Chào Anh, Thổ Hào!

Chương 19: Đi bệnh viện

Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức

29/08/2020

Âm thanh bén nhọn mang theo tiếng khóc nức nở của Tiểu Trân từ trong phòng vệ sinh truyền ra: "Trương Lâm Lâm! Anh mau tới đây! Mau tới đây!"

Trương Kỳ Kỳ thấy mẹ mặt mũi trắng bệch, vôi kéo tay mẹ qua con.

Mẹ Kỳ Kỳ lòng bàn tay tất cả đều là mồ hôi, sờ vào nghe ướt nhẹp lạnh băng.

Trương Kỳ Kỳ biết mẹ sợ hãi, vội nắm tay mẹ mẹ đến phòng ăn đối diện phòng vệ sinh. Nhìn thấy Trương Lâm Lâm đã đi ra, vội nói: "Anh, nguyên nhân hẳn là uống canh ba ba !"

Trương Lâm Lâm khẽ gật đầu, vội vàng đẩy cửa phòng vệ sinh ra, thế nhưng bên trong bị đã khóa, căn bản vặn không ra.

Lúc này Tiểu Trân lại ở bên trong hét lên một tiếng: "Chảy máu! Chảy máu! Chảy thật nhiều máu!"

Trương Lâm Lâm nhanh chóng đầu dây mồ hôi, anh ta vừa gõ cửa vừa an ủi: "Tiểu Trân, nghe lời, em trước mở cửa! Trước mở cửa cho anh!"

Trương Kỳ Kỳ thấy anh mình và Tiểu Trân vẫn còn cách cửa phòng vệ sinh lải nhải, liền dặn dò mẹ: "Mẹ, mẹ đi thu thập đi, chi phiếu, giấy vệ sinh, chén nước gì gì đó đều được."

Cô cầm điện thoại của mình gẩy gẩy tìm số của tài xế taxi lưu trong điện thoại.

Bên kia trực tiếp tắt điện thoại.

Trương Kỳ Kỳ nhìn đồng hồ, phát hiện đã mười giờ rưỡi, tài xế xe taxi hẳn là đổi phiên nghỉ rồi.

Cô đang định bấm 120, cha Kỳ Kỳ đã đi tới: "Xem nhà ai có xe, gọi điện thoại nhờ đưa đi dùm một chút!"

Trương Kỳ Kỳ chợt nhớ tới điện thoại di động của cô tối nay có hai số không nghe, một là Tô Khả gọi tới, chính là lúc bảo cô nàng nhớ số điện thoại di động; một người khác là Hồ Hiểu Đông gọi tới, là lúc cô và ba ba ăn lẩu, nhưng cô không nghe thấy.

Cô trực tiếp đi lục xem cuộc gọi nhỡ.

Hồ Hiểu Đông và Tô Khả đều cách nhà cô rất gần, nhà Tô Khả thực tế gần hơn, ngay ở bên cạnh tiểu khu nhà cô, nhưng Trương Kỳ Kỳ nghĩ lại, cô và Tô Khả cũng không quá quen thuộc, hơn nữa người làm ăn kiêng kị cái này, cho nên liền đi nhấn dãy số của Hồ Hiểu Đông.

Bên kia vang lên hai tiếng chuông liên tiếp, có vài tiếng thở từ trong môi trường tĩnh lặng truyền đến: "Kỳ Kỳ?"

Trương Kỳ Kỳ: ". . ." A? Sao lại là giọng của Tô Khả? cô bấm chính là số của Hồ Hiểu Đông mà. . .

Nhìn màn hình điện thoại di động một chút, Trương Kỳ Kỳ xác định mình bấm sai rồi, cô không biết nói cái gì cho phải, vì che đậy che đậy, liền "Ách" một tiếng.

Tô Khả thở hổn hển nói: "Kỳ Kỳ, có chuyện gì sao?"

Não Trương Kỳ Kỳ phình to ra, dường như nghĩ tới mấy thứ gì đó, vội nói: "Xấu hổ quá, em gọi lộn số, gặp lại!"

Cô vội vội vàng vàng cúp điện thoại, định bấm 120, thế nhưng vừa bấm số 1 và 2, điện thoại của Tô Khả ngay sau đó liền gọi tới.

Trương Kỳ Kỳ luống cuống tay chân nhấn nút nghe.

Giọng Tô Khả trong trẻo mang theo uy thế không cho cự tuyệt : "Kỳ Kỳ, uy thế là chuyện gì?"

Trương Kỳ Kỳ trước nói câu "Em sợ quấy rầy anh", thấy anh trai đã nâng Tiểu Trân đi ra, vội nói: "Chị dâu em thân thể không thoải mái, vội vã đi bệnh viện, em đang muốn gọi 120 - - "

Tô Khả lúc này đã rõ: "Tôi hiện tại liền lái xe đi. Ở cửa tiểu khu chờ tôi."

Trương Kỳ Kỳ sợ anh trai và Tiểu Trân nghe được lời của mình mất hứng, vội đi vào trong phòng mình, đóng cửa lại, hạ giọng nói: "Tô Khả, chị dâu em nghi ngờ sanh non, nhà các anh có kiêng kị cái gì không " Theo cô biết, không ít người làm ăn kiêng kị cái này. Hàn Nhã Kỳ chị dâu họ của cô lúc đi bệnh viện sinh con ngồi chính là Audi a6 của bác cả, về sau chiếc xe này đã bị bác cả cô Trương Thuận Bắc bán ra với giá hời.

Tô Khả dường như đang xuống lầu, chỉ nói câu "Em đợi tôi", liền cúp điện thoại.

Trương Lâm Lâm ôm Tiểu Trân vội vàng nói: "Mẹ, Tiểu Trân chảy thật là nhiều máu, phải nhanh đi bệnh viện!"

Trương Kỳ Kỳ vội nói: "Tô Khả đã lái xe tới, ba ba giữ nhà đi, mẹ với con đi theo anh đưa Tiểu Trân đi bệnh viện!"

Trong nhà vốn loạn thành một đoàn, ba mẹ cũng quên gọi 120, nghe được Trương Kỳ Kỳ phân công, rốt cuộc có chút trật tự. Trương Kỳ Kỳ từ trong tay mẹ nhận túi xách, kéo tay mẹ đi theo anh trai cõng Tiểu Trân đi xuống lầu.

Mẹ Kỳ Kỳ sắc mặt tái nhợt, trán đổ đầy mồ hôi lạnh, trong lòng cũng rất bối rối, tay của Trương Kỳ Kỳ mát lạnh, dùng sức nắm tay của bà, rốt cuộc cũng làm bà ổn định lại.

Lúc sắp đến cổng tiểu khu, Trương Kỳ Kỳ thấy được chiếc Range Rover màu trắng của Tô Khả.

Tô Khả mặc áo thể thao 3 lỗ màu trắng và quần thể thao màu xanh đậm đang dựa vào xe, trong miệng còn ngậm một điếu thuốc đang hút, nhìn độ dài của khói, hẳn là vừa đốt.

Trương Kỳ Kỳ chưa từng nhìn thấy Tô Khả ăn mặc tùy ý như vậy, liền hiểu anh đang tập thể hình, nhận được điện thoại tùy ý tới, còn chưa kịp thay quần áo.

Nhìn thấy Trương Kỳ Kỳ, Tô Khả không nói chuyện, vẫy vẫy tay, mở cửa xe ra hiệu Trương Lâm Lâm đặt bệnh nhân vào chỗ ngồi phía sau xe.

Thu xếp cho Tiểu Trân xong, Mẹ Kỳ Kỳ cũng đi theo Trương Lâm Lâm chen vào phía sau.

Trương Kỳ Kỳ ngồi ở vị trí kế bên tài xế: "Đi viện bảo vệ sức khoẻ bà mẹ và trẻ em."

Tô Khả hút một điếu thuốc, xe chạy nhanh ra ngoài.

Trương Kỳ Kỳ quay đầu lại nhìn, lúc này mới nói: "Cảm ơn anh, Tô Khả."

Tô Khả vừa lái xe, vừa ấn dập tắt thuốc lá ở trong gạt tàn thuốc: "Không cần khách khí."

Trương Kỳ Kỳ lấy điện thoại di động ra, bắt đầu lục số điện thoại của viện bảo vệ sức khoẻ bà mẹ và trẻ em..

Trương Lâm Lâm vừa nhấc mắt thấy Trương Kỳ Kỳ đến lúc này còn có tâm tư chơi điện thoại, không khỏi mở miệng nói: "Trương Kỳ Kỳ, đến lúc này em còn có tinh thần chơi điện thoại? !"

Trương Kỳ Kỳ còn chưa kịp nói chuyện, Tô Khả liền trầm giọng nói: "Làm sao anh biết cô ấy đang chơi điện thoại?"

Trương Lâm Lâm lập tức nín thinh. Anh ta có chút sợ Tô Khả, cũng nói rõ được nguyên nhân.

Trương Kỳ Kỳ nuốt xuống lời định phản bác, nhìn Tô Khả.

Cô cũng không mềm yếu, nếu như người khác công kích cô, cô nhất định sẽ phản bác trở về; dù cho lúc ấy không đánh trả, cô sớm muộn gì cũng sẽ nghĩ biện pháp đánh trả đối phương.

Nhưng Tô Khả bảo vệ cô như thế, ngoài khiến cho cô cảm động, còn có một chút khác thường, hình như là một loại cảm giác ấm áp.

Tô Khả chuyên tâm lái xe, ngón tay thon dài đặt trên tay lái.

Gò má của anh nhìn rất đẹp, đường cong mượt mà, lông mi thật dài và mũi cao ngất làm cho gò má của anh lộ ra khí khái hào hùng bức người.

Trương Kỳ Kỳ không tự chủ được nuốt nước miếng một cái.

Trên đường vào mùa lúc đêm khuya ít thấy thấy bóng người, Tô Khả lái xe nhanh như chớp, rất nhanh liền đến bệnh viện.

Anh trực tiếp lái xe vào trong sân bệnh viện.

Trương Kỳ Kỳ chuẩn bị xuống xe, Tô Khả mở miệng hỏi cô: "Tiền mặt mang đủ chưa?"

Trương Kỳ Kỳ: ". . . Không phải có thể quét thẻ sao?"

Tô Khả liếc cô: "Vẫn là tiền mặt thuận tiện hơn, trong hộp phía sau có, em tự đi lấy đi."

Trương Kỳ Kỳ không khỏi nở nụ cười: "Không cần, cám ơn anh!"

Tô Khả cũng không để ý tới cô, tự mình xuống xe mở hộp phía sau, ôm một cái túi thể thao cực lớn màu xanh đậm ra, kéo khóa kéo.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Chào Anh, Thổ Hào!

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook