Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: Thủy Nhược Lam

Sau khi đau thương xong, tôi lập tức đứng lên, không khí xung quanh mà vũ đạo vừa rồi thoát li ra ngoài. Lúc trước tạo ra điệu múa, là vì cảm phát lúc tham quan viện bảo tàng. Sau khi trở về tôi phải dùng hai tháng mới luyện ra được điệu múa này, chiến tranh mang người đàn ông đi, nữ nhân thì ở lại. Khiêu vũ cũng như đóng kịch, khi tôi nhập diễn lòng có cảm giác giống như người nữ nhân bị mất đi bạn lữ. Nếu không thể khắc sâu biểu cảm này thì động tác sẽ không thể biểu đạt được tình cảm.

Tôi cảm thấy tác phẩm này không thể, lúc biểu diễn đã tạo ra được oanh động, nó có thể trở thành một tác phẩm tiêu biểu. Đáng tiếc năng lực cân bằng , dùng loại này thân thể khiêu này vũ thời điểm cũng liền cùng tập thể dục theo đài và độ dẻo dai của cơ thể không thể bằng trước kia được, tôi bây giờ giống như đang nghiệm cảm giác luyện tập thân thể với độ khó cao.

Hai tay nhấc làn váy lên cao, lau đi vết bẩn trên mặt. Sau đó hai tay duỗi ra làm động tác thả lỏng cơ thể, ngáp một cái, làm xong bài tập thể dục bằng vũ đạo làm cơ thể thoải mái hơn. Sau đó đi hai chân trần bước đến trước cửa xe, tính toán ở trong đó qua đêm nay. Thể lực của thân thể này không tốt, ép buộc thức đêm sẽ làm cơ thể mệt mỏi.

Tay kéo mở cửa xe, một chân vừa muốn bước vào, đột nhiên cảm thấy không thích hợp. Tôi ngẩn ngơ mới miễn cưỡng nhớ lại vừa rồi hình như thấy một thứ không thuộc về nơi này, mà tôi lại xem nhẹ bỏ qua.

Tôi bắt đầu hồi tưởng, lại nghĩ không ra nguyên nhân, lại quay đầu nhìn cẩn thận bốn phía, trừ những thùng hàng hóa đầy tràn trong im lặng, ngoại trừ thanh âm của động cơ, cái gì cũng không có. Xem ra là do tinh thần lực của tôi quá hưng phấn, sao lại cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm mình chứ?

Tôi thu hồi ánh mắt, cúi đầu đang muốn chui vào trong xe, lại phát giác xe có chút lay động nhẹ, không giống như khi thuyền chạy trên mặt biển tạo ra. Như nhận ra điều gì, tôi ngẩng đầu lên thì bị một chiếc lưới phủ lên người, bao phủ cả người tôi.

Tôi... Đi đại gia ngươi! ( chửi tục á =))

Gần như không có thời gian giãy dụa, trên đỉnh xe có người nhảy xuống, sau đó bị chiếc lưới làm ngã xuống, một chút đường sống cũng không có, ngã trái ngã phải.

Tôi ngó qua từ khe hở của lưới nhìn xuyên qua bên ngoài, đầu tiên là nhìn thấy một đôi giày da sáng bóng, quần dính một ít bụi, trên nữa là tây trang,nhìn từ cổ lên trên, lão Poodle mặt lạnh liền xuất hiện. Ông ta túm lưới nhìn tôi, sau đó thanh âm khàn khàn hỏi: "Hockley tiên sinh, tôi tìm được nàng, chúng ta có nên mang nàng cho nhân viên xử lí."

Thanh âm ông ta vừa vang lên, tôi liền nhìn thấy Cal miễn cưỡng đứng thẳng thân thể, dáng vẻ khập khiễng từ sau xe đi ra. Anh ta cau mày, môi dùng sức mím thật chặt, tóc rũ xuống bên cạnh mặt. Anh ta dùng sức hướng Poodle phất tay, mặt một bộ ghét bỏ nhìn xung quanh, tiếp theo dựa vào bên xe nhìn xuống tôi, anh ta hừ lạnh cười một tiếng."Emily tiểu thư? Là kẻ trộm đến từ khoang hạng ba? Sao bây giờ lại lộ đùi mà múa? Cô... Cô quả thực, quả thực chính là..."

Quả thực ban ngày, tôi gần như thất vọng đối với khả năng ngôn ngữ của anh ta.

"Quả thực chính là phù thủy, đúng, phù thủy." Cal thật vất vả tìm được một câu hình dung đáng giận nói, anh ta phẫn hận mắng ra, tay bởi vì dùng sức mà động đến vết thương, anh ta hít một ngụm khí lạnh rồi nhanh chóng đưa tay lên che bụng, tay kia thì chống ở trên cửa xe. Cứ như vậy anh ta còn một mặt đắc ý nói: "Tôi cho cô chạy, rất nhanh mọi người sẽ phát hiện cô chỉ là một kẻ đến từ khoang hạng ba trốn vé mà lên, một kẻ trộm đáng ghét."

Tôi nhất định đã giết chết cha của Caledon Hockley, anh ta thế nhưng bỏ xuống tôn nghiêm quý tộc, chạy xuống khoang chứa đồ bắt người? Ngay cả đội an ninh cũng không tìm được tôi, làm sao anh ta có thể tìm được chứ?

"Tiên sinh, Tôi nghĩ giữa chúng ta có hiểu lầm." Tôi dựa vào lưới, lộ ra nụ cười thân thiện. Xem ra anh ta hận không thể giết tôi, cho nên không giao tôi cho đội an ninh, đây là muốn lão Poodle trói tôi lại rồi ném xuống biển cho cá ăn đi.

"Hiểu lầm?" Cal bị tôi làm nghẹn tới mức tay phát run, sau đó hóa giận thành cười, khóe miệng nở nụ cười vặn vẹo."Hiểu lầm cái gì, tôi hiểu lầm cô cái gì? Cô... Làm tôi biến thành như vậy." Anh ta kích động ôm bụng nói, anh ta vừa nói vừa hít khí, thanh âm liên tiếp biến đổi: "Cô trộm đồng hồ của tôi, dùng phòng tắm của tôi, váy của vị hôn thê còn mặc trên người cô."

Lúc tôi ở khoang thượng đẳng trang điểm, quần áo bẩn, vé tàu, tiền đều rơi ở đó, anh ta biết tôi lấy đi chiếc đồng hồ cũng không kì quái.

"tôi đây cởi quần áo trả anh." Đồng hồ thì không có biện pháp, mà phòng tắm thì tôi có thể lấy tiền làm phí sử dụng, nghe nói bể bơi trên RMS Titanic một lần dùng mất hai mươi năm đô la. Thừa lại kẹp tóc bươm bướm còn đi chưa trở về, tôi không tin lắp ráp sư của con thuyền này lại tham một chiếc kẹp tóc của nữ. Trên người tôi chỉ còn chiếc váy là chưa cởi xuống, lăn lộn vài vòng như vậy cho dù giặt đi thì cũng không mặc được nữa.

"Cởi... Cởi ra?" Anh ta dường như nghe được một từ vô cùng đáng sợ, hơn nữa còn không thể tin được, một tay đỡ cửa xe đều không chống được lung lay sắp đổ.

"Không quan hệ, thân thể của tôi chẳng phải anh cũng từng nhìn qua rồi sao." Tôi một bên bất động thanh sắc hoạt động thân thể, một bên mặt lộ vẻ mỉm cười tiếp tục cùng anh ta kéo dài thời gian. Đáng tiếc lưới thật sự rất chặt, hơn nữa Lovejoy lão cương thi này giữ làm tôi căn bản không thể dãy dụa, cho dù tôi tính cùng Caledon Hockley ở trong này tán gẫu cả một đêm, chỉ cần không có mệnh lệnh của cố chủ, căn bản ông ta sẽ không buông tay.

Gặp được người trong nghề, tôi vô lực tiếp tục nằm sấp ảo não.

"Đó là ngoài ý muốn?" Cal lớn tiếng nói, ánh mắt mất tự nhiên chuyển động vòng vo xung quanh, lo lắng người khác sẽ nghe được chúng ta trò chuyện, sau đó anh ta hung tợn nhìn về phía Lovejoy.

"Tôi cái gì đều không có nhìn thấy..." Lão Poodle giơ một bộ mặt lạnh nhạt, chậm rì rì nói, "Cái gì cũng không nghe được."

Cấu kết với nhau làm việc xấu.

Tôi bất đắc dĩ thở dài một hơi, nếu lại cho tôi một cơ hội, đừng nghĩ tôi sẽ đi Southampton, càng đừng nghĩ tôi sẽ lên trên con thuyền đáng chết này. Khoảng cách thời gian đến lúc con thuyền ngừng càng ngày càng gần mà tôi còn như một con nhện gẫy chân đứng trong mạng nhện.

"Được rồi, cô làm sao mà biết tên của tôi, tôi không có khả năng quen biết cô." Cal nghi hoặc đè thấp lông mày, anh ta cảm thấy tôi biết tên anh ta là không bình thường.

"Cal." Tôi thuận miệng kêu anh ta một tiếng, không đợi tôi tìm lý do qua loa tắc trách.

Caledon Hockley đã bị kích thích, anh ta hung ác quát khẽ: "Câm miệng, không được gọi tôi như vậy, nếu còn dùng loại thanh âm này gọi tôi, thì tôi sẽ ném cô xuống biển."

Thanh âm gì chứ? Thanh âm của tôi vốn như vậy, chẳng lẽ phải nói giống như tiếng chuột kêu?

"Tôi nghe được người khác kêu tên của anh, cho nên chỉ biết tên của anh." Loại lý do này tùy tiện cũng vơ được một bó to, chẳng lẽ tôi còn có thể nói anh là một người trong phim, còn là một nam phụ mặt mày hung tợn sao? Đúng rồi, anh còn bị vị hôn thê quăng, thật sự rất đáng mừng.

"Nói dối, cô thoạt nhìn chính là trời sinh kẻ lừa đảo, đừng nghĩ tôi sẽ tin tưởng những gì từ miệng cô nói ra." Cal thoạt nhìn đặc biệt nôn nóng, anh ta đổi cánh tay đi chống cửa xe, mà tay còn thừa mất tự nhiên chống eo, cả người dựa vào chiếc xe.

Không tin ngươi còn hỏi, tôi ngậm miệng lại, tạm thời không có biện pháp nào tốt để tránh khỏi lưới, cho nên chỉ có thể yên lặng xem xét. Tôi thật ra không tin bọn họ dám giết người hủy thi, cũng không phải thật sự gặp được xã hội đen, tôi nhớ lại tình tiết trong phim, nhà của Caledon Hockley bán sắt thép, sắt thép trên chiếc thuyền này đại bộ phận là do nhà anh ta tài trợ. Cho nên làm một thương nhân túi đầy tiền, không thiếu tiền nỗ lực mua danh dự, nếu có người nhìn thấy anh ta đối xử với một nữ sĩ như vậy thì dù anh ta nhảy xuống Đại Tây Dương cũng không rửa sạch được.

Lão Poodle so với cố chủ thì lí trí hơn, ông ta rất nhanh liền chú ý tới suy nghĩ của tôi. Tay ông ta tự nhiên vuốt lên tây trang, vuốt lên nếp nhăn khi nhảy từ trên xe xuống, tiếp theo quay đầu nói với Cal: "Tiên sinh, tôi nghĩ nhân viên tuần tra kho hàng rất nhanh xe đến, chúng ta không thể ở trong này lâu được, xử lí cô ta như thế nào?"

"Xử lý như thế nào, tôi muốn cô theo tôi đến khoang thượng đẳng xin lỗi, còn có thừa nhận nàng là trốn vé lên tàu, mọi lời nàng nói đều là bôi xấu tô. Tôi còn muốn nàng ngồi tù, vĩnh viễn ngồi tù." Cal tức giận bất bình chỉa vào tôi nói, sau đó nhanh chóng lấy tay chống eo.

Không biết vì sao, tôi nghe được thanh âm ủy khuất trong câu nói của anh ta. Chỉ có đá có hai phát mà bắt tôi ngồi tù vĩnh viễn,, rất ngoan độc. Khó trách nữ nhân vật chính không cần ngươi, ngươi xứng đáng đội nón xanh.

Lovejoy nhìn về phía tôi, trầm mặc dùng ánh mắt quỷ dị như muốn cắt bánh mì nhìn tôi, tiếp theo ông ta nới lỏng miệng lưới, ngồi xổm xuống nói với tôi: "Tôi tin tưởng cô biết chúng tôi muốn cô làm tốt cái gì, bây giờ tôi sẽ nới lưới ra, cô sẽ giống như con chuột thất kinh tìm đường chạy trốn. Nhưng tôi khuyên cô vẫn không nên làm như thế thì tốt hơn, tôi bắt rất nhiều phạm nhân, bọn họ vốn có thể không sao mà ngồi phòng giam nhưng lại chết trong lúc bị truy bắt."

Ông ta vừa nói vừa giống như bình thường rút ra một khẩu súng lục từ trong tây trang, chỉa vào tôi đầu bình tĩnh nói: "Tốt lắm, cô có thể bò ra ngoài, sau đó theo chúng tôi lên tầng trên, công bố tội lỗi của cô cho mọi người. Cô có thể không phải ngồi tù, nhưng phải khôi phục lại danh dự cho Hockley tiên sinh. Người như cô sao có thể hơn tôi được. Cho dù cô có thể trốn bây giờ nhưng cũng sẽ bị bắt lại ngục giam vì trộm đồ của người khác thôi."

Ông ta đúng thật coi tôi như đạo chích, tôi nằm sấp ngửa đầu nhìn họng súng, hơi hơi nhíu mắt lại, tay khẩn trương kéo lưới ra khỏi người. Chậm rãi, ở dưới họng súng của ông ta đứng lên, gần như không dám nhúc nhích.

"Hiện tại, xoay người sang chỗ khác, tôi sẽ ở phía sau đi theo cô." Lovejoy lãnh khốc ra lệnh cho tôi.

Tôi nhìn ông ta, lại lui về phía sau vài bước, nhẹ nhàng xoay người, lưng đưa về phía khẩu súng. Vừa vặn nhìn thấy Cal trợn tròn mắt nhìn chúng tôi, giống như so với tôi còn khẩn trương hơn, anh ta đột nhiên lấy lại tinh thần từ trong không khí khẩn trương này nói: "Này cũng không cần súng đi, Lovejoy."

"Tiên sinh, nàng sẽ chạy trốn, nếu không đưa nàng cho người giữ trật tự, chỉ trông mong vào lời nói của tôi thì không được đâu, nàng biết khiêu vũ, cho nên thân thể rất linh hoạt." Lovejoy khiêm tốn, cung kính giải thích, một con mắt lễ phép nhìn Cal, một con mắt lạnh lẽo nhìn tôi.

"Đó là khiêu vũ sao? Đó là vu thuật, mê hoặc nhân tâm. Để nàng đi giày vào đi, thả váy xuống, như vậy còn ra thể thống gì." Cal đột nhiên nhìn chằm chằm chân bị thương của tôi nói, một bộ mẫn cảm với chân của người khác.

Tôi cúi đầu xem xem chân mình, ngón chân linh hoạt cuộn lại vài cái, rất muốn đá một cái luyện tập chân.

"Tiểu thư, thỉnh đi giày vào." Lão Poodle động súng trên tay, biểu đạt vô cùng nhuần nhuyễn bộ mặt của nhà tư bản vạn ác.

Tôi thật sự không muốn nhét chân vào chiếc giày không hợp chân, đáng tiếc hiện tại tôi không có lựa chọn, đành phải ngoan ngoãn đi đến bên cạnh chiếc giày đi vào.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Chân Ái Vĩnh Hằng

BÌNH LUẬN FACEBOOK