Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: Thủy Nhược Lam

Đương nhiên động tác nguy hiểm tới lấy mạng này chỉ duy trì được vài giây, sau đó cơ thể của tôi bắt đầu nghiêng đi, hướng sàn tàu Titanic rơi xuống. Theo quán tính tôi thu tay lại,dựa theo tư thế bảo vệ thân thể ngã xuống. Lúc ở giữa không trung, một cánh tay hữu lực ôm lấy eo tôi, ở thời khắc sắp rơi xuống Jack đã ôm lấy tôi từ phía sau, hắn cố hết sức nói: “Cô cũng không nhẹ.”

Trọng lực lúc rơi xuống, cho dù là một đồng tiền xu cũng có thể đạp chết người.

Tôi tránh khỏi vòng ôm ấp của Jack, chân tiếp xúc với sàn tàu thì hơi lâng lâng, mọi người xung quanh vỗ tay nhiệt tình, hành khách trên sàn tàu tụ tập ở chỗ tôi vừa biểu diễn, họ đều vỗ tay rất nhiệt tình.

Theo thói quen tôi mỉm cười, gật đầu, tự nhiên như vậy, giống như một người vũ công mới từ trên vũ đài đi xuống. Sau đó tôi thật tự nhiên khom người cúi chào, Jack nhặt từ dưới sàn tàu lên bản phác thảo và cái mũ của hắn, gương mặt hắn tràn đầy bất đắc dĩ. Tôi xoay người lấy đi cái mũ trên tay hắn, dùng một tư thế vô cùng lưu loát ngửa mũ xin tiền của những người hành khách, nhiệt tình cười nói: “Trả thù lao, cám ơn, tổng cộng là năm đô la.”

Làm xiếc cũng là một môn nghệ thuật có thể nuôi sống bản thân, một đường này tôi chính là dựa vào biểu diễn tạp kĩ mà sống.

Jack cảm thấy hành động của tôi vô cùng thú vị, hắn đi theo sát bên cạnh tôi dùng một bộ mặt vô cùng nghiêm túc thúc giục hành khách, “Màn biểu diễn vĩ đại nhất thế kỉ, chỉ có năm đô la thôi.”

Thực ra bảng anh cũng không tệ, tôi thật ra không kì thị quốc tịch của tiền đâu.

“Ngày mai nhớ phải rời thuyền.” Tôi vội vã nhắc nhở hắn, thật vất vả mới thắng được.

“Tôi còn chưa có nhận thua đâu.” ‘ Jack hai tay duỗi thẳng,đầu ngón tay còn vương chút bụi than từ bản phác họa cọ vào nhau.

Khuôn mặt tôi lạnh đi,quay đầu nhấc tay chỉ thẳng vào lan can màu trắng trên thuyền sắc mặt âm trầm nói: “Đi lên đứng chổng ngược, sau đó xoay tròn ba trăm sáu mươi độ, nếu anh làm được tôi sẽ lập tức nhảy xuống đó rồi bơi lên bờ.”

Jack híp mắt dựng mày, hắn nhìn lan can trên tàu,rồi quay lại nhìn tôi, cuối cùng rốt cục thừa nhận, “Nếu kiếp sau tôi có hai cái cánh thì sẽ lập tức làm theo lời của cô. OK, ngày mai tôi sẽ rời thuyền, xem ra lần này Nữ thần vận mệnh không đứng bên tôi rồi .”

“Hắc, Jack cậu đừng đùa nữa.” Có một hành khách nam nói, hắn dùng tiếng anh dày đặc khẩu âm Italia nói: “Cậu muốn lên bờ?”

“Đừng như vậy, Fabrizio, nếu đồng ý đổ thì phải đồng ý chịu thôi, ngay cả vé tàu cũng vậy mà. Tớ sẽ đi nhìn mẹ cậu sau, nói cho hắn biết cậu đến nước Mỹ đào vàng đi.” Jack đi qua, lấy cái áo khoác màu xanh lá vắt lên tay, một bên vỗ vai người đàn ông đang bất bình, hắn dễ dàng ngăn lại nam nhân muốn đến gây rắc rối với tôi.

“Đợi chút, đừng như vậy Jack, cũng chỉ là vui đùa một chút thôi mà.” Fabrizio sốt ruột khẽ nói, giống như hắn mới là người phải rời thuyền mà không phải bạn của hắn.

“Đứng chổng ngược trên lan can vui đùa, mình không dám vui đùa loại này đâu?” Jack dựng thẳng bức phác họa lên, dùng ngón tay chạm đến khuôn mặt của tôi trong bức tranh, lắc lắc đầu làm bộ lớn tiếng thở dài.

“Cô ta chính là cái kẻ lừa đảo… Không, là đồ điên.” Fabrizio lôi kéo Jack, thấp giọng cảnh cáo hắn, hận không thể lập tức bay ra khỏi nơi này, tránh thoát mụ phù thủy kia.”Cậu không nên bị cô ta lừa, Jack, cậu nên biết đây là RMS Titanic, chúng ta phải đi nước Mỹ. Ngày mai còn có thể có càng nhiều người lên thuyền, bọn họ đều muốn di dân đến nước Mỹ, chúng ta cũng là một thành viên trong số họ. Cậu nghĩ lại đi, nếu không đi cậu sẽ phải buông tha cho thứ gì, chúng ta muốn thay đổi vận mệnh, bây giờ cậu lại buông tay, chỉ bởi vì… Bởi vì một hành động ngu xuẩn, làm động tác đứng chổng ngược trên lan can tàu ?”

Tôi chịu nguy hiểm tùy thời sẽ bị rơi xuống biển, bị chân vịt quay thành thịt vụn, đứng trên lan can khảo nghiệm cân bằng vĩ đại như vậy, thế nhưng lại nhận được đánh giá là ngu xuẩn. Tôi quyết định ngày mai có cơ hội sẽ đánh ngất anh ta, sau đó nhét vào bao tải kéo xuống thuyền.

Fabrizio là vật hi sinh của cuốn truyện, anh tra nhất định sẽ cảm kích tôi, tôi cam đoan đấy.

Về phần hành khách còn lại, tôi nhìn mũ có thêm vài đồng tiền xu, nguyện Thượng Đế phù hộ các ngươi đi, tôi thật sự là bất lực, dù sao không phải ai cũng giống Jack đâu, nguyện đổ nguyện chịu thua, tôi cũng không thể cả đêm kéo người ta đi đánh bạc được.

Nếu tôi có thể có được một quả lựu đạn, tôi sẽ ném nó xuống khoang động cơ của con thuyền, sau đó che mặt uy hiếp thuyền trưởng, cam đoan cả con tàu này sẽ hoảng hốt. Nhưng tôi làm sao có thể có được một quả lựu đạn chứ? Hiển nhiên không thể.

Nếu tôi xuyên không thành thuyền trưởng thì tốt rồi, cam đoan sẽ đem con thuyền quay về hải cảng. Không, tôi nên trực tiếp cho nó quay về Belfast, tốt nhất là cho nó vào lò để tạo lại, đỡ phải xảy ra tai nạn chết hơn một ngàn năm trăm người.

Trong não xoay chuyển các loại ảo tưởng, mũ trong tay vừa mới thu lại, bên trong lại nhiều thêm một tờ đô la.

Mười đôla.

Một phần ba của vé tàu khoang hạ đẳng, loại thưởng này giống như đang đùa.

Tôi ngẩng đầu, phát hiện người cho tôi là một người đàn ông trung niên mặc tây trang đi giày da, ông ta thoạt nhìn giống như là mới tham gia vũ hội ở khoang thượng hạng về. Mái tóc thưa thớt được chải chuốt gọn gàng, mặt không chút biểu cảm, có thể thấy ông ta trường kì để khuôn mặt này mà nếp nhăn xuất hiện rất nhiều.

Vẻ mặt của hắn không giống như là thưởng thức màn vừa rồi của tôi mà chạy xuống thưởng tiền, nói như thế nào nhỉ, dưới đôi mắt chim ưng chăm chú nhìn của ông ta, tôi có loại cảm giác mình không mặc quần áo.

“Có cần giúp đỡ gì không? Tiên sinh.” Tôi không tin mười đô la này chỉ để mua màn biểu diễn chổng ngược vừa rồi, đáy mắt khinh thường của ông ta tôi nhìn thấy rất rõ ràng.

Thật sự là người tôn quý, chó của khoang hạng nhất cũng sẽ không chạy tới sàn tàu khoang hạng ba

Ta đột nhiên nhớ tới lời kịch của RMS Titanic, nó thật sự là lời kịch khá kinh điển.

“Vị này…” Ông ta thật sự lo lắng không biết xưng hô với tôi như thế nào, nhưng ánh mắt lại nhìn một thân dơ bẩn của tôi từ trên đầu xuống tới chân, cuối cùng cũng xác định được tôi là người hạ lưu, dơ bẩn không cần thiết loại xưng hô tôn trọng. Sau đó ông ta đi thẳng vào vấn đề nói: “Chúng tôi bị mất cái đồng hồ, chúng tôi nghi ngờ cô .”biết chỗ nó rơi xuống

“Hoài nghi không thể trở thành chứng cớ được, tôi cũng không biết ông.” Tôi vô tình nói, đồng hồ cái gì, trên người tôi ngay cả cái mạch điện cũng không có.

“Cô nên rõ ràng, nghi ngờ chỉ là quá trình, còn kết quả là…” Ông ta lộ ra nụ cười trào phúng, hơi nghiêng người, ở đằng sau ông ta là vài thuyền viên đang xua những người hành khách đi, sau đó sắc mặt âm trầm đi tới chỗ của tôi. Trong đó đội trưởng của nhóm thuyền viên nói với ông ta, “Là hắn ta sao?”

Hắn? Tôi cúi đầu hoài nghi dáng người của mình, được rồi, ở dưới bộ áo khoác rộng rãi che đậy, một chút đường cong cũng không có.

Thuyền viên bây giờ mới nhìn thấy tóc dài của tôi, anh ta chần chừ một chút, lại sửa miệng: “Được rồi, nữ sĩ, mời đi theo chúng tôi một chuyến.”

Ta một mặt vô tội dùng cổ tay áo lau bản thân bẩn thấy không rõ lắm gương mặt, làm bộ như ngây thơ không biết bộ dáng hỏi: “Xin hỏi, các ngươi muốn làm gì?”

Tôi không chút nghi ngờ, nếu tóc tôi không dài, bọn họ một câu cũng lười nói, họ sẽ giống như mấy cảnh khuyển chuyên nghiệp cắn tôi không buông rồi.

“Mời đi theo chúng tôi một chuyến, tiếp nhận điều tra.” Thái độ thuyền viên không chút hòa hoãn, anh ta thật sự không coi tôi là nữ nhân mà.

“Hắc, có chuyện gì phát sinh sao?” Jack bỏ tay đồng bọn ra, đi đến bên người tôi nghi ngờ hỏi.

“Không có việc gì, tìm lầm người.” Tôi tâm bình khí tĩnh nói, giống như không có việc gì vuốt tóc ra sau tai. Gió biển dần dần lạnh đi, động cơ Titanic chuyển động, ống khói vĩ đại trên đầu phun ra đám khói mênh mông.

“Bọn họ hình như không giống nhận sai người.” Jack nhỏ giọng nói thầm, hắn cảnh giác nhìn mấy người thuyền viên.

Thuyền viên vây quanh ta, giống như sợ tôi nhảy xuống biển. Tôi nhìn bộ đồng phục trên người thuyền viên, lại liếc mắt nhìn về phía Ploode khuôn mặt lạnh lùng đến từ khoang hạng nhất, nỗ lực tìm kiếm trong trí nhớ, tôi luôn có cảm giác đã gặp người này ở đâu đó rồi. Tuy Titanic là bộ phim tôi quen thuộc nhất, nhưng vấn đề là trí nhớ của tôi có lựa chọn, chỉ cần là nơi Rose và Jack xuất hiện tôi đều nhớ rất kĩ, còn lại những cảnh tượng râu ria tôi đều không nhớ, nói chi đến việc nhớ từng khuôn mặt của nhân vật trong phim.

Thuyền viên bắt đầu đẩy tôi đi lên phía trước, tôi nhanh tay lấy tờ mười đô la nhét vào trong túi áo khoác, tiền lẻ thừa lại trong mũ thì ném đến chỗ Jack đứng, cười nói với hắn: “Nguyện đổ nguyện chịu thua, Jack, ngày mai rời thuyền cho tôi.”

“Hừ, cô quả thật chính là ác ma.” Jack bắt lấy mũ, đội lên trên đầu, mấy đồng tiền xu rơi xuống từ trên đầu hắn, hắn luống cuống tay chân nhặt tiền xu rồi nói.

Tôi quả thật thiện lương còn hơn thiên sứ, sau khi thuyền chìm hắn nhất định sẽ khen tôi như vậy.

“Đợi chút.” Jack nhìn tôi bị những người thuyền viên mang đi, thu hồi thái độ cà lơ cà phất, hắn muốn ngăn cản nhóm buôn người này bắt cóc tống tiền tôi. Kết quả bị hai người thuyền viên ngăn lại, trong đó có một người lãnh khốc cảnh cáo, “Thành thật một chút, bằng không lấy tội danh đồng lõa xét xử.”

Tôi còn chưa nhận tội mà, sẽ phải trực tiếp ngồi tù sao?

Fabrizio sốt ruột đã chạy tới kéo Jack, tốc độ phi thường nhanh chóng lùi về phía sau nói, “Chúng tôi không biết cô ấy, không biết.”

Thật thức thời, tôi bất đắc dĩ đi theo mấy người họ, ở trên thuyền của người ta, cho dù tôi nhảy xuống, thì những người thuyền viên này cũng có rất nhiều cách lôi tôi từ dưới biển lên. Hơn nữa có lan can bảo vệ một trăm người hành khách của khoang thượng đẳng, sau khi thuyền khởi động nó luôn giữ vận tốc hai mươi hải lí một giờ, tôi cũng không có lá gan chơi trò chơi đó đâu.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chân Ái Vĩnh Hằng

BÌNH LUẬN FACEBOOK