Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: Thủy Nhược Lam

Ở nơi này ngươi có thể tưởng tượng được tất cả các thân phận mà ngươi có thể nghĩ đến, những người có thân phận và tài năng song hành, còn nếu ngươi muốn nhìn thấy quý tộc nước Anh hoặc những ông trùm người Mĩ, thì ngươi phải chạy đến sàn tàu khu D ngước đầu nhìn lên trên cao, nơi đó nơi nơi đều có những người đàn ông mặc tây trang được cắt may tinh tế và những người phụ nữ thì đầu đều đội mũ hoa lệ sang trọng.

Nhưng cho dù là khoang hạng nhất hay khoang hạng ba thì, thì tôi cũng không thể tìm ra người muốn tìm. Sau khi Jack lên thuyền, anh ta đi vào trong mê cung hành lang, tuy tôi biết rõ từng chi tiết của phim Titanic, thậm chí còn xem một ít tư liệu về con tàu Titanic này, nhưng những thứ vụn vặt như vậy cũng rất khó nhớ ra được. Ví dụ như tôi đã quên mất số phòng mà Jack ở, nhưng tôi vẫn nhớ được khoang thuyền mà người đàn ông đi theo Jack, là người bạn thân của Jack, anh ta cũng thắng được một chiếc vé tàu.

Tôi cũng không có khả năng đi đến từng khoang thuyền rồi mở cửa từng phòng một, nếu làm như vậy thì tôi sẽ mệt chết. Trong thực tế thì vẫn còn thời gian, tìm được Jack, thuyết phục hắn.

Giữa trưa ngày mai Titanic sẽ cập cảng Ireland Queenstown, đám hành khách cuối cùng sẽ lên thuyền, mà tôi sẽ rời thuyền. Vô luận có tìm được Jack hay không, hoặc tôi không có cách nào thuyết phục hắn rời thuyền thì tôi cũng nhất định phải rời khỏi con thuyền này.

Lần này mạo hiểm lên thuyền chẳng qua cũng vì nam thần mà tôi ôm ấp từ thuở niên thiếu đến nay, về sau nếu già đi tôi cũng có thể kể lại chuyện xưa cho con cháu mình, bà của ngươi ngày còn trẻ cũng đã lên con thuyền bị chìm kia, chỉ vì cứu vớt người đã từng là thần tượng.

Nhưng có lẽ chiếc chăn bông kia mới quan trọng, mà Jack Dawson chỉ làm cho tôi càng thêm liều mạng mà thôi. Cho nên tôi còn thời gian một ngày để giảm sóc,tôi ở thông đạo của khoang hạng ba chờ nửa giờ, rốt cuộc tìm được phòng ghi trên vé tàu. Những bóng đèn màu trắng trên thông đạo sáng rực con đường, chiếu sáng từng khuôn mặt của những người hành khách. Tôi cảm giác được mình như một u linh du đãng khắp mọi nơi, có vẻ đặc biệt không hợp với khung cảnh nơi này.

Không có hành lý gì, cổ chân gầy yếu, bên dưới là bàn chân dính đầy bùn và vết máu khô đen, áo khoác bị mài mòn nghiêm trọng cổ tay được sắn lên hai nấc, quần bởi vì không hợp với cơ thể mà có vẻ đặc biệt rộng, tóc dài xoã tung loạn xạ. Tôi một đường đi về phía trước là một đường bị vậy xem, một người phụ nữ nước Anh nhìn thấy tôi thì ánh mắt lóe lên thương cảm, nàng lấy chiếc chăn bông đưa cho tôi rồi hỏi, “Có cần hỗ trợ không? Đứa nhỏ.”

Mặt tôi không biểu cảm nói: “Cám ơn, ngày mai ngươi có thể rời thuyền không?”

Người phụ nữ đó nở nụ cười khó xử rồi bước đi.

Ai cũng cho rằng tôi là người điên, cho nên nếu ở trong này mà tôi hô lên con thuyền này sẽ bị chìm thì họ sẽ coi tôi như người bị bệnh tâm thần mà ném xuống dưới hải dương, để cho tôi cảm nhận được cái gọi là thuyền chìm.

Tôi một lần nữa lấy vé tàu ra nhìn, mặt trên đề hàng chữ dễ thấy nhất“WHITE STAR LINE(vận thủy bạch tinh)” dòng chữ in rất đậm. Mặt bên trên viết thủ tục dành cho hành khách và số phòng.

Tôi đi đến phòng được ghi trong vé, trong phòng có ba người đàn ông, bọn họ đang nhiệt tình bắt chuyện nhau, dùng tiếng Thụy Điển. Nhìn thấy tôi khoác chăn bông đi vào thì im bặt, họ không rõ mục đích tôi đi vào đây. Hoặc là tôi không đi giày nên trông rất đáng sợ, thời đại này không cho phép con gái được lộ ra mắt cá chân, chiếc quần của tôi chắc chắn không thể che hết cẳng chân. Tôi kì thật không nên đeo chiếc mũ vứt đi kia, mà nên bôi đầy than lên mặt, lại mang thêm mũ của đàn ông, có quỷ mới nhìn ra tôi là nữ.

Tôi nhìn thấy trong khoang thuyền còn thừa lại một chiếc giường, khoang thuyền thì rất hẹp. Hai bên bố trí hai giường tầng, con đường ở giữa thì rất nhỏ, cuối căn phòng có một cái bồn rửa mặt nhỏ, trên đó là dụng cụ sưởi ấm.

Một người hành khách nam nằm ở trên giường, nửa thân cúi xuống cười, ở bên dưới giường của hắn có hai người đàn ông đang cười nói với nhau. Tôi đi đến chiếc giường cuối cùng không có người, bọn họ rất ăn ý rời bàn chân ra khỏi đường đi, để tôi đi qua.

Tôi trèo lên giường, giống như có thể cảm nhận được bên dưới chăn con thuyền hơi run, thuyền đang ở giữa biển, chúng tôi đang ở giữa biển. Tôi dùng chăn lông xoa xoa chân, nơi bị xước da hơi đau. Lại lấy một góc chăn vẫn còn sạch dùng sức lau mặt, chăn lông lập tức có một vệt đen. Mặt của tôi cho dù dùng chăn lông lau nhưng chỉ sợ cũng không sạch sẽ được, trên mặt tôi đóng một tầng bụi dày, làm mặt tôi thành một mớ hỗn độn.

Ném chăn lông đi, tôi im lặng rủa xả cái chăn lông mang nhãn hiệu của công ty White Star Line trăm lần, trong khoang thuyền yên tĩnh, tất cả mội người nhìn tôi như đang xem kịch câm. Xem ra tôi cũng có thiên phú biểu diễn, có lẽ lần sau đến nước Mĩ tôi có thể diễn Chaplin.

Ngủ một giờ, sau đó nếu tìm được Jack, nghĩ biện pháp để hắn đáp ứng rời thuyền, tiếp theo là chờ đến giữa trưa là tôi có thể đến cảng Ireland rồi xuống thuyền.

Kế hoạch thật hoàn hảo, tôi lập tức rơi vào giấc ngủ, chăn đắp từ cổ tới chân, thân thể đã đến cực hạn, không thể cử động nữa.

Tôi mơ một giấc mơ, trong rạp chiếu phim tối đen, ánh sáng đằng trước phản xạ chiếu lên ghế ngồi ánh sáng mờ ảo. Bộ phim Titanic chiếu trên màn ảnh, chiếc thuyền vẫn đang ở trên đại dương,tôi ngồi một mình ở rạp chiếu phim, trên RMS Titanic không có ai, chỉ có sàn tàu rộng rãi và thân thuyền.

Đường cong của nó vẫn tuyệt đẹp như cũ, trên biển những đàn chim đang bay. Ở chân trời xa xôi, cảng New York, Tượng Nữ Thần Tự Do ẩn ẩn xuất hiện, cảnh tượng thật duy mỹ, thân tàu bắt đầu tan rã, sơn phai màu, mạn thuyền vỡ vụn, ô cửa sổ nát vụn. Nó bắt đầu chìm nghỉm, từng chút từng chút bị nước biển cắn nuốt, cuối cùng nằm cách đáy biển hai dặm Anh ( 1 dặm Anh = 1,609km), yên tĩnh ngủ say.

Không có một bóng người, cô độc nằm trong bãi rác dưới đáy biển.

Tôi thử vươn tay đụng chạm vào nó, lại phát hiện tay tôi chạm vào khung cửa rỉ sét khắc hoa văn, tôi đẩy nó ra, một tia sáng chiếu lên từ cánh cửa, đổ lên người tôi. Cửa lấy vận tốc ánh sáng mà chữa trị, giống như thời gian rút lui, từng năm từng năm rút đi, năm 2012, năm 1997, năm 1985, năm 1912… Cửa mới tinh hoàn mỹ, khắc họa trên nó là những cành lá.

Tôi đi vào, chỗ đó có cầu thang hình tròn, vòng tròn thật lớn, mái vòm làm bằng kính, đèn trần làm bằng pha lê đang chiếu sáng rực rỡ. Tất cả mọi người vỗ tay, mỉm cười, giống như đã đợi tôi thật lâu.

Tôi đi xuống cầu thang, trong nháy mắt đột nhiên có cảm giác đã đi qua cả thế kỉ

Mà ở một giây đó, tiếng kèn ồn ào vang lên, tôi đột nhiên bừng tỉnh, hai mắt căng lên nhìn xung quanh, trong lúc nhất thời không biết mình còn đang trong mơ hay ngoài đời thật. Ánh sáng từ trên trần nhà chiếu xuống thật ấm áp, tôi giống như có thể nghe rõ thanh âm mặt trời chiếu xuống, xen lẫn trong đó là hương vị ẩm ướt, ở trên chóp mũi tôi. Động cơ dưới đuôi thuyền dường như truyền đến từ dưới mặt biển, khoang hạng ba ở dưới đuôi thuyền, bên dưới là chân vịt của thuyền Titanic.

Trong khoang thuyền không có một bóng người, tôi phục hồi tinh thần lập tức bò xuống giường, miệng vết thương dưới chân truyền đến cảm giác đau đớn, làm tôi không thể lập tức đứng trên mặt đất. Tôi cấp tốc kiễng chân lên, muốn làm cho cảm giác đau đó biến mất.

Ra khỏi khoang thuyền, trên hành lang có ít ỏi vài người hành khách đang đi lại, tôi cảm thấy trong một thời gian ngắn tôi không thể tìm được bóng dáng của Jack. Làm người, nhất là khi không phải diễn viên chính, muốn gặp gỡ bất ngờ nam nhân vật chính thì đó là nhiệm vụ khó hoàn thành, cho dù các ngươi cùng ở trên một chiếc thuyền.

Tôi đi đến phòng ăn của khoang hạng ba, ăn một vài thứ, hành động đó giống như quỷ chết đói đầu thai. Vài người di dân giả trợn mắt há hốc mồm nhìn tôi, tôi thật sự rất muốn bọn họ thu lại tròng mắt đã bị rơi trên sàn.

Màn đêm bắt đầu buông xuống, Titanic đang đứng ở trên mặt biển, xa xa là bờ biển nước Pháp. Đó là chặng dừng chân thứ hai của Titanic, thời gian dừng là lúc bảy giờ tối,đang chuẩn bị tiếp ứng hành khách của hai con thuyền chở khách cỡ trung.

Một lần ngủ là năm sáu giờ, tôi thế nhưng dùng thời gian quý giá để giành lấy mạng sống để ngủ? Đi đến sàn tàu khu D, nơi đó vẫn còn lưu ánh sáng hoàng hôn, tôi mệt mỏi nhìn màn đêm buông xuống mặt biển, tính toán thứctrắng cả đêm. Tối hôm nay tôi sẽ đợi ở khoang hạng ba tìm kiếm Jack, mà bất cứ kết quả nào, buổi sáng mai con thuyền sẽ cập cảng ở Ireland, nó ngừng ở cảng Ireland rồi lập tức rời đi. Ngày mai là lần cập cảng an toàn cuối cùng của Titanic, rất nhiều người di dân ở Ireland sẽ đi lên con thuyền này.

Trên sàn khoang hạng ba có ghế dùng để ngồi, vài người hành khách đang ngồi ở đó nghỉ ngơi. Tôi hít sâu một hơi, giống như có thể cảm nhận được không khí lạnh lẽo kích thích lên làn da yếu ớt của tôi. Ban ngày còn tốt, buổi tối nhiệt độ không khí giảm xuống, quần áo trên người không có một chút một chút công năng giữ ấm, tác dụng duy nhất của nó là không phải trần truồng.

Mặt biển bình yên tĩnh đáng sợ, tôi đi đến lan can, đặt tay lên mặt cúi xuống nhìn mặt biển. Từ lan can nhìn xuống, sàn tàu cách mực nước khoảng mười mét, mặt nước ít gợn sóng, Titanic giống như không phải đang đi trên mặt nước mà như đang đi trên mặt đất. Tôi nhìn thấy một con thuyền chở khách định kì đang ngừng bên cạnh chiếc Big Mac, ngọn đèn màu da cam dần dần xuất hiện.

Lại thêm người vội vàng lên thuyền đền mạng, mặt tôi dựa vào tay trước lan can, mựt không chút biểu cảm nhìn xuống dưới biển.

Lại mô phỏng kết quả nếu tôi đem tin tức con thuyền này sẽ chìm phát tán ra, không biết kết quả sẽ như thế nào?

Đầu tiên, hành khách sẽ đánh giá tôi, kẻ lang thang mặc chiếc áo cũ nát, không đáng giá một đồng, cho nên lời tôi nói sẽ không đáng giá.

Tiếp theo thuyền viên sẽ đến tìm tôi tâm sự, sau đó thuyền trưởng sẽ sai người giam tôi vào phòng giam. Tôi có một nửa khả năng sẽ bị giam như vậy đến ngày mai, đó thật sự là sự trừng phạt thiện lương nhất. Đương nhiên một nửa còn lại là họ sẽ không để ý đến tôi, bọn họ sẽ ngẫu nhiên đến đưa thức ăn, sau đó sẽ đưa tôi cho cảnh sát ở bến cảng New York.

Ai biết được, nếu tôi thật sự có thể sống đến cảng New York, khi đó ở Manhattan sẽ có ba vạn người chạy đến vây xem tôi.

Không có một người nào sẽ tin lời tôi nói, chẳng sợ tôi là kẻ lang thang, cho dù tôi là một tiểu thư quý tộc, mà là một quý tộc ưa thể diện… Thì vẫn sẽ không có kẻ nào tin tôi.

Tôi lục lọi trong túi, may mắn là chiếc kèn Harmonica bị tàn phá kia vẫn còn ở đây. Cái kèn này là thắng cá cược của một người trong đoàn xiếc, tôi nói tôi có thể xoay một trăm vòng không ngừng, hắn cho dù chết cũng không tin tôi, cho nên tôi đã thắng được chiếc kèn Harmonica này trong tay hắn.

Hắn thổi nó thật sự khó nghe, tôi thật sự thấy nhạc khí này quá đáng thương nên mới thắng về.

Ta thử đem kèn Harmonica ngậm ở miệng thổi vài cái, kèn Harmonica phát ra thanh âm chói tai. Tôi soi mói nhíu mày, đem kèn Harmonica dùng sức hướng không khí lắc lắc, sau đó chậm rãi rời lan can ngồi trên sàn tàu, hai tay cầm lấy kèn Harmonica, để lên miệng dùng sức thổi.

Âm điệu dứt quãng bắt đầu thành hình, tôi chậm rãi tìm kiếm âm điệu trong nó, nhắm mắt lại, môi cùng nhạc khí thân mật tiếp xúc cùng nhau. Chiếc kèn Harmonica đã thật cũ nát, có thể là sản phẩm của nước Đức, tôi có đôi khi sẽ dừng lại hít một hơi, sau đó lại bắt đầu thổi.

Tôi dường như quên mất mình đang còn ở trong thuyền, mà trở về vũ đài của mình, cơ thể của tôi mềm dẻo theo tiếng nhạc, tiếng ca Celine Dion giống như thiên âm. Gió trên biển từ lan can thổi đến sau lưng tôi, tôi lắng tai nghe giai điệu của kèn Harmonica, lá cờ treo trên đỉnh đầu tung bay.

Có cái gì so với chuyện thổi My Heart Will Go On trên Titanic càng thêm thích hợp, bắt đầu thổi theo tiếng hát của nữ ca sĩ canada, tôi chậm rãi thổi theo giai điệu của bản nhạc My Heart Will Go On.

Nếu có thể, tôi muốn thổi đến khi xuống, đưa lưng về phái biển, để cho chiếc tàu chở khách vĩ đại này vì âm nhạc của tôi mà dừng lại, vĩnh viễn dừng ở giây phút này.

My Heart Will Go On.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chân Ái Vĩnh Hằng

BÌNH LUẬN FACEBOOK