Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng Tài

Chương 407: Anh yêu em, mà em không biết đấy thôi

Thủy Tinh

29/01/2021

Cung Nhã Yến định sẽ đi chợ mua một số nguyên.

liệu tươi ngon, còn bảo Kiều Bích Ngọc đưa Quách Cao

Minh đi dạo vòng quanh khu vực này, đến 4 giờ chiều

về nhà là được.

Có lẽ Cao Minh không biết nhiều về thành phố Hải

Châu, vì vậy con dẫn cậu ấy đi tham quan vòng quanh

thành phố…Nếu có đi ngang qua một cửa hàng quần

áo, thì giúp cậu ấy mua vài bộ. quần áo cho cậu ấy, cứ

để cậu ấy mặc đô của Đường Tuấn Nghĩa cũng không

tốt cho lắm.

‘Cung Nhã Yến là một người cẩn thân, để Quách

Cao Minh mặc đô của người khác, dù anh không nói

lời nào, nhưng trong lồng thì luôn cảm thấy không

thoải mái.

Dì đã lấy chiếc áo sơ mi trắng dính máu của cậu

ấy đem đi giặt sạch rồi, với lại phòng của con dì cũng

dọn đẹp lại tồi đấy.

‘ốn dĩ Kiều Bích Ngọc đang lơ đăng nghe, nhưng

đột nhiên cô ngấng đầu lên: “Dọn dẹp phòng sao, dì

tuyệt đối đừng đụng vào cái đông hồ bỏ túi của anh ấy”

“Cung Nhã Yến thấy Kiều Bích Ngọc phản ứng

mạnh như vậy, thì bà ấy cũng trở nên tờ mò.

‘Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc có chút kỳ lạ, cô thì

thào nói: “Là chiếc đồng hồ bỏ túi màu vàng kim anh

ấy đặt ở đầu giường”

‘Cung Nhã Yến nghe cũng có chút ấn tượng: À,

trong lúc dì dọn phòng, thì Quách Cao Minh đột nhiên

bước vào và lấy nó đi rồi” Bà ấy nói, bà ấy chỉ đoán

mò: “Hình như một số bức ảnh gia đình được khảm.

trong mấy chiếc đồng hồ bỏ túi nhỏ tùy chỉnh như.

vậy..có thể à tín vật quan trọng của nhà họ Quách:

Kiều Bích Ngọc không trả lời, đâu óc cô có chút lộn xộn.

“Bích Ngọc nói không biết cậu thích ăn gì, vì vậy tối

nay tôi sẽ nấu một vải món mà nhà thường ăn..

‘Cung Nhã Yến khóa cổng và họ cùng nhau đi ra

ngoài, khi đến ngã ba đường, về mặt Cung Nhã Yến ôn

hòa vừa bắt chuyện với Quách Cao Minh vừa đi vẽ

phía chợ.

“Anh có muốn ăn gì không?”

‘Sau khi nhìn thấy dì của cô đã bước đi xa, hai

người họ đi cạnh nhau nhưng có phần vu vơ, Kiều Bích

Ngọc đột nhiên hỏi một câu.

Dường như Quách Cao Minh không nghĩ râng cô.

sẽ hỏi đến, anh nhìn chăm chấm vào khuôn mặt cô.

một lúc, với giọng trầm và bình tĩnh mà đáp: “Gì cũng

được?

“Trả lời như vậy có chút hờ hững, nói mà như không

Kiều Bích Ngọc cảm thấy cô không hiểu anh cũng

là chuyện bình thường, chính là vì anh cứ trốn tránh, có

việc gì cũng không nói ra, sau đó cô đột nhiên có chút

khó chịu, sao cô lại phải chủ động hỏi chứ, hỏi anh

cũng chắng bằng tự hồi mình?

“Anh bị dị ứng với xoài”

Đột nhiên, Quách Cao Minh lên tiếng

Kiều Bích Ngọc không ngờ anh lại chủ động bắt

chuyện với cô về những chủ đề không mấy bổ ích này,

đồng thời cô cũng rất ngạc nhiên: ‘Anh bị dị ứng với

xoài à?”

‘Vừa nói, cô vừa lấm bẩm một mình: “Làm sao mà

có ai dị ứng với xoài chứ, kỳ lạ thật” Cô đấ nghe nói dị

ứng với rượu, với hải sản: “Dị ứng với xoài cũng thật là

quái thai đấy”.

Nghe thấy tiếng lầm bẩm của cô, Quách Cao Minh

thở dài, ánh mắt đen láy pha chút bất lực.

“Vậy bệnh dị ứng xoài của anh có nghiêm trọng

như những người bị dị ứng rượu không?” Kiều Bích

Ngọc có vẻ rất thích thú với căn bệnh kỳ lạ của anh,

Anh nhìn vào mắt cô và ngập ngừng: “Không

nghiêm trọng”

Kiều Bích Ngọc tự gật đầu, tỏ vé cô đã biết, nếu

không nghiêm trọng thì anh ăn một ít xoäi cũng không

sao nhỉ, cô còn nhớ trong lúc mang thai cô cũng thích

ăn xoài, nhà họ Quách dường như bị cô làm cho rồng

nặc mùi xoài

‘Cô không biết răng nếu Quách Cao Minh bị dị ứng

với xoài thì phải đến bệnh viện để truyền nước.

Kiều Bích Ngọc không phải là người nói nhiều,

(Quách Cao Minh thì lại kín tiếng, hai người mà sống

với nhau thì thực sự rất nhàm chán.

Họ đi bộ chậm rãi bên hè phố, dọc đường cũng

không có chủ đề gì để nói, thường thì các đôi tình nhân

yêu nhau rất say đâm và ngọt ngào, còn Kiều Bích

Ngọc cảm thấy họ là kiểu quan hệ vợ chồng hời hợt

buồn tế mà không có chút sự nồng nàn của tình yêu

Khi đi bộ, họ đi qua một trạm xe buýt

“Thành phố Hải Châu không phiõn hoa và săm uất

như thành phố Bắc An, đặc biệt là các bến xe ở ngoại

thành rất ít người, đi các phương tiện công công này

rất thuận tiện và dễ dàng.

Kiều Bích Ngọc nhìn mấy cô nữ sinh trung học ở

trạm xe buýt đang mïm cười nhảy xuống xe. Khuôn

mặt tươi cười trẻ trung của họ khiển cô nhớ lại năm

tháng học đường trước đây của mình.

“Anh đã bao giờ đi xe buýt chưa?” Kiều Bích Ngọc

hỏi anh.

Quách Cao Minh nhìn cô, còn chưa kịp nói thì đột

nhiên bị Kiều Bích Ngọc năm lấy cánh tay, nhanh

chóng kéo anh chạy đến chiếc xe buýt chuẩn bị rời đi

“Chờ một chút” Cỏ hét lên gọi chiếc xe buýt trước mặt.

(Quách Cao Minh bị cô kéo sải bước về phía trước,

cô là vậy đấy, nếu đột nhiên có điều gì hứng thú, thì

tinh thần cô lại hừng hực nổi lên.

XXe buýt còn trổng một nửa, sau khi họ nhảy lên xe,

tài xế không chút háo hức cho mấy, thành phố Hải

Châu quả là một nơi thích hợp nhất đế an dưỡng tuổi

già. Ngoại trừ vài nữ sinh trung học ngồi ở hàng ghế

cuối, còn lại đều là những cụ ông cụ bà, mọi người đều

trông có vẻ không vội vã, lúc này họ đang tò mò nhìn

Kiều Bích Ngọc và Quách Cao Minh.

“Hai năm nay mấy người trẻ tuổi thật đẹp nhí” Một

bà lão ngồi bên cửa số mỉm cười nhìn họ.

Kiều Bích Ngọc gật đầu với bà lão, về phần Quách

Gao Minh đang ngồi bên cạnh cô, người này. thực đã

tu luyện lên cảnh giới không ai bằng, anh sẽ không

“quan tâm những người ngoài này đâu.

“Tuy nhiên, ông cụ non Quách Cao Minh này có thể

chưa bao giờ đi xe buýt, thì Kiều Bích Ngọc khó mà ân

cần: “Anh ngồi yên ở đây” Cô tự nhiên đè cái xác cao

lớn của anh rồi ngồi xuống.

“Bên đó là ghế dành riêng cho người già và người

tàn tật. Chúng ta không thể ngồi được” Kiều Bích Ngoe.

giái thích một số kiến thức cho anh. ụ

Quách Cao Minh không có ý kiến gì cả, chỉ biết

thuận theo lực tay của cô mà ngồi xuống, đột nhiên

cảm thấy hơi buồn cười khi nhìn thấy bộ dạng cô chăm.

sóc anh như thế này.

Đôi môi móng manh của anh nhếch lên một nụ

cười nhẹ như không.

Nụ cười bình dị và tự nhiên của Quách Cao Minh

rất lạ, ngay cả những người thân quen cũng hiểm khi

nhìn thấy, không hề giống với nụ cười u ám thường

ngày, mà chỉ là một nụ cười rất đổi đơn giản, thuần

khiết hơn và đẹp trai hơn khiến những người khác phái

khi nhìn lướt qua đều phải xeo động và nhới lòng

Đối với một người đàn ông như Quách Cao Minh,

cdù không biết xuất thân của anh nhưng chỉ cần liếc

nhìn ngoại hình và khí chất của anh cũng đủ khiến phụ

nữ mê đảm anh không lối thoát.

Mấy cô nữ sinh ngồi ở hàng ghế sau đỏ mặt tim

.đập nhìn châm chảm vào khuôn mặt điển trai của anh,

trông tất cả có về rất hưng phấn.

Ngay cả khi Kiều Bích Ngọc không tìm ra tiền lẻ, thì

một nữ sinh trung học ở hàng ghế phía sau chủ động

bước đến với khuôn mặt ửng hồng và nói rắng cô ấy sẽ

giúp họ trả tiền, thuận mắt liếc nhìn Quách Cao Minh

một cái, đột nhiên trong lòng trèn trề niềm phơi phới

“Trước đây các cô nữ sinh trong ký túc xá của tôi

thường hay thảo luận về anh cả ngày, họ rất thích anh,

họ còn nói muốn chụp lén anh nữa đấy.”

Kiều Bích Ngọc ngồi bên cạnh anh, nói một cách

õ từ về những sự thật thú vị của cuộc sống trong

khuôn viên trường trước đây.

“Tốc độ xe buýt rất chậm, đi đi dừng dừng.

Đọc đường đi qua mấy trạm dừng, người lên xe

cũng không nhiều, cũng không chật chội, hơn nữa anh

lại cách cô rất gần nên ngồi sát lại tán gẫu vài câu

chuyện phiếm với cô.

“rong lòng Quách Cao Minh có một cảm giác

không thể nói nên lời, có lẽ ngay cả bản thân anh cũng,

không nghĩ rằng anh và cô sẽ hòa hợp như những

người bình thường, rất bình yên, nhưng anh lại cảm

thấy như vậy rất tốt.

“Các nữ sinh trong ký túc xá của em đều biết tôi sao

Khi nhìn cô, đôi mắt anh nóng lên hầm hập, giọng

nói cũng trầm lẳng xuống.

Ngay cả Mỹ Duy cũng thường nói thầm với tôi rằng trợ

giảng Mark trông rất có khí chất, rất đẹp trai và lại

còn có gu gì gì đó… Kiều Bích Ngọc

mỉm cười

“Tôi còn nhớ cô bạn ở giường đối diện đã phấn

khích thề thốt với chiếc bánh sinh nhật trong đêm sinh

nhật, cô ấy sẽ năm được tay anh trước khi tốt nghiệp,

và sau đó sẽ ngủ với anh”

Tâm hồn của họ lúc đó còn rất thuần khiết, thích.

đơn giản chỉ là thích, không hề có chút lân lộn với

những lợi ích bẩn thiu, đều là mối tình đơn phương đẹp

để

*,.Rất nhiều cô gái đã phải lòng anh” Cô nói với

canh rắng hồi đó anh thực sự rất nổi tiếng

“Gòn em thì sao”

Quách Cao Minh thấy nụ cười hạnh phúc của cô,

ánh mắt anh cũïng dịu lại mà thấp giọng hỏi cô: ‘Em,

em thấy tôi thế nào?”

‘Tôi không biết”

Kiều Bích Ngọc bị anh nhìn chấm chăm, mà cô

không hề e dè và ngại ngùng như một người phụ nữ:

bình thường, thay vào đó, cô nhìn thẳng vào đôi mất

.đen láy của anh một cách cởi mở và thắng thân: …Lúc

đó tôi thậm chí còn không biết trợ giáng Mark mà họ

đang thảo luận cả ngày lại là anh đấy”

“vậy sao?”

Giong anh dần trầm xuống, ngữ điệu trở nên bình

thường,

Anh sớm đã biết trong suốt nửa năm đó, cô hoàn

toàn không biết anh, nhưng mỗi lần nghĩ đến điều đó,

thì Quách Cao Minh không khỏi cảm thấy bực bội

trong lòng.

“Tôi không có hứng thú với mấy anh chàng đẹp

trai, hơn nữa môn anh đảm nhận chỉ là một môn tự.

chọn, nên tôi thường trốn học không đến lớp”

Kiều Bích Ngọc hoàn toàn không cảm thấy có lỗi

sau khi nghĩ xong, đôi mắt trong veo của cô nghiêm

túc hơn một chút: “Nếu như Mỹ Duy nói cho tôi biết

sớm hơn chuyện chụp lén hình của anh sẽ kiếm được.

nhiều tiền, thì ngày nào tôi cũng sẽ kè kè bên anh rồi

“Thật sao?”

Nghe cô trắng tráo như vậy, Quách Cao Minh thực.

sự rất tức giận nhưng lại cảm thấy buồn cười.

Kiều Bích Ngọc tưởng anh đang cười nhạo cô

tham tiền, cô hơi xấu hổ: “Cũng không còn cách nào,

lúc đó tôi rất nghèo, lại còn thiếu tiền” Lúc đó cô đã

tìm rất nhiều công việc bán thời gian.

“Bảo em vào nhà hàng đánh piano em không chịu

đi, cứ một mực đòi ở lại quán trà sửa làm việc năng

nhọc”

Quách Cao Minh đột nhiên nói, dùng ánh mắt

thâm thúy nhìn cánh vật đang chậm rãi chuyển động

bên ngoài qua ô cửa số, như suy nghĩ về quá khứ, nửa

năm đó anh đã làm rất nhiều chuyện ngu ngốc.

“Anh không biết nhà hàng tây đó rất nổi tiếng sao,

ai mà biết người quản lý sao lại đột nhiên tốt bụng mời

tôi đến đánh đàn lại còn trả lương cao như vậy, chắc.

hẳn ông ta dã có toan tính, tôi lại không ngốc mà vác

xác đến đó. Thà làm ca đêm ở quán trà sữa còn hơn.

Kiều Bích Ngọc đáp lại một cách tự nhiên, sau đó.

vừa nói được nửa lời thì cô lại nhìn chằm chằm vào

anh một cách kỳ lạ.

‘Sao anh lại biết lúc đó có người thuê tôi đánh đàn,

bán trà sữa? ”

Chẳng lẽ anh đã từng điều tra cố?

Kiều Bích Ngọc càng nghĩ càng cảm thấy kỳ lạ,

chẳng hạn, trước đây cô từng làm ca đêm ở quán trà

sữa, cũng rất bình thường khi có người chiếu cố đến

công ty mở tiệc gì gì đó cần phải mua một lúc cả trăm

cốc trà sữa, còn nói với cô không cần gấp nên từ từ.

làm cũng được, tiền hoa hồng rất cao, trước đây còn.

nghĩ cô thật may mắn. May mắn, trên đời này có được

mấy ai may mắn như vậy.

“Quách Cao Minh, tôi đang nói chuyện với anh” Cô.

đột nhiên muốn hỏi rõ, liền kéo lấy cánh tay của anh.

Quách Cao Minh sửng sốt trong giây lát, thu lại

suy nghĩ xa vời, quay đầu lại và nhìn lên khuôn mặt

của cô, lúc này cô thật gần anh.

“Trước đây, anh đã làm rất nhiều điều chỉ đế được

gân cô như thế này.

“Tôi hỏi anh, tại sao anh lại biết mấy việc trước đây,

tôi làm khi còn đi học?” Cô hỏi đồn đập, ánh mắt trong

eo càng thêm kiên nghị

“Chuyện em chưa biết còn nhiều lâm’

Quách Cao Minh nhìn sâu vào đôi mắt của cô,

gịong nói của anh trở nên nhẹ nhàng, trầm xuống và

dịu dàng lạ thường.

‘Vốn dĩ anh chỉ trả lời cho có lệ

Nhưng không biết tại sao, khi nghe giọng điệu nhẹ

nhàng và bất lực của anh, thì khuôn mặt Kiều Bích

Ngọc lại đỏ ửng lên.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng Tài

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook