Trang Chủ
Truyện Teen
Cappuccino
Chương 167

Chương 167

Truyện: Cappuccino

Maximus

01/03/2016

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trở lại giải bóng đá toàn trường. Chiều hôm nay lớp tôi sẽ đá vòng bán kết để chọn ra cặp nào sẽ bước tiếp vào vòng chung kết vào tuần sau. Và đối thủ của lớp tôi trận này không ai khác hơn chính là lớp 11A7 của thằng Đức.

Nghe tin này đứa nào đứa nấy trong đội tôi đều niềm nở ra mặt, thậm chí Toàn phởn còn cười đắc thắng:

-Hề hề, 10A1 còn sợ chứ 11A7 nhằm nhò gì!

Cũng phải thôi, bọn nó thì đâu có liên quan gì đến thằng Đức đâu cơ chứ. Còn như tôi, thằng Đức đã công khai không khoang nhượng trước mặt thì có chạy đằng trời cũng chẳng khỏi. Bởi lẽ nếu nó quán triệt cái tư tưởng ấy cho cả đội nó thì coi như tôi đi tong vị trí tiền đạo cắm. Cắm làm sao được khi cả hàng hậu về nhà nó đều nhắm vào tôi?

Thành thử ra mặt tôi lúc này chẳng khác nào vừa cắn phải trái me chua, nhăn nhúm không thể tả được. Có lẽ vì thấy gương mặt có thể viết thành sách những người khốn khổ của tôi lúc này, Toàn phởn mới nhíu mày:

-Ê, mới bị dựt hụi hả mày?

-Dựt cái đầu mày chứ dựt, đang lo gần chết nè!

-Lo gì? 11A7 cũng dễ nhai thôi. Hổng lẽ…

Toàn phởn đểu mặt kèm theo vài cái đá lông nheo làm tôi thấp thỏm:

-Hổng lẽ gì mày?

-Mày đang để ý thằng nào trong đội đó hả?

-Để ý cái mế! Tao tọng cho lún mặt bây giờ!

-Chứ sao? – Toàn phởn cà khịt.

-Thì… – Tôi lưỡng lự một lúc rồi cũng thở dài – cả lớp tụi nó đang nhắm vào tao mà!

-Gì? 11A7 đang canh me mày hả?

-Chứ sao, nhưng chuyện này dài dòng lắm, lúc rảnh tao kể cho nghe!

Tự nhiên mặt thằng Toàn phởn lên tợn, nó cười nhếch môi:

-Hế hế, vậy xong trận ra quán bún riêu bà bảy mập làm tô luôn nhỉ, mày bao nhé?

-Đù, cơ hội hả mạy?

-Giờ sao, có muốn tao giúp mày trong trận hay không? Hay muốn nó tụi nó sát phạt mày luôn!

-À à rồi, bao thì bao!

Thực ra tôi nghĩ cũng chẳng cần nói sự việc này cho thằng Toàn biết, vì mọi chuyện cũng đã an bài dưới bàn tay sắp đặt của bé Mi hết rồi. Có chăng là để thằng Toàn biết thì có thêm một cái đầu suy nghĩ thêm diễn biến cho ngày mai để tôi biết đường mà ứng phó.

Thấy hai tụi tôi tụm lại nói chuyện, Khanh khờ cũng láo nháo tia vào:

-Ê bàn chuyện gì vậy, chiến thuật hả?

-Đâu đang ngắm gái!

Khanh khờ lộ rõ vẻ khoái chí chen vào giữa tui tụi láo nháo :

-Đâu đâu, tao coi với, nhỏ đẹp hông?

-Giờ mày nhìn theo hướng tao chỉ nha!

-Ờ, hế hế!

Hoàn toàn không một chút nghi ngờ, Khanh khờ y theo lời Toàn phởn nhìn theo hướng chỉ tay của nó mà đâu biết rằng bàn tay còn lại của thằng Toàn đang giơ lên lấy đà từ đằng sau.

-Bốp!

Bất ngờ, Toàn phởn vố một phát rõ đau vào đầu Khanh khờ rồi nhảy phóc ra xa cả chục cây số cười giòn như nhai bắp :

-Hế hế, gái của mày đó con, ham hố hả?

-Thằng cờ hó chơi tao à, mày chán sống rồi!

Cũng như bao lần trước đó, Toàn phởn lại bị Khanh khờ rượt cho chạy vòng khắp sân và như thường lệ thằng Tiến lại là người can ngăn hai thằng này khỏi tình cảnh bị cả đám xung quanh dòm ngó. Việc gì thì việc, cũng phải giữ khí thế trước đối thủ của mình trước đã.

Trong số cả đội lớp 11A7 ngoài thằng Đức ra, tôi còn ngán một thằng nữa là thằng hậu vệ đội bên kia, nó khá là to con. Chẳng biết nó có khai giấu tuổi gì không nhưng nhìn mặt nó cứ già già thế nào, lại còn râu ria mọc đầy ra mép, nhìn cứ như mấy nhân vật trong alibaba và 40 tên cướp vậy.

Có vẻ như đọc được ý nghĩ trong đầu tôi, Toàn phởn khều vai tôi phởn mặt:

-Ê, mày yêu thằng to con đội kia rồi hả ?

-Yêu yêu cái đầu mày á!

-Chứ làm gì nhìn nó ghê vậy, thích nó thì nói tao tiếng lát tao qua làm mai cho!

-Dẹp mày đi, tao ngán thằng đó không hết, nó bự con quá lát không biết có làm ăn gì được không!

Thế mà thằng Toàn thản nhiên, nó nhếch mép:

-Xời, sợ gì? Lát tao quay nó cho, mày lo mà ăn cắp hột vịt đi!

-Ờ rồi!

Nói xong, nó lại quay sang cả đội :

-Tui bây lại đây tao bàn chiến thuật nè!

-Sao, đá với bọn này thì chơi kiểu nào?

-Bây nghe tao nói nè, mình vẫn đá với đội hình như mấy trận trước. Thằng Khang, thằng Hiếu làm hậu vệ, tao với thằng Tiến tiền vệ cánh, mày thì cắm trên đó luôn đi Phong.

-Rồi ok luôn!

-Chưa, tụi bây đừng hấp tấp, thằng Tiến nhớ chú ý tới thằng hậu vệ to con đó nha, làm cái nào quấy rối nó xa khỏi thằng Phong là được!

-Rồi, ok! Đập tay phát nào! Hướng tới chung kết luôn!

Đội tôi bước vào trận chung kết với khí thế ngất trời. Ở phía bên kia, sĩ khí cũng không kém với độ cổ vũ hùng hồn chiếm gần một nữa khán đài phía bên. Nhưng bọn nó không biết rằng lớp tôi cũng có một đội cổ vũ vô cùng chuyên nghiệp được dẫn dắt bởi cái miệng không đáy của Phú nổ. Bên kia vừa hô hào, bên đây đã làm rùm ben không kém, hứa hẹn sẽ mang lại cho trận đấu không khí rất hào hứng.

Và rồi trận bán kết giải bóng đá cấp trường bắt đầu.

Đội tôi giành được quyền giao bóng trước. Bóng từ chân thằng Tiến được chuyền lên cho Toàn phởn đang băng băng chạy. Lúc này tôi đã thâm nhập được khu vực xung quanh vòng cấm của đội nó. Tất nhiên, bọn nó sẽ không để tôi tung tăng như thế. Ngay lập tức, cái thằng to con tôi lo sợ nhất đã áp sát nhanh tới.

Lúc này tôi mới thấy nó to con thật, đúng chất cao to đen hôi. Biết mình không có lợi thế trước nó, tôi vội lui về tuyến giữa nhận bóng từ Toàn phởn rồi chuyền ngay sang thằng Tiến đang ở bên cánh trái. Đội hình đội đối phương liền giản bớt về bên cánh nhưng vẫn còn chừa thằng to con ở lại canh chừng tôi như sợ sẽ để lạc mất một đưa bé.

Lúc này theo như những gì được dặn dò, tôi lại lui xuống tuyến giữa để thoát khỏi sự đeo bám của hậu vệ đối phương. Nhưng lui về tuyến giữa, tôi lại gặp một trở ngại khác đó chính là thằng Đức.

Vừa thấy tôi lui xuống, nó đã nhếch mép:

-Sao hả, sợ không dám lên rồi à?

Dù giắng xé trong lòng rằng tôi phải bật lại nó vài câu cho hả dạ nhưng trong một tích tắc lưỡng lự, tôi quyết định lặng im để cái bản mặt vênh váo của nó được nước vểnh lên như cây nấm gặp mưa.

Thực ra lúc đó tôi cũng chẳng có thời gian để đôi co với nó. Vì vừa mới chạy về, tiếng khán giả đã réo vang lên inh ỏi cả một góc. Đó không gì khác hơn là những màn đảo chân thần sầu của Toàn phởn khi được thằng Tiến chuyền bóng.

Quả thật như lời Toàn phởn nói, thằng hậu vệ to con đã xoay sở không kịp với màn đi bóng cực nhanh nhẹn của nó. Y theo kế hoạch, tôi rề rề tiến lên tuyến giữa chờ thời cơ. Và rồi, Toàn phởn khi qua được thằng to con bằng động tác xỏ kim. Nó vẩy má điệu nghệ ngược về hướng tôi đang băng lên.

-Oạch…!

Bị một lực từ phía sau tác động mạnh, tôi mất đà té nhào ra đất lộn đến hai ba vòng trước khi nằm sõng soài ra mặt sân.

Tôi biết đó chính là do thằng Đức gây ra, nhưng điều làm tôi tức tối đó là sau pha vào bóng nguy hiểm như thế, trận đấu vẫn tiếp tục diễn ra mà không có tiếng còi nào được cất lên. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành gượng dậy với một bên chân đau nhói. Nhưng cảm giác đau đó, cũng không làm tôi chùn bước khi bọn 11A7 đang tấn công bên phần sân nhà của tôi.

Lúc này thằng Đức vẫn đang cầm bóng lao đi với tốc độ rất nhanh, theo sau là hai thằng nữa của đội nó.

Do tôi, Toàn phởn và thằng Tiến vẫn chưa kịp lùi về nên tình thế bây giờ là 3 đánh 2. Mọi trách nhiệm phòng ngự bây giờ đều trong chờ vào hai hậu vệ của đội tôi cả.

Biết được mức độ nghiêm trọng của tình huống. Khang đinh liền xông xáo lao lên với ý đồ đánh chặn đường lên bóng. Nhưng với lợi thế số đông, thằng Đức thản nhiên chuyền cho đồng đội ở bên cánh trái mà không chút khó khăn.

Lần này, đến lượt thằng Hiếu phải lao lên ứng cứu, nhưng kết cục cũng chẳng khác thằng Khang là bao khi bóng được chuyền sang cho thằng khác trước sự bất lực hoàn toàn của nó. Trước tình thế cấp bách như vậy, thằng Khang đinh chẳng còn cách nào khác ngoài bức tốc đu bám theo đối phương rồi tung chân soạt ngã đối phương trước khi nó kịp tung cú sút về phía Khanh khờ.

-Toét….! Phạm lỗi!

Không ngoài dự đoán, Khang đinh đã bị trọng tài thổi phạt. Nhưng tôi không thể ngờ rằng, trọng tài lại rút từ trong túi áo một chiếc thẻ, hơn thế nữa đó lại là chiếc thẻ đỏ. Hành động đó đã làm thằng Khang đinh điên tiếc lên, nó bước hùng hục tới ông trọng tài phân bua:

-Cái gì mà thẻ đỏ, ông có mắt không vậy?

-Phạm lỗi là phạm lỗi, chấp nhận đi còn cãi cố!

-Im đi, mày biết gì mà nói!

Chưa thấy đủ căng thẳng, một thằng bên đội kia còn châm thêm dầu vào lửa khiến cho ngọn lửa trong người Khang đinh bừng lên và nếu như không có đội trưởng Toàn phởn lao vào ngăn cản, chắc đã có ẩu đã lớn.

Cuối cùng, đội tôi cũng chấp nhận tiếp tục trận đấu chỉ với 5 người trên sân. Đây là một tổn thất khá lớn nhưng vẫn còn đỡ hơn là phải chịu nhận một bàn thua trông thấy. Với 5 người trên sân như thế này, việc tổ chức phòng ngự cực kì khó khăn khi quân số đối thủ đông hơn quân số của mình.

Thế nhưng, với tư cách là 1 đội trưởng, Toàn phởn vẫn điều phối Thằng Hiếu và thằng Tiến lập hàng rào ngăn đối phương lại. Do thiếu người nên tôi cũng phải rời bỏ vị trí của mình, lùi xuống tham gia phòng ngự theo.

-Mày đừng có kèm tao, lo mà kèm thằng đó kìa!

Vừa tiến lại gần kèm thằng Đức, nó đã nhìn tôi cười nhếch mép, tay chỉ về phía thằng hậu vệ to cao.

-Im mà đá đi!

-Mày không tin à?

Bỏ mặc lời nói của nó, tôi tiếp tục di chuyển ra sau lưng kèm chặt để nó không có cơ hội nào tranh bóng được.

-Toét…!

Trọng tài thổi còi ra hiệu bắt đầu đã phạt.

Thằng to con đó lấy đà khá xa, mặt của nó bổng chốc bậm trợn lên như mấy ông đao phủ trong phim kiếm hiệp trước giờ hành hình. Nó bắt trớn chạy hồng hộc tới như muốn ăn tươi nuốt sống quả bóng rồi nghiến răng tung một cú sút khủng khiếp như đại bác.

Quả bóng đi căng như kẻ chỉ khiến cho thằng Hiếu thoáng giật mình rụt người về né quả bóng. Do đó chẳng còn hàng rào ngăn cản, quả bóng lao vút đi hướng thẳng tới khung thành của Khanh khờ. Khoảnh Khắc ấy chỉ trong tích tắc kể từ khi thằng to con sút quả bóng. Khanh khờ chỉ biết híp mắt quơ tay ra đỡ lấy trong vô vọng.

-Vào…1-0!!

Tiếng cổ động viên đổi 11A7 hò reo phấn khích khi đội nhà ghi được bàn thắng.

Quá nhanh, quá mạnh là những gì tôi có thể nói được để diễn tả pha đá phạt đó. Ngay cả Khanh khờ cũng lắc đầu ngao ngán nhặt quả từ trong lưới ra, trông vẻ mặt nó cứ như muốn bóp bể luôn quả bóng vậy.

-Tao nói rồi, không có khoan nhượng gì cả đâu!

Vừa đi, thằng Đức ngoảnh lại cười nhếch môi rồi nhanh chóng trở về phần sân nhà của mình.

-Thôi tụi bây, rán đá đi, tới đâu hay tới đó!

Toàn phởn nói một cách khó khăn, tôi có thể cảm nhận được sự bực tức chất chứa trong giọng của nó. Chắc nó đang cố kìm nén, cũng như tôi đây, pha bóng lúc nãy đáng lẽ ra tôi bị phạm lỗi, nhưng trọng tài lại chẳng thổi phạt gì. Nhưng đây là quyết định của trọng tài, chúng tôi không thể cãi lại được đành cố gắng tiếp tục trận đấu.

Với thế trận như vậy, chúng tôi không thể nào tấn công được chỉ biết liên tiếp phòng ngự những đợt tấn công của bọn 11A7 mà chẳng thể lên bóng nổi đến giữa sân. Thế nhưng, thần may mắn vẫn còn mỉm cười với đội tôi một tý khi tiếng còi kết thúc hiệp 1 của trận đấu được cất lên, chấm dứt tình thế bị ép sân của bọn tôi.

Thở một hơi nặng nhọc, tôi lê bước về đường biên nơi những chai nước lạnh đã được để sẵn trong xô do đội Phú nổ chuẩn bị trước đó. Dù chưa thực sự thua trận nhưng cảm giác tuyệt vọng trong lòng tôi vẫn cứ dâng trào khiến cho tôi tưởng mình như đang thua trận thật.

-Thôi, mày uống nước đi, ngồi nhìn cái gì nữa?

Toàn phởn dí chai nước vào tay tôi chẳng để tôi kịp từ chối một lời.

-Giờ mày tính sao Toàn, tao hết cách rồi đó!

-Ai biết đâu, tới đâu hay tới đó thôi!

-Ờ!

Tôi thoáng nhìn thằng Toàn nhưng rồi lại quay đi tiếp tục tu cho hết chai nước. Tôi biết cảm giác của nó cũng như tôi lúc này, chẳng muốn ai phải tâm tia nhìn mình với ánh mắt thương hại cả.

Tôi dội hết chỗ nước còn lại trong chai lên đầu rồi ngồi tựa ra sau, lắng nghe tiếng khán giả vẫn cười nói xì xào cái thứ tiếng quen thuộc mà giờ này tôi chẳng để lọt được một chữ.

Trong khi tôi đang vô vọng, bất thần có một bàn tay đập nhẹ lên vai tôi.

Tôi quay sang bên, ngạc nhiên khi thấy Lam Ngọc đã ngồi cạnh bên mình từ lúc nào.

-Ngọc à?

Tôi hỏi, ngạc nhiên và mừng rỡ khi không tin vào mắt mình.

Lam Ngọc đáp lời tôi bằng cách nở một nụ cười đi ngược với tính cách lạnh lùng của nàng.

Tự dưng tôi lại nhớ đến chuyện lúc trưa, cảm giác áy náy chợt ùa về thay thế hoàn toàn cảm giác vô vọng đang tràn ngập trong tôi lúc này.

Bỗng chốc từ tư thế hai tay chống sau, tôi thu người về cuối gằm mặt xuống đất.

Lam Ngọc là người con gái cứng cỏi, không dễ khóc. Nhưng từ khi biết nàng là bé gấu đến giờ, tôi không biết đã lấy biết bao nhiêu nước mắt của nàng. Tôi ác ghê!

Lam Ngọc khẽ cốc nhẹ lên mái đầu ướt mem của tôi, nàng thủ thỉ bằng giọng nhẹ như bưng:

-Đang buồn hả?

-Ờ…!

Kèm sau câu trả lời dửng dưng đó là cơn bão tự trách lòng đang giày xéo trong lòng tôi. Đáng lẽ ra tôi có thể nói nhiều hơn nhưng không hiểu tại sao tôi chỉ thở ra được từ ờ mệt mỏi.

Nhưng có vẻ như Lam Ngọc không bận tâm đến câu trả lời vô tâm đó, nàng vẫn mỉm cười:

-Không sao đâu, vẫn chưa hết trận mà!

-Thua tới nơi rồi, vừa mất người, lại vừa bị dẫn trước, khó lắm Ngọc ơi!

Vậy mà nàng vẫn cười, nụ cười như dẹp đi đám mây bão tố trong lòng tôi:

-Hãy chiến đấu tới cùng đi Phong! Lúc trước Phong có nhớ lúc khi Ngọc thi giải karate trẻ không?

-Ừ vẫn nhớ!

-Lúc đó Ngọc đã gần như bỏ cuộc rồi, nhưng nhờ Phong đó!

-Nhờ Phong?

Tiết lộ của Lam Ngọc làm tôi há hốc miệng. cảm giác áy náy đã hoàn toàn biếng mất.

Khẽ nở một nụ cười, nàng từ tốn:

-Ừ, nhờ Phong Ngọc mới giành được giải nhất đó! Cho nên hôm nay Phong cũng không được bỏ cuộc!

-Ơ…

-Được chứ?

Lam Ngọc kề sát mặt nàng lại gần. Tôi thấy mắt nàng long lên như những ánh sao đêm. Những ánh sao chỉ đường cho tôi rời khỏi những suy nghĩ tuyệt vọng và u ám còn sót lại.

Tôi rụt rè đáp:

-Được…được mà, Ngọc yên tâm!

-Ừ, vậy Ngọc yên tâm rồi – Vừa nói nàng vừa nhìn chiếc điện thoại đang cầm trên tay – Giờ Ngọc đi tập chuẩn bị cho trận tiếp theo nha?

-À…ừ! – Tôi ậm ừ, có cảm giác như một đứa con nít bị lấy mất đồ chơi.

Cho dù tôi có cô níu kéo món đồ chơi đó, cũng chỉ để nói vài câu vô dụng:

-Ngọc…ừ…Ngọc cố lên nha!

Đáp lại, nàng cũng nhìn tôi cười thật tươi:

-Ừ, Phong cũng cố lên nha! Đừng làm Ngọc thất vọng đó!

Rồi nàng quay đi, tựa như cô tiên xanh hiện ra giúp đỡ người khó khăn rồi lại biến mất đi để giúp đỡ những người khác mà không cần một lời cảm ơn nào.

Tôi không biết nàng có còn nhớ đến chuyện lúc trưa hay không, nhưng tôi chắc chắn rằng trong lần gặp tiếp theo giữa tôi với nàng, tôi sẽ không còn cảm giác sợ sệt nữa.

Trong mắt tôi lúc này, Lam Ngọc không còn là một cô gái lạnh lùng, cứng cỏi nữa, cả trong bước chân đã nhẹ nhàng, rung rinh hơn và một lần nữa hình ảnh dịu dàng, dễ thương của bé gấu lại làm lòng tôi quặn thắt…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cappuccino

Avatar
namnguyen23:02 20/02/2017
sao ngưng lâu vậy ad
Avatar
12:09 18/09/2016
Ra chap mới nhanh đi ạ!
Avatar
Yuu Chan20:04 03/04/2016
bị nghiện nặng rồi mong tác giả sớm ra chap mới
Avatar
jame20:11 02/11/2015
hay thật! Nhưng ông Phong quết đoán lên hộ cái ko làm khổ Ngọc Lan ak
Avatar
bé shin08:10 12/10/2015
hay lắm!!! hóng thuong xuyên.có lẽ là kỉ niệm
Avatar
Ageha Kun13:02 17/02/2015
Hay lắm nha! Mình sẽ hóng thường xuyên

BÌNH LUẬN FACEBOOK