Trang Chủ
Truyện Teen
Cappuccino
Chương 2

Chương 2

Truyện: Cappuccino

Maximus

30/10/2014

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Những ngày hè rồi cũng qua mau, vào ngày cuối cùng của mùa hè bọn thằng Huy rũ tôi đi đá banh lần cuối mà theo bọn nó là để chia tay tôi vì bọn nó đã thi vào trường Tân Phong cách trường tôi khá xa. Buổi đá banh đó sẽ là kỷ niệm đẹp nếu như tại nạn không xảy đến, tai nạn mà sau này nghĩ lại tôi vẫn nghĩ đó là cái số phận của cuộc đời mình.

Tôi đang bon bon dẫn bóng trên sân với tốc độ rất cao sau khi nhận được đường chuyền vượt tuyến của thằng Huy, trước mặt tôi bây giờ chỉ còn lại thủ môn đối phương, khổng thể làm khác hơn đó là….sút….véo…bum…á á.. á…rầm!

Quả bóng đi nhanh như cắt nhưng không hướng đến khung thành mà đi xược qua cột dọc trái, trúng luôn vào đầu con nhỏ đang chạy xe đạp điện ngang qua làm nó loạng choạng rồi ngã xuống đường, còn trái banh thì văng xuống cái hồ nhỏ phía trước.

-Ê! Tụi bây…..?

Tôi vừa quay ra đằng sau thì mấy thằng kia đã trốn mất tăm từ lúc nào, giờ chỉ còn đám thằng Huy chí cốt ở lại nhìn tôi lắm la lắm lét. Mịa mấy thằng bây, cứ chạy hết đi, mai mốt tao mà gặp được thằng nào là oánh cho méo mặt.

-Giờ sao mậy? – Tôi quay qua thằng Huy hỏi.

-Thì cắn răng qua xin lỗi nhỏ chứ sao mậy, trái banh đó đắt lắm, tao không có tiền mua lại trái khác đâu! – thằng Huy thở dài đáp.

-Ờ thì tụi mình đi vậy!

-Ơ!…mình đồi gì mậy, ý tao nói là một mình mày đi kìa, đi đông người qua đó nó tưởng du côn hãm hiếp con gái nhà lành thì khốn!

Sặc, cài thằng này chỉ giỏi tưởng tượng. Tôi thừa biết nó không dám qua xin lỗi người ta vì sợ bị ăn chữi chứ du côn gì, làm tôi giờ phải lết cái thân ũ rũ như thằng nghiện tới chỗ con nhỏ.

Hít một hơi thật sâu, tôi đánh bạo

-Ơ…bạn gì đó ơi! Cho tui xin lỗi nha!

Con nhỏ đưa mắt lên nhìn tôi làm tôi như chết lặng, cặp mắt con nhỏ màu xanh dương, mê tơi luôn….

-Đẹp quá! – Tôi bất giác thốt lên một câu không tự chủ.

Tôi giật mình khựng miệng lại, chỉ kịp thấy hai gò má nhỏ ửng hồng của nhỏ rồi tôi cúi gằm mặt xuống. “ Trời ơi! Cái miệng khốn kiếp, mày nói ra làm gì hại tao mang thêm tiếng dê gái rồi”

Cứ tưởng nhỏ sẽ sạt vào mặt tôi một chập cho bỏ ghét ai ngờ nhỏ cười hiền một cái làm tôi muốn đổ.

-Hì…Không sao đâu, bạn giúp mình dựng chiếc xe lên đi! – nhỏ nói bằng một chất giọng lơ lớ của người ngoại quốc nghe rất ư là dễ thương.

Trời! con bé hiền ghê, ăn nguyên trái banh vào đầu mà chỉ bắt mình dựng xe lên giúp thôi.Hề hề! Đúng là trời giúp người tốt mà.

Dựng xong chiếc xe cho nhỏ mà lòng tôi cứ phơi phới, đi đến chỗ cái ao để lấy banh, chà trái banh cũng gần bờ ao cúi xuống vớt lên là xong, bớt chợt…chủm…ủm…ọc…ọc…ọc. Một lực đẩy từ sau lưng làm tôi lộn cổ xuống ao uống hết mấy ngụm nước, may mà nước chỉ sâu tới bụng thôi nếu không là chầu ông bà rồi. Vừa hoàng hồn leo lên bờ dự là tởn cho cái thằng xô tôi một trận hết biết đường về thế mà chả thấy thằng nào cả, em nó cũng đi mất từ lúc nào rồi.

Còn đang dáo dác kiếm cái thằng gan trời đó thì đám bạn tôi chạy lại.

-Ê, Huy! Mày có thấy thằng nào xô tao không? – Tôi nghiến răng.

-Có thằng nào xô mày đâu, con nhỏ hồi nãy xô mày đó!

Vừa nghe xong tôi giật điếng người, thảo nào con nhỏ nó nhìn nhìn cười cười là thấy nghi rồi, vậy mà để nó…ặc nghĩ tới là là tức điên lên được. máu nóng dồn đến đầu, tay chân nắm chặt, rnăng nghiến ken két. “Được lắm, chờ đấy! lần sau mà gặp thì biết tay ông, đừng tưởng đẹp là có quyền làm bừa nhá!” – Tôi giơ nắm đấm lên hét to.

Về tới nhà mở tủ lạnh lấy chai nước tu một hơi hết sạch cả chai mà máu nóng vẫn còn chảy rần rần. Thôi mết hơi đâu giận người dưng, ngày mai lên trường nhận lớp rồi, có cả khối em tha hồ mà lựa, hề hề, nghĩ đến là tôi mát lòng mát dạ ngay.

Sáng hôm sau, vận trong người bộ đồng phục đạp bon bon trên đường giờ này vẫn còn vắng, tôi cảm thấy mình như trưởng thành ra vậy. Thật đúng là con gnười ta đang vui có khác, nhìn cảnh vật thường ngày cũng đẹp hơn hẳn, chim hót này, hoa nở này, bướm bay này, có cả đánh người nửa kìa. Hở…??!!! Một đám người gồm 3 tên đang bao vây 1 cô gái, bọn chúng đang mặc đồng phục của trường tôi. Hừ, học sinh mới bây lớn mà định giờ thối côn đồ sao, tôi là người học võ đâu thể bỏ qua được chứ.

Vừa dắt chiếc xe lại gần tôi đã nghe loáng thoáng.

-Tôi đã nói rồi, tôi đã có bạn trại khác, đừng có đeo theo tôi nữa!

-Tôi đã cho cô mọi thứ giờ tôi mới động vào cô có tý là cô trở mặt sao?

-Anh suốt ngày hành hạ tôi, tôi có bạn trai mới có gì sai chứ?

-Bạn trai cô là thằng nào, nói xem!

-Hắn…không có ở đây!

Nghe đến đó tôi định thôi, chuyện trai gái nam nữ thì cứ để họ tự giải quyết, tôi chẳng buồn can dự vào. Nhưng ngó thấy tên con trai vung tay lên chuẩn bị đánh nhỏ kia tôi bất giác lao tới ngay, gì chứ đánh con gái là hèn hạ lắm.

-Thằng kia, mày là thằng nào, sao dám can dự vào chuyện của tụi tao?

-Tao là…..

Vừa định nói cho nó biết tôi là ai thì nhỏ kìa nhảy đến ôm lấy tay tôi “hồn nhiên” chốt một câu làm tôi chết đứng tại chỗ.

-Anh ta là bạn trai tôi đó!

-Cô nói gì…hắn là bạn trai cô á? – tên đó sững sốt

Tôi chã biết mình nên vui hay buồn nữa, chỉ biết lúc này tôi cứng họng không nói được câu nào luôn, mặt thì xám như tượng.

-Mày được, dám dành bạn gái tao à? Bọn bây đâu, đánh nó một trận cho tao…….!

Vừa dứt lời, 2 thằng đàn em của hắn lao đến, tôi bừng tỉnh, đẩy cô gái qua một bên rồi tiếp đòn của tên thứ nhất, nhanh như cắt tên thứ hai lao tới tung cước nhắm vào bụng của tôi nhưng tôi đã kịp thời nhảy phóc ra đằng sau né đòn. Tiếp đó tên thứ nhất lại lao đến, vung thẳng nắm đấm hướng vào tôi, nhưng lần này tôi đã có sự chuẩn bị liền sử dụng “xoáy” làm lệch hướng đấm của nó, sau đó dùng tay còn lại vung một quyền vào hông nó rồi khuyến mãi thêm một chỏ vào mặt nó nửa làm nó ngã lăn ra đất.

Tên thứ hai lao đến tung cước thằng vào tôi, dịch người sang một bên tôi né được cước của nó rồi nhanh chóng áp sát lại dùng liên hoàng tam quyền dấn cho nó 3 cước vào bụng rồi hất nó ngã nhào ra đất.

Tên đại ca đứng ngoài nóng máu liền lao ngay vào tôi, nói là đại ca chứ tên này cũng chả đánh đấm ra hồn gì, chỉ quơ tay múa chân như mèo quào, thế nên cũng nhanh chóng bị tôi khóa hai tay lại, dùng vai hất nó bật ngửa ra sau.

Cuối cùng cũng xử lí xong, định quay lại hỏi thăm cô gái thì đã thấy nhỏ dong đi từ lúc nào rồi. Tự nhủ thầm vì đã quá nhiều chuyện can dự vào cặp đôi này, tôi vội tót lên xẹ chạy một mạch trong tiếng chữi rủa của bọn đấy mà tôi chỉ nghe loáng thoáng được câu duy nhất đó là “ hãy đợi đấy”

Mệt thật chưa lếch đến trường đã có chuyện xảy ra rồi, cầu mong đừng có gặp lại bọn khốn đó vả cả cô gái kia nữa, mắc công lại sinh ra nhiều chuyện rắc rối.

Chừng mươi phút sau cổng trường đã hiện ra trước mắt tôi, phải nói là ngôi trường này lớn thật, nội cái sân không là đủ chạy mệt nghỉ rồi. Cơ mà bọn con gái nhà giàu có khác, suốt ngày chưng diện nên trông đừa nào đứa nấy cũng xinh cả, vừa đi vừa ngắm các em mà tôi cười híp cả mắt, người ngoài nhìn vào cứ tưởng tôi là thằng tâm thần cũng không chừng.

Hiệu lệnh tập trung của trường vang lên, các học sinh đều nhanh chóng tiến vào vị trí lớp của mình đã được xếp sẵn từ trước, tôi thì không dại gì chạy vào đầu tiên mà cứ chờ cái bọn lớp tôi tôi xếp hàng xong là tôi tót vào ngay để lấy vị trí cuối hàng, đây là một vị trí rất ư là thuận lợi vừa có thể quan sát tình hình xung quanh vừa có thể tránh được ánh mắt theo dõi của các giáo viên, lợi cả đôi đường

Đọc xong bài diễn văn dài thòn lòn hơn cả tấu sớ, cuối cùng ông thầy hiệu trưởng cũng đánh trống bắt đầu năm học mới, cả đám học sinh vỗ tay rơp rớp theo, tôi dám cá một trăm phần trăm là cái tụi này đều vỗ tay để ăn mừng thầy hiệu trưởng kết thúc bài diễn văn chứ cũng chả tốt lành gì đâu.

Theo như sắp xếp thì tôi sẽ học lớp 10A4, là một trong năm lớp chọn của khối 10, nghe thế thì tồi cũng mãn nguyện rồi.

Vừa bước vào lớp định kiếm chỗ ngồi tốt thì tôi giật mình khi nghe tiếng người gọi tôi:

-Ê, mày Phong đó hả?

-Tôi bất giác nhìn về phía chỗ phát ra tiếng. Ô, là Toàn, thằng bạn thân của tôi hồi cấp 1, mừng như đang ở xứ người gặp cố hương, tôi chạy lại cốc cho nó mấy cái cho đã thèm:

-Ặc, đau tao thằng bệnh hoạn! – nó nhăn mặt suýt xoa quả đầu.

-Hề, xin lỗi, tại tao mừng quá đấy thôi, cứ tưởng tao bơ vơ ở đây ai ngờ lại gặp mày.

Hồi lúc cấp 1 tôi với nó như cặp bài trùng vậy, nó thì vui tính lắm, ngồi chung với nó nghe nói nói thôi là tôi cười miết đến nỗi cô giáo phải đổi chỗ 2 thằng tôi. Học hết lớp 5 lên lớp 6 thì tôi chẳng gặp lại nó nữa, không ngờ 5 năm sau lại gặp nó ở chỗ này, phải nói đùng là cực kỳ có duyên.

-Mày học ở trường cấp 2 nào mà sao mất biệt luôn thế? – Tôi hỏi

-À, học hết cấp 1 tao phải theo gia đình ra Đà lạt công tác nên học ở đó luôn, hết cấp 2 thì cha mẹ tao cũng vừa mãn hạn công tác nên chuyển tao về đây học lại.

Nói rồi nó vỗ vai thằng ngồi kế bên, cười tươi bảo tôi:

-Này! Để tao giới thiệu với mày, thằng này là Khanh bạn tao ở trên Đà Lạt mới chuyển về.

Chà thằng Khanh này nhìn mặt nó khờ khờ thế nào ấy nhỉ, được cái tướng mập mạp bù lại cũng hay hay.

-Chào tao là Phong!

-Hề, có gì sao này nhớ chỉ giáo nha!

Nó nói câu đó cứ tưởng nó khách sao chứ ai ngờ ngờ sau này việc gì tôi cũng phải chỉ giáo nó thật, ngay cả đến cách tán gái.

Đang suy nghĩ bỗng một bóng trắng từ ngoài của vụt vào ngồi ngay bàn đầu cùng dãy với tôi. Ơ trời! là con nhỏ lúc sáng, rắc rối rồi. Con nhỏ bất giác quay lại đằng sau, tròn mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi.

-Hơ…! Là bạn hả? Bạn có sao không? – Nhỏ chạy xuống hỏi han rối rít.

-Có gì đầu mà, vẫn bình thường! – tôi gãi đầu cười trừ.

-Thật chứ, bọn họ đến 3 người lận.

-Thì bị hạ hết rồi!

-Ba người mà bạn hạ hết, bạn biết võ sao? – Nhỏ nghiên đầu tròn mắt.

-Ừ…thì biết một chút thôi! – tôi cười cầu tài.

Đến đây nhỏ nhẹ giọng, thở dài.

-Mình xin lỗi nha! Chuyện của mình làm bạn luyên lụy!

-Không sao đâu, mình ghét mấy thằng đánh con gái lắm! Mà tại sao chúng nó lại ăn hiếp bạn vậy – tôi hỏi ngu.

-Ừm…mình… – nhỏ xịu mặt

-À mình xin lỗi, vậy bạn tên gì? – tôi hỏi tréo qua chuyện khác.

-Mình tên Hoàng Mai, còn bạn?

-Mình tên Đại phong! Vậy mình làm bạn ha?

-ừa…hì!

Nhỏ mỉm cười trông xinh cực, nhất là cái khuôn mặt trái xoan thon thon, làn da trắng hồng với mái tóc suôn dài xỏa ngang lưng, thiệt là thuần Việt hết sức tưởng tượng mà.

Nè! – nhỏ gọi bớt chợt.

-Hả…hả…có chuyện gì? Tôi giật mình.

-Làm gì nhìn Mai ghê dạ! Bộ mặt Mai dính gì sao?

-Á đâu có! Tại… – Tôi lắp bắp.

-Tại sao? – Em tròn mắt

-Tại…thì…à… – Tôi càng lúng túng.

-Nói đi!

-Tại nhìn Mai xinh lắm! – Tôi nhắm mắt nói bừa.

Trời ới, cái miệng hịa cái thân nữa rồi. Từ đó đến giờ chỉ lo chơi với đám bạn, ít tiếp xúc với con gái, đặc biệt là gái đẹp, thế nên bây giờ đứng trước con gái nó sường sượng thé nào ấy, ăn nói không trôi chảy được.

-Phong biết ăn nói ghê! – Hai gò má Mai đỏ lựng.

-Ơ…ơ…mình!

-Thôi mình về chỗ đây, ra về nhớ đợi Mai nhá! – em cười tươi rói.

-Ừ…ừ! – Tôi thở dài.

Phù, Mai mà không lên tiếng trước thì chắc tôi còn đừng đó tới chiều lắm. Nhìn sang đám thằng Toàn thấy tụi nó ôm bụng cười sảng khoái.

-Ê, thằng kia, cười gì tao đấy! – Tôi lườm nó.

-Đâu có! Tao đang phục mày đó chứ, tán gái ghê hồn, cứ ấp a ấp úng rồi chốt một câu làm nhỏ ngây ngất luôn!

-Cho em cớp pi cái bản quyền chiêu này nhà sư phụ! – Thằng Khanh láo táo.

-Dẹp tụi bây đi, đang bực mình gần chết nè!

-Có gì đâu mà bực, mới vào là có em kiếm mày rồi, tao ước mà chẳng được.

-Gừ…để tao nghỉ chút, không tao cắn!

Bọn nó thấy thế cũng chẳng chọc nữa. quay sang nói chuyện khác, tôi thì ngồi dựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực định nghỉ một tý thì một bóng người khác bước vào, lần này thì tôi mới sửng sốt thực sự, chính là đôi mắt xanh đó, là con bé xô tôi ngày hôm qua. Chuẩn luôn! Đúng là quan gia ngõ hẹp! Cơ mà phải nói một câu thật lòng là em nó xinh đáo để, cặp mắt xanh dương sâu thẳm thì khỏi nói rồi, còn mái tóc xoăn bồng bềnh, uốn lượn của em nữa, nhìn thật là quyến rũ, gợi cảm, đúng chất phương Tây một trăm phần công lực, chắc là con lai rồi, mà lai gì thế nhỉ, nhìn đã quá đi mất! Hai thằng bạn tôi lúc này mắt đã sáng rực rồi, chẳng còn biết trời trăng gì nữa. Gì chứ, anh đây hôm qua lịch sự, nhã nhặn lắm mà vẫn bị nhỏ xô cho lộn cổ xuống ao, các chú tươm tướp thế này thế này có khi em nó còn xô thẳng từ lầu 3 xuống cũng không chừng.

Nhỏ thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi rồi cũng nhanh chóng vào chỗ ngồi, ở dãy 1, bàn 2 tình từ cửa vào.

-Ê, con nhỏ nhìn mướt quá mậy? – thằng Toàn khều vai tôi.

-Đẹp mà độc mày ơi! – Tôi bễu môi.

-Sao mày biết, thử rồi chắc? – Nó nhíu mày

-Ờ chưa, nhưng tao nghĩ thế? – Tôi đáp bừa.

-Ùi, chưa biết thì đừng nói xấu thần tượng của tao nha mạy!

Chẳng quan tâm, với tôi bây giờ cần phải nghỉ ngơi một tý mới được, sáng nay đã quá đủ chuyện bớt ngờ rồi. Năm dài trên bàn chưa kịp nhắm mắt lại thì….tùng…tùng…tùng…tiếng trống báo hiệu vào lớp vang lên. Mịa cái trường này cũng chống đối với mình nữa.

Cô chủ nhiệm lớp tôi là cô Thanh dạy môn anh văn. Nghe đến là tôi mừng trong bụng rôi, môn anh văn là môn sở trường của tôi, cũng là môn tôi giỏi nhất, cũng may mà năm tôi tuyển snh vào lớp 10 là môn anh văn, nếu không thì có nước là tèo, cũng không gặp người trong mộng của tôi sau này rồi. hề hề!

Cô chủ nhiệm của tôi vào cả lớp đứng dậy chào, bỗng lại một cô gái nữa chạy vào, cô gái này cũng xinh xinh, nhưng không bằng hai cô kia, được cái là nhìn cũng dễ thương và có duyên. Lúc này nhỏ đang thở hồng hộc, hai gò má đỏ lựng vì mệt.

-Là Phương đó à, sao lại vào trễ vậy? – Cô hỏi.

Nhỏ không trả lời, chỉ rút trong căp một tờ giấy đưa cho cô đọc, làm cả lớp kinh ngạc.

-Ừ được rồi, em đến chỗ bạn nam kia ngồi nhé!

Gật.

Hơ..! Cô ơi là cô, sao cho con bé ấy ngồi chung với em chứ, đến cô nhỏ còn không thèm nói chuyện nữa mà huống chi em, ngồi chung với nhỏ chắc như hai cục đá mất. Hức…! Phải chi kêu em Mai xuống ngồi chung được rồi, chỉ có mình chỗ tôi là chưa có ai ngồi, cô kêu xuống ngồi chung là phải.

Tiến về chỗ tôi mà nhìn mắt nhỏ sao mà xa xăm quá, cứ như chất chứa bao nỗi buồn vậy. Nhỏ ngồi xuống cạnh tôi mà không thèm chào một câu, hài.z.z! Ngôi trường này đúng là kì lạ thật, lỡ rồi phải cắn răng chịu đựng thôi.

-Chào các em, cô là Nguyễn Thị thanh, giáo viên chủ nhiệm của lớp các em. Như các em đã biết, lớp ta có 40 thành viên, 37 nữ và 3 nam….

Sặc! Vừa nghe xong câu đó như sấm chớp rền vang, nhìn xung quanh quả thật tôi chẳng thấy thằng con trai nào ngoài thằng Toàn và Khanh ngồi sau lưng. Nãy giờ tôi chỉ lo nghĩ ngơi nên có để ý chuyện này đâu, ba thằng tôi như tâm điểm của cả lớp vậy, nhỏ nào cũng nhìn bọn tồi mà cười khúc khích. Riêng chỉ có thằng Toàn là mặt phỡn vô cùng, cứ như mó được vàng ấy. Cũng phải, thằng này nổi tiếng dê gái từ hồi cấp 1 rồi mà, tình cảnh này đối với nó chẳng khác nào chuột sa hũ nếp. Riêng tôi chỉ biết lắc đầu cười trừ, phen này thế nào cũng sẽ gặp nhiều chuyện rắc rối đây… ây dà….

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cappuccino

Avatar
namnguyen23:02 20/02/2017
sao ngưng lâu vậy ad
Avatar
12:09 18/09/2016
Ra chap mới nhanh đi ạ!
Avatar
Yuu Chan20:04 03/04/2016
bị nghiện nặng rồi mong tác giả sớm ra chap mới
Avatar
jame20:11 02/11/2015
hay thật! Nhưng ông Phong quết đoán lên hộ cái ko làm khổ Ngọc Lan ak
Avatar
bé shin08:10 12/10/2015
hay lắm!!! hóng thuong xuyên.có lẽ là kỉ niệm
Avatar
Ageha Kun13:02 17/02/2015
Hay lắm nha! Mình sẽ hóng thường xuyên

BÌNH LUẬN FACEBOOK