào đó trong thân thể.

Vượt cửa ải đột phá!

Răng rắc, răng rắc...

Đột nhiên trong cơ thể Tần Mặc truyền ra một tiếng vang nhẹ, phảng phất như là tiếng vỏ trứng vỡ, đồng thời từ trên người hắn tràn ra một luồng gió nhẹ.

"Khí lay như gió! Cảnh giới Võ Sĩ?"

Nhạc thúc thét lên một tiếng kinh hãi, khó mà tiếp tục giữ vững bình tĩnh, trên mặt biểu hiện mừng rỡ, Võ Đồ cửu đoạn đình trệ đến tám năm này, Tần Mặc thời khắc này lại đột phá?

Cách đó không xa, Vinh chấp sự sắc mặt biến đổi, híp mắt, vẻ mặt như rắn độc tàn nhẫn xẹt qua.

"Đột phá sao?"

Cảm nhận trong cơ thể tuôn ra chân khí dồi dào, hai tay Tần Mặc chấn động, vẫn chưa thoát khỏi ràng buộc mà đem chân khí truyền vào tay áo, lỗ hổng ở cửa tay áo đột nhiên bao vây song chưởng của Triệu Vĩnh, mạnh mẽ lôi kéo.

Nhất thời ống tay áo mở rộng giống như trở thành một cái lò xo, Tần Mặc thuận thế nhảy lên, chân phải nhanh như chớp đá vào mặt Triệu Vĩnh.

Ầm!

Mặt Triệu Vĩnh máu bắn tung tóe, ở một bên gò má xuất hiện một vết thương thật dài, vừa vặn với vết sẹo hình đao bên kia.

"Thằng nhóc thối tha nhà ngươi..."

Điên cuồng gầm thét, khuôn mặt Triệu Vĩnh vặn vẹo, trông như điên cuồng, thực ra trong mắt hắn tràn ngập sợ hãi, lúc này, hắn dường như nhìn thấy tám năm trước, một đứa bé đãi đến Vũ Đồ cửu đoạn, đem mười mấy tên hộ về ngoại viên Tần gia đánh bại toàn bộ, mà Triệu Vĩnh hắn chính là một trong số đó.

Đùng!

Đột nhiên hai tay Triệu Vĩnh run rẩy, toàn lực đem ống tay áo ràng buộc bàn tay chấn vỡ, nhảy lên một cái, lao khỏi đoàn người, hướng về phía rừng sâu mà chạy trốn.

"Ngươi là kẻ phản bội Tần gia, gây ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy còn muốn chạy?"

Đúng lúc này, một thân ảnh như diều hâu trong đám người như lướt qua, ở giữa không trung đánh ra hai chưởng, chỉ thấy hai đạo chưởng ấn ầm vang phía xa, đi sau mà tới trước, trong đêm đen chớp lên rồi biến mất.

Nhìn theo liền thấy Triệu Vĩnh đang chạy trốn kêu thảm một tiếng, thân hình bay về phía trước mười mấy mét, ngã nhào xuống đất, hoàn toàn không có âm thanh.

Chốc lát, hộ vệ Tần gia đem Triệu Vĩnh mang về, trên lưng hắn có hai đạo chưởng ấn, toàn thân lạnh lẽo, hoàn toàn không còn sức sống.

"Vinh chấp sự, người này ám hại Mặc thiếu gia, bụng dạ khó lường, trong tộc nói không chắc còn có đồng mưu, ngươi toàn lực đánh chết bọn họ là ý gì?"

Xem kỹ vết thương của xác chết, Nhạc thúc nhìn Vinh chấp sự, lạnh lùng nói.

"Ôi chao, nghĩ đến hành động của tên phản bội suýt chút nữa khiến Mặc thiếu gia chôn thây ở dưới Vạn Nhận Sơn, ta nhất thời phẫn nộ, choáng váng đầu óc, không kiềm chế sức lực, kính xin Mặc thiếu gia trách phạt."

Vinh chấp sự cúi đầu lia lịa, khuôn mặt ôn hòa tràn ngập vẻ ảo não.

Nhạc thúc chỉ cười gằn, im lặng không nói.

Nhìn kỹ xác chết của Triệu Vĩnh, Tần Mặc nghĩ đến năm mười tám tuổi kiếp trước, Triệu Vĩnh sau một lần say rượu lấy ra túi Bách Bảo màu xám làm lộ ra ngọc thạch rơi xuống. Tần Mặc lúc ấy mới hiểu ra thủ phạm ám hại mình là ai, cũng vừa biết sở dĩ Triệu Vĩnh ám hại ý là một âm mưu độc ác nhắm vào trưởng lão nhất hệ, ông nội hắn Tần Chính Hưng. Đáng tiếc khi đó ông nội đã qua đời, hết thảy đều đã muộn.

"Nhạc thúc, Vinh chấp sự đối với Tần gia chúng ta một mực trung thành, bị chọc giận nên ra tay không nắm vững nặng nhẹ, sao trách ông ấy được."

Tần Mặc cười cười nói:

"Ta nếu đã trở về bình an, di vật của mẫu thân cũng đã đoạt về lại đột phá cảnh giới đình trệ đã lâu, cần gì phải truy cứu những chuyện khác."

"Vâng, Mặc thiếu gia."

"Mặc thiếu gia thật sự là khoan hồng độ lượng."

Nhạc thúc, Vinh chấp sự đồng thời lên tiếng, đều cung kính hành lễ.

Xì xì xì...

Từng cây đuốc đang cháy, thỉnh thoảng có tia lửa bắn lên, tâm tình hộ vệ Tần gia ở đây lúc này tuyệt nhiên không giống, nhìn thiếu niên khoác trường bào màu nâu, bọn họ biết được vị thiên tài Tần gia tám năm trước lại trở về.

Chỉ là, cách nhau một khoảng tám năm, Tần Mặc còn có thể đuổi theo bước chân của thiên tài cùng tuổi sao?

"Đi, đừng trì hoãn."

Tiếp nhận túi Bách bảo trong tay Nhạc chấp sự, Tần Mặc đem ngọc thạch kia lần nữa treo ở cổ túi, nói:

"Ở ngoại thành hoang vu đợi ba ngày, ta còn muốn về sớm một chút, tắm nước nóng, đổi một bộ quần áo đây."

Nhìn Tần Mặc đem túi Bách Bảo cất trong ngực, hai mắt Vinh chấp sự xẹt qua một tia nhức nhối không dễ phát hiện.

Lúc này Tần Mặc bỗng nhiên quay đầu, sâu sắc nhìn Vinh chấp sự một chút, nói:

"Vinh chấp sự, phiền ngươi đi trước một bước về nhà báo bình an cho ông nội, miễn cho ông ấy lo lắng."

"Phải, phải."

Vinh chấp sự đáp liên thanh, quay người đi trước.

Băng qua rừng cây, cấp tốc chạy trên đường mòn trong núi, gió núi lạnh lẽo thổi vào mặt, Vinh chấp sự bỗng nhiên giật mình một cái, dừng bước, đột ngột phát hiện trên lưng lạnh lẽo, chẳng biết lúc nào đã thấm mồ hôi lạnh.

Nghĩ đến lúc rời đi, ánh mắt thiếu niên kia nhìn hắn, Vinh chấp sự cảm thấy một loại ngột ngạt không tên, áp lực so với gặp đại trưởng lão trong tộc còn muốn mãnh liệt hơn mấy phần.

"Nhất định là cả đem lục soát trên núi, sinh ra ảo giác. Phải nhanh đem những chuyện này báo cáo đại trưởng lão, phó tộc trưởng mới được."

Vinh chấp sự nghĩ tới đây, một khắc cũng không dừng, toàn lực thi triển thân pháp, hướng về Phần trấn nhanh chóng vút đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chí Tôn Kiếm Hoàng

BÌNH LUẬN FACEBOOK