Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng Tài

Chương 412: Như con dâu mới về nhà chồng

Thủy Tinh

29/01/2021

Vê nhà họ Quách.

Khi Kiều Bích Ngọc bước vào cổng nhà họ

Quách, cô vẫn cảm thấy hơi lúng túng, mặc dù đã

sống ở đây hơn một năm nhưng tâm trạng không

giống nha, khi mới dọn vào ở nhà họ Quách, cô

mỗi ngày mong ngóng đứa trẻ mau ra đời để cô

có thể rời khỏi, giống như hoàn thành công việc

rồi rời đi

Bây giờ Quách Cao Minh kêu cô về nhà, cô.

cảm thấy mình thực sự là một thành viên của nhà

họ Quách, và có một chút lo lắng như con dâu

mới về nhà chồng

“Nghĩ gì đó?”

Quách Cao Minh bên cạnh đột nhiên hỏi nhỏ,

anh nhìn thấy cô đang cau mày.

Tài xế mở cửa xe, Kiều Bích Ngọc không nhìn

anh, bước nhanh xuống xe, giọng điệu có chút

cứng ngắc: “Không có gì

“Cậu chủ Cao Minh, cô chủ, hai người đã trở lại

Cả căn nhà lớn như vậy đều do dì Phương

trồng coi, vừa nhìn thấy bọn họ trở về, bà ấy lập

tức tiến lên xách cho bọn họ, nở nụ cười tươi

cười: ‘Bà cụ Kiều bọn họ có khỏe không? Mọi

chuyện sẽ ổn thỏa chứ?”

Lúc đầu bà còn lo lãng cậu chủ nhà họ và

Kiều Bích Ngọc sẽ có nhiều khúc mắc khi về nhà

họ Kiều, nhưng thấy họ về sớm như vậy bà cũng

Yên tâm rồi

Kiều Bích Ngọc nhìn quanh một lượt, hỏi

“Quản gia và ông nội vẫn chưa về à?” Không thế

vận động kịch kiệt.

Hai má Kiều Bích Ngọc càng lúc càng đỏ,

trong đầu toàn là những thứ không trong sạch.

Cô ngâm mình trong bồn tắm nứa tiếng, sau

khi ra khỏi phòng tắm phát hiện Quách Cao Minh

đến phòng làm việc, anh không có ở trên giường,

cô có chút buồn ngú, lúc này cô do dự nên vào

phòng bé xem hai đứa con trai hay là lên dưỡng

năm nghỉ ngơi một chút để tối có tỉnh thần từ

chối ai đó cầu hoan

“Phải biết rãng Quách Cao Minh là một người

đàn ông giàu nghị lực, việc từ chối anh làm việc

nào đó còn khó hơn, cuối cùng, cô quyết định

năm trên giường nghỉ ngơi trước rồi mới đi thăm

con trai sau.

Trước đó họ đã quay về một lần, nhưng.

không hiểu sao ông cụ Quách lại đến nhà bạn cũ

làm khách, đều đã bao nhiêu ngày trôi qua vẫn

chưa thấy về.

Dì Phương cười nhạt một tiếng: “Tối hôm qua

sông cụ đã gọi về, hỏi rất nhiều về hai người. Đoán

chừng hai ngày nữa ông ấy sẽ trở lại”

Kiều Bích Ngọc cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng cô

cảm thấy thoải mái hơn khi người lớn đi vắng.

Cô chỉ vào một túi trà: “Đây là trà tặng cho

ông nội. Tôi không biết ông nội có thích không…”

“Ông chủ nhất định sẽ thích” Dì Phương hưng

phấn vội vàng chạy lại.

Kiều Bích Ngọc vẫn là oái thái độ mà không

quan tâm đến những người không thân.

“Cô về Yên Hải và nghỉ ngơi trước đi, tôi sẽ

dặn họ chuẩn bị cơm tối.

Dì Phương tỏ vẻ phấn khích, xách mấy túi quà

lớn sải bước vào nhà chính, vội vàng giật lấy chiếc

điện thoại như đang bận báo cáo với ai đó.

Nhìn thấy dáng vẻ trăm ngâm của cô, Quách

Cao Minh suy nghĩ một hồi, đột nhiên nói: “Ông

nội sợ em sẽ thấy không thoải mái khi ông ở nhà”

Ông cụ trốn ra ngoài không dám quay lại.

Kiều Bảo sững sờ: “Sợ tôi?”

“Từng làm việc xấu, lương tâm cân rứt.”

Quách Cao Minh nhạt nhẽo nói, không chút

do dự phán bội lại người thân của mình, Kiều Bích

Ngọc chưa kịp phản ứng thì đã trực tiếp dẫn cô.

đến Yên Hải.

Kiều Bích Ngọc bị kéo đi một nửa cũng

không phản kháng, đầu óc vừa chạy tốc độ cao.

vừa nghĩ lại

Món nợ cũ này, lần cuối cô gắp ông cụ, mọi

người tan rã trong không vui, nói đúng ra là cô đã

bị đuổi khỏi nhà họ Quách.

“Chao ôi”

Quách Cao Minh quay đầu, ánh mắt ngưng tụ

sâu thẩm của anh rơi vào khuôn mặt đang yên

lặng của cô, nhìn thấy cô ngoan ngoãn để anh

dẫn đi, trong lòng anh có chút kỳ quái

“Cái gì” Cô ngơ ngác nhìn anh.

Nhìn thấy bộ dạng đờ đẫn của cô, Quách Cao.

Minh nở nụ cười, đôi mắt sâu thẳm: “Em lại đang

nghĩ gì thế?” Suốt ngày cứ phát ngốc.

“Đừng nhìn tôi như vậy” Hai má cô có chút đỏ.

Lời nói của Kiều Bích Ngọc dừng lại, có chứt

khó xử: “Anh nói cho ông nội biết.. Tôi không có

giận” Cô làm sao dám tức giận với ông ấy.

Quách Cao Minh kiên định nhìn cô, anh biết,

cô sẽ không giận ông ấy, giống như anh đã làm

bao nhiêu chuyện tổn thương cô, còn không phải

nắm chắc người phụ nữ này mềm lòng, không nghỉ

thù sao. Trong lòng Quách Cao Minh

có chút xúc động, anh đột nhiên duỗi tay qua vai cô, kéo sát

cô vào lòng rồi ôm lấy cô tiếp tục bước đi

Kiều Bích Ngọc có chút không quen khi anh

đột nhiên gần gũi với cô như vậy. Anh luôn tỏ ra

rất xa lánh với mọi người. Không giống như

những người con trai nhà giàu khác như Lụe

Khánh Nam, Quách Cao Minh không làm gì phụ

nữ. Anh như là một cục nước đá, nắm tay đã là

ghê lãm rồi

Đột nhiên, Kiều Bích Ngọc phát hiện ra điều gì đó.

Tính ra thì, Quách Cao Minh không có nhiều

mổi tình cảm, anh dường như khá nhút nhát về

mặt tình cảm.

Tất nhiên, cô sẽ không hỏi thẳng anh, kẻo bị

giải quyết ngay tại chỗ.

Sau khi trở về phòng, Kiều Bích Ngọc lập tức

cầm điện thoại di động báo tin an nguy cho gia

đình

“Cháu trở lại nhà họ Quách rồi”

Cô đang nói chuyện điện thoại với dì của mình,

“Ông nội không có ở nhà họ Quách… hai đứa

nhỏ? Quách Cao Minh kêu con đi tắm trước, ngủ

một chút, lát nữa cho con đi nhà trẻ. Anh ấy nói

đợi con ngủ đủ rồi mới đi trêu chúng, nếu không

chúng sẽ khóc

Cung Nhã Yến ở đầu dây bên kia nghe cô cười

nói: “Nhìn không ra nha, Bích Ngọc của chúng ta

lại rất nghe lời chồng” Kiều Bích Ngọc hai má đỏ

bừng, cô nhỏ giọng phản bác: “Ai nghe lời chứ.”

Cung Nhã Yến cảm thấy rất an ủi, bà nói cô:

“cháu có thể hòa thuận với Cao Minh, là chúng ta

không còn lo lẳng về bất cứ điều gì nữa. Vợ

chồng ở với nhau phải biết tôn trọng và thông

cảm cho nhau

Đột nhiên, giọng nói của Kiều Văn Vũ sốt

sắng truyền đến: “… Đừng dạy con bé tôn trọng

lần nhau những chuyện này, mà phải dạy nó đi

kiếm chuyện với Quách Cao Minh!”

“Ai da, Kiều Văn Vũ, đừng có tâm xàm, chúng

ta còn không phải chỉ muốn hai đứa trẻ hạnh phúc.

Đầu bên kia điện thoại kích động kêu lên:

nhìn đứa cháu gái lớn lên, còn mong nó tài đức.

vẹn toàn cái gì. Cô không biết con bé là con

ngỗng ngốc sao.

Cha cô vậy mà nói rắng cô là một con

ngông ngốc.

“Nó thật ngốc nghếch, hiện tại Quách Cao

Minh đối với nó tốt như vậy, cá đời cũng sẽ chí đối

tốt với một mình nó thôi sao!”

“Không phải gia đình giàu có nào cũng bẩn

thìu như vậy. Quách Cao Minh trông không giống

một kế phụ tình bạc nghĩa. Tôi thấy cậu ấy đối xứ

với Bích Ngọc rất tốt

Kiều Bích Ngọc vô cảm mà lắng nghe tiếng

ào ào ở đầu dây bên kia

©ô quay đầu nhìn người đàn ông đang kéo cà

vạt trong phòng áo choàng, Quách Cao Minh cảm

thấy ánh mắt cô, anh quay đầu lại đối diện với cô,

anh khẽ cụp đôi mắt xuống, như đang hỏi, có

chuyện gì vậy?

©ô không nói với anh rằng cha cô vẫn còn rất

nhiều ý kiến với anh, nhỏ giọng dùng khẩu hình

nói với anh: “Anh gọi cho ông nội, gọi ông trở về đi

Quách Cao Minh nhướng mày, anh bỏ cà vạt

trên tay xuống và cầm điện thoại lên một cách rất

hợp tác.

“Bọn cháu vừa từ nhà họ Kiều trở về:

Rất hiếm khi Quách Cao Minh chủ động gọi

điện cho ông của mình, giọng điệu của giọng điệu.

của anh nhạt nhẽo như đang trong một cuộc họp.

Ông cụ ở đầu bên kia điện thoại có vé tâm

trạng rất vui, vừa cúp cuộc gọi của dì Phương, ho.

khan một tiếng, giả bộ nghiêm túc hỏi: ‘Bích Ngọc

đặc biệt mang trà cho ta sao?”

“Chính Cung Nhã Yến đã buộc cô ấy phải

mang nó về cho ông” Giọng Quách Cao Minh

thẳng thản nói cho anh biết sự thật.

Đột nhiên, khuôn mặt già nua của ông Quách

đen đi một nửa.

Cô nghĩa là Kiều Bích Ngọc hoàn toàn đế ông

trong lòng, là tự ông đã nghĩ quá nhiều.

Quách Cao Minh tiếp tục trao đổi với ông của

mình: “Lúc ban đầu là ông đuổi cô ấy khỏi nhà họ.

Quách, nên bây giờ cô ấy cảm thấy không được.

tự nhiên khi gặp ông ” anh dừng lại và nghiêm

nghị nói: “Ông ơi, ông ở bên ngoài vài ngày nữa

đi. Chờ vài ngày nữa ông hãy quay lại.

Tút.. tút.. tút … cúp máy rồi

Ông cụ Quách siết chặt chiếc điện thoại trong

tay, gương mặt già nua đen lại

“Ông chủ ơi, chúng ta có trở lại nhà họ Quách

ăn tối không?”

Lão quản gia mấy ngày nay đều cùng lão gia

đi lánh nạn ở khu nghỉ dưỡng trên núi, vừa nghe

.đì Phương báo cáo họ liền vui vẻ thu dọn hành lý

chuẩn bị đi về.

Ông cụ Quách ngồi trên chiếc ghế gỗ mun

vàng cổ kính, cầm lấy điện thoại di động đập

xuống bàn trà, tức giận hét lên: “Mấy ngày nữa lại

Lão quản gia vẻ mặt bối rối: “Không phải là cô.

chủ mang trà về tặng ông sao? Cô ấy có hiếu như.

vậy, không nên là.. còn ghỉ thù chứ!

Dù gì thì họ cũng ở bên nhau được một năm.

Bích Ngọc rồi , cũng biết sơ tính tình của Kĩ

tuy cô táo bạo và hơi bướng nhưng không nên là

giận ông cụ chứ.

‘Ông cụ Quách mặt mày tăm tối, giận dữ chửi

rủa: “Tôi thấy là, tôi cứ ở đây nghỉ hưu chờ chết đi

‘Sau này cũng sẽ không về nữa. Lớn rồi, mọc lông

mọc cánh hết rồi, chê lão già tôi vướng chỗ, còn

dám kêu tôi đừng về..”

Lão quản gia vội vàng thuyết phục: “Ông chủ,

tính tình của Kiều Bích Ngọc này thật giống với bà

chủ trước kia, cho dù thực sự giản dỗi với ông,

cũng không phải là cố ý. Bà ấy miệng cứng lòng

mềm ông không phải rõ nhất sao…

“Tôi nói Kiều Bích Ngọc hồi nào? Khuôn mặt

già nua của ông cụ Quách căng ra, nghiến răng

lộ nghiệp chướng xem tôi quay lại xử lý nó ra sao?

Lão quản gia yên tâm, hóa ra là cùng Quách

Cao Minh nôn mửa

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng Tài

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook