Chào Buổi Sáng, Phó Phu Nhân

Chương 34

Tứ Nguyệt Đậu

22/09/2020

“Anh biết em có thế đi, chỉ là anh muốn làm như vậy.” Hắn cúi đầu, nghiêm túc rút đi đôi dép lê, thanh âm ôn nhu đến không thể tưởng tượng.

Tâm tư kháng cự của Trầm Hoan liền không còn, cả người đều đắm chìm trong vui sướng chua chua ngọt ngọt của Phó Tư Dịch.

“Còn tốt, lần này anh còn không có quên mua vớ.” Phó Tư Dịch cười cười, muốn giảm bớt khẩn trương của Trầm Hoan.

Cả người hắn khiêm tốn mà ngồi xổm dưới gối cô, đầu gối đặt hai chân của Trầm Hoan, chân cô cùng tay to của hắn đối lập, còn nhỏ hơn một chút, một tay có thể cầm toàn bộ.

Phó Tư Dịch vươn tay, còn rất hứng thú mà cầm thử, liếc nhìn cô một cái, thanh âm liền nhiễm ý cười, “Thật nhỏ.”

Trầm Hoan không dám nhìn, mặc cho sắc đỏ che kín gương mặt.

Có thể đừng nói chuyện hay không.

Cô rất khẩn trương.

Phó Tư Dịch ngưng thần buộc dây giày, đặt xuống, “Xong rồi, đi thử xem cảm giác thế nào.”

Hắn chọn cho cô là một đôi giày thể thao màu trắng, uyển chuyển nhẹ nhàng mà đơn giản. Trầm Hoan đi thử vài bước, thực thoải mái, khẽ nói, “Thật thoải mái.”

Phó Tư Dịch thở dài nhẹ nhõm một hơi, vừa lòng gật gật đầu.

“Đi thôi, anh đưa em về.”

Hắn đi vài bước, phát hiện phía sau không có tiếng bước chân, nghi hoặc xoay người lại, nhìn người không nhúc nhích đứng yên tại chỗ hỏi.

“Làm sao vậy?”

Trầm Hoan ngơ ngác nhìn giày mới dưới chân, thanh âm nhỏ như muỗi kêu.

“Phó Tư Dịch, em đói bụng.”

Tác giả có lời muốn nói:

Không cần đánh tôi, tôi xác thực thích tạp văn.

Phó Tư Dịch sửng sốt một chút, phút chốc mà nhẹ giọng bật cười. Hắn nhìn cô một hồi lâu, mới cất bước đến bên người cô, nhìn người đang cúi thấp đầu, ôn nhu hỏi, “Là muốn ra ngoài ăn hay ở đây?”

Im lặng một hồi, Trầm Hoan vẫn nhỏ giọng nói, “Nơi nào cũng được.”

Ánh mắt Phó Tư Dịch sáng vài phần, tay nắm lại một chút lại buông ra, “Ta nhớ rõ tủ lạnh còn chút mì, liền làm.”

Hắn kiệt lực dể thanh âm chính mình bình tĩnh.

“Muốn ăn ??//?? Sao?”

“Có thể.”

Phó Tư Dịch đứng ở bên người cô không nhúc nhích, Trầm Hoan nhịn không được ngẩng đầu ngước mắt liếc mắt nhìn hắn một cái. Một cái nhìn làm tim cô nhấc tới cổ họng. Ánh mắt hắn càng nhìn càng nóng, phảng phất như hiểu rõ suy nghĩ trong tim cô.

“Trầm Hoan, anh nấu cơm tương đối chậm, hao phí thời gian rất dài, .....” Hắn nhìn cô căn môi, ánh mắt liền nhân từ, “ Dài đến đêm nay em có khả năng đều không thể trở về được.”

Trầm Hoan ngừng một lúc, yên lặng dời đi tầm mắt.

Cô liền biết hắn khẳng định đoán được ý cô muốn ở lại.

“Cái kia.... Em liền gọi điện thoại cho Trần San nói một tiếng..... Nói cô ấy không cần chờ em.” Trầm Hoan né tránh ánh mắt hắn, đi tìm di động trong túi.

Phó Tư Dịch nhìn cô bộ dáng tay chân luống cuống, cực lực ức chế ý nghĩ xúc động muốn ôm cô, im lặng đứng nguyên một lúc, mới xoay người đi vào phòng bếp.

Nghe thấy tiếng bước chân của hắn đã đi xa, Trầm Hoan cũng không vội mà gọi điện cho Trần San, nắm di động mà ngốc tại chỗ.

Cô kỳ thật vẫn là mềm lòng.

Khi Trầm Hoan gọi điện tới, cô nên rời đi. Một mặt, lời nói của Phó Tư Dịch làm cô tâm loạn như ma, cô còn chưa có chuẩn bị tốt tiếp thu phần tình cảm này. Mặt khác, cô lại ngốc ở chung cưa của một người đàn ông, có chút kỳ cục.

Khi cô nói phải rời đi, Phó Tư Dịch thật rõ ràng mà ngẩn ra một chút, nhưng lại thật nhanh đem cảm xúc mất mát giấu đi.

Giày cô ướt, Phó Tư Dịch chạy đi mua giày cho cô. Sau khi trở về, hắn quỳ một gối, trong tay nâng chân cô. Hắn đổi giày cho cô, không chút cẩu thả, cao quý lại ôn nhu.

Trong phòng bếp truyền đến tiếng nước ào ào, cùng với thanh âm xắt rau, Trầm Hoan thở dài một tiếng, do dự trong nháy mắt liền dừng lại.

Cứ như vậy đi! Cô thỏa hiệp mà nghĩ.

Không hề nói ai phụ ai, cũng không hề nghi ngờ ai lừa ai.

Tình yêu vốn là vất vả, không phải ai đều có thể biết hết tất cả.

Con người đều quá ích kỷ, ham an nhàn cùng hưởng lạc, đồ vật ưa thích nhất định phải đoạt tới tay mới thỏa mãn.

Hắn quá ích kỷ, nhưng lại ích kỷ làm cô đau lòng.

Cô không bỏ xuống được, cũng ném không xong.

Tương lại còn dài như vậy, trước cứ như vậy đi!

Trầm Hoan mở TV, yên lặng mà nghĩ. Trong TV chiếu chính là gameshow cực hot, giờ phút này là phân đoạn khách quý chơi trò chơi, không khí náo nhiệt, tiếng cười không ngớt.

Cô lại nhìn đến thất thần, lỗ tai tất cả đều là âm thanh xắt rau “thình thịch” của Phó Tư Dịch.

Trầm Hoan nghiêng đầu xem xét vài lần, lại cũng không nhìn thấy cái gì, tầm mắt lại phải trở lại trên TV.

Lại ngồi vài phút, Trầm Hoan rốt cuộc nhịn không được mà đứng lên, hướng về phía phòng bếp.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Chào Buổi Sáng, Phó Phu Nhân

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook