Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thượng Linh không hề phật ý khi thân thế mình bị thay đổi đột ngột. So với tay quấy rối và Diệp “mỹ nhân”, Phong Duy Nặc cũng có thể coi là tạm được.

Thượng Linh lặng lẽ đứng trong vòng tay anh, nhận thấy những ngón tay đang vuốt ve tóc cô rất tự nhiên, hành động như với chú mèo vừa bị bắt nạt.

Lúc Phong Duy Nặc nói, cô hoàn toàn im lặng, không cần phải để ý nhiều làm gì, anh sẽ tự giúp cô giải quyết xong xuôi mọi việc. Cũng giống như ngày xưa, anh là người duy nhất được phép đi bên cạnh Thượng công chúa. Anh thông minh, tài năng và rất giỏi che giấu con người thật của mình, luôn biết cách thể hiện ra tính cách mà mọi người yêu mến.

Có anh ở bên, cô không cần phải lo lắng bất cứ điều gì. Anh giải thích rất đơn giản, thực ra cũng không cần nhiều lời, hành động của hai người đã nói lên tất cả. Vì vậy Đào Thanh trở thành người qua đường, nhân vật chính đổi thành CEO đại nhân và hoàng tử piano, còn lại tất cả các thành phần buôn dưa lê bỏ qua nhân vật nữ chính.

“Từ lúc nào vậy?” Gương mặt hờ hững, ánh mắt tăm tối khiến người khác không biết được tâm trạng anh ra sao. Chỉ có bàn tay trái buông thõng vẫn nắm chặt, bàn tay ấy như càng chặt hơn khi thấy Thượng Linh ngoan ngoãn trong vòng tay Phong Duy Nặc.

“Mới gần đây thôi, anh cũng biết chúng tôi vốn là bạn thanh mai trúc mã, người khác cũng nói chúng tôi là một cặp trời sinh. Giờ đây lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, chẳng có gì là lạ phải không?”

“Một đôi trời sinh?” Câu nói nửa như tra hỏi nửa như tự nhắc nhở chính mình. Khóe miệng tuyệt đẹp của Diệp Thố lặng lẽ mím chặt lại, anh nhìn hai người với ánh mắt u tối, loạng choạng bước đi.

Diệp Thố gần như không nhớ được hôm đó mình đi vào khách sạn bằng cách nào. Quãng đường ấy trở nên rất mơ hồ, tất cả mọi sự vật xung quanh đều không còn ý nghĩa nữa, chỉ có hình ảnh cô và Phong Duy Nặc bình thản ôm nhau hiện mãi không nguôi trước mắt anh.

A Ảnh đi theo ông chủ từ phía xa, lặng lẽ nhìn anh bước từng bước lạnh lùng, cứng nhắc vào khách sạn. Qua hành lang kính, họ bước vào thang máy, lên tầng năm, đi theo hành lang lát đá granit màu đen, rồi vào văn phòng.

Cánh cửa chạm khắc màu bạc đóng lại trước mặt, A Ảnh không dám bước vào trong, nhưng cũng không đành lòng bỏ đi. Lát sau, tiếng thủy tinh vỡ vọng lên từ văn phòng yên tĩnh, tiếp đó là tiếng đồ đạc bị ném xuống sàn. A Ảnh vẫn không dám bước vào trong, tiếp tục đứng lặng ngoài cửa.

Đã rất lâu anh không chứng kiến ông chủ tức giận đến mức này. Lần trước anh nghe bác Hải nói, sau hôm đi dự tiệc, Thượng Linh làm ông chủ tức giận vì chuyện tiền bạc, lệnh cho cô một tuần không được xuất hiện trước mặt anh.

Đó chỉ là những lời nói trong lúc tức giận, nhưng không ngờ cô lại tưởng thật, tránh mặt một tuần không gặp làm Diệp Thố tức giận khủng khiếp. Về sau dự án hợp tác với nhà họ Tống vì thế cũng đổ bể theo.

Lần này cũng lại đúng lúc khách sạn có một dự án mới, xem chừng dự án đó lại gay go rồi. Nhưng A Ảnh đã tính nhầm, chỉ một lát sau, cửa văn phòng mở ra, người ngồi trong phòng như biết A Ảnh đã đợi ở bên ngoài từ lâu, lên tiếng: “Liên hệ với thành phố B cho tôi! Tôi cần chỉ định người phụ trách đàm phán dự án mới.”

Căn hộ hạng sang trong khách sạn năm sao quả là tuyệt vời, cả hai tầng đều có ban công lộ thiên rất lớn với phong cách sang trọng, tao nhã. Nhưng điều khiến Thượng Linh thích nhất chính là cây piano đặt trên bục pha lê hình tròn ngay trước cửa sổ.

Tất cả đều do khách sạn chuẩn bị riêng cho Phong Duy Nặc. Theo giao ước, mỗi tuần cô đều đến đây học đàn cùng anh một ngày, một nụ hôn đổi lấy một tiết học.

Cho đến ngày hôm nay, cô đã hôn lên má anh bốn, năm lần. Mỗi lần đều chỉ qua loa như chuồn chuồn đạp nước, lần nào cũng bị Phong Duy Nặc trêu chọc nói còn chẳng bằng nụ hôn xã giao bạn bè chào nhau ở Vienna.

Nhiều lần như vậy, Thượng Linh cũng mặt dày thành quen, mở nắp hộp đàn, để sách lên trên, bước đến trước cửa sổ, chuẩn bị kiễng chân lên hôn anh. Anh đưa tay ra chặn, nụ hôn của cô rơi ngay vào lòng bàn tay anh. Đúng lúc Thượng Linh đang không hiểu gì, anh đã từ từ kéo lưng cô lại, cả người gần như chạm hẳn vào anh.

Gương mặt khôi ngô với nụ cười tuyệt đẹp ngay trước mặt cô, đôi mắt màu nâu đậm như đang suy đoán: “Trước đây em không yêu anh chàng đó phải không?” Cho dù anh không để ý đến những tin đồn, thì những người lấy cớ dọn phòng đến đây cũng sẽ nói chuyện với anh.

“Anh muốn biết sao?” Cô cười.

“Em thử đoán xem!” Anh nhìn cô, mặc dù vẫn cười tươi nhưng không hiểu sao cô cảm thấy có một sức ép vô hình.

Cảm giác ấy khiến Thượng Linh hơi khó chịu, cô đập vào bàn tay đang đặt trên lưng mình: “Được rồi, mau dạy em đi chứ! Buổi tối em còn phải đi với Mễ Mễ đến cuộc hẹn hai đôi!”

Bàn tay trên lưng Thượng Linh càng siết chặt hơn, lúc cô vẫn đang ngờ ngợ anh đã nghiêng đầu, cúi xuống nói: “Em đã có anh rồi, còn phải đến cuộc hẹn đó sao?”

Mùi thuốc lá thoang thoảng hòa lẫn mùi nước hoa cạo râu mê hoặc, nhẹ nhàng lan tỏa trên đôi môi đang ngay trước mặt cô.

Thượng Linh đã cởi áo khoác ngoài khi vào phòng, cô cảm nhận được hơi nóng từ những ngón tay anh qua lớp áo len mỏng. Gương mặt chăm chú, dịu dàng, nụ cười vẫn ngọt ngào như thường lệ, nhưng cô vẫn cảm nhận rất rõ có điều gì đó khác thường.

Giống như lời chất vấn và bất mãn ẩn sau nụ cười tỉnh bơ, bao trùm cả người cô từ trên xuống dưới. Thượng Linh bỗng khô cứng miệng, ra sức né tránh nói: “Mau học thôi!” Vừa dứt lời, anh đã tóm lấy gương mặt cô, vẻ nghiêm túc trong đôi đồng tử màu nâu đậm ấy nhất thời làm cô sợ hãi.

“Nụ hôn ngày hôm nay đâu?” Anh sát lại gần cô hơn, đôi môi rất gần môi cô: “Không hôn lên má, hôn ở đây!”

Hơi thở anh như trêu chọc, ánh mắt vẫn khóa chặt cô, Thượng Linh chỉ cảm nhận được sức nóng tê dại từ sau lưng mình, người mụ mẫm đi, gần như không đứng vững nổi.

“Đừng có dụ dỗ em!” Thượng Linh nghiến răng.

“Anh đang dụ dỗ em đấy!” Anh vòng chân, quay người ôm Thượng Linh, đẩy cô sát vào tấm kính trên cửa sổ, nâng cằm rồi bất ngờ hôn lên môi cô.

Thượng Linh kinh ngạc mở to mắt, vừa vùng vẫy đã bị anh cắn mạnh đau đến tê dại, nhưng ngay lập tức anh lại vội vỗ về cô. Nụ hôn của anh vô cùng mềm mại, uyển chuyển như muốn xâm chiếm đến tận sâu thẳm linh hồn cô.

Anh quả là rất biết cách hôn. Ít nhất anh là người sành sỏi và thành thạo nhất trong số những người đàn ông mà Thượng Linh đã từng hôn. Anh biết cách hôn sao cho tuyệt vời nhất, biết lúc nào cần trêu chọc, lúc nào cần rút lui.

Khi nụ hôn kết thúc, cô thấy anh khẽ nói bên tai khi còn đang hổn hển: “Anh không quan tâm trước đây em đã từng yêu bao nhiêu người. Bắt đầu từ bây giờ đều phải quên hết đi! Từ nay về sau chỉ được phép có mình anh.”

Đây đã lần thứ ba Thượng Linh phân tâm khi đang tập đàn, những ngón tay nặng nề di chuyển rồi tự động ngừng lại. Cô nhìn chằm chằm vào bản nhạc, ngây người ra, không tài nào tập trung được tư tưởng. Một lúc sau, cô thở dài, thu dọn sách vở, đậy nắp đàn lại rồi đứng dậy ra về.

Xe của Phong Duy Nặc đã đợi sẵn ngoài cửa hiệu đàn. Có vẻ anh định sống lâu dài tại thành phố S, nên đã mua xe. Là chiếc Lexus màu bạc, tuy không phải loại xe quá xa xỉ, nhưng cũng thuộc vào hàng cực tốt.

Thượng Linh giả vờ như không thấy anh, định lẻn đi nhưng không ngờ xe anh đã chắn ngang trước mặt. Anh hạ cửa kính, cười nói: “Lên xe đi, anh đưa em về!”

Trên đường về, cô dựa người vào cửa xe, dù Phong Duy Nặc có nghịch tóc cô thế nào, cô vẫn không nói một lời. Thái độ Thượng Linh khiến anh thấy ngán ngẩm, đáng lẽ cô phải có thái độ khác chứ. Về đến chung cư, cô ôm chồng sách bước xuống xe, nói cảm ơn như mọi khi, sau đó lạnh lùng bước lên nhà.

Ngồi trong xe, Phong Duy Nặc thất vọng não nề. Rốt cuộc là có chuyện gì chứ? Sao đột nhiên cô lại quay ngoắt hờ hững vậy? Sau lần anh hôn cô, đừng nói là chuyện trò, đến cả một nụ cười cô cũng chẳng thèm ban phát cho anh. Anh đã sai ở chỗ nào chứ? Hay là vì anh quá vội vàng? Đúng là chẳng có nguyên tắc gì cả.

Anh đạp phanh, đỗ xe vào một bên, quyết định lên tìm cô hỏi cho ra nhẽ. Nhưng khi vừa bước vào chung cư, anh bỗng phát hiện ra cảnh tượng một người đợi thang máy đang ấn cả chồng sách lên tường, ra sức húc đầu vào đó. Tình hình này… là như thế nào vậy? Phong Duy Nặc ngây người.

Người đó đang mắm môi mắm lợi húc đầu lên tường, hoàn toàn không để ý đằng sau có người vừa đến: “Tỉnh táo lại nào, tỉnh táo lại nào! Mày là Thượng công chúa, mày nhất định phải tỉnh táo. Chẳng qua anh ấy chỉ hôn có một lần thôi mà! Anh ấy cũng chỉ tỏ tình có một lần thôi chứ có gì to tát đâu! Có đáng để mày ngày nào cũng hồn xiêu phách lạc như vậy không? Mày nhất định phải giữ vững lập trường, không thể trơ tráo yêu đương vô nghĩa thế này được. Mày còn phải gánh vác bao nhiêu trách nhiệm trọng đại nữa. Phải nuôi ông bố bại liệt, nuôi thân mày, lại còn mua mỹ phẩm dưỡng da và thực phẩm bổ dưỡng, và còn chi phí cho “Hữu duyên thiên lý” nữa… Mày phải tiếp tục con đường gian khổ đi tìm “sổ gạo” dài hạ. Tuyệt đối không được phép sa ngã như thế!...”

Phong Duy Nặc đúng là giở khóc giở cười, anh cứ tưởng sau hai tháng bên nhau anh đã quen với Thượng Linh của hiện tại, ai ngờ vẫn bị cô làm cho quê mặt.

Anh cố nén cười, nói giọng tỉnh bơ: “Ai nói là người yêu không thể là “sổ gạo” dài hạn của em chứ?”

Cô kinh ngạc quay đầu lại, đánh rơi cả tập sách xuống đất.

Chuyện giữa Thượng Linh và Phong Duy Nặc bắt đầu theo cách kỳ lạ như vậy. Mễ Mễ từng khuyên nhủ cô, cũng từng cảnh cáo cô, nhưng rõ ràng tất cả đều vô dụng. Thực ra Mễ Mễ không hề biết Phong Duy Nặc có vị trí như thế nào trong những năm tháng niên thiếu của Thượng Linh.

Cô kiêu ngạo hống hách, anh liều lĩnh bất kham. Cô là công chúa còn anh là hoàng tử. Tất cả mọi người đều tưởng hai người tương xứng với nhau vì lý do ấy, nhưng điều cô thích ở anh chính là con người ẩn giấu sau vẻ ngoài dịu dàng giả dối đó. Suy cho cùng, khi mười sáu tuổi, cô hoàn toàn thật lòng, muốn níu giữ anh nên chủ động ra tay. Nhưng cuối cùng anh vẫn ra đi, không lời từ biệt, vội vàng chạy trốn khỏi gia đình cô. Dù Thượng Linh có giả vờ như không quan tâm thì hình bóng ấy vẫn khắc sâu trong tim.

Vì vậy dù thế nào chăng nữa Mễ Mễ cũng không thể hiểu được.

Thực ra, Phong Duy Nặc chính là mối tình đầu của Thượng Linh. Mối tình từng làm trái tim cô lỗi nhịp, từng khiến cô có những hành động ngớ ngẩn. Giờ đây dù có mạnh mẽ đến mức nào, cô cũng không thể cưỡng lại những giấc mơ trong sáng nhất của người con gái. Niềm vui ấy khiến Thượng Linh như vút bay, đến nỗi cô bỗng thấy vừa lòng với tất cả mọi người trong phòng đối ngoại. Chỉ trong thời gian ngắn, tất cả mọi ác cảm đều biến mất, nụ cười luôn nở trên môi, ngọt ngào đến nỗi bao người đều xao xuyến khi thấy cô.

Tình hình vẫn tiếp tục duy trì đến hai tuần sau đó.

Tháng Mười Hai, thời tiết không quá lạnh, trong lúc đang chuẩn bị quà giáng sinh, Thượng Linh thấy một bức ảnh trên chồng tài liệu đang cần photo khiến cô vô cùng bất ngờ.

Sau một hồi mè nheo vặn hỏi chị Thái Hoa, cô biết được người trong ảnh chính là người phụ trách đàm phán dự án mới với VIVS, vừa từ thành phố B đến. Một ngày trước, người này đã vào ở tại phòng tổng thống của VIVS.

Rốt cuộc, năm tháng qua đi có thể khiến một người thay đổi nhiều đến thế sao? Trong quãng đường ngắn ngủi chạy đến phòng tổng thống, Thượng Linh liên tục tự hỏi điều này, chợt nhận ra mình đã lún sâu vào mớ bòng bong.

Cô không hề do dự, gõ cửa thật mạnh khi thấy biển số phòng 1818. Người ra mở cửa là A Ảnh, anh hơi ngạc nhiên khi nhìn cô. Thượng Linh đẩy anh ra, bước vào phòng, hai người trong đó đang ngồi trên ghế sô pha ngoài phòng khách.

Diệp Thố vẫn chưa đặt cốc cà phê trong tay xuống, khi cô vào có gì đó vừa thoáng qua mắt anh. Thượng Linh bước đến gần sô pha bên phải, người phụ nữ ngồi trên ghế tươi tắn, ăn mặc sang trọng, lịch thiệp, chỉ có những vết nhăn mờ mờ ở đuôi mắt để lộ tuổi tác của bà.

Đó là người cô chưa từng gặp lại kể từ năm mười bảy tuổi. Cô thốt lên một tiếng: “Mẹ…”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chỉ Được Yêu Mình Anh

Avatar
Trang to 12:10 26/10/2014
Truyen nay thật hay vo cung tinh yeu khong Phan biet giai cáp sang hen chi can yeu thật Long la se co đuợc hanh phục nhu minh mong muon ok

BÌNH LUẬN FACEBOOK