Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng Tài

Chương 409: Kiều Bích Ngọc đổ bệnh

Thủy Tinh

29/01/2021

Kiều Bích Ngọc trở về nhà trong tình trạng cả

người ướt nhẹp.

Quần áo và tóc tai của cô nếu vắt ra thậm chí có

thế đầy một xô nước. Thế nhưng nhìn biếu cảm trên

mặt cô cứ như chẳng hề có chuyện gì vậy, tựa như.

người sũng nước đứng đó chẳng phải cô vậy.

‘Cung Nhã Yên vừa mở cửa ra thì chúng kiến bộ

dạng chật vật của Kiều Bích Ngọc thì hơi giật mình,

nhưng không ngờ rằng câu đầu tiền cô nói với mình lại

là: “Dì nhỏ, cháu đói bụng rồi”

‘Cung Nhã Yến thấy vậy thì vừa tức giận lại vừa

thấy buồn cười

Rồi lại liếc mắt nhìn xem Quách Cao Minh đang

đứng cạnh đó, lúc này anh đang thu một chiếc ô che

mmưa lại, bóng dáng vấn cao lớn như trước, ngay cả khí

Qhấi khiến người la không dám lới gần vẫn côn ý

nguyên. Nhưng nếu để ý sẽ phát hiện răng anh đã

không còn lạnh lùng như trước nữa, ngay cá trên

khuôn mặt anh tuấn cùng xuất hiện một loại tình cảm

.diu dàng nào đó, những thứ này thật không biết có

phải do ảo giác mà nhận nhầm không.

Nhưng kỳ lạ là, trên người Quách Cao Minh lại

không hề bị ướt.

“Ba với bà của cháu đã trở về nhà từ bệnh viện lâu

rồi, nếu mà chốc nữa ông ấy mà trông thấy bộ dạng

này của con thì đám bảo sẽ lại bị ăn mắng cho xem”

ung Nhã Yến tức giận mắng yêu chấu gái một câu

Đính phải những cơn mưa mùa xuân như vậy thực.

ra có thấm vào đâu, nhất là chuyện này còn xảy ra trên

người cháu gái mình, người mà trước kia rất hay bị

thương, thậm chí đầu còn từng bị va đập tới mức chảy

cả máu còn xem như không có việc gì được. Nói không

chừng cũng là do cô bồng nhiên muốn th mình giữa

cơn mưa cũng nên.

“Đứng đây chờ một chút” Nói xong, Cung Nhã Yến

vội vàng quay vào trong nhà lấy mấy chiếc khăn bông

cho cô lau người

Kiều Bích Ngọc đứng trước cửa lớn nhà mình,

những giọt nước nặng riề nhỏ từng giọt tong tổng

xuống riền, mái tóc dài đen nhánh cũng vì nước mưa.

mà dính chặt lên đôi má trắng nõn của cô. Nhìn cô thế

này trông cứ như là Sadako* vậy.

(*Sadako: con ma trong The Ring, con ma bò ra từ

giếng sau bò ra TV đó)

“Quách Cao Minh, anh cứ vào trước đi” Cô nghiêng

đầu nhìn về người đàn ông đứng bên cạnh. Trên hàng

lông mi dài của cô còn vương vài giọt nước, con người

bình thản thanh tình, trong veo và xinh đẹp như hồ

nước mùa thu,

Anh cũng không rời đi mà cứ đứng lặng như vậy,

chăm chú ngâm nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, anh

mắt nhìn cô cũng theo thời gian mà càng sâu hơn. Anh

giơ bàn tay ra, nhẹ nhàng trơn món gương mặt cô, vuốt

.qua những lọn tóc lộn xôn trên đó.

“Bây giờ em hẳn trông giống ma nữ lảm nhỉ?” Kiều

Bích Ngọc bỗng nhiên nở nụ cười đùa giốn hỏi.

Sự lạnh lùng cố hữu trên mặt qcn trước nay cũng

hơi tan cháy cùng nụ cười khẽ cúa anh, anh cũng

không nói gì, từng ngón tay thon dài vuốt lại những sợi

tóc dinh trên mặt cô rồi gài tất cả chúng ra sau tai

Anh lắng lãng ngâm nhìn cô, đôi mặt võ cùng

chăm chú và chứa đầy sự dịu đàng,

Kiều Bích Ngọc bị anh nhìn đến mức có hơi không

.được tự nhiên nên vô thức nghiêng mặt sang hướng

khác rồi lùi lại phía sau một bước nhưng hiển nhiên

Quách Cao Minh không đông ý cho cô đường lui. Cô,

vừa lui nửa bước anh lại lập tức kéo cô trở lại, lực kéo

rốt vừa văn mà khiến cô lao thẳng vào ngực anh sau

đó là một cái ôm thật chặt, ôm ghì lấy như không bao.



giờ để cô rời xa, cũng không cho phép cô lui lại. Rồi

anh thuận thể cúi xuống và hôn lên môi có.

Một đôi môi đẹp đề cũng rất nóng bồng, một nụ

hôn rất hữu lực.

Bởi vì trước đó cô dầm minh trong cơn mưa cho

nên đôi má cúa cô lạnh căm, trắng toát lên, mả lúc

này, dưới thế hôn đây mãnh liệt thì nhiệt độ cứ như vậy

mà xông thẳng lên hai má cô, khiến nó đỏ lên một

cách bất thường,

Nụ hôn của Quách Oao Minh đến quá đột nhiên và

cường thế khiến cho đầu óe của cô bỗng như đình

công, chỉ biết ngây ra như phống mà kinh ngạc nhìn

anh mặc cho anh công phá từng phòng tuyến. Mãi cho

.đến khi cô thoáng thấy bóng dì nhỏ mang theo khăn.

bông đi ra thì cô mới mặc khuôn mặt đỏ hồng lên của

mình mà luống ca luống cuống đẩy anh ra.

Ai~ Thật mất mặt mà!

‘Cung Nhã Yến thấy một màn như vậy cũng rất lấy

làm kinh ngạc. Mặc dù chị ấy biết là hai người qhen và

Kiều Bích Ngọc trở về lần này là để chính thức thông

báo với gia đình rằng hai đứa nó sẽ đến với nhau,

nhưng đi ấy cũng biết Quách Cao Minh là một người

lạnh lùng như thế nào, anh ta cũng đủ trưởng thành và

lý trí trong chuyên tình cảm nam nữ nên sao anh ta có.

thể làm ra những hành động xúc động nhất thời như.

những chàng trai mới lớn như vậy được chứ?

Nhưng thực ra, Cung Nhã Yến quên rằng khi người

ta yêu vào đều thành kẻ ngốc, làm gì có chuyện giữ nổi

lý tí trước người mình yêu chứ?

kiều Bích Ngọc để ý đến ánh mắt đầy ý nhị cúa dì

mình thì xấu hố đến mức muốn đâm đầu xuống đất

luôn cho rồi. Truyền thống nhà cô vẫn còn rất bảo thị

ban ngày ban mặt lại còn ngay trước cửa nhà mà làm

ra hành vi đáng xấu hổ như vậy.

Cô vội giơ tay tiếp lấy chiếc khăn bông dì nhỏ

mang tối rồi trùm ngay nó lên đầu, xoát xoát lau mấy

cái: ‘Cháu về phòng trước” Cô nói rất nhanh, nói xong

thì lp tức chạy thắng về phòng

Kiều Bích Ngọc trở về phòng thì lập tức đi tắm

nước nóng, gột rửa hết nước mưa dính trên người. Tâm.

xong cô cũng không có ra ngoài ngay mà còn trốn

trong phòng hai tiếng sau mới chậm chạp đi xuống

lâu. Lúc này cảm thấy hơi ngứa mũi, hắt hơi một cái

“Đã lên chức me tồi mà còn chạy ra ngoài nghịch.

nước tầm mưa” Vừa xuống lâu cô lập tức nghe thấy,

tiếng trách mảng của cha mình, nhìn lại thì đã thấy

công đã ngồi ngay ngân trong phòng khách từ lâu, chỉ

đợi cô xuống để mắng cho một trận

‘Con gái nhà người ta không dịu dàng, an tĩnh thì

khéo léo trang nhã, nhìn xem nhà ông xem, đã lớn như.

vậy rồi vẫn còn tùy tính, thực hối hận vì lúc trước đế.

cho ông ngoại cưng chiều con bé tới vô pháp vô thiên.

luôn

Kiều Bích Ngọc ngồi xuống chiếc sofa đối diện

„ Kiều Văn Vũ, mặt mày nghiêm túc nói cho ông biết

“Cha, con cảm thấy việc con sinh ra hai đứa trẻ, quá

thật khó tin”

“Có cái gì mà khó tin?” Kiều Văn Vũ hữ một tiếng.

Nói xong ông nhìn về phía Quách Cao Minh vẫn

luôn im lặng không nói đứng ở cạnh đó, giọng nói bông

trở nên lạnh lùng hẳn. Ông nghiêm nghị nói: “Nếu như

con nói hai đứa trẻ kia không phải do con sinh thì

chuyện này lại dễ xử lý” Những lời này có chút kỳ lạ,

trong đó còn không giấu đi cơn giận chưa nguôi ngoai

Nếu không phải giữa hai người còn có hai đứa trẻ

làm ràng buộc thì Kiều Văn Vũ ông sớm đã đuổi thắng

tên họ Quách này đi rồi

Kiều Bích Ngọc cũng không biết ba mình tức giận

vì điều gì nên chỉ đành dựa theo suy nghĩ của mình mà

giải thích: “Ý của con là, bỗng nhiên trở thành mẹ, con

bỗng có cảm giác không chân thực”

Giống như rất nhiều người phụ nữ kết hôn rồi sinh

con như bao người khác thì còn dễ nói. Nhưng thử yên.

lặng suy nghĩ một chút, thật giống như ngày hôm qua

mình vẫn còn là học sinh, rồi bỗng đùng một phát trở

thành mẹ mà không hay biết,

“Hữ, cả ngày chỉ toàn nghĩ mấy thứ không đâu”

Kiều Văn Vũ tức giận trừng cô một cái

“Cơm xong rồi, vào ăn thôi”

“Cung Nhã Yến nhắc một nồi canh ra khỏi bếp rồi

6i vọng ra phòng khách kêu mấy người vào.

“Bữa trưa thì cứ ăn mấy thứ như vậy đi, buổi tối thì

ra ngoài ăn” Bữa cơm trưa vô cùng đơn giản, ba món.

chính, một món canh, dân dã nhưng cũng ấm áp.

Vốn đĩ ban đầu là muốn ghé qua siêu thị mua một

chút nguyên liệu về nhà để làm một bữa hoành tráng

tại gia, nhưng vì cõ phải đem chiếp sơ mi của Quách

Cao Minh đến tiệm giặt là nữa nên tốn không ít thời

gian, sau đó còn chưa kịp ghé siêu thị thì trời đã đổ

mưa lớn, lại nhận được điện thoại của Kiều Văn Vũ báo

ông và bà cụ Kiều đã trở vẽ rồi nên cô cũng vội vàng về

nhà luôn.

Mấy người ngồi ngay ngắn chỉnh tề xuống bàn ăn,

bàn ăn của nhà họ Kiều hình trò, khác với chiếc bàn to

đùng và dài ngoäng của nhà họ Quách, dù không rộng

bảng nhưng cũng vì thế mà có không khí gia đình quây

quần ấm áp hơn.

“Cũng không có gì nhiều, mấy đứa cứ ăn tự nhiên.

đi, ăn nhiều chút”

Bà cụ Kiều ngôi ở ghế lớn, bà mở lời mời khách khí

với Quách Cao Minh.

Quách Cao Minh nghe vậy thì quay sang gật nhẹ

đầu rồi dùng vẻ mặt tự nhiên gắp mấy món, rồi ưu nhã

từ tư nhai nuốt, động tác như thường ngày, vẫn vô

cùng quy củ, trang nhã.

Gia giáo nhà họ Quách văn luôn nghiêm chính như.

vậy, từ đi đứng đến chuyện ăn uống đều vậy. Nhưng

mà người con gái ngồi cạnh anh thì không nghiêm

chỉnh như vậy, Kiều Bích Ngọc nhìn châm châm vào

chén cơm của mình, chỉ nhìn mà không ăn.

Kiều Văn Vũ thấy vậy có chút tức giận, trừng cô rồi

nói: “Còn chờ cái gì nữa? Mau ăn đi” Đặt bên cạnh

nhau như vậy thì con gái của ông có vẻ như kém nhiều lắm

“Không phải vừa rồi còn kêu đói bụng sa?” Cung

Nhã Yến cũng giục cô một câu,

Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu lên: ‘Con vừa tâm nước

nóng xong, giờ hình như không còn thấy đói nữa rồi”

‘Vé mặt Cung Nhã Yến đầy bất đắc dĩ mà nhìn cô:

“Thế có muốn ăn mì không? Trong tủ lạnh vẫn còn ít

thịt bò, để gì nấu cho con bát mì thịt bò nhé?”

Kiều Bích Ngọc đang định đồng ý thì đã nghe thấy

cha cô không hài lòng nói: “Đừng chiều nó quá

“Con gái mình về nhà đến một bữa cũng không

cho nó ăn thoải mái à Bà cụ Kiều cũng lên tiếng, ý bảo

Cung Nhã Yên vào bếp nấu cho cô bất mì

“Muốn ăn thì tự đi mà nấu” Kiều Văn Vũ từ trước

tới nay đều giáo dục cô nghiêm khắc như vậy.

‘Cung Nhã Yên nghe vậy thì vội vàng đứng lên, rồi

trừng mắt với Kiều Văn Vũ: “Kiều Văn Vũ, có phải anh.

muốn hại em không, anh lại dám sai con gái anh vào

bếp nấu ăn?” Nói xong thì vừa cười vừa đi vào bếp.

“Trình độ nấu ăn của Kiều Bích Ngọc thế nào người

trong nhà ai cũng đều biết rõ, để cô tiến vào bếp “đánh.

một trận” thì sau đó chỉ tội nghiệp cho người dọn dẹp thôi

“Đều tại mọi người chiều nó quá, con gái lớn bằng.

từng này mà xuổng bếp nấu bát mì cũng không biết”

Kiều Bích Ngọc vẫn không cho là đúng, không

màng sinh tử nói một câu: ‘Con biết nấu mì mà” chỉ là

sẽ hơi khó ăn mà thôi.

“Con vẫn còn dám nói” Kiều Văn Vũ cũng chán

chẳng buồn nói.

Lúc cả gia đình quả trách khuyết điểm cúa Kiều

Bích Ngọc thì Quách Cao Minh vẫn lắng lăng ngồi ở đó I

lãng nghe. Đối với nhà họ Kiều, Quách Cao Minh cũng

không có nhiều cảm xúc, không qua thích cũng không

chán ghét, nhưng thấy bọn họ một nhà ở rên mâm

cơm nói chuyện với nhau như vậy có về rất ấm áp, ít

nhất vẫn hơn không khí trầm mặc, nghiêm trang cúa

nhà họ Quách. Bữa cơm như vậy khiến người ta thư.

thái, thoải mái hơn nhiều.

‘Sau cùng Cung Nhã Yến vẫn vào bếp và nấu một

bát mì thịt bò nóng hổi cho Kiều Bích Ngọc, sắc hương

đều đủ cả, trông rất hấp dẫn, thế nhưng chẳng hiểu

sao Kiều Bích Ngọc vẫn không ăn vào. Cô chỉ uống

mấy thìa canh cùng mấy cọng mì, con lại toàn bộ thịt

bò đều không hề động tới, vậy nên tránh không được.

lại bị ông Vũ trách mắng một hồi

Ngoài trời, những cơn mưa phùn bắt đầu ngớt đần.

“Đến buổi chiều, bà cụ Kiều gọi Kiều Bích Ngọc tới

phòng khách ngồi trò chuyện, thực ra đầu Kiều Bích

Ngọc có hơi năng, không biết có phải bị cảm không mà

người hơi mệt, muốn ngủ một giấc thế nên câu chuyện

với bà cụ Kiều cứ bả hỏi câu con đáp một câu.

“Bích Ngọc, con với Quách Cao Minh bây giờ thế,

nào?” Bà cụ Kiều thần thái có chút thần thần

nhỏ giọng dò hỏi cô.

Nếu như gia định nhà người ta thì còn dễ, trực tiếp

hỏi thắng luôn cũng không có vấn đề gì, thế nhưng đây.

là người nhà họ Quách, nên chẳng có cách nào khác.

đành hỏi thăm tình hình từ cháu gái nhà mình vậy.

Đầu óc của Kiều Bích Ngọc bây giờ rất hỗn loạn,

hỏi một đường đáp một nẻo, âm thanh còn hơi mơ mơ.

Hồ hồ: “Quách Cao Minh thế nào.. Quách Gao Minh

không kén ăn, anh ấy rất dễ nuôi”

Bà cụ Kiều cũng nhìn ra cháu gái một mỏi nên

không hỏi nữa: ‘Một thì về phòng nghỉ ngơi chút đi, dì

nhỏ của con nói tối nay sẽ ra ngoài ăn tối đó, chúng ta

sẽ đi nhà hàng món Trung mà con thích nhất kia

“Ừm’ Bộ đáng mơ hồ của cô có hơi ngốc ngốc.

Kiều Bích Ngọc lết về phòng mình theo lối cũ quen

thuộc, vừa đặt lưng xuống giường, đắp chăn lên, cơ thế,

mệt mỏi như trầm xuống, rất nhanh tiến vào trạng thái

ngủ sâu.

Ban đầu cô đã nói nhường phòng của mình cho

(Quách Cao Minh vậy nên khi Quách Cao Minh tiển vào.

thành nhìn thấy cô nâm cuộn tròn trên giường cũng hơi

ngạc nhiên

Anh nhẹ nhàng bước tới bên cạnh giường nhìn thấy,

vẻ mặt ngủ say của cô, cả gương mặt hiầu như đều vùi

trong chăn và gối, tóc tai bung xa, lộn xộn tán loạn,

chăn cuộn tròn vào người, phía dưới hai chân nhìn có.

vẻ không được thoải mái, bộ dạng này thực sự ném

hết khí chất thục nữ rồi.

Bởi vì đây là một chiếc giường đơn nên Kiều Bích

Ngọc nằm đã chiếm hơn phân nửa cái giường, Quách

Cao Minh cũng không muốn làm phiền cô đang nghỉ

ngơi nên chỉ lẳng lãng ngồi xuống mép giường ngắm

nhìn gương mặt ngủ sau của cô, khi cô ngủ thật ngoan

ngoãn và yên tĩnh.

Mãi đến tận 6 giờ tối, thấy cô vẫn chưa xuống nên

Cung Nhã Yến lên tận phòng gọi cô dậy, vừa vào phòng

thì ngạc nhiên phát hiện Quách Cao Minh cũng ở trong

phòng, còn đang ở trên giường cùng cô. Nhưng anh

không hề đi quá giới hạn, chỉ đơn giản lặng ngôi đó

ngắm nhìn cô

‘Cung Nhã Yến ho nhẹ một tiếng rồi mới tiến vào:

ˆBích Ngọc, dậy thôi, chúng ta cùng nhau ra ngoài ăn tối

Con không đối bụng, con không đi đâu,

‘Cô thò đầu khỏi đống chăn gối nhưng vẫn không

chịu di chuyến.

“Đã đặt bàn rồi, mau dậy đi nào. Gung Nhã Yến

hiểu rõ tính tình lười biếng, năm ÿ thành quen của cô,

lúc nào cũng phải dùng thủ đoạn cưỡng chế mới khiến.

cô chịu rời giường,

‘©ô mê man,hai mắt vẫn nhằm nghiền rồi lật người

ra hướng khác, đầu cũng rúc hắn vào chãn, giọng nghề

ngà nói: “Không muốn đi.”

“Đi về xong lại ngủ, con mà như vậy chốc nữa ba

con lại lên mảng cho trận đấy” Cung Nhã Yến tức giận,

tiến lên muốn túm cô ra khỏi chăn.

Quách Cao Minh đứng lên, thân hình cao lớ

miệng nói một câu: “Đừng làm phiền cô ấy”

‘Cung Nhã Yến nghe anh nói vậy thì giật mình, quay.

đầu nhìn về phía anh.

“Sắc mặt của Quách Cao Minh vẫn bình thản, nhàn

nhạt như thường, liếc dì ấy một cái, ý bảo Kiều Bích

Ngọc muốn ngủ thì đế cho cô ấy ngủ tiếp.

‘Cung Nhã Yến thở dài: “Đây là thói quen xấu của

nó, cứ nâm là ÿ ra không muốn dậy… buổi trưa đã

không ăn được gì rồi, hiện tại dẫn nó đi nhà hàng ăn

nhiều một chút. Bây giờ nhìn nó gầy quá, gây hơn trước.

những 5 cân, người quât keo chẳng còn chút thịt nào”

– ˆˆˆ Miặc dù Cung Nhã Yến chỉ là đi nhỏ của Kiều Bích

ˆ` Ngọc nhưng dì ấy thương yêu cô cháu gái này như con `

ruột. Đặc biệt chứng kiến cảnh cô phải chịu đựng rồi

trầm cảm sau sinh lại thêm những tổn thương gián

tiếp mà cô phải chịu đựng, quãng thời gian đó Kiều

Bích Ngọc đã sụt cân nghiêm trọng,tới giờ đi ấy vân

muốn võ béo cô trở lại như trước.

Phương pháp xử lý của Quách Cao Minh rất đơn

giản: “Nhà hàng có thể đóng gói mang về’

‘Cung Nhã Yến thấy thái độ cường ngạnh, không có

đường thương lượng của anh cũng đành từ bỏ, nhưng

Kiều Văn Vũ ở dưới nhà chắc chắn sẽ lại nói mình

chiều nàng quá các kiếu,

“Bích Ngọc, con muốn ăn gì lát nữa chúng ta

mang về cho con” Cung Nhã Yến nhẹ giọng hỏi, thế

nhưng người trên giường lại không hiề đáp lại, hình như.

.đã ngủ rất sâu rồi, hô hấp cũng trở nên rất nhẹ và yếu.

‘Cung Nhã Yến bất đắc dĩ, đành khom người xuống

đựa sát vào người cô: ‘Chúng ta đi ăn món Trung ở

nhà hàng con thích nhất đấy, con muốn ăn xiên nướng,

cơm chiên, hay cháo.

“Bích Ngọc, tỉnh chưa?”

‘Cung Nhã Yến nhận ra có gì đó không đúng mà.

bên Quách Cao Minh đứng bên cạnh còn nhanh hơn,

anh lập tức thò tay chạm vào chán người đang trầm

miên, vừa chạm vào anh lập tức cau mày.

Kiều Bích Ngọc nóng rần lên.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng Tài

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook