Trang Chủ
Truyện Teen
Cappuccino
Chương 16

Chương 16

Truyện: Cappuccino

Maximus

30/10/2014

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Suốt từ bữa ở nhà thằng Toàn đến mầy ngày sau vì mãi lo làm quà cho Mai với lại còn phải suy nghĩ những lời nói của thằng Toàn nữa nên tôi cứ ngẫn ngơ ra như người mất hồn, quên trước quên sau.

“Giờ mày phải chọn một trong hai thôi, Chọn Mai thì đừng có cò ke nhiều với Lanna và Phương nữa còn nếu muốn duy trì mối quan hệ với Phương và Lanna thì phải dứt khoát để nhỏ Mai tự giải quyết chuyện của mình, nhỏ có phải là con nít đâu.”

-Phong, stand up, please!

-Dạ, dạ cô gọi em! – Tôi giật mình.

-Dịch dùm các bạn từ “money”!

-Ơ…con khỉ ạ!

-Em đang trêu cô đấy hả Phong, “money” chứ không phải “monkey”!

-Dạ nghĩa là “tiền” ạ

-Được rồi ngồi xuống tập trung lại cho cô, please!

-Hé hé, nói như mày chắc bọn nhà giàu nào cũng nuôi một bầy khỉ nhỉ? – Toàn phỡn trêu đểu.

-Khĩ bố mày, tao đạp xoắn mày bây giờ!

Môn mũi nhọn còn vậy, huống chi mấy môn khác…

-Phong! Đứng lên!

-Ớ…dạ thầy!

-Người nguyên thủy dùng công cụ lao động gì?

-Ơ…là…là!

-Dùng gì? – Thầy nhíu mày.

-Dạ…dạ là rựa…với mã tấu ạ.

-Để làm gì? – Thầy trợn mắt.

-Dạ…là để…canh tác với…phân chia địa…bàn nếu cần! – Tôi bối rối nhắc lại cái câu tôi đùa với Hoàng Mai.

-Hố…hố…hố…há…há…há – Tiếng cả lớp cười giòn giã.

-Em đùa với tôi đó à, trừ 2 điểm vào bài kiểm tra 15 phút.

Đấy là giờ lịch sử, còn giờ vật lý thì:

-Phong!

-Hả…ủa…dạ thầy.

-Chuyển động tịnh tiến là gì?

-Dạ…! Thưa thầy tịnh là đứng yên, tiến…là đi tới nên tịnh tiến là….

-Hí…hí… – Đã có một số tiếng cười khút khít.

-Sao? Là gì? – Thầy ngạc nhiên.

-Là chuyển động sao cho mình đứng yên mà vẫn đi tới trước được – Tôi nhắm mắt trăn trối.

-Há…há…há – vẫn là tiếng cười giòn như bắp ran của lớp tôi.

Ờ dưới cuối dãy thằng Toàn đã nắm tay lại bật ngón cái lên mà quệt nước mắt. Thằng quỷ đó lúc nào cũng thế.

-Điểm 0 kiểm tra miệng Phong nhỉ? – Thầy ôn tồn chốt điểm

-Dạ! – Tôi thất thiểu.

Vậy đấy, trong vòng 5 ngày từ thứ 2 đến thứ 6 tôi hoàn toàn gặp xui. Bình thường thì không kêu, lựa ngay lúc đang bế tắc lại cứ nhè tôi ra mà kêu suốt. Hết điểm 0 môn lý lại đến trừ 2 điểm kiển tra 15 phút môn sử còn gì khổ bằng chứ, híc! Làm mấy đứa trong lớp được xem gala cười miễn phí mấy ngày liền.

Ấy thế mà mấy nàng lại không tha, cứ hỏi rối rít lên:

-[Phong hôm nay bị làm sao thế?] – Nhỏ Phương thắc mắc.

-Ớ…bị giựt hụi!

-[Đáng ghét, người ta hỏi thăm mà cứ giỡn]

Thế là tôi lĩnh ngay cú giẫm chân mang đậm thương hiệu Ngọc Phương.

-Nè, làm gì Phong cứ như người mất hồn vậy? – Mai tròn mắt

-Vừa bị sàm sỡ!

-Ơ…? Phong đêu…!

Lại lĩnh thêm cú véo hông cật lực của Hoàng Mai nữa.

-Hê! Mấy hôm nay sao vậy? – Lan hấp háy mắt.

-Nhớ bộ “thoải mái” của Lan ấy mà!

-Hơ…? Phong háo sắc…..!

Cuối cùng là cái cốc đầu thần thánh của Lan mắt biếc. kết quả là tàn tật từ đầu tới chân, híc!

====================

Cò kè cũng đến thứ 7, tôi cũng vừa hoàn thành xong 2 món quà sinh nhật để tặng Mai. Nhìn cái lắc tay đính hạt cườm với móc gắn điện thoại hình ngôi sao may mắn mà tôi tâm đắc vô cùng. Chẳng phải khó làm gì mà cái yếu là vật liệu cực kì khó tìm. Vì là lắc tay nên tôi phải kiếm vật liệu cườm vừa đẹp lại vừa nhẹ để không nặng tay khi đeo. Kiếm khắp thành phố muốn rụng cả chân mới mua được đủ số cươm với kích cỡ mong muốn. Đầu tiên là dùng kim may sỏ những sợi cước qua thân những hạt cườm, lại còn phải chỉnh sửa để tạo dáng cho lắc. mất hết 3 ngày để hoàng thành.

Kế đến là móc gắn điện thoại hình ngôi sao, cái này mới khó bạo, nội kiếm khuyên kim loại hình ngôi sao thôi cũng khó rồi, may thay làm sao khi đi qua chỗ bán đồ lưu niệm “dạo” , tôi thấy ngay cái sợi dây chuyền hình ngôi sao năm cánh, thế là tôi chộp luôn sợi dây đó về cắt ra lấy được hình ngôi sao, còn phần dây nối thì dùng một phần sợi dây chuyền để làm, gắn thêm một tí hạt cườm để trang trí nữa là xong tuốt, hề hề! Ngon lành cành đào luôn!

Đang ngồi ngắm nghía thành quả cả tuần lễ lại bị thằng Toàn đập vai:

-Ê mày ! Đi mua quà với tao!

-Ơ, quà nào, cho ai?

-Thì quà cho em Mai mày chứ đâu, mấy ngày nay bận quá tao chưa mua được!

-Trời, sao mày vô tâm thế, biết bao giờ mới có con gái thích đây!

-Úi xời, mấy nhỏ con gái trong lớp chả em nào đạt chuẩn của tao cả! Họa chăng có em Lanna thì còn được. – Nó đưa lên cằm suy xét.

-Ơ! Thế mày thích cái thể loại gì? – Tôi mỉa mai.

-Cỡ tao thích thì không phải loại vừa, phải là một tiểu thư kiêu kì, lạnh lùng, thân hình bóc lửa khiến người ta say mê kìa! – Nó gật gù.

-Bớt mơ đi con trai, làm gì có loại người thế chứ, họa chăng có nhỏ Lam Ngọc lớp trưởng ấy cũng lạnh lùng, kiêu kì lắm.

-Thôi cho tao xin, con nhỏ ấy dữ bỏ xừ, lấy nó về làm má tao chắc!

Nói xong hai thằng lăn lộn ra cười rớm cả nước mắt. Cơ mà nhỏ Lam Ngọc không tệ như thằng Toàn nói đâu, tuy nghiêm chỉnh, đàng hoàng khó gần thế chứ nhỏ trong ra dáng lắm đấy, so về nhan sắc thì không thua kém gì 3 em hot girl kia đâu, nhiều khi còn trội hơn cả nhỏ Phương nữa cơ. Ngặc cái hơi bị ghét con trai nên vẫn chưa có người yêu cái kiểu mà người ta gọi nôm na là “ế” đấy.

=================

Tôi với nó đi đến chợ ĐK để tìm mua quà bởi vì chợ này rất lớn, có đủ tất cả các loại mặt hàng, tôi cũng chỉ nghe nói thôi chứ chưa đến bao giờ. Lần đầu tiên đến đây mới thấy nó tấp nập cỡ nào, Tết mà đến chợ này chơi thì vui phải biết, ngày thường cũng đông đến thế cơ mà.

Sau một hồi lựa quà ở quầy thú nhồi bông, cuối cùng nó cũng lựa được con mèo kitty mà nó cho là món quà phụ hợp với em Mai nhất.

-“Thằng này trông thế mà cũng tinh ý thật”

Mới nghĩ bụng khen nó mấy câu mà nó đã giở chứng:

-Ê! Qua quầy mĩ phẩm mày ơi!

-Làm gì?

-Mua chai lăn nách tặng kèm, còn mày cũng mua hộp kẹo thơm miệng đi!

-Thằng bệnh hoạn này! – Tôi xông đến cốc cho nó mấy cái lên đầu mới chịu thôi giỡn.

Đang đi dạo trong chợ để giết thời gian thì bỗng chuông điện thoại tôi réo lên ầm ĩ. Đó là số của Hoàng Mai.

-À…lố…! Phong đây!

-Ư…! Tối nay Phong khỏi về đón Mai nhé, để Mai tự đi taxi lên được rồi.

-Ủa sao vậy? Để phong đưa lên cho tiện.

-Thôi, Mai còn phải ghé tiệm bánh lấy bánh kem nữa, mất thời gian lắm, vả lại…- Em trầm giọng.

-Vả lại sao?

-Phong chưa là gì với Mai hết mà, đưa Mai đi như thế người ta hiểu lầm đấy. – Giọng em hơi buồn.

-Ừ…ừ, đành vậy! – Tôi bối rối.

-Hì, thôi bye Phong, tối gặp lại nha!

-Ừ,bye!

Kỳ lạ quá! Đột nhiên trong lòng tôi lúc đó lại dấy lên cảm giác bồn chốn khó tả làm tôi không thể nào cười được. Có lẽ do tiếp xúc với em trong thời gian qua khiến tôi phần nào cũng có một chút tình cảm đối với em rồi, giờ nghe em nói thế tôi cũng buồn lắm.

“ Phong chưa là gì với Mai hết mà…”

-Ê, Bị hớp hồn hả mạy? – Thằng Toàn đập vai tôi.

-Ơ không, nhỏ Mai gọi tao khỏi đến đón, sợ bị hiểu nhầm!

-Hề hề! Thế thì mày an tâm rồi, nhỏ cũng biết điều đấy chứ!

-Thôi dẹp mày đi!

Bổng thằng Toàn thay đổi sắc mặt, chỉ tay về hướng quầy bán quần áo tỏ vẻ ngạc nhiên.

-Ê,ê, có phải em Lanna với nhỏ Lam Ngọc hông mạy!

Nhìn theo hướng tay nó chỉ, tôi không khỏi sững sờ khi nhìn thấy trước mắt tôi chính là Lan đang loay hoay chọn đồ cũng với nhỏ Ngọc. Hôm nay nàng mặc áo voan trắng, khoác ngoài một bộ áo khoác vest ngắn tay với bộ juyp đen ngắn khoe chân dài nõn nà trông quyến rũ, quý phái lạ lùng. Nhìn nàng cứ như một thiếu nữ phương Tây thực thụ vậy, dám mái tóc em màu vàng nữa thì chẳng ai nhận ra em là người việt đâu, thật!

-“Lan úi” – Tôi hét to gọi Lan.

Nghe tiếng gọi của tôi, nàng tròn xoe mắt , nhíu mày nhìn dáo dác xung quanh. Thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi nhưng nàng cũng vẫy tay mỉm cười.

-Ê, mày kêu ai là Lan vậy? Bộ mới quen thêm em nào nữa hả? – Thằng Toàn thắc mắc.

-“Chết thật, trước giờ tụi nó chỉ gọi nàng là Lanna chứ có gọi là Lan như mình bao giờ đâu, bây giờ lỡ dại miệng gọi tên nàng rồi”

-Ờ thì tao gọi tên Lanna đó, mà tao đọc lướt nhanh quá nên mày chỉ nghe Lan thôi! – Tôi gãi đầu, ấp úng đáp.

Ấy thế mà nó tin thật. Biết nó mù anh văn nên tôi lôi vài cách đọc từ vựng ra là nó thoái lui ngay, không hỏi tiếp nữa.

Vừa đến nơi chưa kịp hỏi han gì đã bị nàng lôi xềnh xệch ra chỗ khác thanh toán.

-Ứ…! Phong đểu! Gọi tên ở nhà của Lan trước mặt người khác làm gì? Xấu hổ chết! – Nàng phụng phịu.

-Hic, Phong không biết, lỡ dại mồm thôi! – Tôi cười trừ.

Khẽ cốc đầu tôi nàng lại mắng.

-Sau này có mặt bạn bè thì gọi Lan là Lanna nha! Gọi tên kia kì lắm!

-Ừ…ừ biết rồi!

Vừa lúc đó hai ông bà ông vãi lại xen vào.

-Ê! Trước mặt tụi tui mà kéo nhau ra chỗ khác tâm sự sao – Thằng Toàn nhíu mày.

-Hì, dặn dò Phong mua tý đồ thôi mà! – Nàng tinh nghịch.

-Ơ, chẳng phải mình mua đồ xong rồi sao? – Nhỏ Ngọc ngạc nhiên.

-Hề…! Đồ này Phong mới biết chỗ mua! – Nàng lè lưỡi bịa chuyện.

Đến lượt thằng Toàn kéo xềnh xệch tôi ra chỗ khác tra khảo.

-Ê nhỏ Lan nhờ mày mua gì thế, nước hoa?

-Không.

-Kẹo thơm miệng?

-Càng không!

-Chẳng lẽ…?

-Chẳng lẽ gì?

-Lăn nách…!

-Nách cái đầu mày nghĩ bậy – Tôi điên tiết cốc nó phát rõ đau.

-Chứ gì? – Nó suýt xoa quả đầu.

-Chỉ là trò chuyện bình thường thôi!

-Tao cứ tưởng phương Tây nó phóng khoáng hơn chứ!

-Phóng, phóng bố mày chứ phóng – Tôi lăm le cái cốc trước mặt nó.

-Thôi nào hai ông, ở chốn công cộng mà! – Nhỏ Ngọc khoang tay trước ngực tỏ vẻ không hai lòng.

-Ờ hề hề, thôi qua chuyện khác đi, hai bà vào đây làm gì! – Toàn phỡn tinh ý lái chủ đề.

-Thì mua quà cho Hoàng Mai, hôm nay sinh nhật bạn ấy mà! – Nhỏ ngọc nhún vai.

-Ơ…! Thế ra Hoàng Mai cũng mời hai bạn nữa hả! Tụi này cũng đi mua quà nè! – Tôi ngạc nhiên.

-Thế hai người đã mua quà chưa, rồi thì mình ra chỗ hẹn luôn! – Lan khẽ nghiêng mái đầu.

-Tụi này mua rồi, thôi ra chỗ hẹn đi, 5h45 rồi còn gì!

-Ừ, đi thôi! Mình cũng mệt lắm rồi! – Nàng cười tươi rói.

Khi đến điểm hẹn ở quán karaoke Q , Thì mọi người đã có mặt đông đủ cả, từ Khanh khờ, Kiều ẹo, Nhi lùn, ngạc nhiên nhất là có cả nhỏ Phương nữa. Nhưng đều đáng ghét nhất là Mai lại mời nhỏ Tiên vượn đến. Tôi vốn không ưa nhỏ này chút nào, con gái gì đâu mà lỗ mãn, ăn nói sỗ sàng phát ớn, nghe là chạy mặt liền.

Cả đám cùng nhau vào phòng karaoke, ngồi tán dốc để qua thời gian.

-[Hi, lại gặp Phong rồi…!] – Nhỏ Phương ngồi cạnh tôi mỉm cười rạng rỡ.

-Hề, Phương được mời lúc nào mà không nói cho Phong biết thế?

-[Mời từ lúc thứ 2 rồi mà Phương sợ công việc không cho phép nên không dám hứa!]

-Sặc, công việc gì ghê thế? Đàm phán vì hòa bình thế giới chăng? – Tôi trêu đểu

-[Đồ đáng ghét] – Vừa nhận được cuốn sổ là tôi cũng vừa nhận luôn cú giẫm chân thần thánh của Ngọc Phương.

-Au…da, trêu tý thôi mà, tàn phế rồi nè! – tôi suýt xoa bàn giò đang bị chấn thương loại nặng.

-[Cho chừa, cứ chọc người ta mãi] – Nhỏ phụng phịu lườm tôi.

-Hic, trêu tý cho vui mà! Thế Phương bận công việc gì?

-[Phân loại sách mới nhập, phân tích từng loại sách, ghi chép vào sổ tay!]

-Hí…khặc…khặc…oái… – tôi suýt phát cười vì công việc “hệ trọng” của nhỏ Phương nhưng phải hoảng hồn dịch sang một bên né cú giẫm tóe lửa của nhỏ.

-[Không chơi với phong luôn!] – Nhỏ tức tối quay đi.

Chết thật, Nhỏ Phương dễ giận quá đi mất, mới chọc có mấy câu mà đã nổi cáu lên rồi, làm tôi năn nỉ gần mười mấy phút đồng hồ muốn rụng cả lưỡi luôn. Mà quả thật công việc của nhỏ làm tôi buồn cười thật mà, tưởng việc hệ trọng gì chứ, ai ngờ những việc lẻ tẻ đó thì lúc nào làm chả được. báo hại tôi mém tàn phế chân còn lại rồi.

-…Ọc…đồ háo sắc – Vừa địa hàng Lan không được bao lâu lại bị thó cổ ngay tại trận.

-Au…da, đau quá, đánh gì mà kinh hồn vậy! – Tôi suýt xoa quả bụng vì vừa nàng bị tọng một phát đau điếng.

-Hứ, nhìn lén, cái tật không bỏ! – Nàng nguýt dài.

-Ặc…! Đâu có, Phong nhìn bâng quơ thôi, trúng ai rán chịu chứ! – Tôi chối đây đẩy.

-Thế có thử không? – Nàng lườm tôi.

-Thử gì? – Tôi giật bắn.

-Thử xem Phong có nói dối không ấy mà.

-Thử thì thử chứ sợ gì! – Tôi chấp nhận ngay chứ dù gì tôi cũng chì lắm à, diễn xuất cũng kha khá đấy.

Thế nhưng, cứ tưởng nàng sẽ hỏi tôi mấy câu bình thường thôi vậy mà nàng bỗng dưng chộp lấy mặt tôi, dí sát vào mặt nàng, tươi cười hỏi:

-Nói đi, Phong có nhìn lén hay không?

Sặc, thật…! Hỏi gì kiểu như thế chứ, bình thường tôi đã không dám nhìn thẳng mặt nàng quá 5 giây rồi, giờ đây nàng còn chơi kiểu này nữa ai mà chịu cho thấu. Nhìn cái khuôn mặt thon thon cộng với đôi mắt xanh óng ánh như thế sắc thép còn phải tan chảy nữa là…

-Ahhh, Lan ăn gian…. – Tôi ngã ra ghế giãy đành đạch nhằm tìm cứu cánh.

-Làm gì đó, trả lời mau lên! – Lan nhăn mũi cù léc tôi.

-Này hai người làm gì ồn ào thế? – Lam Ngọc nhíu mày.

Ôi cứu cánh của tôi đây rồi, Lam Ngọc ơi, mau đổi chỗ với tôi đi, ngồi đây nữa chắc tôi bị Lan đầy đọa đến chết mất.

-Hề, tụi này đang chơi trò hỏi đáp mà, Phong thua mà không chịu nhận nên là oái oái lên đó! – Lan nói trắng trợn mặt tỉnh bơ.

-Ừm…! Nhỏ tiếng thôi, chỗ công cộng đấy! – Nhỏ nhắc nhở xong rồi quay đi bàn chuyện với Nhi Lùn tiếp.

Ôi, thôi rồi cứu cánh duy nhất của tôi, ức…! Chết rồi. Tiêu tùng với em Lan rồi.

-Hề hề, Phong đểu nhễ! – Lan lườm tôi cháy mắt.

-Ực…đâu có…! – Tôi nuốt khan.

-Đã bảo là không gọi lớn tên của Lan ở chốn công cộng mà!

-Hic…! Phong chỉ sơ ý thôi!

-Mà không sao, giờ trả lời câu hỏi lúc nãy đã! Gấp, luôn và ngay đi! – Nàng nhại câu nói của tôi.

-Không trả lời được không?

-Phải trả lời! – Nàng càng áp sát tôi.

Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng như thế, thì đột nhiên, một bàn tay thon thon, nhỏ nhỏ quen thuộc từ đâu lao vút đến, dán chặt mảnh giấy vào vào trán của em Lan y như cảnh trong mấy bộ phim pháp sư bắt cương thi vậy.

-Ơ, Phương đó hả, làm giật cả mình. – Lan vén mảnh giấy lên, tươi cười.

Ồ, thì ra người lúc nãy ra tay diệt trừ cương thi hại người đó là nhỏ Phương hay sao, có lẽ nhỏ thấy tôi bị dồn đến đường cùng nên ra tay tương trợ đây mà.

“Ok luôn! Tiến lên nào Ngọc Phương!”

-[Bạn đừng giỡn quá trớn với bạn Phong như thế] – Lan đọc rầm rầm tờ “bùa” sau khi gỡ nó khỏi trán.

“Yeahhh! Phải đó, trừng trị cương thì đi, Ngọc Phương vô đối!”

-Oa…! Thì ra bạn giao tiếp được hả! – Em Lan mắt sáng rỡ.

Gật.

-Bạn giao tiếp bằng cách viết giấy này à?

Gật – Nhỏ Phương vẫn gật đầu mặc dù ngơ ngác chưa biết gì.

-Trùi ui, nói chuyện với mình đi, mình ngưỡng mộ bạn học giỏi từ lâu lắm rồi đó, mà tưởng bạn không giao tiếp được cơ – rồi em lườm tôi cháy mắt – Phong sít ra tý để mình trao đổi bài vở với Ngọc Phương nào.

Rồi thế là xong, mặc dù nhờ có Ngọc Phương mà tôi khỏi phải bị Lan tra khảo nữa, những thay vào đó, tôi lại lâm vào tình cảnh bi đác hơn nhiều. Do muốn trao đổi bài vở với Ngọc Phương nên Lan đã đẩy tôi ra rìa, cho ngồi cạnh với nhỏ Lam Ngọc, các bạn biết tính nhỏ này rồi đấy.

-Phong đấy hả? Quậy phá là 15 điểm hạnh kiểm nhá! – Nhỏ lườm tôi tóe lửa, hàn khí tỏa ra đầy mình.

-Ực…giờ này đâu phải là giờ học đâu, nên trừ thế đâu có hợp lí lắm nhỉ? – Tôi nuốt khan chống chế.

-Tôi có phải là lớp trưởng không?– Nhỏ buông một câu sắc lẻm đầy băng giá.

-Phải…phải! – Tôi lắp bắp.

-Hợp lí chưa?

-Hợp…! – Tôi trả lời ngay đơ, không kháng cự.

Và thế là Lan vẫn vô tư cười nói với nhỏ Phương. Còn tôi thì ngồi ngày đơ như khúc củi kế bên nhỏ lớp trưởng. Tưởng như tôi mà động đậy chút nào là lên bàn thờ ngồi ngay vậy. Ai nói tôi sướng đâu?

=================

Đã 6h30 mà vẫn chưa thấy Mai ở đâu, chúng tôi đã bắt đầu sốt ruột, bình thường, Mai rất đúng hẹn, thậm chí còn đến rất sớm nữa, nếu có trễ thì cũng gọi điện đến thông báo trước một tiếng rồi, không có chuyện bạc vô âm tín như vậy. Trong lòng tôi bắt đầu dấy lên nổi lo ngại.

-“Liệu Mai có bị bọn thằng Vũ theo dõi không nhỉ? Nếu mà đúng như thế thì nguy to rồi!”

-Ê đi đâu vậy? – Tôi định dẫn xe đi kiếm Hoàng Mai thì bị thằng Toàn nếu lại.

-Tao đi kiếm nhỏ Mai, tao thấy không ổn!

-Không ổn gì thế? Bộ có lẹo tẹo với nhỏ Mai hở? – Nhỏ Tiên vượn tọc mạch.

-Uầy, Nói chung là tôi phải đi, việc này khó nói lắm! – Tôi nhăn mặt.

-Có chuyện gì giữa ông với Hoàng Mai sao? – Nhỏ Ngọc khoang tay trước ngực nhíu mày.

-Thì đã bảo là không nói được mà! – Tôi gằn giọng mắt bình tĩnh.

-Ông không nói thì tôi không cho ông đi! – Nhỏ Tiên chặn trước đầu xe tôi uất hàm.

Cái con nhỏ Tiên này vốn đã xích mích với tôi khá nhiều vì vụ tôi giành chức cán sự anh văn với nó rồi, nên giờ có dịp trả thù là nó tận dụng ngay để phá tôi cho bằng được, bằng chứng là bây giờ nhỏ hiên ngang dùng thân hình bồ tượng để chặn xe tôi lại, giá mà nó là con trai thì nãy giờ đã ăn mấy quyền của tôi mà đo đất rồi.

-Thôi mà Tiên, đừng có cản Phong nữa, chắc bạn ấy có lí do riêng mà! – Thấy tình hình căng thẳng Lan liền can ngăn.

-Hứ! Thằng con trai như nó mà có lí do lí diếc gì, dám có chuyện gì mờ ám với nhỏ Mai lắm! Nhìn mặt nó sở khanh thế mà! – Nhỏ hếch môi.

-Bà có tránh ra để tôi đi không? – Mắt tôi bây giờ đã long sòng sọc.

-Không tránh đấy thì làm gì nhau – Nhỏ đanh lại tôi.

Lúc đấy tôi đã mất bình tĩnh hoàn toàn, cơn tức giận đã lấn ác đi lí trí, tôi không còn tự chủ được bản thân nữa. Tức tối, tôi nghiến răng ken két mà chỉ thẳng vào mặt con nhỏ:

-Muốn biết chứ gì? Được! Nghe cho kĩ đây, tôi…là bạn trai của Hoàng Mai, việc giữa hai chúng tôi không liên quan gì đến bà, khôn hồn thì tránh đường!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cappuccino

Avatar
namnguyen23:02 20/02/2017
sao ngưng lâu vậy ad
Avatar
12:09 18/09/2016
Ra chap mới nhanh đi ạ!
Avatar
Yuu Chan20:04 03/04/2016
bị nghiện nặng rồi mong tác giả sớm ra chap mới
Avatar
jame20:11 02/11/2015
hay thật! Nhưng ông Phong quết đoán lên hộ cái ko làm khổ Ngọc Lan ak
Avatar
bé shin08:10 12/10/2015
hay lắm!!! hóng thuong xuyên.có lẽ là kỉ niệm
Avatar
Ageha Kun13:02 17/02/2015
Hay lắm nha! Mình sẽ hóng thường xuyên

BÌNH LUẬN FACEBOOK