Chỉ Muốn Sống Bên Cạnh Anh

Chương 22: Vừa già vừa xấu lại hói đầu (2)

Diệp Phi Dạ

10/02/2020

Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

【Ngoài đồng đã có cỏ dại】: "Được lắm, mình coi trọng cậu rồi nha!"

【Tiểu gia ta thật ngầu】: "A!"

【Tiểu gia ta thật ngầu】: "Thím nhỏ, thím còn tốt chứ?"

【Ngoài đồng có cỏ dại】: "An An, cậu vẫn ổn chứ?"

"..."

Hạ Vãn An vừa định trả lời một câu "Không ổn", kết quả còn chưa gõ chữ, trợ lý Trương cúp điện thoại, quay đầu gọi "Hàn tổng", đang chuẩn bị nói chuyện với Hàn Kinh Niên, liếc thấy màn hình điện thoại di động của Hạ Vãn An, sau đó không nhịn được, liền bật cười: "Phu nhân, tên của nhóm cô thật thú vị.”

Trái tim Hạ Vãn An khẽ run rẩy, bàn tay vốn muốn ấn phím, gần như không chút do dự khóa màn hình.

Dù Trợ lý Trương có tinh mắt, chắc anh ta cũng không thấy rõ tên nhóm đúng không?

Hạ Vãn An nghĩ đến đây, trợ lý Trương liền cười tủm tỉm lại mở miệng: "Treo cổ tiểu bạch kiểm vô tình... Ý nói ai vậy?”

Tay Hạ Vãn An run một cái, suýt nữa ném điện thoại di động vào mặt trợ lý Trương.

Trợ lý Trương là kiểu người không nói lời nào sẽ chết sao?

Hạ Vãn An đáp lại trợ lý Trương bằng một nụ cười xấu hổ mà không thất lễ xong, lung tung nói câu: "Là một người đàn ông, rất vô sỉ, ngủ với một người phụ nữ, lại không với người phụ nữ đó, điển hình cho kéo quần xong không nhận nợ..."

Có lẽ bởi vì chột dạ, Hạ Vãn An cứ cảm giác mình câu nói này rõ ràng là nói Hàn Kinh Niên, thế là vội vàng lại bổ sung thêm một câu: "... Tên đó vừa già vừa xấu lại hói đầu, rất ẻo lả, cho nên liền nói hắn là tiểu bạch kiểm..."

"Vậy tên này đúng là không xứng làm đàn ông, điển hình cho cặn bã nam!" Trợ lý Trương rất xem thường người trong miệng Hạ Vãn An.

Hạ Vãn An lén lau mồ hôi vì trợ lý Trương dưới đáy lòng, bởi vì quá chột dạ, bèn gật đầu: “Phải" một tiếng, không nói gì nữa.

Lúc này trợ lý Trương mới nhớ ra chuyện chính mình muốn nói, mở miệng gọi "Hàn tổng", rồi bắt đầu nói chuyện vừa mới nghe.

Hạ Vãn An thấy bọn họ nói chuyện chính, bèn không lên tiếng nữa.

Bởi vì nguyên nhân vừa rồi bị trợ lý Trương nhìn thấy tên nhóm, cô không dám nhìn điện thoại nữa. 

Nội dung nói chuyện đều là chuyện làm ăn, cô không cảm thấy hứng thú, nhìn chằm chằm bóng Hàn Kinh Niên phản chiếu trong kính chiếu hậu ngây ngẩn một hồi, sau đó nghiêng đầu, dựa vào cửa sổ xe ngủ.

Khi sắp nói xong chuyện chính, Hàn Kinh Niên trả lời trợ lý, vô tình nhìn lướt qua bên cạnh, sau đó anh mới phát hiện bên cạnh mình vô cùng yên tĩnh, nếu không phải anh liếc thấy bóng cô, anh cũng cho rằng bên cạnh anh trống không.

Cô ngủ, tóc dài xõa xuống, che khuất hơn nửa gương mặt, anh chỉ có thể nhìn thấy chóp mũi vểnh lên của cô.

Màu da trên chóp mũi cô rất trắng, trong xe tối như vậy, cũng trắng đến phát sáng.

"Hàn tổng?" trợ lý tập trung lái xe không thấy tình hình trên chỗ ngồi sau xe, thấy Hàn Kinh Niên không nói gì nữa, bèn lên tiếng nhắc nhở.

Hàn Kinh Niên hoàn hồn, anh chớp nhẹ mắt, rồi đưa ánh mắt trở lại trên màn ảnh máy vi tính, sau đó nói tiếp đề tài vừa rồi.

"Phu nhân? Phu nhân?"

Đánh thức Hạ Vãn An là trợ lý Trương.

Cô mờ mịt mở to mắt, hỏi một câu "Đến rồi à?", sau đó liền cúi người chui ra khỏi xe.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Chỉ Muốn Sống Bên Cạnh Anh

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook