Trang Chủ
Ngôn Tình
Cảnh Xuân Nam Triều
Mượn Danh Tiếng Dùng Một Chút

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Gần tối.

Trương Khởi và A Lục bận bịu cả ngày, cuối cùng sửa sang lại phòng ốc đổi mới hoàn toàn. Lúc này hai người đã mệt mỏi vô cùng, liền núp ở trên giường nói chuyện trên trời dưới đất.

Nói xong, hai người cũng bắt đầu buồn ngủ. Trương Khởi thiêm thiếp một hồi, mở mắt ra, lại không thấy A Lục.

Nàng vội vã ra khỏi phòng, đang muốn tìm kiếm, thì thấy A Lục xách theo nửa thùng nước nóng hổi, đang từ phía bên kia đi tới.

Trương Khởi ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy ở sau lưng A Lục, có mấy tiểu tỳ đang tụ chung một chỗ, chỉ chỉ chõ chõ A Lục.

Trương Khởi đi vài bước lại.

Mím môi, buồn buồn không vui, cũng không biết A Lục đang suy nghĩ gì, Trương Khởi liền vội vàng hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

Nghe được âm thanh của Trương Khởi, A Lục nâng hốc mắt ửng đỏ lên, nàng mím môi, buồn buồn nói: "Lúc nãy đi phòng bếp múc nước, họ không chịu cho, còn nói ta."

Nàng cắn răng, hận hận nói: "Tiêu thị Mạc lang đó cũng chỉ nhìn A Khởi mấy lần, tại sao họ đều nói?"

Trương Khởi lắc đầu một cái, vươn tay, nâng bên kia thùng nước lên, nói: "Không chỉ là vì Tiêu Lang." Ở trong ánh mắt khó hiểu của A Lục, Trương Khởi nói: "Cũng là vì ta tự chủ trương." Tự chủ trương nhận phụ thân, hành động như vậy, nhất định là có người nhìn không quen. Ban ngày nàng đối mặt Trương Cẩm đó liền cảm thấy nàng có địch ý với mình.

Nàng nhìn A Lục, "Vậy ngươi lấy nước ở đâu?"

Nghe hỏi, A Lục cười hì hì một tiếng, nói: "Đây là ta tự lấy trong phòng bếp." Đảo mắt nàng lại mất hứng, "Vốn rất đầy, nhưng đường quá xa, tất cả đều bị đổ."

Thì ra là tự xách về đây, nào chỉ là xa? Một thùng nước nặng như vậy, nhất định rất vất vả chứ?

Trương Khởi cảm kích nói: "Ngươi nha, không thương lượng với ta gì cả." Cười cười, giọng nàng mang theo sung sướng nói: "Nước cũng không thiếu, chúng ta không tắm chỉ lau thôi, hai người vừa đủ."

A Lục cũng không từ chối, đưa tay lau mồ hôi trên trán, không tim không phổi nở nụ cười, "Tốt tốt, A Khởi, vậy chúng ta mau mau. Ta đã đổ mồ hôi cả người."

Hai người qua loa lau xong, khi A Lục xách theo y phục của hai người đến bên cạnh giếng giặt sạch thì Trương Khởi vừa đi dạo ở trong sân, vừa từ từ suy nghĩ.

Nàng biết, nước tắm hôm nay chỉ là bắt đầu, đến ngày mai, mặc kệ là thức ăn nước uống, tất cả cũng sẽ có người ra ngoài làm khó.

Đây cũng là lần thứ nhất bị hạ uy phong.

Nếu như nàng nhịn tiếp, nói không chừng loại làm khó này sẽ từ dò xét biến thành theo lệ thường. Chỉ là nàng cũng phải tính kỹ từng bước, không thể kích thích nhiều địch ý hơn.

Trong khi Trương Khởi suy nghĩ, một ngày đảo mắt đã qua rồi.

Ngày hôm sau, hai người rương Khởi dậy thật sớm. Mặt trời mới vừa lên hướng đông, tiếng chim hót chiêm chiếp liền phía sau tiếp trước mà đến. Nhìn từng phiến lá cây làm đẹp ở trên nhánh cây, Trương Khởi mặt mày tươi cười.

Ở chỗ không xa, thỉnh thoảng có thể thấy mấy tỳ nữ. Họ đang nhìn A Lục dọn dẹp cỏ dại, thỉnh thoảng châu đầu ghé tai một phen, sau đó che miệng cười trộm. Thỉnh thoảng cũng có người trông về phía nàng, chống lại ánh mắt của nàng thì liền lộ ra ánh mắt đùa cợt và thương hại.

Mới sáng sớm, bên cạnh đã có nhiều người rỗi rãnh như vậy. Xem ra những người đó rất chú ý nàng.

Trương Khởi cười vui đi ra khỏi cửa phòng.

Nàng bước lạo xạo đi tới bên cạnh A Lục, A Lục đang loay hoay đầu đầy mồ hôi cảm thấy nàng đến, không khỏi ngẩng đầu lên nhếch miệng cười một tiếng, trên mặt dính bùn đất, nhưng vẫn vui vẻ như không có tim không có phổi.

Trương Khởi cũng cười với nàng.

Sau khi nói chuyện phiếm vài câu với A Lục, Trương Khởi đột nhiên nói: "A Lục, ngươi nói thi phú của Tiêu Mạc, thật là rất tốt?"

Mặc dù kinh ngạc vì Trương Khởi đột nhiên nhắc đến Tiêu Mạc, nhưng A Lục vẫn từ đáy lòng vui mừng. Nàng gật đầu liên tục, "Đúng vậy đúng vậy, 'Giang Đông Tiêu Lang, thi phú nổi tiếng' A Khởi ngươi nghe, đoàn người đều nói như vậy, thi phú của hắn có thể kém sao?"

Âm thanh cuả Trương Khởi mặc dù dịu dàng, nhưng âm thanh của A Lục lại to. Âm thanh của nàng, trong buổi sáng yên tĩnh truyền thật xa. Bất tri bất giác, chúng tỳ nữ chú ý chủ tớ họ xem kịch vui, cũng rướn lỗ tai lên.

Quả nhiên!

Trương Khởi nghiêng đầu cười vui mừng, nàng khờ dại nói: "Thật chứ? Vậy thì tốt quá. A Lục, nói không chừng chúng ta cũng có thể được hắn viết vào thơ."

"Chúng ta sẽ ở trong thơ của hắn?" A Lục vừa mừng vừa sợ, không nhịn được to tiếng lặp lại.

"Đúng vậy đúng vậy. Ngày hôm qua ta nghe hắn nói với người khác, muốn viết "Mỹ nhân phú" gì đó, còn nói cái gì mỹ nhân chân chính tất nhiên tuệ chất lan tâm, trong suốt như ngọc, tinh khiết thiện động lòng người. Ta còn nghe hắn nói, Trương phủ chúng ta mỹ nhân đông đảo, chư vị cô tử đích nữ thứ nữ, tất cả đều đáng giá viết."

"Là thật chứ?" A Lục vui vẻ hét rầm lên, "Tiêu Lang không chỉ viết các cô tử vào mỹ nhân phú, cả A Khởi ngươi hắn cũng muốn viết? Không trách được ngày hôm qua hắn nhìn chằm chằm ngươi, thì ra là muốn suy nghĩ viết mỹ nhân phú." Đảo mắt nàng còn nói: "A Khởi, cái gì gọi là tuệ chất lan tâm, trong suốt như ngọc? Hì hì, trong sáng lương thiện động lòng người thì ta biết."

Quả nhiên là A Lục, tựa như nàng đoán, ngây thơ lặp lại lời nói của nàng. Vẻ vui mừng trong giọng điệu, mặt mày hớn hở, chính là người trong cuộc như nàng, cũng không nhịn được bị cuốn hút.

Thấy lời mình phải nói, bị A Lục hoàn mỹ thuật lại. Trương Khởi cười đến con mắt đều ngoặt thành một đường, nàng đưa tay che miệng, vui vẻ nói: "Đúng vậy, hắn nói hắn muốn viết cô tử trong ngoài đều xinh đẹp." Làm như không biết cách đó không xa có người xề gần nghe, Trương Khởi nghiêng đầu, thở dài, "Hắn còn hỏi ta, ở trong Trương phủ, có tỷ muội nào thích khi dễ ta không. Tiêu Lang thật là một người có quyết tâm."

Nàng nhìn chân trời phía trước, gương mặt ngẩn người mê mẩn, "Giang Đông Tiêu Lang, thi phú nổi tiếng. Vậy có phải, sau khi hắn viết ra mỹ nhân phú, thì những cô tử chúng ta cũng nổi tiếng không?"

A Lục gật đầu liên tục, kích động một lát sau, nàng buồn bực nói: "Đáng tiếc hắn không biết viết ta." Nói tới chỗ này, nàng buồn bực đưa tay sờ lên mặt, kết quả một mảng bùn lớn in trên mặt, khiến mình trở thành một con mèo bẩn.

Trương Khởi vừa bực mình vừa buồn cười, nàng hoàn thành nhiệm vụ, lập tức đưa tay dắt A Lục, sẳng giọng: "Xem ngươi! Còn không đi vào rửa!"

Theo hai chủ tớ vào phòng, 2-3 cái người rỗi rãnh cũng tản đi.

Thuận tay nhận lấy khăn lông A Lục đưa tới, Trương Khởi quay đầu nghiêng mắt nhìn qua bóng lưng của các nàng, khóe miệng giương lên, nghĩ ngợi nói: những người này không phải là người của Tiêu phu nhân, nàng ta không biết làm động tác vừa nhàm chán vừa không cần thiết này. Chú ý ta, lại có thể ảnh hưởng người ở phòng bếp lớn, chỉ có thể là những tỷ muội kia của ta, tựa như Trương Cẩm. Nghĩ đến sau khi họ nghe lời của ta, sẽ xúc động chứ? Ít nhất thời gian này, dù muốn đối phó ta, cũng sẽ ngừng một chút? Dù sao, ai cũng chẳng muốn khiến Tiêu Lang cảm thấy mình ác độc mà? Huống chi, Tiêu Lang tài danh vang dội, vẫn còn rất có thể viết ra hành động việc làm của nàng ta ở trong thơ, truyền khắp thiên hạ. Cô tử ở sĩ tộc lớn, cần gì phải mạo hiểm danh tiếng mất hết nguy hiểm, đối phó người không có uy hiếp như nàng?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cảnh Xuân Nam Triều

Avatar
mongmo16:03 11/03/2015
Hay qua ban oi, ban rang dich nhanh cho moi nguoi cung thuong thuc nhe. Rat cam on ban va dien dan

BÌNH LUẬN FACEBOOK