Câu Chuyện Xưa Máu Chó Của Một Vụ Tai Nạn Mất Trí Nhớ

Chương 13

Xuân Khê Địch Hiểu

16/11/2020

Đào Uyên cũng không phải người da mặt mỏng. Thấy diễn viên kia bị đạo diễn kêu đi kiểm điểm bản thân, nhân lúc mọi người nghỉ ngơi, Đào Uyên lấy hết can đảm đi tới nói chuyện với đạo diễn: “Đạo diễn, ngài mới vừa khen tôi nha! Tôi nghe thấy rồi!”

Đạo diễn: “……”

Tiểu tổ tông này chui ở đâu ra vậy?

Đào Uyên năn nỉ ỉ ôi, nói muốn có tiền lương đóng vai quần chúng. Đạo diễn cũng biết Lục đổng muốn kết hôn, thấy Đào Uyên tội nghiệp như vậy, nên đồng ý cho Đào Uyên diễn một vai quần chúng. Đừng thấy Đào Uyên đóng phim kém, độ hot của cậu ta chưa bao giờ thấp, có thể nhân cơ hội này hâm nóng phim.

Có nhiệt sưu tới tay, có ngu mới không cần!

Đạo diễn nhanh chóng quyết định bổ sung một nhân vật nhỏ, sai người hóa trang và thay quần áo cho Đào Uyên.

Đào Uyên vui rạo rực, mặc kệ chị gái hóa trang hí hoáy trên mặt mình.

“Da cậu thật đẹp.” Chị gái hóa trang không khỏi tán thưởng. Khuôn mặt trắng trắng hồng hồng non đến nỗi có thể bóp ra nước, một trời một vực với những diễn viên sau khi tẩy trang kia.

Đào Uyên ngại ngùng.

Cậu là con trai, làn da đẹp hay xấu cũng như nhau.

Đạo diễn nhanh chóng đưa kịch bản cho cậu. Đây là bộ phim về một vị tổng tài bá đạo, cốt truyện ảo lòi, không khác với mấy bộ phim nát bấy của cậu trước kia là bao, nếu không cũng không có khả năng tùy tiện thêm nhân vật cho Đào Uyên. Đạo diễn không troll Đào Uyên,nhân vật này còn tốt chán, thế mà lại là ánh trăng sáng trong lòng nữ chính, xuất hiện trong hồi ức của cô ta! Cậu ta là anh trai bị bệnh nan y, lưu lại dấu vết không nhỏ ở thời thơ ấu bi thảm của nữ chính. Nếu là phim tổng tài bá đạo, gặp phải bệnh nan y đương nhiên sẽ cẩu huyết như thế, sến súa như thế rồi.

Đào Uyên thấy cũng ổn, phấn khích mời chị gái hoá trang đối diễn với mình. Cậu đọc lời thoại hai lần, đạo diễn sai người tới bảo cậu bắt đầu quay.

Vốn Đào Uyên có hơi hồi hộp, có điều vừa thấy người đối diễn với mình thì bay biến hết, cô bé thật dễ thương! Đào Uyên nhanh chóng quen thân với cô bé, quá trình quay phim thuận lợi dị thường, ấy vậy mà chỉ một lần đã qua!

Đạo diễn kinh ngạc mà nói: “Tiểu Đào tiến bộ nhanh thật đó.”

Đào Uyên được khen, đặc biệt phấn khởi: “Sao có thể liên lụy con bé vì tôi mà phải quay lại chứ!” Là cậu rất có ý thức trách nhiệm!

Tiểu diễn viên cũng thật cao hứng, vui vẻ chụp ảnh chung với  Đào Uyên, chuẩn bị post lên Weibo cho fan xem. Cô chỉnh Weibo xong xuôi, quay đầu nhìn Đào Uyên: “Anh Đào Uyên, Weibo của anh là gì? Sao em không tag anh được?”

Đào uyên: “…… Bị khóa nick rồi.”

Tiểu diễn viên đồng tình nói: “Vậy à! Vậy em chỉ có thể post trực tiếp thôi!”

Đào Uyên xoa xoa đầu tiểu diễn viên tỏ vẻ không sao.

Tiểu diễn viên post ảnh chụp không bao lâu, đoàn phim cũng chuyển phát Weibo của cô, còn thêm một poster phim mới ra lò.

Weibo lập tức nổ tung.

Đào Uyên không nghĩ sẽ nhiều thế này, cậu vui vui vẻ vẻ lãnh tiền nhét vào túi, cảm thấy đặc biệt tự tin.

Cậu nhờ đạo diễn nếu có công việc nhớ giới thiệu cho cậu, bắt một chiếc xe bus, chuẩn bị tìm một chỗ ngon lành ăn một bữa.

Lúc này, di động Đào Uyên lại run lên.

Đào Uyên mở ra thì thấy, là nhóm anti kia.

Mỗi ngày tối sầm: 【 Ảnh 】

Mỗi ngày tối sầm: Anh ta thế mà trở lại làm việc nhanh như vậy, xem tên đoàn phim là biết lại flop.

Đào Uyên cả đời đen: Phim có anh ta có thể không flop?

Đào Uyên cả đời đen: Có điều lần này hình như không phải vai chính, ít nhất không phải thấy từ đầu.

Mỗi ngày tối sầm: Cũng đúng, ngẫm hai bộ điện ảnh trước của anh ta, thật là cay mắt, vì muốn chửi anh ta nên tôi phải đến rạp hai lần.

Việc này muốn che mặt: Tôi cũng vậy, quả thực muốn mạng tôi mà, cứ yên tâm mà coi nó flop.

Phía dưới đều là xếp hàng chờ phim flop.

Đào Uyên:?????

Lợi hại thật, anti fans mười năm sau thì ra là cái dạng này! Hông lẽ anti cũng chia ra hai phái anti lý trí và anti não tàn sao?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Câu Chuyện Xưa Máu Chó Của Một Vụ Tai Nạn Mất Trí Nhớ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook