Chào Buổi Sáng, Phó Phu Nhân

Chương 46

Tứ Nguyệt Đậu

23/09/2020

Hắn có tâm cùng cô dây dưa, Trầm Hoan biết mình không nói lại hắn, dứt khoát ngậm miệng, một chút cũng không nói câu nào.

Thẩm Khiêm thấy cô chỉ chuyên tâm dùng bữa, đối với lời hắn nói không chút phản ứng nào, không để ý lắm mà cười, xoay người cùng người bên cạnh nói giỡn.

Cô ăn uống luôn luôn ít, chỉ chốc lát liền no. Thấy mọi người đang cao hứng, thường xuyên nói chuyện với nhau, Trầm Hoan cũng không thể đi, lại không muốn ngốc tại bên cạnh Thẩm Khiêm, chỉ đành lấy cớ đi toilet.

Trên hành lang đi toilet, thấy cảnh sắc ngoài cửa sổ, liền sửa lại chủ ý.

Ngày hè ở Iceland, buổi tối 10 giờ mặt trời mới có thể lặn.

Bây giờ mới 8 giờ, đang lúc hoàng hôn, chân trời mây nhiều màu còn lưu luyến, bị gió thổi thành hình giọt nước, tạo nên một vẻ đẹp độc đáo.

Buồn bực trên bàn cơm của Trầm Hoan vì cảnh sắc này đã biến mất không ít. Cô nhìn một hồi, muốn cầm di động chụp lại chia sẻ cho Phó Tư Dịch, tay sờ đến túi, mới nhớ tới do cô vội vàng ra ngoài nên không mang theo.

Chỉ phải từ bỏ ý tưởng này.

Thẩm Khiêm ra ngoài muốn hút một điều thuốc, không ngờ lại gặp được Trầm Hoan vốn nên ở toilet đang nhìn mây bay ngoài kia.

Điếu thuốc dạo trên tay hắn một vòng, lại thả vào hộp. Ôm cánh tay, dựa nghiêng trên đá cẩm thạch lặng lẽ đánh giá cô gái đối diện.

Tới Iceland du lịch, thấy cô là ngoài ý muốn.

Lần đó ở khán đài trường quay, Thẩm Khiêm thừa nhận chính mình xác thực có chút động tâm. Sau đó, mọi việc đều bận, đã sớm quên sau đầu.

Khi ở cùng Hồ Tĩnh nói chuyện, thoáng nhìn Hứa Trầm Hoan cố tình lãnh đạm không thèm che dấu sự thiếu kiên nhẫn, lúc ấy ý nghĩ ấy lại xông ra.

Hắn nghe được số phòng cô, phái người đưa hoa, mỗi ngày một bó.

Tặng cũng có bảy tám ngày.

Mới vừa rồi cô nói, thùng rác trong phòng cô thích.

Liền ám chỉ kết cục của những bó hoa đó.

Sau khi khôi phục lại từ sự ngạc nhiên, Thẩm Khiêm theo bản năng nghĩ chính là lời nói của Trầm Hoan có phải có hàm nghĩ gì khác không?

Tỷ như nói, lạt mềm buộc chặt gì đó.

Sau một hồi nói chuyện qua lại, hắn mới phát hiện thực sự Hứa Trầm Hoan chán ghét hắn, không thèm che dấu.

Thẩm Khiêm không rõ chính mình đã làm viêc đại gian đại ác gì, liền khách sáo ngoài mặt cô cũng không muốn duy trì.

Chẳng lẽ hoa danh bên ngoài của hắn đã làm cô sợ hãi?

Giờ phút này, khuôn mặt cô yên lặng, sườn mặt đắm chìm trong ánh sáng hoàng hôn, có một loại cảm giác đánh thẳng vào tim. Như ma quỷ xui khiến, Thẩm Khiêm đi qua.

“Đẹp sao?”

Trầm Hoan cả kinh, quay người nhìn lại, thấy là Thẩm Khiêm, cau mày không đáp.

“Em giống như rất chán ghét tôi.” Thẩm Khiêm thần sắc chăc chắn.

“Thẩm tiên sinh, anh suy nghĩ nhiều.”

Thẩm Khiêm chớp mắt một cái, cười nói, “Nếu em không chán ghét tôi, đó có phải có nghĩa là tôi có thể tiếp tục đưa hoa cho thùng rác phòng em không?”

Trầm Hoan thấy rõ người đàn ông này xác thật là tới tìm ngược, sắc mặt cô lạnh xuống, “Thẩm tiên sinh, tôi nghĩ anh đã hiểu lầm. Tôi không phải loại phụ nữ này.”

Đôi mắt Thẩm Khiêm nhíu lại, cảm thấy hứng thú nói, “Loại phụ nữ nào?”

Thế giới có hàng ngàn kiểu người, thứ kỳ quái đến thế nào cũng sẽ có. Có người trời sinh liền đứng trên đỉnh kim tự tháp, phong quang vô hạn, nhiều người tung hô.

Là ai cho bọn họ cái quyền đùa giỡn phụ nữ? Tiền tài? Địa vị?

Nếu một bên có nhu cầu một bên khác lại vừa vặn có năng lực đáp ứng, cũng liền thôi. Chính là, những người vô tội kia nên xử lý như thế nào đây?

Trầm Hoan hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Thẩm Khiêm, “Ở trong mắt anh phụ nữ chỉ là thứ người đem ra làm lợi thế so với bạn bè? Vẫn là anh dựa vào tài phú của mình? Bản tính giải quyết nhu cầu như động vật.”

Thẩm Khiêm không nghĩ tới cô mở miệng liền bén nhọn như vậy, không khổi không chút để ý mà cụp mắt, khẩu khí trào phúng, “Như thế nào? Em khinh thường sao? Tôi đây cũng thật cũng muốn thay chồng tương lai của cô lo lắng?”

Yết hầu Trầm Hoan tắc nghẹn, “Không quan tâm anh nói thế nào, thỉnh cầu anh không cần đem tôi làm như vật phẩm thí nghiệm.”

Thẩm Khiêm nghe được muốn cười, hướng cô chớp chớp mắt, “Em như thế nào biết tôi đối với em không phải chân tình.”

Trầm Hoan không thể tin tưởng mà mở to hai mắt nhìn, “Anh cho rằng lợn giống sẽ tung trinh sao?”

Sắc mặt Thẩm Khiêm tối sầm, “Em đem tôi so sánh với lợn giống?”

Cô một bộ biểu tình ngươi không bằng một con lợn giống nhìn hắn. Thẩm Khiêm khí cười, “Đầu heo này của tôi còn dõi theo em. Em có thể làm sao bây giờ?”

Trầm Hoan không nghĩ đến hắn vô sỉ như vậy, không khỏi lạnh lùng trào phúng, “Người Thẩm gia đều vô sỉ như vậy sao?”

Người Thẩm gia

Thẩm Khiêm rốt cuộc ý nghĩ chân chính thay đổi một lần, “Lời này của em có ý gì?”

Trầm Hoan hít thở thật sâu một hơi, “Em gái anh là như thế, Thẩm Khiêm anh cũng vậy. Để đạt được mục đích đều không từ thủ đoạn.”

“A Dung? Như thề nào em lại chọc đến cô ấy?!” Mày Thẩm Khiêm nhăn lại, sắc mặt hơi trầm.

Nghe một chút, đây là nói như thế nào. Còn chuyện gì cũng không biết, liền theo bản năng mà đem sai lầm quy kết đến trên người đối phương, uổng công nói chính mình luôn che chở em gái.

Cho nên, năm đó khi hãm hại Phó Tư Dịch, Thẩm Khiêm đương nhiên vui vẻ đồng laõa cùng em gái.

Vừa nhớ tới cô cùng Phó Tư Dịch ở dưới tình huống không rõ ràng đều cùng người Thẩm gia có gút mắc, không khỏi cảm thấy vô lực.

Kiếp trước, ở thời điểm cô không biết Phó Tư Dịch kết hôn, Thẩm Khiêm theo đuổi cô. Đại khái theo đuổi có bốn năm tháng, có lẽ là không chiếm được không cam lòng.

Ở một buổi yến hội hoạt động của nhãn hiệu nào đó, Thẩm Khiêm thế nhưng không biết xấu hổ mà hạ thuốc trong ly nước của cô. Cuối cùng, là Phó Tư Dịch đuổi tới kịp thời, cô mới tránh được một hồi tai họa.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Chào Buổi Sáng, Phó Phu Nhân

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook