Chào Anh, Thổ Hào!

Chương 28

Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức

29/08/2020

Trương Kỳ Kỳ buổi sáng sáu giờ bốn mươi đã rời giường.

Cô rửa mặt xong, phát hiện vừa vặn là bảy giờ đồng hồ, liền cầm theo hành lý mở cửa.

Ngồi trên sofa ngoài cửa đích thực cũng không phải Trương Hoằng Hoằng đã hẹn với cô, mà là Tô Khả.

Tô Khả mặc áo lông đen rộng thùng thình và quần jean xanh, bên trong mặc áo sơmi màu trắng, rất thảnh thơi ngồi trên ở trên ghế sofa ngẩn người.

Nhìn thấy Trương Kỳ Kỳ đi ra, anh lập tức đứng lên.

Trương Kỳ Kỳ có chút kinh ngạc, hỏi vội: "Trương Hoằng Hoằng sao còn chưa tới?"

Tô Khả đi tới đưa tay nhận túi xách trong tay cô: "Anh vừa vặn có việc muốn về công ty, tiện đường đưa em trở về."

Trương Kỳ Kỳ lập tức mỉm cười nói: "Cảm ơn anh!" Chú nhỏ giúp mình nhiều như vậy, thực là một người tốt, mình cũng không thể ngấp nghé anh.

"Đừng khách khí." Tô Khả cầm túi xách của cô đi về hướng bậc thềm cầu thang.

Trương Kỳ Kỳ vội vàng đi theo.

Một thanh niên xa lạ mặc đồ tây đen đã lái xe Tô Khả đi ra, đang đợi ở đó, thấy Tô Khả và Trương Kỳ Kỳ tới, anh ta lập tức tiếp nhận lấy túi xách rồi đón Tô Khả và Trương Kỳ Kỳ đi qua bên cạnh xe.

Trương Kỳ Kỳ cho tới bây giờ chưa từng được người khác hầu hạ kín không kẽ hở như vậy, không khỏi có chút khẩn trương, thẳng đến khi Tô Khả lái xe ra khỏi làng du lịch, cô mới thở dài một hơi.

Tô Khả dường như chưa bao giờ nói lời vô ích, trong xe yên tĩnh, yên tĩnh đến mức Trương Kỳ Kỳ đều có thể nghe được tiếng hít thở của mình, vì để tránh cho lúng túng, cô suy nghĩ một chút, rốt cuộc nghĩ tới một vấn đề phù hợp, liền cười hỏi Tô Khả: "Tô Khả, công ty của các anh ở đâu?"

Tô Khả dừng một chút, nhìn Trương Kỳ Kỳ, nói: "Cao ốc thương mại quốc tế lầu sáu."

Trương Kỳ Kỳ "Nha" một tiếng, ánh mắt lại nhịn không được nhìn sang hướng Tô Khả bên kia, bởi vì Tô Khả một chút cũng không tiện đường với cô, cũng bởi vì Hồ Hiểu Đông cũng đi làm ở cao ốc thương mại quốc tế.

Nhưng trong lòng cô cũng coi như có chuyện lắng đọng lại, nhưng trong lòng suy nghĩ một chút mà thôi, cũng không có mở miệng hỏi.

Buổi sáng bảy giờ trên đường phố Trịnh thành, không có dòng xe cộ chen chúc của ban ngày, vì vậy Tô Khả rất nhanh liền chạy lên đường cao tốc. Anh lái xe nhanh như chớp, rất nhanh liền ngừng lại trước tiệm bánh mì Hương Mật.

Sau khi Trương Kỳ Kỳ cám ơn Tô Khả thì cầm theo túi xách xuống xe.

Cô nhìn Tô Khả đang lẳng lặng nhìn mình, muốn đi rồi lại cảm thấy mình giống như có một câu quên nói, nhất thời không nhớ nổi là nói cái gì, đành phải mỉm cười vẫy tay: "Tô Khả, gặp lại!"

Tô Khả lúc này giống như bỗng nhiên nhớ ra cái gì đó, thấp giọng nói: "Kỳ Kỳ, chờ một chút!"

Anh tự tay lấy ra một cái túi giấy nho nhỏ, đưa cho Trương Kỳ Kỳ: "Lần này đi ra ngoài mua quà cho em."

Trương Kỳ Kỳ có chút ngạc nhiên, cô đòi Tô Khả mua quà, bất quá chỉ là nói đùa một câu thôi, không nghĩ tới Tô Khả tưởng thật.

Cô nhận túi giấy, bởi vì xấu hổ nên khuôn mặt có chút đỏ lên: ". . . Cám ơn!"

Lại gãi gãi tóc dài: "Em hai ngày này hình như nói lời cám ơn anh quá nhiều rồi!"

Thấy khuôn mặt trắng nõn của nổi lên hai rặng mây đỏ ửng, nhìn qua thanh lệ không gì sánh được, Tô Khả không khỏi lại nhìn cô một cái, mặt của anh cũng hơi có chút nóng lên, lập tức ngồi nghiêm chỉnh, nhẹ giẫm chân ga một cái, Land Rover màu xanh lá cây rất nhanh liền liền xông ra ngoài.

Trương Kỳ Kỳ vẫn đứng ở ven đường, đợi xe của Tô Khả chui vào dòng xe cộ sáng sớm, đến lúc không nhìn thấy nữa, cô lúc này mới nhét túi giấy vào trong túi xách của mình đi vào tiệm bánh mì.

sau khi thay đổi đồ đồng phục, Trương Kỳ Kỳ liền bắt đầu làm các loại công tác chuẩn bị.

Mãi cho đến tám giờ mười, Lương Thục Hoa mới tới.

Thấy ông chủ vẫn chưa tới, cô ta liền lấy một bao bánh bao ra hấp, sau khi ăn một cái hỏi Trương Kỳ Kỳ: "Chị Kỳ Kỳ, chị ăn điểm tâm chưa? có muốn ăn bánh bao hấp không?"

Trương Kỳ Kỳ bỗng nhiên nhớ tới, cô vốn là muốn hỏi Tô Khả buổi tối có cần tới nhà anh làm cơm tối hay không, thế nhưng lời nói đến bên miệng lại quên mất muốn nói gì.

Bận rộn cho tới trưa, đã đến lúc nghỉ trưa, Trương Kỳ Kỳ lúc này mới nhớ tới quà tặng Tô Khả tặng trong túi xách, liền đi tủ chứa đồ lấy túi xách ra.

Lương Thục Hoa không có thời gian nghỉ trưa, liền đi vào dự định bảo Trương Kỳ Kỳ giúp cô ta mua hộ cơm phần. Cô ta đi vào, liền nhìn thấy Trương Kỳ Kỳ từ trong túi giấy móc ra một cái hộp bằng da màu đen nhạt, liền tiến tới nói: "Chị Kỳ Kỳ, đây là cái gì? Nhìn có vẻ như rất đắt!"

Trương Kỳ Kỳ nhìn cô ta một cái, giải thích nói: "Một người bà con xa nhà chị đi công tác, mua về tặng cho chị."

"Em giúp chị mở ra!" Lương Thục Hoa lập tức vươn tay cướp cái hộp, nhấn mở khoá chìm.

Cái hộp mở ra, chỉ thấy trên bệ nhung tơ màu đen đặt một chuỗi vòng cổ Phỉ Thúy bạch kim khảm kim cương, Lương Thục Hoa lập tức ngừng hô hấp, một lát sau mới nói: "Ông trời ơi đây là đồ giả sao? !"

Nhìn từng viên Phỉ Thúy lóe ra ánh huỳnh quang êm dịu trên nhung tơ màu đen, Trương Kỳ Kỳ đầu tiên là cả kinh, tiếp theo liền cảm thấy mình có chút buồn cười, liền giải thích nói: "Đây là hàng mỹ nghệ, không phải!"

Lương Thục Hoa lấy vòng cổ ra, vuốt ve từng hột, nâng lên trước mắt nhìn kỹ: "Cảm thấy thế nước rất đầy đủ, nhìn giống như là Phỉ Thúy lão Khanh . . ."

Trương Kỳ Kỳ cười cười, không nói chuyện.

Lương Thục Hoa liền cười năn nỉ Trương Kỳ Kỳ: "Chị Kỳ Kỳ, nếu là giả, trước cho em mang thử hai ngày đi!"

Trương Kỳ Kỳ rũ mắt xuống, không có lập tức đồng ý, bởi vì cô nhớ tới chuyện Tô thổ hào đưa chiếc Land Rover Tiễn Tiểu Trân ngồi qua cho trợ lý Lâm Lỗi.

Tô Khả nếu như sẽ bởi vì mê tín mà đưa xe trên dưới một trăm vạn cho trợ lý, vậy anh liền có thể tặng Phỉ Thúy thật cho Trương Kỳ Kỳ người bà con xa này !

Cho dù là một phần vạn khả năng, Trương Kỳ Kỳ cũng không thể mạo hiểm đưa chuỗi Phỉ Thúy này cho Lương Thục Hoa mang.

Cô trong lúc đảo mắt đã nghĩ ra rồi biện pháp, cười nói tự nhiên nói: "Chị vừa mới nhận được, còn chưa có mang qua đâu, chờ chị mang qua lại cho em mượn!"

Ánh mắt của Lương Thục Hoa vẫn một mực dính lên vòng cổ chuỗi Phỉ Thúy, ánh mắt rõ ràng đến mức khiến Trương Kỳ Kỳ cũng hơi sợ.

Trương Kỳ Kỳ vội cầm vòng cổ trở về, cẩn thận cất vào trong hộp, sau đó cố ý cười nói: "Em làm sao vậy? Không phải hàng b chính là hàng c, vậy mà em còn tưởng thật à!"

Thấy Trương Kỳ Kỳ lấy cái hộp lại, Lương Thục Hoa còn lưu luyến không rời: "Chị Kỳ Kỳ, nhìn thử xem có giấy chứng nhận Phỉ Thúy hay không đi!"

"Chị phải đi về nấu ăn cho mẹ chị, chị đi đây." Trương Kỳ Kỳ cầm lấy túi xách đi ra ngoài, "Trong hộp chị đã nhìn rồi, không có giấy chứng nhận gì hết."

Cha Kỳ Kỳ và Mẹ Kỳ Kỳ tối hôm qua ở lại nhà bác cả Kỳ Kỳ, hôm nay vốn không có trở về. Trương Kỳ Kỳ rửa tay liền móc hộp trang sức trong túi xách ra, lục lọi lớp vải lót bên trong, tìm ra giấy chứng nhận giám định châu báu Ngọc Thạch.

Sau khi vội vàng xem qua giấy chứng nhận, Trương Kỳ Kỳ giống như nằm mơ đeo vòng cổ lên cổ, đi tới cái gương lớn trong toilet soi soi.

Trương Kỳ Kỳ da thịt trắng nõn, cổ cao, vòng cổ Phỉ Thúy như tôn lên cô.

Sau khi giống như nằm mơ đeo vòng cổ ở trong nhà lắc lư mười lăm phút, Trương Kỳ Kỳ rốt cuộc thanh tỉnh lại, lấy một bộ váy ngọc bích thay đổi, ở bên ngoài khoác áo xanh nhạt, đổi túi xách có màu sắc tương đối phù hợp, mang tất chân và giày vội vàng đi làm.

Lương Thục Hoa vẫn rất hâm mộ vòng cổ của cô, còn kéo ông chủ sang đây xem, cuối cùng mọi người cho ra kết luận nhất trí - - tỉ lệ tốt như vậy, thông thấu như vậy, ngoại trừ thủy tinh, Phỉ Thúy vốn không có khả năng có cái hiệu quả này!

Trương Kỳ Kỳ cũng cười: "Tôi hỏi qua chú nhỏ của tôi rồi, anh ấy nói là mua ở quầy hàng mỹ nghệ, vòng trang sức mạ bạc, ngay cả cái hộp cũng là đồ dỏm đó!"

Tất cả mọi người đều nở nụ cười.

Trương Kỳ Kỳ không khỏi lau mồ hôi lạnh trên trán một cái - - trên cổ đeo một căn nhà lớn, áp lực thiệt lớn nha - - lúc động tác thực hiện được nửa chừng, biến thành động tác vén tóc, thuận lý thành chương lướt nhẹ xuống dưới, nhìn rất là quyến rũ.

Lương Thục Hoa không khỏi có chút cực kỳ hâm mộ mà nhìn cô.

Trương Kỳ Kỳ giả bộ như không nhìn thấy được, rửa tay thay đồ đồng phục liền ra phía sau bận rộn.

Lúc nghỉ ngơi giữa giờ, Trương Kỳ Kỳ nhắn cho Tô Khả một tin - - "Hôm nay có cần tới làm cơm tối không ?"

Tô Khả rất nhanh liền trả lời một chữ - - "Dùng" .

Trương Kỳ Kỳ: ". . ."

Tô Khả thẳng tắp đứng ở phía trước cửa sổ văn phòng, khuôn mặt tuấn tú nhìn hoa cỏ trên ban công ngoài cửa sổ, tay cầm di động đích có chút rung rung.

Bởi vì buổi tối vô cùng khát vọng đã đến, trái tim của anh nhảy rất nhanh.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Chào Anh, Thổ Hào!

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook