Chào Anh, Thổ Hào!

Chương 22: Tô thổ hào mê tín

Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức

29/08/2020

Sau khi thay đồng phục đi ra, Trương Kỳ Kỳ cẩn thận rửa tay, đeo bao tay chuyên dụng đi vào phòng bếp.

Nhìn nhìn nguyên liệu nấu ăn trong phòng bếp, Trương Kỳ Kỳ chuẩn bị chưng mấy món khấu oản, lại nấu một cháo gạo thơm.

Chưng khấu oản cần khoai tây sợi, khoai lang viên, ngó sen, thịt viên, cá hoa vàng con và thịt chiên bơ ngày hôm qua cô chiên, để ở trong tủ lạnh, hiện tại lấy ra có thể tiến hành nấu nướng rồi.

Trương Kỳ Kỳ cẩn thận cắt sợi gừng, từng sợi gừng mịn như sợi tóc từng chút từng chút xuất hiện.

Nhưng trong lòng của cô đang kín đáo tự hỏi buổi tối về nhà như thế nào trao đổi với ba mẹ.

Tiễn Tiểu Trân đã sảy thai, chuyện cô ta sẽ trở thành chị dâu của mình là không có thể nghịch chuyển, này Trương Kỳ Kỳ cảm thấy mình cần phải làm là tận lực bảo hộ lợi ích của chính mình và ba mẹ, để tránh tương lai xuất hiện các loại tranh chấp.

Ngày hôm qua ba ba nói muốn thêm tên của cô vào căn nhà hiện tại, cô còn có chút áy náy, không có lập tức đồng ý, nhưng bây giờ tất cả hành động của Tiễn Tiểu Trân và anh trai làm cho cô hiểu phải vì ba mẹ và mình mà suy tính.

Nói như vậy, đối với ba mẹ mà nói, tương lai anh hai cho dù không hiếu thuận, thế nhưng danh nghĩa bọn họ có một căn nhà, nhìn phân thượng căn nhà, anh hai và Tiễn Tiểu Trân chung quy cũng chẳng làm gì được bọn họ.

Mà cô dựa vào thu nhập của mình sớm muộn gì cũng sẽ mua một căn nhà hoàn toàn thuộc về mình, thế nhưng trước tiên vẫn phải là bảo đảm lợi ích của cha mẹ đã.

Đợi Trương Kỳ Kỳ cân nhắc mọi chuyện thỏa đáng, gừng sợi và hành tây đều đã cắt xong. Cô đem gừng sợi và hành tây lót đều ở bốn đáy chén sành, vừa rắc khoai tây sợi và khoai lang lên, sau đó chia ra bỏ ngó sen lên, thịt viên, cá hoa vàng convà thịt chiên, sau đó tưới nước sốt độc nhất vô nhị lên, lúc này mới bỏ bốn cái bát sành vào trong lồng hấp đã mở lửa.

Tô Khả lái xe đi vào Cẩm Tú viên.

Bóng đêm đã buông xuống, gió thu đìu hiu thổi qua rừng trúc hai bên đường, phát ra thanh âm "Ào ào".

Bất tri bất giác mùa thu đã sắp kết thúc, mùa đông giá rét sắp tới.

Nghĩ đến chút nữa sẽ gặp Trương Kỳ Kỳ ở trong nhà nấu ăn, trong lòng Tô Khả có một loại cảm giác tương tự như trái tim rung động, tim của anh đập nhanh hơn, tất cả xương cốt cũng ngứa ngáy, cả người ấm áp, rất muốn có chỗ hoạt động, nhưng cũng không biết nên làm cái gì. . . Anh không biết giải thích loại cảm giác này là thế nào.

Nghe được tiếng chuông cửa, Trương Kỳ Kỳ cởi găng tay kéo cửa liền đi ra.

Nhìn Tô Khả trong màn hình cửa trước và chiếc Range Rover mới tinh màu xanh lá cây phía sau anh còn chưa có số xe, Trương Kỳ Kỳ: ". . ."

Đợi Tô Khả vừa vào cửa, cô liền kìm nén không nổi lòng hiếu kỳ mở miệng hỏi: "Tô Khả, vừa rồi anh đi làm cái gì đó?"

Tô thật có chút lúng túng nhìn cô một cái, cúi đầu xuống không nhìn Trương Kỳ Kỳ, giống như muôn phần nghiêm túc đổi dép lê.

Trương Kỳ Kỳ trong lòng đại khái đoán được chút gì đó, bởi vậy truy hỏi: "Anh đi mua xe hả ?"

Tô Khả mặt đỏ rần, vẫn không dám ngẩng đầu: "Cửa hàng Kỳ hạm gọi điện thoại cho tôi, nói đến một chiếc Range Rover mới . . ." Nhưng thật ra là từ triển lãm xe của cửa hàng Kỳ Hạm trở về, anh muốn đổi xe ngay, không muốn đợi thêm nữa, cho nên nhận được điện thoại liền đi lái xe mới về.

Trương Kỳ Kỳ rốt cuộc đã minh bạch, nhíu mày nhìn Tô Khả vội vàng luống cuống tay chân cả buổi vẫn chưa mang dép lê xong: "Bởi vì tối hôm qua Tiểu Trân đã ngồi xe của anh?" Rõ ràng không phải nói không thèm để ý sao? Sao còn để ý như vậy? Một ngày liền không nhịn được đi đổi xe!

Hơn nữa, cô phải làm như thế nào, mới có thể bồi thường tổn thất cho Tô Khả?

Thừa dịp cô trầm mặc, Tô Khả cũng không nói gì, đứng dậy mang dép lê mở ra chân dài lướt qua Trương Kỳ Kỳ đi vào phòng khách.

Trong nháy mắt Tô Khả đi ngang qua, Trương Kỳ Kỳ thấy khuôn mặt và vùng cổ trên áo sơ mi trắng của anh đỏ rần, ánh mắt thanh trong cũng long lanh - - Tô Khả thẹn thùng?

Trương Kỳ Kỳ: ". . ." Tô Khả tuy rằng rất nhiều cơ bắp cũng rất manly, nhưng cô cảm giác mình so với Tô Khả đàn ông hơn nhiều !

Tô Khả tắm rửa xong chậm rãi đi xuống lầu, đứng ở đầu bậc thang nhìn Trương Kỳ Kỳ ở phòng bếp qua cửa thủy tinh.

Trương Kỳ Kỳ mặc đồng phục trắng như tuyết đưa lưng về phía anh bận rộn, dường như đang bưng cái gì từ trong nồi hấp ra.

Trương Kỳ Kỳ dùng khay bưng bốn phần bát khấu oản đi ra, đang muốn vươn tay kéo cửa, cửa kéo lại một lần nữa bị kéo ra - - Tô Khả không biết đã đến từ lúc nào.

Anh mặc T-shirt màu xanh đậm bằng bông và quần thể thao, làm nổi bật lên thân hình thon dài cao ngất. Nguyên nhân đại khái là vừa tắm rửa qua, trên người Tô Khả mang theo hương vị bạc hà tươi mát, khuôn mặt trắng nõn trơn bóng trong suốt, càng làm nổi bật lên lông mày lông mi đen nhánh, cũng càng tuấn tú

Tô Khả nhận khay, cơ bắp phía trên cánh tay mơ hồ hiện rõ ra, xoay người đi vào phòng ăn.

Trương Kỳ Kỳ dừng một chút, sau đó xoay người đi bưng bát cháo.

Tô Khả đã ngồi trước bàn ăn nửa ngày, rốt cuộc chờ được Trương Kỳ Kỳ từ phòng thay quần áo ra tới.

Trương Kỳ Kỳ mặc váy liền áo màu xanh đậm vừa người, vô cùng xinh đẹp, cô vừa đi ra, vừa dùng cuốn tóc dài đen óng thành một búi tóc.

Dưới ánh đèn nhu hòa Tô Khả đang nhìn cô, ngũ quan tuấn tú dưới ánh đèn trở nên mềm mại, lộ ra vẻ đẹp yên tĩnh không gì sánh được.

Trương Kỳ Kỳ cảm thấy trái tim dường như nhảy rộn một cái.

Rung động không giải thích được trong lòng cô lúc này lại được cô hiểu là vì cô vẫn đang bài tiết hormone nữ tính, lặng lẽ hít sâu một hơi, đem rung động không giải thích được đè nén xuống dưới, trên mặt hiện ra nụ cười khéo léo: "Tô Khả, ngày hôm qua thật sự cám ơn anh!"

Tô Khả nhìn bờ môi đỏ tươi căng mọng của Trương Kỳ Kỳ, rốt cuộc lấy hết dũng khí: "Kỳ Kỳ, cùng ăn đi - - "

"Đây là hai vạn đồng." Trương Kỳ Kỳ từ trong túi xách lấy ra một phong bì đặt ở trên bàn cơm. Đây là tiền cô rút khi trên đường đến nhà Tô Khả, định trước trả lại cho Tô Khả, sau đó tìm mẹ và anh trai đòi số tiền kia trở về.

Lời chưa kịp nói ra của Tô Khả bị chặn đứng, khuôn mặt lại một lần nữa đỏ lên.

Trương Kỳ Kỳ biết rõ anh không thích nói chuyện, liền không dây dưa nữa, xoay người lại rời đi.

Đi vài bước, cô nhịn không được quay đầu lại hỏi nói: "Tô Khả, chiếc Land Rover cũ đâu?"

Tô Khả: ". . . Đưa cho vợ ... của Lâm Lỗi. . . . . ." Không thể để cho Lâm Lỗi sử dụng, anh sợ ảnh hưởng việc buôn bán của mình, nên đáp ứng cho vợ của Lâm Lỗi.

Trương Kỳ Kỳ: ". . ." Thổ hào, không, thổ hào mê tín ! Ách, nhưng anh và vợ của Lâm Lỗi là quan hệ như thế nào?

Thấy bóng lưng thon thả của Trương Kỳ Kỳ biến mất trong tầm mắt, Tô Khả phiền muộn thở dài thở một hơi, hai tay bưng kín mặt - - chỉ cần Trương Kỳ Kỳ ở đây, anh luôn nói không ra lời, hoặc là nói lời ngốc nghếc. . . Thực là không có thuốc chữa!

Về đến nhà, quả nhiên không ngoài dự đoán của Trương Kỳ Kỳ, mẹ Kỳ Kỳ và cha Kỳ Kỳ đều ở nhà.

Cha Kỳ Kỳ và mẹ Kỳ Kỳ thoải mái ngồi trên trên ghế sofa, tiếp tục xem 'yêu nhau mười năm', thấy Trương Kỳ Kỳ trở về, cha Kỳ Kỳ cũng chỉ là dặn dò nói: "Kỳ Kỳ, bát cháo ở trong nồi cơm điện, đồ ăn và màn thầu ở trong lồng hấp, con tự đi lấy đi!"

Thấy ba mẹ si mê phim thần tượng như thế, Trương Kỳ Kỳ nhịn không được nâng trán thở dài: vì sao nhà cô xem phim thần tượng thanh xuân không phải là cô xì tin đây, mà là ba mẹ hai người cộng lại hơn 100 tuổi của cô kia chứ?

chuyện hôm nay cô trải qua quá nhiều, còn thật sự có hơi đói, liền rửa tay đi phòng bếp dọn cơm ăn.

Ba mẹ Kỳ Kỳ xem tivi, Trương Kỳ Kỳ mang ghế đẩu ở trên bàn trà ăn cơm. Ba tối nay nấu hai món ăn - - ngó sen chua ngọt và thịt khô xào ớt xanh, hấp hai ổ bánh bột ngô, còn nấu chè hạt sen Trương Kỳ Kỳ thích.

Lúc ăn cơm, cô ngẩng đầu xem phim với ba mẹ.

Lúc này trên màn hình đang chiếu cảnh Lý Thụy mặc một bộ âu phục đen phong lưu phóng khoáng đang cùng nữ nhân vật chính nói chuyện tình cảm, Trương Kỳ Kỳ phát hiện mình lại có thể không có chút nào không khỏe.

Thì ra không biết bắt đầu từ lúc nào, tâm tình của nàng đã không còn dây dưa ở trên người Lý Thụy.

Trương Kỳ Kỳ ăn một miếng ớt xanh, thất vọng thở dài: thì ra trên thế giới này, thời gian có thể quên đi hết thảy. Bất quá là chia tay tháng thứ ba, cô đã không còn nóng ruột nóng gan với Lý Thụy nữa rồi.

Trong lòng cô tính toán một chút, phát hiện mình không tính sai, đúng là tháng thứ ba.

Cha Kỳ Kỳ nghe tiếng con gái thở dài, vội hỏi: "Có phải ăn ớt xanh cay quá rồi phải không? Mau ăn bánh ngô đi!"

Trương Kỳ Kỳ nghe lời phải cắn một miếng bánh ngô, uống một ngụm cháo, thản nhiên cùng ba mẹ xem tivi.

Súc miệng từ toilet đi ra, Trương Kỳ Kỳ trở về phòng ngủ của mình, trước dùng di động mở kênh thiên nhai ra "Bới ra bài viết em chồng mẹ chồng cực phẩm của tôi!"

lại dùng aipai.com mở ra một bài viết, sau đó cầm di động và aipai.com ra khỏi phòng ngủ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Chào Anh, Thổ Hào!

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook